Chuyện Đời Sinh Viên

narita68

Yếu sinh lý
Một câu chuyện ý nghĩa và hay nhất từ trước tới giờ mà mình từng đọc. Mình thuộc thế hệ 8x đời đầu. Trước đây mình là mem bên thiendia, đã dành thời gian nhiều đêm thức để đọc truyện của bạn, hôm nay mới tạo tài khoản được để comment. Thời sinh viên 8x của mình cũng tỉnh lẻ nhưng hồi đó dại thật, chẳng biết gì, nghĩ mà tiếc.
Thời sinh viên của bạn rất ý nghĩa, quá nhiều điều để nhớ. Bạn là bác sỹ có tâm, có khí chất, những mối tình đã qua để lại nhiều kỷ niệm đẹp quá. Mình vẫn ấn tượng nhất là VA, mong em ấy luôn bình yên. Hàng ngày vẫn vào nhận thuốc của bạn, bạn viết hay quá. Cảm ơn bạn rất nhiều.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 193: Mùng Bốn

Mùng Bốn Tết.

Mới hơn bảy giờ sáng, điện thoại mình đã rung lên.

Màn hình hiện đúng cái tên mà từ mấy hôm trước mình vẫn chờ.

Em gọi.

Mình vừa nhấc máy đã nghe thấy giọng em ở đầu dây bên kia.

-Anh...

-Em xuống đến thị trấn rồi.

Giọng em lúc nào cũng vậy, nhẹ nhàng mà nghe một cái là thấy dễ chịu.

Mình nhìn đồng hồ.

-Nhanh thế?

Em cười.

-Em dậy từ hơn năm giờ cơ.

-Sợ anh đợi.

Mình cũng bật cười.

-Là anh phải đợi em mới đúng.

-Đứng ở đâu rồi?

-Em đang ở bến xe.

-Anh ra luôn đây.

-Không vội đâu, anh chạy từ từ thôi nhé.

-Vâng.

-Em đợi anh.

...

Mình cúp máy, quay sang thay vội chiếc áo khoác.

Mẹ đang dưới bếp thấy mình dắt chìa khóa xe liền hỏi.

-Đi đâu sớm thế con?

-Con ra đón Diệu mẹ ạ.

Mẹ cười.

-Con bé xuống thật à?

-Vâng.

-Đón về ăn sáng luôn.

-Mẹ đang nấu bún.

-Vâng.

Mình quay sang nhìn bố.

Ông vẫn ngồi ở chiếc ghế quen thuộc ngoài hiên.

Trên tay là cốc trà nóng nhưng gần như chẳng uống mấy.

Thấy mình chuẩn bị đi, bố cười.

-Đi đón người yêu à?

Mình gãi đầu.

-Vâng.

-Con đi một lúc rồi về.

Bố gật đầu.

-Đi cẩn thận.

...

Chiếc xe- nổ máy.

Buổi sáng mùng Bốn, đường quê vẫn còn khá vắng.

Thi thoảng mới có vài chiếc xe máy chở cả gia đình đi chúc Tết.

Hai bên đường, những cây đào trước sân vẫn còn nở đỏ.

Nắng đầu năm không gắt.

Chỉ đủ làm những giọt sương còn sót lại trên lá lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Chạy chưa đầy mười phút, mình đã tới bến xe.

Giữa dòng người đang xuống xe, mình nhìn thấy em ngay.

Diệu mặc chiếc áo len màu kem, bên ngoài khoác thêm chiếc áo dạ màu be. Chiếc khăn len mình tặng Noel vẫn được quàng ngay ngắn trên cổ.

Một tay em kéo chiếc vali nhỏ.

Tay còn lại xách hai túi quà.

Vừa nhìn thấy mình, em đã cười.

Nụ cười khiến cả buổi sáng như sáng hơn hẳn.

Mình dựng xe, bước lại.

-Chờ lâu chưa?

Em lắc đầu.

-Em vừa xuống thôi.

Rồi em nhìn mình từ đầu đến chân.

-Anh gầy đi à?

Mình cười.

-Có đâu.

-Tại mặc nhiều áo thôi.

Em bĩu môi.

-Em biết mà.

-Mấy hôm nay anh toàn lo cho bố.

Mình không trả lời.

Chỉ khẽ đưa tay vuốt mấy sợi tóc bị gió thổi bay trước trán em.

-Lạnh không?

Em cười.

-Có khăn của anh rồi.

-Không lạnh.

Mình đỡ chiếc vali từ tay em.

-Sao mang nhiều đồ thế?

Diệu đưa mắt nhìn hai túi quà.

-Có ít bánh với hoa quả.

-Em mua biếu bác trai bác gái.

-Với ít quà cho em gái anh nữa.

Mình nhìn em.

Trong lòng bỗng thấy ấm đến lạ.

-Em lúc nào cũng chu đáo.

Diệu cười nhỏ.

-Em xuống nhà anh mà.

-Đâu thể tay không được.

...

Mình buộc vali sau xe.

Diệu ngồi lên phía sau.

Vừa ngồi xong, em đã rất tự nhiên vòng hai tay ôm nhẹ lấy eo mình.

Cảm giác quen thuộc ấy làm mình bất giác mỉm cười.

-Ôm chặt nhé.

-Đường quê hơi xóc.

Em khẽ tựa đầu vào lưng mình.

-Vâng.

Chiếc Dream từ từ lăn bánh.

Gió đầu xuân mát lạnh.

Hai bên đường là những cánh đồng vừa cấy xong, mặt ruộng loang loáng nước phản chiếu bầu trời xanh nhạt.

Thi thoảng, em lại chỉ tay về phía xa.

-Đẹp thật anh nhỉ.

-Ừ.

-Ở quê lúc nào cũng yên bình.

Em áp má vào lưng mình.

Nhỏ giọng.

-Sau này...

-Em cũng thích có một căn nhà như thế này.

-Trước sân có ít hoa.

-Sau vườn trồng ít rau.

-Chiều hai vợ chồng đi làm về tưới cây.

Mình bật cười.

-Em nghĩ xa thế.

-Phải nghĩ chứ.

-Không nghĩ thì sao cố gắng được.

Mình khẽ gật đầu.

-Thế anh sẽ làm cái sân thật rộng.

-Để em trồng hoa.

Diệu cười khúc khích.

-Còn anh?

-Anh trồng mỗi em.

Em bật cười thành tiếng.

Bàn tay đang ôm mình khẽ siết lại.

-Anh dạo này nói ngọt thế?

-Học đâu ra đấy?

-Có người yêu nên tự biết.

Em véo nhẹ hông mình.

-Tập trung lái xe.

-Không ngã bây giờ.

...

Vừa tới cổng nhà, mẹ đã đứng sẵn ngoài sân.

Thấy Diệu bước xuống xe, mẹ cười tươi.

-Diệu xuống rồi đấy à.

Em lễ phép cúi đầu.

-Cháu chào bác.

-Chúc bác năm mới mạnh khỏe ạ.

Mẹ đỡ lấy túi quà trên tay em.

-Xuống chơi là quý rồi.

-Mua quà làm gì cho tốn tiền.

Diệu cười.

-Cháu có chút lòng thôi bác.

Em bước vào nhà.

Vừa nhìn thấy bố, em đã lễ phép cúi đầu.

-Cháu chào bác trai.

-Chúc bác năm mới nhiều sức khỏe.

Bố vẫn nở nụ cười hiền như mọi lần.

-Cảm ơn cháu.

-Xuống đây đường xa có mệt không?

-Dạ không ạ.

Mình đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát.

Chỉ vài hôm thôi.

Nhưng bố lại gầy hơn một chút.

Ngay cả Diệu cũng nhận ra.

Ánh mắt em khẽ chùng xuống.

Chỉ là em đủ tinh tế để không hỏi gì trước mặt bố.

...

Ăn sáng xong.

Mình nói với bố mẹ.

-Con đưa Diệu đi quanh đây một lúc nhé.

Mẹ gật đầu.

-Đi đi.

-Trưa về ăn cơm.

Bố cũng cười.

-Đưa nó đi chùa luôn.

-Đầu năm cầu bình an.

-Vâng bố.

...

Hai đứa đi bộ men theo con đường nhỏ sau làng.

Nơi ấy là cả tuổi thơ của mình.

Con mương ngày bé từng tắm.

Cánh đồng từng thả diều.

Gốc đa đầu làng.

Sân bóng đất.

Mỗi chỗ đi qua, mình đều kể cho em nghe một kỷ niệm.

Diệu chẳng nói nhiều.

Em chỉ nắm tay mình.

Lặng lẽ nghe.

Thỉnh thoảng lại cười.

Đến cổng chùa.

Hai đứa cùng thắp hương.

Khói hương mỏng manh bay lên giữa khoảng sân yên tĩnh.

Mình chắp tay.

Chỉ cầu đúng một điều.

Bố khỏe lại.

Không cần gì hơn.

Ra khỏi chính điện.

Diệu khẽ nắm lấy tay mình.

-Anh này...

-Ừ?

-Em tin bác sẽ khỏe.

Mình quay sang nhìn em.

Em cười rất dịu.

-Có anh ở đây mà.

-Anh học Y rồi.

-Sau này còn chữa bệnh cho nhiều người.

-Với em...

-Anh giỏi lắm.

Mình bật cười.

-Em tin anh thế à?

Diệu gật đầu.

-Tin.

-Từ ngày quen anh.

-Chưa bao giờ em nghi ngờ điều gì cả.

Nghe em nói, lòng mình bỗng nhẹ đi đôi chút.

Đúng lúc ấy...

Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên liên tục.

Màn hình hiện lên hai chữ:

Mẹ.

Không hiểu sao.

Tim mình bỗng đập mạnh.

Mình nhấc máy.

-Alo mẹ?

Đầu dây bên kia.

Tiếng mẹ nghẹn lại.

-M...

-Về ngay con ơi...

-Bố...

-Bố ngất trong nhà vệ sinh rồi...

Tai mình như ù đi.

Mọi âm thanh xung quanh biến mất.

Chỉ còn tiếng mẹ khóc.

-Bác Lịch đang đưa bố ra viện huyện...

Chiếc điện thoại suýt tuột khỏi tay.

Diệu nhìn mình.

Khuôn mặt em lập tức tái đi.

-Anh...

-Có chuyện gì?

Mình không trả lời.

Chỉ lao thật nhanh ra phía chiếc Dream dựng dưới gốc cây.

Hai bàn tay run lên khi tra chìa khóa.

Diệu vội vàng ngồi phía sau.

Vừa ôm chặt lấy mình vừa nói lớn.

-Anh bình tĩnh.

-Mình về với bác.

Mình gật đầu.

Nhưng nước mắt đã chảy xuống từ lúc nào.

Chiếc Dream rít lên một tiếng rồi lao vút khỏi sân chùa.

Con đường làng buổi sáng đầu năm vẫn đông người đi lễ.

Tiếng cười nói.

Tiếng trẻ con.

Tiếng chuông chùa.

Tất cả đều bị bỏ lại phía sau.

Trong đầu mình lúc ấy...

Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.

Bố.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 194: Đêm trắng

Chiếc Dream lao khỏi cổng chùa trong tiếng máy gằn lên giữa buổi sáng mùng Bốn.

Con đường vốn chẳng xa, vậy mà lúc ấy mình lại thấy dài đến vô tận.

Hai bên đường, người ta vẫn đang mặc quần áo mới, chở nhau đi lễ đầu năm. Trẻ con cầm bóng bay chạy trước cổng nhà. Tiếng cười nói, tiếng nhạc xuân và tiếng chuông chùa vẫn vang lên phía sau lưng.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Chỉ có thế giới của mình vừa đột ngột đảo lộn.

Hai tay mình siết cứng lấy tay lái. Nước mắt cứ chảy ra, bị gió tạt ngược về phía sau rồi lạnh buốt trên hai bên má. Mình cố mở to mắt nhìn đường, nhưng cảnh vật trước mặt lúc rõ, lúc nhòe đi.

Diệu ngồi phía sau ôm chặt lấy mình.

Em cũng đang khóc.

Mình cảm nhận được khuôn mặt em áp sát vào lưng, hơi thở gấp gáp, nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh:

-Anh chạy chậm lại một chút.

-Bình tĩnh thôi anh

Mình không trả lời.

Chỉ khẽ gật đầu.

Bàn tay phải đang giữ ga run lên từng đợt. Có lúc mình chỉ muốn vặn hết tay ga, mặc kệ đoạn đường phía trước có đông hay không. Nhưng mỗi khi xe chao nhẹ, vòng tay Diệu lại siết chặt hơn, kéo mình trở về với ý thức rằng nếu hai đứa xảy ra chuyện, mình sẽ chẳng thể đến bên bố.

Mình hít thật sâu, cố giữ cho chiếc xe đi thẳng.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại câu nói của mẹ:

“Bố ngất trong nhà vệ sinh rồi.”

Sáng hôm ấy, lúc mình và Diệu rời nhà, bố vẫn còn ngồi ngoài hiên.

Ông vẫn dặn mình đi đường cẩn thận.

Vẫn cười khi thấy Diệu chào.

Vậy mà chỉ một lúc sau...

Mình không dám nghĩ tiếp.

Diệu ghé sát tai mình, giọng nghẹn lại:

-Bố sẽ không sao đâu anh.

-Mình sắp đến rồi.

Mình cắn chặt răng, nước mắt lại trào ra.

-Anh sợ lắm em ạ.

Đó là lần đầu tiên trên đường đi mình nói được thành tiếng.

Diệu không đáp ngay.

Em chỉ ôm mình chặt hơn.

-Em ở đây.

-Anh đừng sợ một mình.

Câu nói ấy khiến mình vừa đau, vừa thấy lòng có thêm một chỗ bấu víu.


Khi hai đứa về tới nhà, ngoài sân đã có vài người hàng xóm đứng tụ tập.

Cửa nhà mở toang.

Chiếc dép của bố nằm lệch ngay gần cửa buồng. Trên nền nhà còn có vài vệt nước, chắc lúc mọi người dìu bố ra đã chẳng ai kịp để ý.

Mình vừa dựng xe, một bác hàng xóm đã chạy lại:

-Bác Lịch đưa bố mày ra viện huyện rồi.

-Mẹ với em gái mày đi theo.

-Bố mày ngất trong nhà vệ sinh, gọi mãi không tỉnh.

Tai mình lại ù đi.

Mình chẳng kịp hỏi thêm điều gì.

Chỉ quay sang Diệu:

-Lên xe em.

Diệu gật đầu ngay.

Hai đứa tiếp tục chạy thẳng về phía bệnh viện huyện.

Đoạn đường từ nhà ra viện mình đã đi không biết bao nhiêu lần, vậy mà hôm ấy từng ngã rẽ đều trở nên xa lạ. Mình liên tục nhìn đồng hồ, dù thực ra chẳng biết nhìn để làm gì.

Chỉ chưa đầy nửa giờ.

Nhưng với mình, nó dài như cả một ngày.


Bệnh viện huyện những ngày Tết vắng hơn bình thường.

Sân không đông người, các dãy hành lang cũng yên tĩnh. Chỉ khu vực cấp cứu vẫn có người ra vào liên tục.

Mình dựng xe gần như chưa kịp tắt máy đã chạy thẳng vào trong.

Diệu xách túi theo sau.

Vừa bước qua cửa khoa Cấp cứu, mình đã nhìn thấy mẹ và em gái.

Mẹ đứng sát một chiếc cáng, hai tay bấu lấy thành giường. Em gái ngồi trên ghế cạnh đó, khuôn mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe. Cả hai vừa nhìn thấy mình đã bật khóc.

-Anh ơi...

Em gái đứng bật dậy.

Mình không kịp hỏi gì, chỉ nhìn thẳng vào người đang nằm trên cáng.

Là bố.

Ông nằm ngửa, mắt nhắm, người rũ xuống dưới tấm chăn mỏng. Khuôn mặt xanh xao hơn bất cứ lúc nào mình từng thấy. Môi nhợt, hai má hóp lại, mái tóc rối vì lúc ngất chắc mọi người bế đi rất vội.

Một dây truyền đã được cắm ở tay.

Máy đo huyết áp đặt ngay cạnh giường.

Mình bước tới, bàn chân như không còn cảm giác.

-Bố...

Không có phản ứng.

Mình đặt tay lên cổ tay ông.

Mạch yếu nhưng vẫn còn.

Hơi thở nhẹ.

Chỉ cần cảm nhận được điều ấy, mình mới thấy lồng ngực bớt nghẹn đi đôi chút.

Mẹ đứng cạnh khóc nấc:

-Bố mày đi vệ sinh lâu quá, mẹ gọi không thấy trả lời.

-Mở cửa ra thì thấy ông ấy nằm dưới nền.

-Người lạnh ngắt...

-Mẹ sợ quá...

Mình cố giữ giọng bình tĩnh:

-Mẹ bình tĩnh.

-Bố đang ở viện rồi.

-Có bác sĩ ở đây.

Nói là động viên mẹ, nhưng thực ra chính mình cũng đang cố bấu víu vào những lời ấy.

Một bác sĩ từ phía bàn trực bước lại.

Anh còn khá trẻ, trên người mặc áo blouse trắng, bên ngoài khoác thêm áo len mỏng. Có lẽ thấy mình đang bắt mạch cho bố, anh hỏi:

-Em là người nhà à?

Mình gật đầu.

-Dạ, em là con trai bệnh nhân.

-Em đang học Y năm tư ở Thái Nguyên ạ.

Nghe vậy, bác sĩ nhìn mình thêm một giây rồi nói chậm hơn:

-Bệnh nhân được đưa vào trong tình trạng ngất, mạch nhanh, da niêm mạc rất nhợt.

-Người nhà báo trước đó có đi ngoài ra phân đen và hôm nay đi ngoài nhiều lần.

Mình quay sang mẹ.

-Bố đi ngoài phân đen nhiều à mẹ?

Mẹ vừa khóc vừa gật đầu:

-Sáng nay bố mày đi mấy lần.

-Mẹ hỏi thì ông ấy cứ bảo bình thường.

Em gái nghẹn giọng:

-Lúc con vào nhà vệ sinh còn thấy nhiều lắm...

Tim mình như bị ai bóp chặt.

Bố đã nói dối mình.

Không chỉ một lần.

Ngay cả tối hôm trước, khi mình hỏi về phân đen, ông vẫn chỉ nói có hôm hơi sẫm.

Bác sĩ tiếp tục:

-Hiện tại chúng tôi nghĩ nhiều đến xuất huyết tiêu hóa.

-Bệnh nhân cũng có tăng huyết áp, chỉ số đo ban đầu khá cao.

-Chúng tôi đang cho làm xét nghiệm máu, truyền dịch và dùng thuốc cầm máu.

Mình hỏi ngay:

-Huyết áp hiện tại bao nhiêu ạ?

Bác sĩ nhìn màn hình rồi đáp:

-Vẫn cao.

-Lúc vào có thời điểm trên hai trăm.

Mình nhìn bố.

Xuất huyết tiêu hóa nhưng huyết áp lại tăng rất cao. Cơ thể vừa thiếu máu, vừa chịu thêm áp lực từ tình trạng tăng huyết áp. Mình hiểu đây không còn là chuyện viêm dạ dày nhẹ như mình từng tự trấn an nữa.

-Anh cho em hỏi...

Giọng mình khô khốc.

-Bố em có nguy hiểm không ạ?

Bác sĩ không trả lời ngay.

Anh nhìn mình, có lẽ hiểu rằng dù mình là sinh viên Y, lúc này mình vẫn chỉ là người nhà.

-Hiện tại chưa thể kết luận hết.

-Phải chờ kết quả xét nghiệm.

-Nhưng tình trạng này là nặng.

-Em chuẩn bị tinh thần nếu thiếu máu nhiều thì có thể phải truyền máu hoặc chuyển tuyến trên.

Hai chữ “chuyển tuyến” khiến mình tỉnh hẳn.

Bệnh viện huyện những ngày Tết không có đủ mọi phương tiện, nhất là nếu cần nội soi cấp cứu hoặc truyền nhiều máu. Mình đã từng đi học, từng theo xe cấp cứu, từng nhìn bác sĩ giải thích cho người nhà bệnh nhân.

Nhưng hôm nay người đứng nghe lại là mình.

Mình cảm thấy mọi kiến thức trong đầu bỗng trở nên rất nhỏ bé.

Biết tình trạng nguy hiểm không giúp mình bớt sợ.

Thậm chí còn khiến mình hiểu rõ hơn bố đang đứng trước điều gì.

Bác sĩ quay lại bàn trực.

Mình ngồi xuống chiếc ghế cạnh cáng, cầm lấy bàn tay bố.

Lạnh.

Gầy.

Các đường gân nổi rõ dưới lớp da nhợt nhạt.

Mình xoa nhẹ bàn tay ấy, rồi bóp từng ngón như thể chỉ cần làm vậy, máu sẽ lưu thông tốt hơn và bố sẽ tỉnh lại.

Diệu đứng phía sau, khẽ đặt tay lên vai mình.

Em không nói gì.

Chỉ ở đó.

Sự hiện diện của em khiến mình không hoàn toàn sụp xuống.

Một lát sau, bố khẽ cử động.

Mí mắt ông rung lên rồi chậm rãi mở ra.

Mình lập tức cúi sát xuống:

-Bố.

-Bố nghe con nói không?

Ông nhìn mình một lúc lâu như chưa nhận ra.

Sau đó môi khẽ động.

-M... về rồi à?

Câu hỏi ấy khiến mắt mình nóng bừng.

-Con ở đây.

-Bố đang ở viện.

Ông khẽ nhíu mày, có lẽ cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

-Bố mệt...

Mình nắm chặt tay hơn.

-Bố cứ nằm yên.

-Có con ở đây rồi.

Bố nhìn sang mẹ, rồi nhìn em gái. Thấy cả hai đang khóc, ông lại cố cười:

-Có gì đâu mà khóc.

Ngay cả lúc nằm trên cáng, người chẳng còn sức, bố vẫn cố làm cho mọi người yên tâm.

Mình quay mặt đi trong vài giây, không muốn để bố thấy nước mắt.

Diệu bước tới gần, cúi chào:

-Cháu chào bác.

-Bác cứ yên tâm nằm nghỉ ạ.

Bố nhìn em, nhận ra rồi khẽ gật đầu:

-Diệu đấy à?

-Dạ.

-Cháu vừa đi với anh M về ạ.

Ông thở ra rất chậm.

-Xuống chơi mà gặp chuyện thế này...

Diệu lập tức lắc đầu:

-Không sao đâu bác.

-Cháu ở đây với mọi người.

Bố không nói thêm, mắt lại nhắm lại vì mệt.


Khoảng hơn nửa giờ sau, điều dưỡng gọi mình sang bàn lấy kết quả xét nghiệm ban đầu.

Tờ giấy còn mới, những con số in đen trên nền trắng.

Mình nhìn xuống chỉ số huyết sắc tố.

Thấp hơn rất nhiều so với mức bình thường.

Dù chưa phải con số cuối cùng ở tuyến tỉnh, mình cũng đủ hiểu bố đã mất máu nặng.

Bác sĩ chỉ vào kết quả:

-Bệnh nhân thiếu máu nhiều.

-Ở đây lượng máu dự trữ hiện tại không đủ, nhất là đang trong dịp Tết.

Chúng tôi đã dùng thuốc cầm máu và xử trí ban đầu, nhưng cần chuyển lên tuyến tỉnh càng sớm càng tốt để nội soi, xác định điểm chảy và có phương án truyền máu.

Mình gần như không cần suy nghĩ.

-Dạ, em xin cho bố chuyển tuyến ngay ạ.

Mẹ nghe đến chuyển viện thì hoảng:

-Có nguy hiểm lắm không con?

Mình quay sang, cố nói thật chậm:

-Bố mất máu nhiều.

-Ở trên tỉnh có đủ máy móc với máu hơn.

-Mình chuyển sớm thì tốt hơn mẹ ạ.

Mẹ khóc:

-Thế có sao không?

Mình nắm lấy tay mẹ.

-Chưa ai nói là không cứu được.

-Mẹ phải bình tĩnh.

-Con đi theo bố.

-Ở trên đấy con lo được.

Nói những câu ấy, mình cố tỏ ra chắc chắn.

Nhưng trong lòng, mình chưa từng thấy mình bất lực đến thế.

Bác sĩ biết mình học cùng ngành nên hướng dẫn rất nhanh.

Anh ký giấy chuyển viện, gọi xe cấp cứu, dặn điều dưỡng chuẩn bị hồ sơ và thuốc mang theo.

Mình sang phòng trực, ký vào những giấy tờ cần thiết. Tay cầm bút run đến mức chữ viết méo hẳn.

Một bác sĩ lớn tuổi hơn nhìn mình rồi hỏi:

-Em học năm mấy?

-Dạ năm tư ạ.

Ông gật đầu:

-Thế thì em hiểu tình trạng rồi.

-Lên tỉnh phải làm nội soi sớm.

-Trên đường có gì bất thường báo ngay cho nhân viên y tế đi cùng.

Mình đáp:

-Dạ vâng.

Ông nhìn mình thêm một lát rồi nói:

-Bình tĩnh.

-Người nhà mà hoảng thì càng khó xử lý.

Mình cúi đầu:

-Dạ.

Chỉ một câu “bình tĩnh” thôi, nhưng lúc ấy lại khó hơn bất kỳ bài thi nào mình từng trải qua.


Xe cấp cứu được chuẩn bị rất nhanh.

Bố được chuyển từ cáng của khoa lên cáng xe. Mỗi lần bánh cáng lăn qua chỗ gồ, khuôn mặt ông lại nhăn nhẹ. Mình đi sát bên, một tay giữ thành cáng, một tay nắm lấy bàn tay bố.

Mẹ và em gái cũng đòi đi theo.

Mình phải giữ cả hai lại.

-Mẹ với em về nhà trước đi.

-Đông người đi cũng không giải quyết được gì.

-Con theo bố lên tỉnh.

-Có tình hình gì con gọi ngay.

Mẹ lắc đầu liên tục:

-Mẹ phải đi với bố mày.

-Để con ở đây sao được?

Mình cố giải thích:

-Xe không chở hết được.

-Trên viện cũng chỉ cần một người làm thủ tục.

-Mẹ ở nhà chuẩn bị thêm quần áo, giấy tờ với tiền.

-Lát cần thì con gọi các bác đưa mẹ lên.

Em gái khóc nấc:

-Cho em đi với anh.

Mình ôm lấy vai nó.

-Mày ở nhà với mẹ.

-Mẹ đang hoảng, mày phải ở cạnh.

-Anh lo được.

Nó nhìn mình, nước mắt chảy dài.

-Anh nhớ gọi em nhé.

-Ừ.

-Có gì anh gọi ngay.

Diệu đứng bên cạnh, tay xách túi đồ cá nhân vừa mua vội cho bố. Không biết trong lúc mình làm thủ tục, em đã tranh thủ chạy ra ngoài mua khăn, bàn chải, chai nước, giấy vệ sinh và vài thứ cần thiết.

Em đưa túi cho mình.

-Em đi cùng anh.

Mình nhìn em.

-Em cứ về nhà trước đi.

Diệu lắc đầu ngay.

-Không.

-Em theo anh.

-Anh đang rối thế này, phải có người ở bên.

Mình định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của em lại không nói được.

Xe cấp cứu đã mở cửa.

Nhân viên y tế gọi:

-Người nhà lên nhanh nhé.

Mình chỉ kịp nhìn mẹ một cái.

-Mẹ yên tâm.

-Con sẽ gọi.

Rồi mình với Diệu bước lên xe.

Cửa sau đóng lại.

Qua ô kính nhỏ, mình vẫn nhìn thấy mẹ và em gái đứng giữa sân bệnh viện, ôm nhau khóc. Hình ảnh ấy dần lùi lại khi xe bắt đầu chuyển bánh.


Đây không phải lần đầu tiên mình ngồi trên xe cấp cứu.

Minh từng đi cùng anh Trung trong những lần hỗ trợ bệnh nhân. Từng nghe tiếng monitor, tiếng bình oxy, từng nhìn anh em ép tim giữa không gian chật hẹp khi xe lao trên đường.

Nhưng lần này khác hoàn toàn.

Người nằm trên cáng là bố mình.

Mình không phải sinh viên đi theo để học.

Không phải người hỗ trợ cấp cứu.

Mình chỉ là con trai của bệnh nhân.

Và mình chưa bao giờ thấy mình nhỏ bé đến vậy.

Bố nằm giữa xe, một tay vẫn cắm kim truyền. Nhân viên y tế ngồi phía đầu cáng, liên tục theo dõi mạch và huyết áp.

Mình ngồi sát bên, nắm lấy tay bố.

Diệu ngồi phía đối diện, hai mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Xe đi qua những đoạn đường xóc, cả thân người bố khẽ rung theo. Mỗi lần như vậy, mình lại siết tay ông, như muốn nói mình vẫn đang ở đây.

Bố mở mắt một lần.

-Đi đâu đấy?

Mình cúi xuống:

-Con đưa bố lên viện tỉnh.

Ông nhíu mày.

-Tốn kém làm gì...

Nghe đến đó, nước mắt mình lại trào ra.

-Bố đừng nghĩ đến tiền nữa.

-Bố cứ nằm yên đi.

-Con có tiền.

-Con lo được.

Ông nhìn mình một lát, rồi lại nhắm mắt.

Không biết vì quá mệt hay vì không còn sức để tranh luận.

Diệu đưa tay chạm nhẹ lên đầu gối mình.

-Anh bình tĩnh.

Mình quay sang, giọng nghẹn lại:

-Anh đã biết bố không ổn.

-Anh đã hỏi.

-Anh đã thấy dấu hiệu.

-Mà anh vẫn để bố chờ đến sau Tết.

Diệu lắc đầu:

-Không phải lỗi của anh.

-Bác giấu.

-Anh không có xét nghiệm, không thể biết hết được.

Mình nhìn khuôn mặt bố.

-Nhưng anh học Y.

-Anh đáng lẽ phải...

Diệu cắt ngang, giọng vẫn rất nhẹ nhưng chắc chắn:

-Anh là con của bác trước khi là sinh viên Y.

-Không ai có thể bình tĩnh hoàn toàn khi người bệnh là bố mình.

Câu nói ấy khiến mình im lặng.

Mình cúi đầu, hai tay vẫn giữ chặt bàn tay bố.

Xe hú còi khi đi qua đoạn đường đông. Các phương tiện phía trước dần né sang hai bên. Tiếng còi cấp cứu vang lên giữa những con phố còn đầy màu sắc Tết, nghe chói tai và lạnh lẽo đến lạ.

Hơn ba mươi phút sau, xe rẽ vào cổng bệnh viện tỉnh.


Bố được đưa thẳng vào khu Hồi sức cấp cứu.

Mình và Diệu chạy theo đến cửa thì điều dưỡng chặn lại:

-Người nhà ở ngoài làm thủ tục.

-Khi nào cần bác sĩ sẽ gọi.

Cánh cửa đóng lại trước mặt.

Mình đứng im.

Qua lớp kính, chỉ nhìn thấy bóng những người mặc áo blouse và chiếc cáng của bố nhanh chóng được đẩy sâu vào trong.

Mình đã từng bước qua rất nhiều cánh cửa bệnh viện.

Nhưng chưa cánh cửa nào khiến mình sợ như lúc ấy.

Diệu kéo nhẹ tay mình:

-Anh đi làm thủ tục trước.

-Em giữ đồ ở đây.

Mình gật đầu, gần như làm mọi thứ theo bản năng.

Đăng ký viện.

Nộp giấy chuyển tuyến.

Khai thông tin bệnh nhân.

Ký giấy cam kết.

Mỗi lần nhân viên hỏi, mình phải mất vài giây mới nhớ ra câu trả lời. Tên bố, năm sinh, địa chỉ, tiền sử bệnh, thuốc đang dùng.

Mình biết hết.

Nhưng đầu óc lại đặc quánh.

Làm xong thủ tục, mình quay lại trước cửa khoa.

Diệu đang đứng chờ, hai tay ôm chiếc túi đồ. Vừa thấy mình, em bước tới ngay.

-Bác sĩ nói gì chưa anh?

-Chưa.

-Họ đang cấp cứu.

Hai đứa ngồi xuống hàng ghế ngoài hành lang.

Xung quanh cũng có vài người nhà bệnh nhân khác. Người ngồi im cúi đầu, người đi đi lại lại, người cầm điện thoại gọi về báo tin.

Mùi thuốc sát khuẩn nồng nặc.

Đèn hành lang trắng lạnh.

Ngoài kia vẫn đang là mùng Bốn Tết.

Nhưng trong bệnh viện, chẳng ai còn biết hôm nay là ngày gì.

Khoảng gần một giờ sau, một bác sĩ gọi tên người nhà.

Mình bật dậy.

-Dạ, em đây ạ.

Bác sĩ đưa hai đứa vào một phòng nhỏ gần khoa.

Anh mở hồ sơ rồi nói thẳng:

-Tình trạng bệnh nhân hiện tại khá nặng.

Tim mình đập thình thịch.

-Bệnh nhân có xuất huyết tiêu hóa, thiếu máu nhiều và huyết áp đang tăng rất cao, có lúc khoảng 220/100mmHg

-Hiện tại chúng tôi đã dùng thuốc hạ áp, truyền dịch, thuốc cầm máu và theo dõi sát.

Mình hỏi:

-Máu vẫn đang chảy phải không anh?

Bác sĩ gật đầu:

-Khả năng cao vẫn còn chảy.

-Cần làm thêm xét nghiệm và nội soi để tìm điểm xuất huyết.

-Tuy nhiên, trước mắt phải ổn định huyết áp và tình trạng toàn thân.

Mình nuốt khan.

-Bao giờ bố em được nội soi ạ?

-Nếu đêm nay ổn định, sáng sớm mai sẽ làm.

-Người nhà tuyệt đối không cho bệnh nhân ăn uống.

-Có bất thường chúng tôi sẽ báo ngay.

Mình gật đầu liên tục.

-Dạ.

Bác sĩ nhìn mình:

-Em học Y đúng không?

-Dạ năm tư ạ.

-Thế em hiểu tình trạng này không nhẹ.

-Chuẩn bị tinh thần có thể phải truyền máu.

Mình đáp rất nhỏ:

-Dạ.

Khi bước ra khỏi phòng, hai chân mình bỗng mềm nhũn.

Diệu đỡ lấy cánh tay.

-Anh ngồi xuống đi.

Mình ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu.

Những từ chuyên môn vừa nghe không hề xa lạ.

Xuất huyết tiêu hóa.

Thiếu máu nặng.

Tăng huyết áp.

Nội soi cấp cứu.

Truyền máu.

Ngày trước mình từng học, từng ghi chép và từng trả lời những câu hỏi liên quan đến chúng.

Nhưng chưa bao giờ mỗi từ lại nặng đến thế.

Diệu ngồi sát bên, vòng tay ôm lấy vai mình.

-Anh khóc đi.

-Không phải cố giữ trước mặt em.

Nghe câu ấy, mình không thể kìm thêm được nữa.

Mình cúi đầu xuống vai em.

Nước mắt chảy ướt cả chiếc áo khoác.

-Anh sợ bố không qua được.

Giọng mình vỡ ra.

-Anh chưa làm được gì cho bố cả.

-Cả đời bố lo cho anh.

-Anh còn chưa ra trường.

-Chưa kiếm được đồng lương nào.

-Chưa đưa bố đi đâu.

-Chưa làm gì hết...

Diệu ôm chặt mình.

Em cũng khóc, nhưng bàn tay vẫn đều đặn vuốt sau lưng.

-Bác sẽ cố vì anh.

-Anh cũng phải cố.

-Bác đang cần anh bình tĩnh.

Mình nhắm mắt, để nỗi sợ hãi trào ra trong vài phút.

Sau đó, mình lau mặt, ngồi thẳng lại.

Diệu lấy khăn giấy lau nước mắt cho mình.

-Em ở đây.

-Có chuyện gì mình cùng lo.

Mình nhìn em.

Không biết phải nói gì ngoài một câu:

-Cảm ơn em.

Em lắc đầu.

-Anh không cần cảm ơn.

-Em là người yêu anh mà.


Đến gần mười giờ tối, họ hàng bắt đầu kéo lên.

Các bác, các chú, mấy ông anh họ vừa nhận được tin đã vội vàng chạy tới. Người còn mặc nguyên quần áo đi chúc Tết, người xách theo túi đồ, người mang tiền đưa cho mình phòng khi cần.

Hành lang trước khoa Hồi sức nhanh chóng đông hơn.

Các bác gái vừa nhìn thấy mình đã khóc.

-Bố cháu sao rồi?

Mình phải giải thích đi giải thích lại:

-Bác sĩ đang cấp cứu.

-Huyết áp đã bắt đầu hạ.

-Sáng mai dự kiến nội soi.

-Hiện tại chưa được vào đông.

Một bác nắm lấy tay mình:

-Có cần tiền không cháu?

-Cứ nói.

Mình lắc đầu:

-Cháu còn đủ.

-Nếu cần cháu sẽ nói.

Mấy ông anh họ đứng ngoài động viên:

-Có việc gì cứ gọi bọn anh.

-Cần máu hay cần xe cứ bảo.

Nhìn mọi người đến đông đủ, lòng mình vừa ấm áp vừa đau.

Bố cả đời sống vì anh em, họ hàng.

Đến lúc ông nằm viện, tất cả cũng bỏ dở ngày Tết để chạy tới.

Tuy nhiên, khoa Hồi sức không cho quá nhiều người ở lại. Sau khi bác sĩ thông báo huyết áp của bố đã hạ được một phần và tình trạng tạm thời ổn định hơn, mình phải khuyên mọi người về.

-Các bác với các anh cứ về nghỉ đi.

-Ở đây đông cũng không vào được.

-Có con với một hai người ở lại là đủ.

Mọi người chần chừ một lúc rồi mới đồng ý.

Cuối cùng chỉ còn một bác trai và một người anh họ ở lại cùng mình.

Mẹ và em gái vẫn ở nhà.

Mình đã gọi báo tình hình, dặn cả hai cố nghỉ ngơi. Nhưng nghe giọng mẹ khóc trong điện thoại, mình biết bà sẽ chẳng thể ngủ.


Gần mười một giờ đêm, hành lang dần yên tĩnh.

Bố đã được ổn định huyết áp phần nào, nhưng vẫn phải nằm theo dõi trong khoa.

Mình ngồi trên ghế suốt nhiều giờ, đầu óc căng như dây đàn. Mỗi lần cửa mở, mình đều bật dậy, sợ bác sĩ gọi tên mình để báo một chuyện xấu.

Cuối cùng, mình không chịu được cảm giác ngột ngạt ấy nữa.

Mình đứng lên, đi ra khoảng sân phía sau bệnh viện.

Đêm đầu xuân lạnh buốt.

Những hàng cây trong sân bệnh viện im lìm dưới ánh đèn vàng. Xa xa, thành phố vẫn còn vài tiếng pháo điện và tiếng nhạc xuân vọng lại, nhưng ở đây nghe thật xa xôi.

Mình ngồi xuống chiếc ghế đá.

Rút bao thuốc trong túi.

Hai bàn tay run đến mức châm lửa mấy lần mới được.

Khói thuốc vào phổi, nóng và đắng.

Nhưng chẳng làm ngực mình bớt nặng đi.

Diệu cũng đi theo.

Em ngồi xuống bên cạnh, không ngăn mình hút thuốc như những lần khác.

Một lúc lâu, cả hai chẳng ai nói gì.

Mình nhìn đốm lửa đỏ ở đầu điếu thuốc, rồi khẽ nói:

-Anh cứ nghĩ mình lớn rồi.

-Đi viện, học bệnh án, theo cấp cứu...

-Anh cứ tưởng gặp chuyện gì cũng có thể bình tĩnh.

Diệu lặng im nghe.

-Nhưng lúc thấy bố nằm trên cáng...

Mình cúi đầu.

-Anh chẳng nghĩ được gì cả.

-Chỉ muốn khóc.

Em khẽ nắm lấy tay mình.

-Vì đó là bố anh.

-Không ai bắt anh phải bình tĩnh như bác sĩ khi người nằm đấy là người anh thương nhất.

Mình rít thêm một hơi thuốc rồi dụi điếu xuống đất.

-Anh thương bố lắm.

-Nhưng trước giờ anh chưa bao giờ nói.

-Bố cũng chẳng bao giờ nói thương anh.

-Hai bố con chỉ hỏi nhau mấy câu bình thường.

-Vậy mà lúc nhìn bố nằm ở trong kia, anh mới thấy mình còn nợ bố quá nhiều.

Diệu tựa đầu vào vai mình.

-Anh còn rất nhiều thời gian để trả.

-Bác sẽ khỏe lại.

-Anh sẽ ra trường.

-Rồi bác còn nhìn anh làm bác sĩ nữa.

Mình cười buồn:

-Em lúc nào cũng tin mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

-Vì em tin anh.

-Và em tin bác.

Một lúc sau, mình vòng tay ôm lấy em.

Cả hai ngồi dựa vào nhau giữa sân bệnh viện lạnh ngắt.

Mình muốn em ở lại.

Ít nhất khi em còn ngồi bên cạnh, mình không thấy mình đang chống chọi một mình.

Nhưng nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm, mình lại nghĩ tới bố mẹ em ở Ba Vì.

Hôm nay mới mùng Bốn.

Em xuống nhà mình chơi, vậy mà lại phải theo vào viện, ngồi bên mình suốt cả ngày.

-Diệu này.

-Vâng?

-Mai em về nhà đi.

Em lập tức ngẩng lên:

-Em không về.

-Em ở đây với anh.

Mình lắc đầu:

-Không được.

-Bố mẹ em đang chờ.

-Tết nhất em bỏ nhà đi thế này, cô chú sẽ lo.

-Em gọi về rồi.

-Bố mẹ em bảo em cứ ở lại với anh.

Mình vẫn kiên quyết:

-Đêm nay em ở lại cũng được.

-Sáng mai anh đưa em ra bến xe.

-Khi nào tình hình bố ổn hơn, em xuống sau.

Diệu nhìn mình, đôi mắt đỏ hoe.

-Nhưng em không yên tâm để anh ở đây.

Mình đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em.

-Anh lo được.

-Ở đây còn bác với anh họ anh.

-Em về nghỉ vài hôm.

-Với lại nếu bố mẹ em biết em thức ở viện cả đêm, anh cũng áy náy.

Em mím môi, rõ ràng vẫn không muốn đồng ý.

Mình khẽ kéo em vào lòng.

-Ngoan.

-Nghe anh lần này nhé.

-Em về rồi ngày kia xuống với anh.

-Anh hứa có chuyện gì sẽ gọi ngay.

Diệu im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới khẽ gật đầu.

-Thế đêm nay em ở đây.

-Sáng mai em mới về.

-Vâng.

-Nhưng anh không được giấu em bất cứ chuyện gì.

Mình khẽ cười:

-Anh biết rồi.

-Anh hứa.

Em tựa đầu vào ngực mình.

-Em thương anh lắm.

Mình nhắm mắt, ôm em chặt hơn.

-Anh cũng thương em.


Đêm hôm ấy, mình gần như không ngủ.

Diệu ngồi cạnh trên dãy ghế hành lang. Có lúc em mệt quá, tựa đầu lên vai mình ngủ được vài phút rồi lại giật mình tỉnh dậy mỗi khi cửa khoa mở.

Mình thì chẳng thể chợp mắt.

Thi thoảng được điều dưỡng cho vào nhìn bố từ xa, mình lại đứng thật lâu bên giường.

Ông nằm im giữa những dây truyền và máy theo dõi.

Khuôn mặt vẫn xanh xao.

Nhưng ít nhất hơi thở đã đều hơn, huyết áp cũng không còn ở mức quá cao như lúc mới vào.

Mình ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, khẽ xoa bàn tay bố.

Trong ánh sáng nhợt nhạt của phòng hồi sức, mình nhớ lại rất nhiều chuyện.

Ngày bố chở mình đi nhập học.

Ngày ông đưa tiền cho mình, bảo cứ lo tiền học, tiền trọ trước.

Những lần bố gọi điện chỉ hỏi mình có đủ tiền hay không.

Những ngày về quê, bố luôn dậy sớm kiểm tra xe rồi mới cho mình đi.

Cả đời bố chẳng mấy khi mua thứ gì cho bản thân.

Chiếc áo đang mặc đã cũ vẫn bảo còn tốt.

Đau dạ dày cũng cố chịu vì sợ tốn tiền.

Bố luôn xếp mình sau cùng.

Sau mẹ.

Sau hai anh em.

Sau công việc.

Sau cả những việc chẳng hề quan trọng bằng sức khỏe.

Mình cúi đầu, nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay bố.

-Bố phải cố lên.

-Con chưa làm được gì cho bố đâu.

-Bố không được bỏ con.

Bố vẫn ngủ.

Không biết có nghe thấy hay không.

Mình ngồi bên giường suốt một lúc lâu, đến khi điều dưỡng nhắc người nhà ra ngoài mới đứng dậy.

Ngoài hành lang, Diệu vẫn chờ.

Em bước tới nắm lấy tay mình.

Mình nhìn em, cố mỉm cười.

-Bố ổn hơn rồi.

Diệu gật đầu.

-Em biết bác sẽ ổn mà.

Hai đứa lại ngồi xuống ghế.

Đêm mùng Bốn trôi qua chậm chạp như thế.

Từng phút.

Từng giờ.

Đến khi ngoài cửa sổ bắt đầu xuất hiện những vệt sáng đầu tiên của buổi sớm, mình vẫn còn ngồi đó, bàn tay nắm chặt chiếc điện thoại và mắt không rời khỏi cánh cửa khoa Hồi sức.

Đó là đêm đầu tiên trong đời mình thức trắng để chăm bố.

Và cũng là đêm đầu tiên mình thật sự hiểu rằng, dù đã học đến năm tư, dù từng đứng trước bao nhiêu bệnh nhân, khi người nằm bên trong cánh cửa kia là bố mình...

Mình vẫn chỉ là một đứa con đang sợ mất đi người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 195: Người đàn ông của gia đình

Ánh sáng đầu tiên của buổi sáng chậm rãi hiện lên sau những ô cửa kính cuối hành lang.

Một màu trắng đục, lạnh lẽo.

Không giống ánh nắng ngoài cánh đồng hay những buổi sáng ở khu trọ, thứ ánh sáng trong bệnh viện khiến người ta chẳng thể biết rõ một ngày mới đã thật sự bắt đầu hay chưa. Đèn trần vẫn sáng nguyên từ đêm, hắt xuống nền gạch một màu nhợt nhạt. Mùi cồn sát khuẩn, mùi thuốc và mùi quần áo của những người đã ngồi chờ quá lâu trộn lẫn vào nhau, tạo thành thứ mùi đặc trưng mà mình vốn đã rất quen.

Chỉ có điều, sáng hôm ấy, mọi thứ đều khiến mình ngột ngạt.

Mình ngồi trên hàng ghế nhựa ngoài khoa Hồi sức, hai khuỷu tay chống lên đầu gối. Đôi mắt cay xè sau một đêm gần như không ngủ. Chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay, màn hình tối đen, nhưng cứ vài phút mình lại bật lên nhìn giờ.

Hơn năm giờ sáng.

Bên cạnh, Diệu đang tựa đầu lên vai mình.

Em đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không rõ. Mái tóc hơi rối, gương mặt nhợt đi vì mệt. Hai tay em vẫn ôm chiếc túi đồ cá nhân mua cho bố từ hôm trước, như thể chỉ cần buông ra thì em sẽ quên mất mình đang phải làm gì.

Mình khẽ nghiêng đầu nhìn em.

Ngày hôm qua, em xuống nhà mình với chiếc khăn quàng màu kem, mang theo quà Tết và một nụ cười rất vui. Đáng lẽ hai đứa phải có một ngày đi chơi đầu năm thật nhẹ nhàng. Đáng lẽ sau khi đi chùa, mình sẽ đưa em về ăn cơm với bố mẹ, rồi chiều dẫn em sang nhà dì hoặc ngồi ngoài sân nói chuyện.

Vậy mà cuối cùng, em lại phải theo mình chạy từ chùa về nhà, từ nhà vào viện huyện, rồi lên tận bệnh viện tỉnh. Cả ngày không được ăn uống tử tế, đêm lại co ro trên hàng ghế lạnh ngoài hành lang.

Mình đưa tay khẽ vuốt mấy sợi tóc trước trán em.

Diệu giật mình tỉnh dậy.

Đôi mắt còn ngái ngủ nhưng vừa nhìn thấy mình, em lập tức ngồi thẳng lên.

-Bác sĩ gọi chưa anh?

Mình lắc đầu.

-Chưa.

-Chắc bố vẫn đang ngủ.

Em nhìn đồng hồ rồi hỏi:

-Anh có mệt lắm không?

Mình cười nhẹ.

-Anh không sao.

Diệu nhìn thẳng vào mắt mình.

-Anh đừng nói với em câu ấy.

-Mắt anh đỏ hết rồi.

Mình im lặng.

Em đưa tay chạm nhẹ lên má mình, đầu ngón tay lạnh nhưng rất dịu.

-Anh đã thức cả đêm rồi.

-Lát nữa bác ổn định hơn thì anh phải chợp mắt một chút nhé.

Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.

-Còn em?

-Em cũng thức cả đêm còn gì.

Diệu lắc đầu.

-Em về xe còn ngủ được.

Nghe đến chữ “về”, mình khẽ siết bàn tay em thêm một chút.

Thật lòng, mình không muốn đưa em đi.

Mình muốn em ở lại cạnh mình thêm một ngày, thậm chí cho đến khi bố hoàn toàn qua khỏi. Chỉ cần thấy em ngồi cạnh, mình đã cảm giác mọi thứ bớt đáng sợ hơn rất nhiều.

Nhưng mình không thể ích kỷ giữ em lại.

Bố mẹ em đang ở Ba Vì. Đây vẫn là những ngày Tết. Em đã bỏ cả ngày mùng Bốn và thức trọn một đêm trong bệnh viện vì gia đình mình.

Mình nhẹ giọng:

-Khoảng sáu giờ anh đưa em ra bến nhé.

Ánh mắt Diệu chùng xuống.

-Em vẫn muốn ở lại.

-Anh biết.

-Thế cho em ở lại đi.

Mình đưa tay bóp nhẹ những ngón tay nhỏ đang nằm trong tay mình.

-Ngoan, nghe anh.

-Em về với bố mẹ trước.

-Ngày kia nếu tình hình bố ổn hơn, anh gọi em xuống.

Diệu cúi mặt, giọng nhỏ hẳn:

-Anh cứ đuổi em về.

-Anh không đuổi.

-Anh thương em nên mới bảo em về.

Em ngẩng lên nhìn mình.

-Thế em không thương anh chắc?

Câu hỏi ấy khiến mình không biết đáp thế nào.

Một lúc sau, mình chỉ có thể vòng tay kéo em sát lại.

-Anh biết em thương anh.

-Anh biết lúc này em là người lo cho anh nhất.

-Nhưng chính vì thế anh mới không muốn em kiệt sức cùng anh.

Diệu tựa trán vào vai mình.

-Em chỉ sợ lúc em đi rồi, anh lại ngồi khóc một mình.

Mình cười buồn:

-Anh lớn rồi.

-Đêm qua ai ôm em khóc ướt hết vai?

Mình hơi ngượng, nhưng chẳng còn tâm trạng để chống chế.

-Thì... đêm qua khác.

Diệu khẽ véo vào tay mình.

-Anh có lớn đến đâu thì trước mặt em vẫn được khóc.

-Đừng lúc nào cũng cố làm người mạnh nhất.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên tóc em.

-Anh nhớ rồi.

-Anh hứa có chuyện gì cũng gọi em.

-Không được giấu.

-Không giấu.

-Dù là chuyện tốt hay xấu?

Mình khựng lại một nhịp rồi vẫn gật đầu.

-Dù là chuyện gì.

Diệu nhìn mình thật lâu, như muốn chắc chắn lời hứa ấy là thật.

Cuối cùng em mới khẽ đáp:

-Vâng.


Gần sáu giờ, bác trai và người anh họ vẫn đang ngồi ở cuối hành lang. Mình nhờ hai người để ý nếu bác sĩ gọi, rồi dắt Diệu ra ngoài.

Buổi sáng ở bệnh viện đã bắt đầu nhộn nhịp hơn.

Các điều dưỡng đi lại giữa những phòng bệnh, tay cầm khay thuốc hoặc hồ sơ. Một chiếc xe đẩy kim loại lăn qua nền gạch, bánh xe phát ra tiếng ken két đều đặn. Người nhà bệnh nhân xách những hộp cháo, túi quần áo và bình nước nóng nối nhau đi vào các dãy nhà.

Bên ngoài sân, không khí lạnh buốt.

Sương vẫn còn đọng trên những hàng cây và yên xe. Thành phố chưa thức hẳn, các quán ăn quanh cổng viện mới chỉ bắt đầu nhóm bếp. Khói than bay là là trên mặt đường, mang theo mùi cháo, mùi bánh mì nóng và cả mùi dầu mỡ từ những chiếc chảo mới đặt lên bếp.

Mình với Diệu đi bộ ra cổng.

Hai đứa đều quá mệt nên chẳng ai nói gì nhiều.

Đến cổng viện, mình vẫy chiếc taxi đưa em ra bến. Đường sáng sớm vắng, chỉ có vài chiếc xe khách chạy qua, tiếng xe chạy nhẹ nhàng giữa tiết trời đầu xuân lạnh ngắt.

Diệu ngồi cạnh ôm cánh tay mình rất chặt.

Không phải cái ôm vui vẻ như lúc em vừa xuống nhà hôm trước.

Vòng tay ấy có chút lưu luyến, chút lo lắng, như thể em sợ chỉ cần thả lỏng ra thì mình sẽ biến mất giữa những con đường lạnh lẽo của thành phố.

Đến bến xe mình thanh toán rồi xách vali giúp em.

Chuyến xe về phía Hà Nội còn hơn mười phút nữa mới chạy.

Hai đứa đứng dưới mái hiên nhỏ, xung quanh là những hành khách đang vội vã lên xuống. Người kéo vali, người ôm túi quà Tết, người tranh thủ gọi điện báo gia đình đã lên xe.

Diệu nhìn mình.

-Anh phải ăn sáng đấy.

-Anh biết rồi.

-Không được chỉ hút thuốc.

-Ừ.

-Có thời gian thì ngủ một lúc.

-Ừ.

-Bác sĩ nói gì phải gọi em ngay.

Mình bật cười khẽ:

-Em dặn như mẹ anh ấy.

Diệu bĩu môi:

-Tại anh chẳng biết tự lo.

-Em không dặn thì ai dặn?

Mình đưa tay chỉnh lại chiếc khăn trên cổ em.

-Anh nhớ hết rồi.

Em vẫn chưa chịu thôi.

-Anh còn phải thay quần áo nữa.

-Áo anh ám hết mùi bệnh viện rồi.

-Về khoa bố, anh cũng phải giữ sức khỏe, không được để bản thân ốm.

-Vâng, thưa cô.

Diệu nhìn mình, đôi mắt lại đỏ lên.

-Anh đừng đùa nữa.

-Em sắp khóc rồi.

Mình khựng lại, rồi kéo em vào lòng.

Giữa bến xe đông người, em vùi mặt vào ngực mình, hai cánh tay ôm chặt quanh eo.

-Em không muốn về.

Giọng em nhỏ và nghẹn.

Mình vuốt nhẹ sau lưng em.

-Anh biết.

-Hay em ở lại thêm hôm nay nhé?

Trong lòng mình cũng muốn gật đầu.

Muốn nói em cứ ở lại.

Muốn có một người để khi quá mệt, mình được dựa vào, được ôm, được thừa nhận rằng mình đang sợ.

Nhưng rồi mình vẫn lắc đầu.

-Về đi em.

-Cô chú đang mong.

-Anh ở đây còn có bác với các anh.

-Khi nào cần, anh gọi em xuống ngay.

Diệu im lặng một lúc rồi ngẩng lên.

-Hôn em một cái.

Mình nhìn quanh.

-Ở đây đông người.

Em bĩu môi:

-Kệ người ta.

Mình không nhịn được cười.

Rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.

-Thế đã được chưa?

Diệu vẫn lắc đầu.

-Chưa.

Mình lại hôn thật nhẹ lên môi em.

Chỉ một cái chạm rất nhanh.

Nhưng khi buông ra, mắt em đã ngân ngấn nước.

-Em yêu anh.

Mình siết vai em.

-Anh cũng yêu em.

-Về đến nhà nhắn anh nhé.

Tiếng phụ xe bắt đầu gọi khách.

Diệu bước lên bậc cửa rồi còn quay lại nhìn mình.

-Anh phải giữ lời đấy.

-Có chuyện gì cũng phải gọi.

Mình gật đầu.

-Anh hứa.

Em đưa tay vẫy.

Chiếc xe từ từ rời bến.

Mình đứng nhìn theo cho đến khi nó khuất hẳn sau dãy nhà mới quay lại lấy xe.

Khoảnh khắc ấy, cảm giác trống trải lập tức ùa tới.

Từ lúc nhận điện thoại của mẹ, Diệu vẫn luôn ở cạnh. Giờ em vừa đi, mình bỗng nhận ra hành lang bệnh viện phía trước sẽ dài và lạnh hơn rất nhiều.


Khi mình quay lại khoa Hồi sức, đồng hồ vừa gần bảy giờ.

Ca trực đêm đang chuẩn bị bàn giao. Những bác sĩ và điều dưỡng nói chuyện nhỏ nhưng nhanh, trao đổi từng chỉ số, từng diễn biến của bệnh nhân. Tiếng lật bệnh án, tiếng bút ghi trên giấy và tiếng máy theo dõi từ trong phòng vọng ra liên tục.

Một điều dưỡng gọi mình lại, đưa tờ giấy chỉ định.

-Người nhà bệnh nhân T đúng không?

-Vâng ạ.

-Bác sĩ chỉ định nội soi dạ dày sáng nay.

-Khoảng tám giờ đưa bệnh nhân sang khu Nội soi.

-Tuyệt đối không được ăn uống gì.

Mình nhận giấy, đọc lại thông tin rồi gật đầu.

-Vâng, em biết rồi ạ.

Trong lòng mình nhẹ đi đôi chút.

Cuối cùng cũng sắp nội soi.

Chỉ cần tìm thấy điểm chảy máu và cầm được máu, tình trạng của bố sẽ có hy vọng ổn định hơn.

Mình được vào thăm bố ít phút.

Ông đã tỉnh, nằm nghiêng trên giường, mắt vẫn mệt nhưng vẻ mặt đỡ tái hơn đêm qua. Chai dịch truyền treo trên giá kim loại nhỏ từng giọt đều đặn. Máy đo huyết áp bên cạnh thỉnh thoảng lại tự động bơm căng, phát ra tiếng ù ù rồi xả hơi.

Mình bước tới.

-Bố thấy thế nào rồi?

-Đỡ hơn rồi.

Giọng bố vẫn yếu.

-Bác sĩ bảo tám giờ nội soi.

-Từ giờ bố tuyệt đối không ăn uống gì nhé.

Bố nhíu mày.

-Bố khát.

-Khát cũng phải chịu một chút.

-Nội soi gây mê mà uống nước sẽ nguy hiểm.

Ông khẽ thở dài nhưng vẫn gật đầu.

-Biết rồi.

Mình ngồi cạnh thêm vài phút rồi đứng dậy.

Sau một đêm thức trắng, miệng khô, người bẩn và mùi thuốc sát khuẩn bám kín áo, mình tranh thủ ra nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Dòng nước lạnh tạt lên mặt khiến đầu óc tỉnh hơn đôi chút.

Mình nhìn mình trong gương.

Đôi mắt đỏ, tóc rối, khuôn mặt mệt mỏi đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Mình hít một hơi thật sâu.

Tự nhủ chỉ cần cố thêm một chút.

Bố còn đang nằm trong kia.

Mình không được gục.

Thế nhưng khi quay lại phòng, cảnh trước mắt khiến mình giật bắn người.

Bố đang cầm chiếc cốc nhựa, vừa uống xong một ngụm nước.

Mình chạy tới, giật lấy cốc.

-Bố!

-Sao bố lại uống nước?

Ông ngơ ngác nhìn mình.

-Bố khát quá.

-Con vừa dặn bố không được uống mà.

-Bố uống có một tí.

Mình nhìn chiếc cốc rồi nhìn đồng hồ, trong lòng vừa bực vừa lo.

-Một tí cũng không được.

-Lát gây mê, nước còn trong dạ dày mà trào ngược lên thì nguy hiểm lắm.

Bố có vẻ áy náy nhưng vẫn chống chế:

-Thế thì không gây mê.

-Soi sống cũng được.

-Bố chịu được.

Mình gần như bật cười vì bất lực.

-Bố biết nội soi sống khó chịu thế nào không?

-Người ta làm được thì bố làm được.

-Với lại gây mê lại tốn thêm tiền.

Nghe tới chữ tiền, sự bực bội trong mình lập tức biến thành đau lòng.

Bố nằm viện từ hôm qua đến giờ, trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến chuyện tốn kém.

Mình ngồi xuống cạnh giường.

-Bố đừng lo tiền nữa được không?

-Con đã nói con lo được.

Ông quay mặt sang chỗ khác.

-Tiền mày kiếm được thì giữ mà học.

-Bố già rồi, chịu một tí có sao.

Mình nghẹn giọng:

-Nhưng con không muốn bố phải chịu.

Bố không trả lời.

Đúng lúc đó, điều dưỡng tới đưa bố sang khu Nội soi.

Vì đã uống nước, phương án gây mê buổi sáng không còn đảm bảo. Sau khi trao đổi, bác sĩ quyết định thử nội soi không gây mê, nếu không thực hiện được sẽ phải chờ thêm đến chiều.

Mình đẩy xe cùng điều dưỡng đi qua hành lang nối các khu nhà.

Buổi sáng bệnh viện đã đông hẳn.

Hai bên hành lang có người ngồi kín ghế. Người ôm bệnh án, người xách túi đồ, người đứng dựa tường chờ gọi tên. Tiếng loa phát thanh thông báo số thứ tự hòa với tiếng trẻ con khóc, tiếng người nhà hỏi nhau và tiếng dép kéo lê trên nền gạch.

Giữa dòng người ấy, bố nằm trên xe đẩy, mắt nhắm lại.

Mình đi bên cạnh, một tay giữ thành xe.

Trong lòng chỉ mong lần nội soi này diễn ra thuận lợi.


Khu Nội soi nằm ở cuối một dãy hành lang sáng trắng.

Mùi dung dịch khử khuẩn nồng hơn hẳn các khu khác. Qua cửa kính, mình nhìn thấy những dây soi được treo trong tủ, các khay dụng cụ inox xếp ngay ngắn và màn hình hiển thị đặt cạnh bàn thủ thuật.

Bác sĩ chính hỏi qua tình trạng, rồi nhìn sang mình.

-Em là người nhà à?

-Dạ, em là con bệnh nhân.

-Em học Y năm tư ạ.

Ông gật đầu.

-Thế vào cùng cũng được.

-Nhưng đứng gọn một bên, không làm ảnh hưởng gì nhé

Mình đáp ngay:

-Dạ vâng.

Bố được hướng dẫn nằm nghiêng trái, ngậm miếng ngáng miệng. Điều dưỡng xịt thuốc tê họng rồi dặn cố gắng thả lỏng, thở đều bằng mũi.

Mình đứng cạnh đầu giường.

-Bố cố gắng nhé.

Ông gật đầu, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự căng thẳng.

Khi đầu ống soi bắt đầu đi qua miệng, bố lập tức co người lại.

Tiếng nôn khan bật lên liên tục.

Cả cơ thể ông gồng cứng, bàn tay nắm chặt ga giường. Nước mắt trào ra hai bên thái dương, nước bọt chảy quanh miệng.

Điều dưỡng giữ nhẹ vai, liên tục nhắc:

-Bác thở đều.

-Đừng rút ống.

-Cố nuốt một chút.

Nhưng bố gần như không chịu nổi.

Ống soi mới xuống được một đoạn, ông đã giật đầu, cố đưa tay lên kéo ra. Bác sĩ phải dừng lại, rút ống để tránh gây tổn thương.

Bố ngồi bật dậy, nôn thốc nôn tháo vào chiếc khay hứng. Dù trong bụng chẳng còn gì, ông vẫn nôn khan đến đỏ bừng cả mặt.

Mình đứng bên cạnh, hai tay giữ lấy vai bố.

-Thôi bố.

-Không làm nữa.

Ông thở hổn hển.

-Bố làm được.

-Làm lại đi.

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt và nước dãi dính quanh miệng bố, lòng mình đau như bị cứa.

-Không.

-Chiều gây mê.

-Con quyết rồi.

Bác sĩ cũng lắc đầu:

-Bệnh nhân kích thích quá, tiếp tục sẽ không an toàn.

-Để nhịn ăn uống thêm rồi chiều làm gây mê.

Bố vẫn định phản đối.

-Tôi chịu được mà bác sĩ.

Bác sĩ nhìn ông:

-Bác càng cố, chúng tôi càng khó làm.

-Phải đứng yên mới quan sát và can thiệp được.

-Chiều gây mê sẽ tốt hơn.

Bố không nói nữa.

Mình dùng khăn lau quanh miệng rồi đỡ ông ngồi dậy.

Cả người bố mềm nhũn sau những cơn nôn.

Chỉ một thủ thuật ngắn thôi mà ông như vừa mất hết sức.

Mình càng thấy thương, cũng càng giận cái cách bố cứ luôn miệng nói mình chịu được.


Rời khu Nội soi, mình không đưa bố về khoa ngay.

Hai bố con ngồi xuống chiếc ghế đá dưới tán cây gần dãy nhà.

Buổi sáng đã có nắng, nhưng nắng rất nhạt. Gió vẫn lạnh, mang theo mùi cỏ ẩm và mùi khói thuốc từ những người nhà bệnh nhân đứng gần đó.

Bố ngồi dựa lưng vào ghế, cổ áo vẫn còn dính chút nước. Mình đưa chai nước cho ông súc miệng rồi lập tức cất đi, không cho nuốt.

Ông thở dài:

-Khó chịu thật.

Mình ngồi xuống bên cạnh.

-Con đã bảo gây mê từ đầu.

Bố nhìn ra sân.

-Gây mê tốn thêm bao nhiêu?

Câu hỏi ấy khiến mình không chịu được nữa.

-Bố vẫn còn nghĩ đến tiền à?

Ông quay sang.

-Tiền đâu phải lá mít.

-Nằm viện đã tốn rồi.

-Thêm được cái gì thì thêm.

-Nhưng cái gì chịu được thì chịu.

Mình nhìn bố, nước mắt bỗng dâng lên.

-Bố không thương bố thì cũng phải thương con chứ.

Ông hơi sững lại.

Giọng mình bắt đầu run:

-Bố biết con đau thế nào khi nhìn bố vừa nôn vừa khóc không?

-Bố cứ nói chịu được, nhưng bố đâu biết người đứng cạnh nhìn còn đau hơn người chịu.

Bố im lặng.

Mình cúi đầu, hai bàn tay siết vào nhau.

-Con đi học.

-Con kiếm được tiền.

-Con chưa giàu, nhưng con đủ lo cho bố chữa bệnh.

-Bố đừng lúc nào cũng nghĩ mình là gánh nặng của con.

-Cả đời bố lo cho con rồi.

-Bây giờ đến lượt con lo cho bố có được không?

Bố nhìn mình rất lâu.

Nét mặt ông dần mềm xuống.

Một lát sau, ông khẽ nói:

-Bố đau lắm.

Chỉ ba chữ thôi.

Nhưng đó là lần đầu tiên kể từ khi mình về quê, bố thật sự thừa nhận.

Mình quay sang.

Ông vẫn nhìn thẳng ra khoảng sân trước mặt.

-Bố đau lâu rồi.

-Nhưng bố nghĩ chịu vài hôm sẽ đỡ.

-Với lại mày đang thi.

-Con em mày cũng đang học.

-Bố mà nói ra, cả nhà lại lo.

Mắt mình nhòe đi.

-Bố giấu như thế mới làm cả nhà đau hơn.

-Bố có biết nếu để thêm vài ngày nữa thì chuyện gì có thể xảy ra không?

Ông không đáp.

Mình nắm lấy bàn tay bố.

-Bố giấu bệnh như thế...

-Là bố không muốn nhìn con ra trường à?

-Không muốn nhìn con làm bác sĩ?

-Không muốn thấy con lấy vợ, sinh cháu cho bố bế sao?

Bố quay sang nhìn mình.

Ánh mắt ông sững lại.

Có lẽ chưa bao giờ mình nói với bố những lời như thế.

Hai bố con từ trước đến nay hiếm khi thể hiện tình cảm bằng lời. Bố thương mình bằng tiền học, bằng những chuyến đưa đón, bằng những câu dặn dò ngắn ngủi. Còn mình thương bố nhưng thường chỉ giữ trong lòng, nghĩ rằng sau này thành đạt rồi sẽ báo đáp.

Chẳng ai nói.

Chẳng ai hỏi người kia thật sự mong chờ điều gì.

Một lát sau, bố bỗng cười.

Nụ cười rất mệt, nhưng ấm áp.

-Con trai bố lớn rồi.

Nước mắt mình chảy xuống.

-Con lớn lâu rồi.

-Chỉ có bố cứ coi con là trẻ con.

Ông siết nhẹ bàn tay mình.

-Bố xin lỗi.

Nghe hai chữ ấy, mình càng không kìm được.

Mình quay mặt đi lau nước mắt.

-Bố không phải xin lỗi.

-Bố chỉ cần nghe con.

-Có bệnh phải chữa.

-Đau phải nói.

-Đừng cố chịu nữa.

Bố gật đầu.

-Ừ.

-Bố nghe.

Hai bố con ngồi im cạnh nhau.

Một lúc sau, bố khẽ hỏi:

-Có thuốc không?

Mình quay sang:

-Bố đau à?

-Hơi đau.

-Con gọi điều dưỡng.

Mình đứng dậy, nhưng bố kéo nhẹ tay lại.

-Ngồi thêm một lúc.

Mình lại ngồi xuống.

Bố nhìn đám người đi lại ngoài sân rồi nói:

-Hôm nay mùng mấy rồi?

-Mùng Năm.

-Tết của chúng mày mất vui vì bố.

Mình lắc đầu.

-Bố còn ở đây thì Tết nào cũng còn.

-Bố khỏe lại là được.

Ông khẽ cười, không nói thêm.

Hai bố con ngồi cạnh nhau dưới nắng đầu xuân nhợt nhạt.

Hai bố con đều châm thuốc hút .

Mình biết bố thèm, bản thân mình cũng muốn châm một điếu, nên châm cho bố một điếu. Có lẽ sau cuộc nói chuyện ấy. hai bố con cũng nhẹ nhàng hơn nhiều


Gần trưa, mẹ và em gái lên viện.

Mẹ vừa nhìn thấy bố đã đỏ mắt, nhưng cố không khóc trước mặt ông. Em gái mang theo quần áo, đồ dùng và một hộp cháo, dù biết bố chưa được ăn.

Mình kể sơ qua việc nội soi buổi sáng thất bại và chiều sẽ gây mê làm lại.

Mẹ trách:

-Đã dặn ông không được ăn uống, sao ông còn uống nước?

Bố cúi mặt:

-Khát quá.

Mẹ vừa thương vừa giận:

-Ông lúc nào cũng thế.

-Chẳng chịu nghe ai.

Mình kéo mẹ sang một bên.

-Thôi mẹ.

-Bố mệt rồi.

-Chiều nội soi xong mình nói sau.

Mẹ gật đầu, ngồi xuống bóp chân cho bố.

Em gái cũng ngồi cạnh xoa bàn tay ông.

Nhìn ba người quây quanh bố, mình chợt nhận ra cả gia đình mình vốn chẳng cần điều gì quá lớn lao.

Chỉ cần bố mẹ còn khỏe.

Hai anh em còn được về nhà.

Cả nhà vẫn ngồi cùng nhau quanh một mâm cơm.

Vậy thôi đã là đủ.


Đầu giờ chiều, bố được đưa sang khu Nội soi lần thứ hai.

Lần này, kíp gây mê đã chuẩn bị sẵn.

Căn phòng lạnh và sáng trắng. Máy monitor được bật, các điện cực gắn lên người bố. Một đường truyền được kiểm tra lại. Bác sĩ gây mê hỏi tiền sử bệnh, dị ứng thuốc và dặn mình đứng bên ngoài trong lúc khởi mê.

Bố nằm trên bàn, mắt nhìn quanh.

Dù đã đồng ý, mình vẫn thấy ông lo.

Mình bước tới nắm lấy tay.

-Bố cứ ngủ một giấc thôi.

-Tỉnh dậy là xong.

Ông nhìn mình.

-Mày ở đây nhé.

Một câu nói rất nhỏ, nhưng khiến tim mình nghẹn lại.

-Con ở đây.

-Con không đi đâu cả.

Bố gật đầu.

Thuốc mê được tiêm qua đường truyền.

Chỉ một lát, mi mắt ông nặng dần rồi khép lại.

Bàn tay đang nắm tay mình từ từ buông lỏng.

Bác sĩ ra hiệu mình đứng gọn sang một bên. Vì đang học Y và đã được bác sĩ chính đồng ý từ trước, mình được ở lại quan sát thủ thuật.

Ống soi đi qua miệng xuống thực quản rồi tới dạ dày.

Hình ảnh hiện lên trên màn hình.

Ngay khi vào tới lòng dạ dày, mình gần như nín thở.

Máu.

Gần như toàn bộ dạ dày là một màu đỏ sẫm.

Máu cũ, máu mới và dịch dạ dày trộn lẫn, che gần hết niêm mạc. Kíp nội soi phải liên tục bơm rửa và hút dịch ra ngoài mới có thể quan sát.

Tiếng máy hút vang đều.

Từng lượng dịch đỏ được dẫn qua ống xuống bình chứa.

Mình đứng phía sau bác sĩ, hai bàn tay lạnh ngắt.

Những hình ảnh này mình từng nhìn thấy trong sách, từng nghe giảng trên lớp, nhưng chưa bao giờ nghĩ người nằm trên bàn lại là bố mình.

Sau khi hút bớt máu, bác sĩ bắt đầu kiểm tra kỹ từng vùng.

Ống soi di chuyển chậm.

Niêm mạc hiện lên rõ hơn.

Rồi bác sĩ dừng lại.

-Đây rồi.

Trên màn hình xuất hiện một điểm chảy máu.

Dòng máu đỏ tươi vẫn đang phun ra thành tia nhỏ theo từng nhịp.

Không lâu sau, một điểm khác cũng được phát hiện.

Hai vị trí xuất huyết.

Máu vẫn còn tiếp tục chảy.

Cả kíp lập tức chuyển sang can thiệp.

Kim tiêm nội soi được đưa qua kênh thủ thuật. Bác sĩ thao tác rất nhanh nhưng chính xác, đưa đầu kim đúng vào quanh vị trí chảy rồi tiêm thuốc cầm máu tại chỗ.

Một mũi.

Rồi thêm mũi khác.

Dòng máu phun dần yếu đi.

Ở điểm thứ hai, bác sĩ cũng xử lý tương tự.

Mình đứng nhìn từng chuyển động của đôi tay họ.

Không có sự hoảng loạn.

Không có một thao tác thừa.

Mọi người trao đổi bằng những câu rất ngắn, ai cũng hiểu mình phải làm gì.

Trong khoảnh khắc ấy, bên cạnh nỗi lo cho bố, trong lòng mình còn xuất hiện một cảm giác ngưỡng mộ rất lớn.

Đó mới là hình ảnh mình muốn hướng tới.

Một ngày nào đó, khi đứng trước một bệnh nhân đang chảy máu như thế này, mình cũng phải đủ bình tĩnh, đủ kiến thức và đủ kỹ năng để cứu người.

Không phải chỉ thuộc bài.

Không phải chỉ trả lời đúng câu hỏi của thầy.

Mà là thật sự dùng đôi tay của mình giữ một con người lại.

Bác sĩ kiểm tra thêm một lượt thật kỹ.

Hai điểm chảy đã tạm ngừng.

Không còn dòng máu phun rõ như trước.

Ông thở ra rồi nói:

-May đấy.

-Tình trạng này để thêm vài ngày nữa thì rất nguy hiểm.

Câu nói khiến lưng mình lạnh toát.

Mình đã từng đồng ý chờ bố “ra Tết”.

Nếu bố không ngất.

Nếu ông tiếp tục cố chịu.

Nếu hôm ấy cả nhà phát hiện chậm hơn...

Mình không dám nghĩ tiếp.


Thủ thuật kết thúc.

Bố được đưa ra khu hồi tỉnh.

Ông vẫn còn mê, khuôn mặt xanh xao, miệng hơi hé. Nước dãi chảy quanh khóe môi, lưỡi thè ra một chút vì cơ vẫn còn giãn sau gây mê.

Dù biết đó là hình ảnh có thể gặp ở người chưa tỉnh hoàn toàn, mình vẫn thấy đau lòng.

Đây là người đàn ông trong ký ức của mình luôn khỏe mạnh.

Người có thể vác những tấm gỗ nặng.

Có thể làm ngoài đồng cả ngày.

Có thể chở mình đi hàng trăm cây số mà chẳng kêu mệt.

Bây giờ bố nằm đó, yếu ớt, không biết gì xung quanh.

Mình lấy khăn giấy lau nhẹ quanh miệng.

-Bố tỉnh đi.

-Con ở đây rồi.

Mẹ đứng bên cạnh lại khóc.

Em gái quay mặt đi lau nước mắt.

Mình phải cố giữ giọng bình tĩnh:

-Bố chỉ chưa tỉnh thuốc mê thôi.

-Một lúc nữa sẽ tỉnh.

-Mẹ đừng lo quá.

Nhưng chính mình cũng liên tục nhìn monitor, nhìn nhịp thở, nhìn từng cử động nhỏ của bố.

Khoảng hơn nửa giờ sau, mí mắt ông bắt đầu rung.

Bố mở mắt, ánh nhìn lờ đờ.

Mình cúi xuống:

-Bố nghe con không?

Ông khẽ gật đầu.

-Xong rồi bố.

-Bác sĩ cầm được máu rồi.

Bố nhắm mắt lại, không đủ sức nói.

Chỉ riêng việc thấy ông tỉnh lại đã khiến mình nhẹ đi rất nhiều.

Bố được đưa trở về khoa.

Mẹ và em gái theo xe đẩy về phòng, còn mình được bác sĩ trưởng khoa gọi sang khu hành chính.


Phòng hành chính nằm cuối hành lang, cửa mở hé.

Bên trong có mấy chiếc bàn làm việc, tủ hồ sơ và những xấp bệnh án được xếp thành chồng. Mùi giấy, mùi mực in pha với mùi sát khuẩn từ ngoài hành lang.

Bác sĩ trưởng khoa ngồi sau bàn, trước mặt là kết quả xét nghiệm và biên bản nội soi của bố.

Thấy mình bước vào, ông đẩy tờ giấy sang.

-Cháu học năm tư rồi đúng không?

-Dạ vâng ạ.

-Thế chắc đọc được các chỉ số cơ bản.

Mình cầm tờ xét nghiệm lên.

Mắt nhanh chóng dừng lại ở chỉ số huyết sắc tố.

Con số thấp đến mức mình phải nhìn lại lần nữa.

Hơn ba phẩy bốn.

Dù đã chuẩn bị tinh thần, tay mình vẫn lạnh đi.

Bác sĩ nói:

-Hiện tại chúng tôi đã tìm thấy hai điểm xuất huyết và can thiệp cầm máu tại chỗ.

-Trước mắt kết quả tương đối tốt.

-Tuy nhiên vẫn phải theo dõi sát vì có thể chảy lại hoặc xuất hiện biến chứng sau can thiệp.

Mình gật đầu.

-Dạ.

Ông chỉ vào tờ kết quả:

-Vấn đề lớn nhất bây giờ là bệnh nhân thiếu máu quá nặng.

-Hb chỉ còn 3.4g/dl.

-Mức này bắt buộc phải truyền máu.

Mình nuốt khan.

-Dạ, bệnh viện mình còn máu phù hợp không ạ?

Bác sĩ lắc đầu nhẹ.

-Dịp Tết nguồn máu rất hạn chế.

-Bệnh viện sẽ cố gắng điều phối, nhưng người nhà cần huy động người lên hiến hoặc đổi máu.

-Ít nhất khoảng bốn người khỏe mạnh, đủ điều kiện.

-Càng sớm càng tốt.

Mình đáp ngay:

-Dạ vâng.

-Cháu sẽ gọi người nhà lên.

Bác sĩ nhìn mình một lúc rồi nói chậm hơn:

-May là gia đình đưa bệnh nhân tới kịp.

-Tình trạng chảy máu như thế này nếu tiếp tục thêm vài ngày, nguy cơ sốc mất máu và tử vong rất cao.

Mình cúi đầu.

-Dạ.

Hai chữ “tử vong” dù đã được nói rất bình tĩnh vẫn khiến lồng ngực mình nhói lên.

Bác sĩ tiếp tục dặn các dấu hiệu cần chú ý, việc tuyệt đối không cho bố tự ý ăn uống và khả năng phải nội soi lại nếu có biểu hiện tái xuất huyết.

Mình cố ghi nhớ từng câu.

Rời phòng hành chính, mình đứng ngoài hành lang vài giây mới có thể lấy điện thoại ra.

Màn hình sáng lên.

Một loạt cuộc gọi nhỡ hiện kín.

Diệu.

Dương.

Hương.

Cường còi.

Mẹ.

Em gái.

Các anh họ.

Mình mở danh bạ, gọi cho mấy ông anh nhà bác trước.

Chỉ cần nghe mình nói bố thiếu máu nặng, cần người hiến, ai cũng đồng ý ngay.

-Mai anh lên.

-Anh gọi thêm thằng em nữa.

-Cần mấy người cứ bảo.

-Đừng lo tiền.

-Cứ lo cho bố mày trước.

Mình cảm ơn từng người, cổ họng nghẹn lại.

Anh em họ hàng lúc bình thường có thể ít gặp, thỉnh thoảng còn cãi nhau vài chuyện vụn vặt. Nhưng đến lúc có biến cố, chẳng ai chần chừ.

Gọi xong cho mọi người, mình bấm số Diệu.

Điện thoại vừa đổ một tiếng, em đã bắt máy.

-Anh!

Giọng em đầy lo lắng.

-Bác thế nào rồi?

Mình dựa lưng vào tường.

-Nội soi xong rồi em.

-Bác sĩ tìm thấy hai điểm chảy máu.

Đầu dây bên kia im lặng.

-Có cầm được không anh?

-Cầm được rồi.

-Tạm thời đã ngừng.

Mình nghe thấy em thở ra, rồi giọng bắt đầu nghẹn:

-Thế là tốt rồi.

-Em gọi cho anh mãi không được.

-Em sợ lắm.

-Lúc nội soi anh không cầm điện thoại.

-Anh xin lỗi.

-Anh đừng xin lỗi.

Diệu khóc thật.

Không lớn, nhưng mình nghe rất rõ tiếng em cố hít vào để giữ giọng.

-Bác có nguy hiểm nữa không anh?

Mình nhìn tờ kết quả đang cầm trong tay.

-Bố thiếu máu nặng lắm.

-Hb chỉ còn hơn 3.4.

-Phải truyền máu.

Em sững lại.

-Thấp thế cơ à anh?

-Ừ.

-Nhưng anh gọi được người nhà lên hiến rồi.

-Bác sĩ nói cầm được điểm chảy, giờ phải theo dõi thêm.

Diệu im lặng một lát rồi nói:

-Ngày kia em xuống nhé.

-Em xuống với anh.

-Em vừa về mà.

-Em không quan tâm.

Giọng em kiên quyết:

-Hôm nay em nghe lời anh về.

-Nhưng ngày kia em sẽ xuống.

-Anh không được đuổi em nữa.

Mình khẽ cười.

-Rồi.

-Anh không đuổi.

-Thật nhé?

-Thật.

-Em nhớ anh lắm.

Câu nói ấy làm sống mũi mình cay lên.

-Anh cũng nhớ em.

-Nhưng em phải nghỉ ngơi cho khỏe.

-Xuống đây còn có sức mà chăm anh.

Diệu khẽ đáp:

-Vâng.

-Anh ăn gì chưa?

Mình im lặng.

Em lập tức hiểu.

-Em biết ngay mà.

-Anh đi ăn đi.

-Bác đã cầm máu rồi, trong khoa có bác sĩ chăm.

-Anh không ăn rồi ngất tiếp thì ai lo cho bác?

Mình cười:

-Anh nhớ rồi.

-Anh đi ăn ngay.

-Anh hứa?

-Anh hứa.

Diệu nhẹ giọng hơn:

-Ngoan.

-Tối em gọi lại.

-Có chuyện gì anh phải báo em ngay.

--Ừ.

Anh yêu em.

Đầu dây bên kia im một nhịp, rồi em đáp thật khẽ:

-Em cũng yêu anh.

Mình cúp máy, lòng dịu đi đôi chút.

Ngay sau đó, điện thoại lại rung.

Dương gọi.

Mình bấm nghe.

-Alo.

Giọng nó vang lên gấp gáp:

-Bố mày sao rồi?

Mình kể nhanh tình hình.

Dương im lặng vài giây rồi hỏi:

-Giờ cần gì?

-Tạm thời cần người hiến máu.

-Tao gọi anh em họ rồi.

Nó đáp ngay:

-Tao xuống.

-Tao xuống Thái Nguyên rồi.

-Đang đợi Hương.

-Tí hai đứa đi thẳng về nhà mày.

Mình khựng lại.

-Mày vừa mới về quê mà.

-Mẹ gì nữa.

-Bố mày nằm viện thì tao không xuống sao được?

Giọng nó hơi gắt, đúng kiểu Dương mỗi khi lo nhưng không biết nói mềm.

-Hương cũng đang chuẩn bị đồ.

-Bọn tao xuống trong hôm nay.

Mình thấy cổ họng nghẹn lại.

-Cảm ơn mày.

-Cảm ơn cái lồn.

-Bạn bè với nhau nói câu đấy nghe ngứa dái.

Dù đang ở giữa bệnh viện, mình vẫn bật cười.

-Ừ.

-Đi đường cẩn thận.

-Biết rồi.

-Có gì gọi tao ngay.

Cúp máy, mình nhìn danh sách cuộc gọi.

Người yêu.

Bạn bè.

Anh em họ hàng.

Tất cả đều đang hướng về đây.

Chỉ một ngày trước, mình còn nghĩ mình phải một mình gồng lên để giữ cả gia đình khỏi sụp xuống. Nhưng hóa ra phía sau mình vẫn có rất nhiều bàn tay đang đưa ra.


Mình quay lại phòng bệnh.

Bố đã tỉnh hơn, nhưng người vẫn rất yếu.

Mẹ ngồi bên trái, em gái ngồi bên phải. Cả hai đang xoa tay chân cho ông. Túi dịch truyền vẫn nhỏ đều, bên cạnh đã có thêm chỉ định chuẩn bị máu.

Mình bước tới.

-Bố thấy thế nào rồi?

Ông mở mắt.

-Đỡ rồi.

-Bác sĩ cầm được máu rồi.

-Nhưng bố thiếu máu nhiều, phải truyền.

Bố nhíu mày.

-Lại tốn tiền.

Mình nhìn ông.

Chỉ một ánh mắt thôi, bố đã hiểu mình sắp nói gì nên im luôn.

Mẹ đứng bên cạnh bật cười trong nước mắt:

-Ông còn nói tiền nữa là con nó mắng cho.

Bố khẽ cười.

-Biết rồi.

Mình ngồi xuống, nắm lấy bàn tay ông.

-Các anh ngày mai lên hiến máu.

-Bố cứ yên tâm nằm chữa.

-Đừng nghĩ gì nữa.

Ông nhìn mình.

-Mọi người vất vả vì bố quá.

-Bố cả đời vất vả vì mọi người rồi.

-Bây giờ để mọi người vất vả vì bố một lần.

Bố im lặng.

Một lát sau, ông khẽ gật đầu.

Mình ngồi cạnh giường, nhìn khuôn mặt vẫn xanh xao nhưng đã bớt căng thẳng của bố.

Ngoài hành lang, tiếng xe đẩy vẫn đều đặn qua lại. Tiếng giày của y bác sĩ vang trên nền gạch. Mùi thuốc sát khuẩn vẫn nồng và ánh đèn vẫn lạnh như suốt đêm hôm trước.

Nhưng trong lòng mình không còn hoàn toàn tối tăm nữa.

Điểm chảy máu đã được tìm thấy.

Bố đã tỉnh lại.

Người nhà đang chuẩn bị lên hiến máu.

Diệu sẽ quay xuống.

Dương với Hương cũng đang trên đường đến.

Mọi chuyện chưa kết thúc.

Phía trước vẫn còn truyền máu, theo dõi chảy lại và những ngày nằm viện chưa biết kéo dài bao lâu. Nhưng ít nhất, lần đầu tiên kể từ khi nhận cuộc điện thoại ở sân chùa, mình cảm thấy mình có thể thở được một hơi trọn vẹn.

Mình siết nhẹ bàn tay bố.

Trong lòng tự nhủ:

“Chỉ cần bố còn ở đây.”

“Chỉ cần còn một cơ hội.”

“Dù phải làm bất cứ điều gì, mình cũng sẽ giữ người đàn ông của gia đình này ở lại.”
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 196: Những người ở lại

Sáng hôm sau, khi mình vừa tỉnh dậy trên hàng ghế ngoài hành lang, bệnh viện đã bắt đầu bước vào một ngày mới.

Thực ra mình cũng chẳng biết bản thân đã ngủ từ lúc nào.

Có lẽ chỉ là một lúc quá mệt, đầu tựa vào bức tường lạnh rồi thiếp đi được vài chục phút. Khi mở mắt, cổ mình cứng đờ, hai chân tê rần vì giữ nguyên một tư thế quá lâu.

Trước mặt, ánh nắng đầu ngày đang len qua những ô cửa kính lớn, trải thành từng vệt nhạt trên nền gạch. Những vệt nắng ấy không đủ xua đi cái lạnh trong hành lang, nhưng ít nhất cũng khiến không gian bớt trắng toát và ngột ngạt hơn đêm hôm trước.

Mùi thuốc sát khuẩn vẫn nồng.

Tiếng xe đẩy thuốc lăn qua nền gạch vẫn đều đều.

Từ các phòng bệnh, tiếng người nhà gọi nhau, tiếng bệnh nhân ho và tiếng điều dưỡng nhắc uống thuốc bắt đầu vang lên nhiều hơn.

Một ngày mới trong bệnh viện chẳng có tiếng gà gáy hay mùi khói bếp.

Nó bắt đầu bằng ánh đèn, tiếng giày vội vã và những chai dịch truyền đã nhỏ suốt đêm.

Mình ngồi thẳng người, đưa tay xoa mặt.

Chiếc áo khoác đã nhăn nhúm, cổ áo vẫn ám mùi cồn và mùi thuốc. Điện thoại trong túi rung lên, màn hình hiện một loạt tin nhắn của người nhà báo đang trên đường tới viện.

Mấy ông anh họ đã xuất phát từ sáng sớm để làm thủ tục hiến máu.

Dương cũng nhắn từ hơn một tiếng trước:

“Bọn tao đến gần rồi.”

Phía dưới còn một dòng khác:

“Mày ăn sáng chưa?”

Mình nhìn tin nhắn một lúc rồi không trả lời câu thứ hai.

Vì mình chưa ăn.

Từ lúc bố vào viện đến giờ, mình cũng chẳng nhớ nổi bản thân đã ăn được mấy bữa. Cứ mỗi lần cầm đồ ăn lên, trong đầu lại nghĩ tới bố đang nằm trong phòng, thế là cổ họng nghẹn cứng, chẳng nuốt nổi.

Mình cất điện thoại rồi đi vào phòng.

Bố đã tỉnh.

Ông nằm ngửa, đầu kê hơi cao, khuôn mặt vẫn còn xanh nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn hôm qua. Túi máu đầu tiên chưa được truyền vì bệnh viện vẫn đang hoàn tất việc đối chiếu và chuẩn bị nguồn máu phù hợp.

Mẹ ngồi bên cạnh, tay bóp nhẹ cẳng chân bố.

Em gái đang gọt một quả táo ở cuối giường, dù bác sĩ chưa cho bố ăn. Có lẽ nó chỉ muốn làm gì đó để bớt cảm giác ngồi chờ bất lực.

Thấy mình bước vào, mẹ hỏi ngay:

-Đêm qua con ngủ được không?

Mình gật đầu cho bà yên tâm.

-Con ngủ được một lúc rồi.

Mẹ nhìn hai mắt mình, rõ ràng không tin, nhưng cũng không hỏi thêm.

Mình bước tới gần giường.

-Bố thấy thế nào?

Bố khẽ đáp:

-Đỡ hơn hôm qua.

-Có đau bụng không?

-Hơi âm ỉ.

-Có chóng mặt không?

-Nằm thế này thì không.

Mình đặt tay lên cổ tay, bắt mạch cho bố theo thói quen.

Mạch vẫn nhanh nhưng đã đều hơn.

Da tay chưa ấm hẳn.

Khuôn mặt còn rất nhợt.

Mình hỏi:

-Đêm qua bố có đi ngoài nữa không?

Mẹ lắc đầu thay bố:

-Chưa thấy.

Nghe vậy, mình mới thấy nhẹ đi đôi chút.

Không đi ngoài thêm không đồng nghĩa chắc chắn đã hết chảy, nhưng ít nhất chưa có biểu hiện rõ của một đợt xuất huyết mới.

Bố nhìn mình.

-Hôm nay mày về nhà nghỉ đi.

Mình tưởng nghe nhầm.

-Con về làm gì?

-Ở đây có mẹ với em mày rồi.

-Mày thức mấy hôm, trông còn xanh hơn bố.

Em gái ngồi cuối giường bật cười nhẹ:

-Bố nói đúng đấy.

Mình quay sang lườm nó:

-Mày gọt táo đi.

Nó cúi đầu nhưng khóe miệng vẫn còn cười.

Bố lại nói:

-Về tắm rửa, ngủ một giấc rồi chiều lên.

-Không.

-Con ở đây.

-Mày ở đây thì làm được gì?

Mình kéo chiếc ghế lại, ngồi xuống cạnh bố.

-Ít nhất con nhìn thấy bố.

Bố định nói tiếp nhưng rồi thôi.

Ông quay mặt nhìn lên chai dịch đang treo trên giá, khóe môi hơi cong lên.

-Thằng này bướng giống ai không biết.

Mẹ ngồi bên kia đáp ngay:

-Giống ông chứ còn ai.

Cả nhà cùng cười rất khẽ.

Đó là một tiếng cười ngắn ngủi, chẳng ai cười thành tiếng lớn. Nhưng sau những giờ phút căng thẳng, chỉ cần bố còn đủ sức trêu đùa cũng khiến mình cảm thấy hy vọng đã trở lại.


Khoảng hơn tám giờ, mấy ông anh họ lần lượt tới.

Người đầu tiên vừa bước vào hành lang đã gọi lớn tên mình, trên tay còn xách một túi bánh mì với sữa.

-M đâu?

Mình chạy ra.

Anh dúi túi đồ vào tay.

-Ăn đi.

-Nhìn mày như ba ngày không ăn rồi.

Mình định bảo không đói nhưng anh trừng mắt:

-Không ăn thì tí ai làm thủ tục?

-Bố mày cần mày khỏe, chứ không cần mày ngất theo.

Câu nói giống hệt lời Diệu và Dương đã mắng mình trước đó.

Cuối cùng mình phải cầm lấy chiếc bánh mì.

Mấy người còn lại cũng vừa tới, tổng cộng có bốn người. Ai cũng đi từ nhà lên rất sớm, chưa kịp ăn sáng tử tế. Vậy mà chẳng ai than mệt, chỉ liên tục hỏi cần làm gì, ở đâu và phải chờ bao lâu.

Mình dẫn mọi người sang khu tiếp nhận hiến máu.

Khu vực này nằm ở một dãy nhà khác, cách khoa của bố vài hành lang. Trước cửa có mấy hàng ghế, bên trong là bàn đăng ký, phòng lấy mẫu xét nghiệm và khu ghế nằm dành cho người hiến.

Không khí khác hẳn khoa Hồi sức.

Ở đây không có tiếng máy monitor hay những gương mặt căng thẳng bên giường bệnh. Nhưng ai ngồi chờ cũng mang một vẻ nghiêm túc riêng. Có người hiến cho người thân đang mổ, có người được gọi đến vì bệnh viện thiếu nguồn máu, cũng có vài sinh viên tình nguyện đi cùng nhau.

Trên tường dán những tờ hướng dẫn về điều kiện hiến máu, thời gian nghỉ ngơi và các phản ứng có thể xảy ra sau hiến.

Mùi cồn sát khuẩn phảng phất trong không khí.

Thi thoảng, một túi máu đỏ sẫm được điều dưỡng mang từ trong phòng ra, đặt cẩn thận vào hộp chuyên dụng. Mỗi lần nhìn thấy, mình lại nghĩ tới bố.

Một túi máu ở đây không chỉ là con số hay một đơn vị truyền.

Nó là thời gian.

Là cơ hội.

Là một phần sức khỏe của người khác đang được san sẻ để giữ bố mình ở lại.

Các anh lần lượt đăng ký, đo huyết áp, làm xét nghiệm sàng lọc và xác định nhóm máu. Có người phù hợp để hiến trực tiếp, có người không cùng nhóm nhưng vẫn hiến vào ngân hàng máu để bệnh viện điều phối nguồn tương ứng.

Một ông anh họ vừa ngồi chờ lấy máu vừa cười:

-Tưởng lên vác gỗ giúp chú còn khó.

-Nằm đây có tí mà được.

Mình nhìn anh, cổ họng tự nhiên nghẹn lại.

-Em cảm ơn các anh.

Người anh đang ngồi cạnh lập tức xua tay:

-Lại cảm ơn.

-Bố mày cũng là chú bọn tao.

-Nhà có việc mà không lên thì còn anh em gì nữa.

Mình không nói thêm.

Chỉ đứng nhìn từng người đưa cánh tay ra cho điều dưỡng buộc garô, sát khuẩn rồi cắm kim. Máu từ từ chạy qua dây, chảy vào những chiếc túi đặt trên máy lắc phía dưới.

Mỗi túi máu đầy lên, trong lòng mình lại nhẹ đi một phần.


Gần mười giờ, điện thoại mình rung.

Dương gọi.

-Mày đang ở đâu?

-Khu hiến máu.

-Tao đứng trước cổng viện rồi.

-Đi vào nhà A, hỏi khu truyền máu.

-Biết rồi.

Chưa đầy mười phút sau, mình đã nghe thấy giọng nó từ cuối hành lang.

-M!

Mình quay lại.

Dương đang đi nhanh về phía mình. Hương theo sát phía sau, trên tay ôm một ba lô lớn và mấy túi đồ. Cả hai chắc đi đường xa nên tóc tai hơi rối, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Vừa tới nơi, Dương đã túm lấy vai mình, nhìn từ đầu xuống chân.

-Mày ăn chưa?

Mình giơ chiếc bánh mì đang ăn dở.

-Đang ăn.

Nó nhìn rồi chửi:

-Bánh từ sáng mà giờ còn nửa cái.

-Mày ăn bằng mũi à?

Mình cười:

-Nuốt không trôi.

Dương định nói tiếp, nhưng nhìn mặt mình rồi lại thôi.

Nó siết nhẹ vai một cái.

-Bố mày sao rồi?

-Tạm ổn.

-Đã cầm được máu, giờ chờ truyền.

-Thế là tốt rồi.

Hương bước tới, đặt mấy túi đồ vào tay mình.

-Em mang ít quần áo cho anh, ít đồ cho bác với đồ ăn mẹ em chuẩn bị.

-Cô với em gái anh đâu?

-Đang ở phòng bệnh.

-Em vào với mọi người nhé.

Mình gật đầu.

-Ừ.

Hương nhìn mình, đôi mắt đỏ lên.

-Anh cố giữ sức khỏe.

-Diệu gọi cho em từ sáng, cứ dặn phải bắt anh ăn.

Mình hơi ngạc nhiên.

-Hai đứa nói chuyện rồi à?

-Vâng.

-Diệu lo cho anh lắm.

Dương đứng cạnh chen vào:

-Nó gọi tao mấy lần.

-Dặn như gửi con.

Dù mệt, mình vẫn bật cười.

-Thế mày có nghe không?

-Tao đang làm đây còn gì.

Nói rồi nó nhìn vào phòng hiến máu.

-Đăng ký ở đâu?

Mình khựng lại.

-Đăng ký gì?

-Hiến máu.

-Mày cũng hiến à?

Dương nhíu mày:

-Tao xuống đây đứng nhìn chắc?

-Nhưng mày vừa đi đường xa.

-Tao khỏe như trâu.

Nó vỗ mạnh vào ngực.

-Có lấy hai túi cũng được.

Mình nhìn thân hình to khỏe của nó, trong lòng vừa cảm động vừa buồn cười.

-Người ta chỉ lấy theo quy định thôi bố ạ.

-Mày tưởng đi bán tiết canh à?

Dương lườm:

-Mồm mày vẫn còn nói được thế là chưa sao.

Nó quay sang nói với Hương:

-Em vào với cô trước đi.

-Anh hiến xong vào sau.

Hương nhìn nó có chút lo.

-Anh ăn sáng chưa?

Dương im lặng.

Hương cau mày:

-Em biết ngay mà.

-Sáng đi sớm, anh có chịu ăn gì đâu.

Nó chống chế:

-Anh ăn cái bánh.

-Bánh gì?

-Nửa cái bánh mì của mày.

Mình nhìn nó.

-Mày cướp của Hương à?

-Hương không ăn hết.

Hương thở dài:

-Anh ngồi xuống ăn thêm đi rồi hiến.

Dương xua tay.

-Không cần.

-Anh khỏe.

-Lát mà ngất thì đừng bắt em khiêng nhé.

Nó cười rất tự tin:

-Anh mà ngất được thì lạ.

Lúc ấy, không ai ngờ chỉ hơn nửa giờ sau, người thở như sắp hết hơi lại chính là nó.


Sau khi làm thủ tục và kiểm tra đủ điều kiện, Dương được dẫn vào phòng hiến.

Nó nằm trên chiếc ghế nghiêng, một tay duỗi thẳng trên bệ đỡ. Điều dưỡng buộc garô, sát khuẩn rồi chuẩn bị kim.

Mình đứng ở ngoài cửa kính nhìn vào.

Dương vẫn tỉnh bơ, thậm chí còn quay đầu nói chuyện với người anh họ nằm ghế bên cạnh.

-Kim này bé hơn kim truyền của bọn em ở trường nhỉ?

Điều dưỡng nhìn nó:

-Em nhìn đi chỗ khác cho đỡ căng thẳng.

Nó cười:

-Em không sợ kim đâu chị.

-Em học Y mà.

Mình đứng ngoài nghe thấy liền nói vọng vào:

-Học Y nhưng sợ đau thì sao?

Dương giơ bàn tay còn lại lên, ngón giữa dựng về phía mình.

Điều dưỡng bật cười:

-Bạn em vui tính nhỉ?

Nó đáp ngay:

-Nó mất dạy đấy chị.

Kim được cắm vào tĩnh mạch.

Máu bắt đầu chảy qua dây.

Lúc đầu Dương còn nói cười rất mạnh miệng. Nó hỏi mình bố đã được truyền chưa, rồi kể sáng hai đứa đi vội thế nào, Hương vừa thay quần áo vừa gọi điện cho Diệu.

Nhưng được một lúc, giọng nó nhỏ dần.

Mình để ý khuôn mặt bắt đầu nhợt đi, mồ hôi lấm tấm trên trán.

-Mày sao thế?

Dương lập tức lắc đầu:

-Không sao.

-Mặt mày trắng như giấy rồi.

-Ánh đèn thôi.

Điều dưỡng cũng cúi xuống hỏi:

-Em có chóng mặt không?

-Không chị.

-Có buồn nôn không?

-Không.

Mình nhìn nó.

-Có nhìn thấy tao không?

Dương nghiến răng:

-Tao còn nhìn thấy cái mặt chó của mày.

Nghe vẫn chửi được, mình cũng yên tâm phần nào.

Tuy nhiên, sau khi túi máu đủ lượng và kim được rút, nó vừa ngồi dậy đã phải nằm xuống ngay.

Điều dưỡng vội giữ vai:

-Em nằm nghỉ thêm đi.

-Đừng ngồi dậy nhanh.

Dương vẫn cố sĩ:

-Em không sao.

Nhưng vừa nói xong đã hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng rõ rệt.

Mình bước vào, đứng cạnh ghế nhìn nó.

-Khỏe như trâu cơ mà?

-Trâu vừa bị cắt tiết.

Nó thở hồng hộc, lườm mình:

-Tao vẫn khỏe.

-Khỏe mà thở như chó chạy đồng thế?

-Phòng này thiếu oxy.

Điều dưỡng đang dọn dụng cụ cũng không nhịn được cười.

-Phòng chị đủ oxy em nhé.

Dương quay sang nhìn chị, có vẻ hơi ngượng.

-Chắc em đi đường xa nên hơi mệt thôi.

Mình ngồi xuống cạnh, đưa hộp sữa và gói bánh cho nó.

-Ăn đi.

Nó cầm hộp sữa, cố ngồi thẳng như chẳng có chuyện gì.

Nhưng vừa cắm ống hút, bàn tay đã run nhẹ.

Mình nhìn thấy, trong lòng vừa thương vừa cảm động.

Thằng bạn này bình thường ăn nói chẳng bao giờ nhẹ nhàng. Có những chuyện quan tâm cũng chỉ biết thể hiện bằng cách chửi hoặc đấm vào vai nhau. Vậy mà chỉ nghe bố mình cần máu, nó đi một quãng đường dài xuống viện rồi nằm hiến ngay, chẳng hỏi thiệt hơn điều gì.

Mình đặt tay lên vai nó.

-Cảm ơn mày.

Dương đang hút sữa thì dừng lại, cau mày:

-Mày lại bắt đầu đấy.

-Tao nói thật.

-Bạn bè nói cảm ơn nghe buồn ỉa lắm.

Mình nhìn khuôn mặt vẫn nhợt nhạt của nó rồi cười:

-Ừ.

-Thế bố ghi nhận công lao của con.

Dương lập tức chửi:

-Cút mẹ mày đi.

-Tao vừa hiến máu cho bố mày, mày nhận tao làm con à?

Mình bật cười thành tiếng.

Mấy ông anh họ ngồi gần đó cũng cười theo.

Không khí trong phòng bỗng nhẹ đi rất nhiều.

Dương uống hết hộp sữa, nằm nghỉ thêm khoảng mười lăm phút mới chịu đứng dậy. Lần này nó đứng chậm, một tay còn phải vịn nhẹ vào thành ghế.

Mình hỏi:

-Đi được không?

-Được.

Nó bước được mấy bước rồi dừng lại thở.

-Thế nào?

Dương vẫn cố cứng:

-Tao đang hít sâu cho máu lên não.

-Tao tưởng mày thở như chó vì yếu.

-Tao mà yếu thì mày là xác khô.

Mình cười, khoác một tay nó qua vai.

-Đi, bố dìu con về phòng bệnh.

-Bỏ ra.

-Người ta nhìn tưởng tao liệt.

Nó gạt tay mình, cố tự đi, nhưng bước chân vẫn chậm hơn bình thường rất nhiều.

Dù miệng trêu không ngừng, trong lòng mình lại thấy ấm áp vô cùng.

Có những người chẳng cần nói câu nào hoa mỹ.

Chỉ cần chìa cánh tay ra lúc mình cần nhất đã đủ để trở thành người thân.


Khi mình với Dương về tới phòng bệnh, Hương đang ngồi cạnh mẹ.

Em gái mình và Hương mới gặp nhau chưa lâu nhưng đã nói chuyện khá thân thiết. Hương phụ mẹ sắp xếp đồ đạc, bóp chân cho bố rồi hỏi từng thứ thuốc điều dưỡng vừa đưa vào.

Thấy Dương bước vào với khuôn mặt trắng bệch, Hương lập tức đứng dậy.

-Anh sao thế?

Nó xua tay:

-Không sao.

Mình đứng phía sau nói:

-Khỏe như trâu, hiến xong thở như chó.

Hương vừa lo vừa buồn cười.

-Em đã bảo anh ăn sáng rồi hãy hiến.

Dương kéo chiếc ghế ngồi xuống.

-Có tí máu thôi.

-Anh vẫn khỏe.

Hương đưa tay sờ trán nó.

-Mồ hôi đầy thế này mà khỏe?

-Tại trong phòng nóng.

Mình chen vào:

-Nó bảo phòng thiếu oxy.

Hương quay sang lườm:

-Anh thôi sĩ đi.

-Ngồi yên em lấy nước.

Dương định cãi nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên.

Bố nằm trên giường nhìn nó, giọng yếu nhưng đầy áy náy:

-Cháu cũng đi hiến máu à?

Dương quay sang, lập tức ngồi thẳng hơn.

-Dạ.

-Cháu khỏe lắm chú.

-Có tí máu không vấn đề gì đâu.

Mình nhìn mặt nó rồi nhếch mép.

-Khỏe lắm.

Dương quay sang lườm mình, nhưng trước mặt bố không tiện chửi.

Bố thở dài:

-Vì bác mà các cháu vất vả quá.

Dương xua tay:

-Có gì đâu chú.

-Tết năm nào chẳng có.

-Chú khỏe lại, năm sau bọn cháu về ăn bù.

Bố nhìn nó rồi khẽ cười.

Nụ cười vẫn còn yếu, nhưng đã có sức sống hơn mấy ngày trước.

-Cảm ơn cháu.

Dương gãi đầu, rõ ràng không quen được người lớn cảm ơn.

-Chú cứ khỏe lại là được ạ.

Hương mang cốc nước đến, đưa cho nó.

-Uống đi.

Dương cầm lấy, nhìn em cười:

-Em lo cho anh à?

-Không.

-Em sợ anh ngất ra đây làm phiền bác sĩ.

-Thế vẫn là lo.

Hương bĩu môi nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh, mở gói bánh đưa cho nó.

Nhìn hai đứa, mình cũng bật cười.

Căn phòng bệnh vốn nặng nề suốt mấy ngày cuối cùng đã có thêm chút không khí quen thuộc của khu trọ.

Dương vẫn nói linh tinh.

Hương vẫn mắng nó.

Mẹ và em gái mình thi thoảng lại cười.

Bố nằm giữa mọi người, ánh mắt dịu hơn rất nhiều.

Có lẽ chính bố cũng cảm nhận được rằng ông không còn phải một mình chống chịu nữa.


Đầu giờ chiều, túi máu đầu tiên được mang tới.

Điều dưỡng kiểm tra kỹ thông tin trên nhãn, đối chiếu họ tên, nhóm máu, mã số rồi hỏi lại bố những thông tin cần thiết. Túi máu đỏ sẫm được treo lên giá truyền, dây dẫn nối vào đường truyền trên tay.

Mình đứng sát bên quan sát.

Những giọt máu đầu tiên chậm rãi đi qua buồng nhỏ giọt.

Không giống dịch truyền trong suốt.

Màu đỏ ấy khiến lòng mình có một cảm giác rất khó diễn tả.

Đó là máu của một người khác.

Có thể là của anh họ.

Có thể là phần máu bệnh viện đã điều phối từ những người hiến sáng nay.

Dù của ai, nó cũng đang chảy vào cơ thể bố, thay thế lượng máu ông đã mất và kéo bố trở lại gần gia đình hơn.

Điều dưỡng theo dõi rất sát trong những phút đầu, liên tục hỏi bố có ngứa, khó thở, rét run hay đau tức ngực không. Mình cũng nhìn monitor và quan sát từng biểu hiện, dù biết đứng cạnh chẳng giúp được thêm điều gì.

Bố nhìn mình.

-Mày ngồi xuống đi.

-Đứng mãi làm gì?

Mình lắc đầu:

-Con đứng được.

-Mấy hôm nay mày cứ như cái bóng.

-Bố nhìn còn mệt.

Mình kéo ghế ngồi xuống, nhưng tay vẫn đặt trên cổ tay bố.

-Có gì khó chịu phải nói ngay nhé bố.

-Biết rồi.

Ông nhắm mắt, hơi thở đều hơn.

Máu tiếp tục nhỏ từng giọt.

Mỗi phút trôi qua mà không có phản ứng bất thường đều khiến mình bớt lo một chút.

Dương sau khi ăn bánh và uống nước đã hồi sức hơn, bắt đầu đi lại bình thường. Tuy nhiên, cứ mỗi lần nó đứng lên nhanh là Hương lại kéo xuống, bắt ngồi nghỉ.

Nó tỏ vẻ khó chịu:

-Anh khỏe rồi.

Hương hỏi:

-Thế vừa nãy ai thở như sắp đẻ?

Mình phì cười.

Dương quay sang:

-Cả hai anh em nhà này hôm nay thích chọc tao nhỉ?

Em gái mình cũng hùa vào:

-Em thấy anh M nói đúng mà.

Dương nhìn nó:

-Em theo phe anh chứ.

-Anh vừa hiến máu cho bố em đấy.

Em gái cười:

-Thế em cảm ơn anh.

-Nhưng anh vẫn yếu.

Cả phòng bật cười.

Ngay cả bố cũng nhắm mắt cười nhẹ.

Một khoảnh khắc rất bình thường.

Nhưng sau những đêm căng thẳng, tiếng cười ấy quý hơn bất cứ món quà Tết nào.


Túi máu đầu tiên truyền hết sau vài giờ.

Sắc mặt bố chưa thể hồng hào lên ngay, nhưng mình cảm giác môi ông đã bớt nhợt hơn. Bố cũng nói chuyện tỉnh táo hơn, không còn quá lả đi như trước.

Bác sĩ vào khám lại, nghe tim phổi, kiểm tra bụng rồi xem các chỉ số.

-Hiện tại huyết áp ổn hơn.

-Chưa ghi nhận dấu hiệu chảy máu lại rõ.

-Tiếp tục theo dõi phân, mạch, huyết áp và xét nghiệm lại công thức máu sau truyền.

Mình hỏi:

-Khi nào bố em được ăn ạ?

-Trước mắt vẫn phải theo chỉ định của khoa.

-Nếu ổn, không nôn máu, không đi ngoài phân đen thêm và bụng không đau tăng thì sẽ bắt đầu -bằng nước, sau đó cháo loãng.

Mẹ đứng cạnh gật đầu liên tục.

-Vâng, bác sĩ dặn thế nào gia đình làm thế ạ.

Bác sĩ quay sang nhìn mình:

-Người nhà cũng phải nghỉ ngơi.

-Mấy hôm nữa bệnh nhân còn cần chăm lâu.

Mình hơi ngượng.

-Dạ.

Dương đứng phía sau lập tức nói:

-Bác sĩ mắng đúng đấy.

-Nó mấy hôm nay không ăn không ngủ.

Mình quay sang lườm nó.

Bác sĩ chỉ cười rồi đi sang giường bên cạnh.


Chiều muộn, mấy ông anh họ hoàn tất việc hiến máu và ghé qua thăm bố trước khi về. Mình cảm ơn từng người, dù ai cũng mắng đừng khách sáo.

Mẹ muốn ở lại đêm, nhưng mình nhất quyết bảo bà với em gái về nghỉ.

-Mẹ về tắm rửa, ngủ một giấc đi.

-Đêm nay con ở đây.

Mẹ không đồng ý:

-Con thức mấy hôm rồi.

-Để mẹ ở.

Hương nhẹ nhàng khuyên:

-Cô cứ về nghỉ một tối đi ạ.

-Ở đây có anh M, bọn cháu cũng ở thêm.

-Mai cô lên sớm.

Dương cũng gật đầu:

-Vâng cô.

-Bọn cháu đông người, cô yên tâm.

Cuối cùng mẹ mới chịu về cùng em gái và một người anh họ.

Trước khi đi, bà còn dặn đi dặn lại phải theo dõi bố, bác sĩ gọi thì báo ngay.

Mình ôm nhẹ vai mẹ:

-Con biết rồi.

-Mẹ cứ nghỉ đi.

Bà nhìn bố thêm một lúc rồi mới bước ra khỏi phòng.


Trời tối dần.

Bệnh viện lại trở về với không khí yên tĩnh của ca trực đêm. Đèn hành lang được bật sáng, tiếng người qua lại thưa dần. Ngoài cửa sổ, bầu trời phủ một màu đen đặc, thấp thoáng vài ánh đèn của thành phố.

Dương với Hương vẫn chưa chịu về.

Mình bảo hai đứa tìm chỗ nghỉ, nhưng Dương lắc đầu:

-Tao ở đây.

-Mày vừa hiến máu xong, ở gì mà ở?

-Tao khỏe rồi.

Hương ngồi cạnh nói:

-Nó ở thì em cũng ở.

Mình nhìn hai đứa.

-Chỗ này có ghế thôi.

Dương dựa người ra sau:

-Tao từng ngủ quán net còn được.

-Ghế bệnh viện ăn thua gì.

Hương liếc nó:

-Anh ngủ thì ngáy bé thôi.

-Người ta còn nghỉ.

-Anh có ngáy đâu.

Mình với Hương cùng nhìn nó.

Dương im vài giây.

-Có thì cũng bé.

Mình cười, không khuyên nữa.

Có những lúc mình hiểu lời từ chối chỉ khiến người thân khó chịu. Hai đứa đã đi đường xa xuống đây, hiến máu và ngồi cả ngày, không phải để nghe mình khách sáo bảo về.

Chúng muốn ở lại.

Vậy thì cứ để chúng ở lại.


Gần chín giờ tối, mình đang ngồi cạnh bố thì điện thoại rung lên.

Diệu gọi video.

Mình bước ra ngoài hành lang mới bấm nghe.

Khuôn mặt em hiện lên trên màn hình. Có lẽ em đang ở trong phòng, mái tóc xõa xuống vai, chiếc áo len dày kéo cao đến cổ.

Vừa nhìn thấy mình, em đã hỏi:

-Bác thế nào rồi anh?

-Đã truyền được một túi máu.

-Huyết áp ổn hơn.

-Bác sĩ bảo chưa thấy dấu hiệu chảy lại rõ.

Diệu thở phào.

-Thế là tốt rồi.

-Anh ăn tối chưa?

Mình khựng lại.

Ánh mắt em lập tức thay đổi.

-Anh chưa ăn đúng không?

-Anh đang định...

Phía sau bỗng vang lên giọng Dương:

-Nó nói phét đấy!

Mình quay lại.

Nó đang ngồi trên ghế, miệng nhai bánh nhưng vẫn hóng chuyện.

Diệu nghe thấy, lập tức nghiêm giọng:

-Anh M.

Mình cười bất lực:

-Anh ăn ngay đây.

-Anh nói câu này từ trưa.

Dương lại chen vào:

-Để em bắt nó đi ăn.

Diệu nói ngay:

-Anh Dương đưa anh ấy đi ăn giúp em nhé.

-Nó không đi thì kéo đi cũng được.

Dương đập tay lên ngực:

-Yên tâm.

-Anh xử lý được.

Mình nhìn nó:

-Mày đứng lên nhanh còn thở, xử lý ai?

Diệu ngạc nhiên:

-Anh Dương sao thế?

Hương từ bên cạnh nói vọng vào:

-Anh ấy cũng hiến máu cho bác, xong yếu mà cứ sĩ đấy Diệu.

Diệu bật cười, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự cảm động.

-Em cảm ơn anh Dương với chị Hương nhé.

Dương xua tay dù em chẳng nhìn thấy hết:

-Có gì đâu.

-Anh khỏe lắm.

Mình đưa điện thoại về phía nó.

-Em nhìn mặt nó đi.

-Trắng hơn tường bệnh viện.

Dương giơ tay định đánh mình nhưng Hương kéo lại.

Cả đầu dây bên này lẫn bên kia đều bật cười.

Tiếng cười của Diệu khiến lòng mình nhẹ đi rất nhiều.

Em nhìn mình, giọng dịu xuống:

-Anh ăn gì đó rồi ngủ một chút nhé.

-Mai em xuống.

Mình hơi khựng lại:

-Mai em xuống thật à?

-Vâng.

-Em đã nói với bố mẹ rồi.

-Bố mẹ bảo em xuống với anh.

-Nhưng em vừa về hôm qua.

-Em nhớ anh.

Em nói rất tự nhiên.

-Với lại em muốn thăm bác.

Mình nhìn khuôn mặt nhỏ trên màn hình, trong lòng vừa thương vừa nhớ.

-Anh cũng nhớ em.

Dương phía sau lại xuýt xoa:

-Ôi giời ơi.

Mình quay sang:

-Mày im đi.

Diệu cười:

-Anh cứ để anh ấy trêu.

-Mai em xuống rồi mình nói chuyện.

Mình khẽ gật đầu.

-Đi đường cẩn thận.

-Vâng.

-Anh phải ăn tối.

-Anh biết rồi.

-Hứa đi.

Mình bật cười:

-Anh hứa.

Em nhìn mình thêm vài giây rồi nói nhỏ:

-Em yêu anh.

-Anh cũng yêu em.

Cúp máy, mình vẫn đứng dựa vào tường một lúc.

Dương nhìn sang:

-Xong chưa?

-Đi ăn.

-Mày không ăn thì tao báo Diệu.

Mình cười:

-Từ bao giờ mày nghe lời người yêu tao thế?

--Từ lúc tao phát hiện chỉ có nó trị được mày.

Nó đứng dậy, hơi chậm hơn bình thường nhưng đã không còn thở dốc.

Hương đưa áo khoác cho cả hai.

-Hai anh đi ăn đi.

-Em ngồi với bác.

Mình nhìn vào phòng.

Bố đang ngủ yên, túi máu đã truyền xong, chai dịch mới nhỏ đều bên cạnh. Hương ngồi gần cửa, Dương đứng cạnh mình, còn điện thoại vẫn giữ hơi ấm từ cuộc gọi của Diệu.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, mình đồng ý rời khỏi giường bệnh để đi ăn một bữa tử tế.


Quán cơm đối diện cổng viện vẫn còn mở.

Mình với Dương ngồi xuống một chiếc bàn nhựa kê sát vỉa hè. Quán chẳng còn nhiều món, chỉ có cơm nóng, thịt rang, trứng và một bát canh rau.

Dương gọi hai suất đầy.

Mình nhìn đĩa cơm trước mặt, ban đầu vẫn chẳng thấy đói.

Nó cầm đũa gõ vào bát mình.

-Ăn.

-Tao không nuốt được.

-Nuốt không được cũng phải nuốt.

-Bố mày khỏe lại mà mày gục thì ai chăm?

Mình nhìn nó.

-Mày nói giống Diệu thế.

-Vì hai người bọn tao đều có não.

Mình bật cười rồi gắp một miếng trứng.

Miếng đầu hơi khó nuốt.

Nhưng sau đó, bụng dường như nhớ ra mình đã bỏ đói nó quá lâu. Mình bắt đầu ăn nhanh hơn.

Dương nhìn, gật gù:

-Thấy chưa?

-Ăn vào mới có sức.

Mình chợt nhớ lại cảnh nó nằm thở trong phòng hiến máu.

-Mày ăn nhiều vào.

-Bù lại tí máu vừa mất.

Nó lập tức phản đối:

-Tao mất có tí.

-Ừ, tí mà mặt như sắp về với các cụ.

-Mày còn nói nữa tao lấy lại máu.

Mình cười lớn.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, mình ăn hết một bát cơm và cười thành tiếng thật sự.


Khi hai thằng quay lại, bố vẫn đang ngủ.

Hương ngồi trên ghế cạnh giường, đầu tựa vào tường nhưng mắt vẫn mở. Thấy bọn mình, em hỏi:

-Ăn hết không?

Dương đáp ngay:

-Nó ăn hết rồi.

-Có anh trông thì yên tâm.

Hương nhìn mình:

-Thế mới được.

Mình ngồi xuống cạnh bố.

Khuôn mặt ông dưới ánh đèn vẫn còn nhợt, nhưng hơi thở đều và bình yên hơn những đêm trước. Mình đưa tay chạm nhẹ lên mu bàn tay.

Ấm hơn rồi.

Chỉ một thay đổi nhỏ ấy thôi cũng khiến lòng mình dịu xuống.

Ngoài hành lang, Dương đang trải áo khoác lên ghế để nằm. Hương ngồi cạnh nhắc nó không được nằm đè lên tay vừa hiến máu. Nó miệng cứ bảo biết rồi nhưng vẫn để Hương sắp xếp hết.

Mẹ và em gái đã về nghỉ.

Diệu đang chuẩn bị sáng hôm sau xuống.

Mấy người anh họ đã hiến máu và trở về quê.

Trong căn phòng bệnh nhỏ, mỗi người một vị trí, mỗi người một cách quan tâm.

Có người cho máu.

Có người mang cơm.

Có người ngồi bóp chân.

Có người chỉ cần gọi điện, nói rằng mình không phải chịu đựng một mình.

Mình ngồi nhìn tất cả, chợt thấy cái tên “người nhà” không chỉ dành cho những người cùng chung dòng máu.

Đôi khi, người nhà còn là người sẵn sàng gác lại ngày Tết, chạy một quãng đường dài, chìa cánh tay cho kim tiêm và ngồi lại trên chiếc ghế lạnh chỉ vì biết mình đang cần họ.

Bố khẽ cử động.

Mình cúi xuống:

-Bố cần gì à?

Ông mở mắt, nhìn quanh căn phòng.

Ánh mắt dừng ở Dương và Hương đang ngồi ngoài hành lang, rồi nhìn sang mình.

-Hai đứa vẫn chưa về à?

-Chúng nó ở lại với con.

Bố im lặng một lát.

-Bố làm phiền mọi người quá.

Mình nắm lấy tay ông.

-Không ai thấy phiền đâu bố.

-Bố chỉ cần khỏe lại thôi.

Ông nhìn mình, khẽ gật đầu.

-Ừ.

-Bố sẽ cố.

Ba chữ ấy khiến mắt mình nóng lên.

Nhưng lần này mình không khóc.

Mình chỉ siết bàn tay bố chặt hơn.

Bên ngoài cửa sổ, đêm vẫn phủ kín thành phố.

Bệnh viện vẫn sáng đèn.

Tiếng bước chân bác sĩ trực vẫn đều đặn trên hành lang, tiếng máy truyền dịch vẫn vang lên từng nhịp nhỏ.

Nhưng đêm ấy không còn giống đêm mùng Bốn.

Mình không còn ngồi một mình trước cánh cửa Hồi sức, chỉ biết sợ hãi nhìn thời gian trôi.

Bố vẫn còn ở đây.

Và quanh mình cũng có rất nhiều người đã chọn ở lại.

Có lẽ trong những thời khắc đen tối nhất, điều giữ con người ta không gục xuống không chỉ là hy vọng.

Mà còn là việc khi quay đầu lại, mình biết phía sau vẫn có những bàn tay sẵn sàng đỡ lấy mình.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 197: Khi sắc mặt bố hồng trở lại

Sáng hôm sau, mình tỉnh giấc bởi tiếng bánh xe đẩy thuốc lăn qua hành lang.

Âm thanh ken két đều đều trên nền gạch, hòa cùng tiếng điều dưỡng gọi nhau đổi ca và tiếng ho rải rác từ những phòng bệnh xung quanh.

Mình ngẩng đầu lên, mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Cả đêm mình ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bố. Đến gần sáng, không biết vì quá mệt hay vì thấy hơi thở của ông đã đều hơn, mình gục đầu xuống mép giường rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Cổ mình cứng đờ.

Hai cánh tay tê rần.

Nhưng điều đầu tiên mình làm vẫn là ngẩng lên nhìn bố.

Ông đang nằm yên, đôi mắt nhắm lại. Túi dịch treo trên giá kim loại vẫn nhỏ từng giọt chậm rãi. Khuôn mặt còn xanh, nhưng so với mấy hôm trước đã bớt đi vẻ rũ rượi khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ.

Mình đưa tay đặt lên cổ tay bố.

Mạch vẫn hơi nhanh, nhưng đều.

Bàn tay cũng đã ấm hơn một chút.

Chỉ một thay đổi nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến mình thấy nhẹ lòng.

Bên ngoài cửa phòng, Dương đang nằm co quắp trên ba chiếc ghế nhựa ghép lại. Chiếc áo khoác được cuộn thành gối, hai chân dài quá phải thò hẳn ra ngoài. Hương ngồi bên cạnh, đầu tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực.

Không biết đêm qua hai đứa ngủ được bao lâu.

Dương vừa hiến máu xong, người còn yếu mà vẫn cố nằm lại bệnh viện. Miệng lúc nào cũng bảo mình khỏe, nhưng nhìn cái dáng co ro như con tôm ngoài hành lang, mình vừa thương vừa buồn cười.

Mình bước ra, khẽ đá nhẹ vào mũi giày nó.

-Dậy đi.

Dương nhíu mày, vẫn nhắm mắt.

-Đang ngủ.

-Tao biết mày đang ngủ.

-Dậy cho máu lưu thông.

Nó hé một mắt nhìn mình.

-Mấy giờ rồi?

-Hơn sáu giờ.

-Cho tao ngủ thêm tí.

Hương cũng tỉnh dậy, nhìn sang nó rồi cau mày:

-Anh ngủ nghiêng thế kia, tay vừa hiến máu bị đè từ đêm đến giờ đấy.

Dương lập tức ngồi bật dậy, ôm lấy cánh tay.

-Sao em không gọi anh?

Hương nhìn nó đầy bất lực.

-Em gọi mấy lần rồi.

-Anh còn gạt tay em ra.

Nó xoa xoa cánh tay, mặt nhăn lại.

-Giờ tê thật.

Mình đứng bên cạnh cười:

-Khỏe như trâu mà.

-Có mỗi tí máu thôi cơ mà.

Dương ngáp dài, cố giữ vẻ mặt bình thản.

-Tao tê vì nằm sai tư thế.

-Không liên quan đến hiến máu.

Hương hỏi:

-Thế đêm qua ai vừa đứng dậy đã phải vịn tường?

Nó nhìn Hương.

-Em nhớ dai thế?

-Tại anh sĩ quá nên em phải nhớ.

Mình bật cười.

Dương quay sang lườm:

-Bố mày ổn hơn nên mày bắt đầu láo rồi đấy.

Mình nhìn vào trong phòng.

-Ừ.

-Bố tao ổn hơn rồi.

Nói ra được câu ấy, tự nhiên lòng mình dịu xuống.

Dương cũng không trêu nữa.

Nó đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai mình.

-Thế là tốt.

-Từ giờ sẽ khá dần thôi.

Mình gật đầu.

Hy vọng là vậy.


Khoảng bảy giờ, điều dưỡng vào lấy máu xét nghiệm lại cho bố.

Kim được đưa vào tĩnh mạch, một lượng máu nhỏ chảy vào ống nghiệm. Bố tỉnh giấc vì hơi đau, mở mắt nhìn quanh rồi thấy mình đang đứng cạnh.

-Lại lấy máu à?

Mình cười:

-Bố vừa được truyền máu hôm qua, hôm nay phải kiểm tra xem tăng được bao nhiêu.

Ông nhìn mấy ống máu rồi lắc đầu:

-Vừa truyền vào lại lấy ra.

Dương đứng ngoài cửa nghe thấy, lập tức chen vào:

-Chú yên tâm.

-Thiếu cháu hiến tiếp.

Hương quay sang:

-Anh thôi đi.

-Hôm qua hiến xong suýt phải truyền ngược lại.

Cả phòng bật cười.

Bố cũng cười, nhưng cười được vài tiếng đã phải dừng lại vì mệt.

Ông nhìn Dương:

-Cháu đỡ chưa?

Dương lập tức đứng thẳng người.

-Cháu khỏe rồi chú.

-Hôm qua chỉ hơi đói thôi ạ.

Mình khoanh tay:

-Hơi đói mà thở như chó chạy đồng.

Dương quay sang nghiến răng:

-Mày còn nhắc nữa à?

Bố nhìn hai thằng rồi khẽ lắc đầu.

-Bạn bè được như các cháu là quý lắm.

Dương hơi ngượng.

Nó gãi đầu:

-Chú cứ khỏe lại là được ạ.

-Chuyện khác không quan trọng.

Bố im lặng một lát, ánh mắt nhìn nó dịu hẳn đi.

Mình biết từ khoảnh khắc ấy, Dương trong mắt bố không còn chỉ là thằng bạn cùng phòng của con trai nữa.

Nó đã thật sự trở thành người trong nhà.


Buổi sáng, bác sĩ vào thăm khám.

Anh kiểm tra bụng, nghe tim phổi, xem mạch và huyết áp rồi hỏi bố:

-Đêm qua bác có đau tăng không?

Bố lắc đầu:

-Không.

-Có buồn nôn hoặc nôn ra máu không?

-Không.

-Có đi ngoài thêm không?

-Chưa.

Bác sĩ quay sang nhìn mình.

-Hiện tại chưa thấy dấu hiệu chảy lại rõ.

-Huyết áp cũng đang kiểm soát tốt hơn.

Mình hỏi:

-Kết quả công thức máu khi nào có ạ?

-Khoảng một lúc nữa.

-Nếu chỉ số tăng phù hợp và bệnh nhân ổn, có thể tiếp tục truyền theo chỉ định rồi bắt đầu cho uống từng ngụm nước.

Mẹ vừa lên tới nơi, nghe thấy vậy liền hỏi:

-Thế bao giờ nhà tôi được ăn cháo hả bác sĩ?

Bác sĩ cười:

-Phải từ từ cô ạ.

-Trước mắt uống nước, theo dõi xem có đau bụng, buồn nôn hay không.

-Nếu ổn mới cho ăn cháo loãng từng ít một.

Mẹ gật đầu liên tục.

-Vâng.

-Bác sĩ dặn thế nào gia đình làm đúng thế ạ.

Bố nằm trên giường, thở dài:

-Tôi đói rồi.

Mình nhìn ông:

-Hôm trước bố khát còn tự uống nước.

-Hôm nay phải nghe bác sĩ, không được tự ý nữa.

Ông liếc mình.

-Biết rồi.

Bác sĩ cười:

-Có cậu con trai học Y trông thế này là bác khó làm sai lắm.

Mẹ đáp:

-Nó trông bố nó còn hơn trông trẻ con bác sĩ ạ.

Mọi người lại cười.

Không khí trong phòng đã bớt nặng nề hơn nhiều.

Chỉ mới vài hôm trước, mỗi lần bác sĩ bước vào là tim mình như ngừng đập vì sợ nghe một tin xấu. Hôm nay, những lời như “ổn định hơn”, “chưa thấy chảy lại” hay “có thể bắt đầu uống nước” khiến mình cảm giác như cả căn phòng sáng lên.


Kết quả xét nghiệm được đưa tới vào gần chín giờ.

Chỉ số huyết sắc tố đã tăng so với trước, dù vẫn còn thấp rất nhiều so với mức bình thường.

Mình cầm tờ giấy, đọc đi đọc lại mấy lần.

Bác sĩ giải thích:

-Có đáp ứng sau truyền.

-Nhưng bệnh nhân mất máu nhiều nên vẫn phải tiếp tục theo dõi và bổ sung theo chỉ định.

-Quan trọng nhất là chưa thấy biểu hiện xuất huyết tái diễn rõ.

Mình gật đầu.

-Dạ.

Bố được cho uống từng ngụm nước nhỏ.

Mẹ đỡ đầu ông lên, còn mình cầm chiếc cốc nhựa, chỉ cho uống một chút rồi dừng.

Bố nhìn cốc nước đầy nhưng mỗi lần chỉ được nhấp môi, vẻ mặt đầy bất mãn.

-Cho bố uống thêm tí nữa.

Mình lắc đầu:

-Không.

-Khát.

-Con biết.

-Nhưng uống từ từ.

Ông cau mày:

-Mày làm bác sĩ hay làm cai ngục thế?

Dương đang ngồi ngoài cửa lập tức lên tiếng:

-Chú cứ nghe nó đi ạ.

-Nó hành cháu từ năm nhất tới giờ, cháu quen rồi.

Mình quay sang:

-Tao hành mày bao giờ?

-Sáng nào cũng bắt dậy đi học.

-Thế là cứu đời mày đấy.

Hương bật cười:

-Em thấy anh M nói đúng.

-Không có anh ấy chắc anh Dương vẫn đang ngủ ở khu trọ.

Dương lắc đầu:

-Đúng là sang nhà người ta thì phải biết chọn phe.

Bố uống thêm được vài ngụm nước, không buồn nôn hay đau tăng.

Khoảng gần trưa, bác sĩ cho phép thử cháo loãng với lượng rất ít.

Mẹ mừng như được cho vàng.

Bà lấy hộp cháo đã chuẩn bị từ sáng, múc ra bát nhỏ rồi ngồi thổi từng thìa.

Bố ăn được thìa đầu tiên rất chậm.

Cả nhà đứng nhìn.

Ông nuốt xong, ngẩng lên thấy mọi người đều chăm chú liền nhăn mặt:

-Có mỗi thìa cháo mà nhìn gì đông thế?

Em gái cười:

-Bố ăn được thì mọi người mới yên tâm.

Mẹ đưa thìa thứ hai.

Bố miễn cưỡng ăn.

Đến thìa thứ ba đã quay mặt đi.

-No rồi.

Mình hỏi:

-Bố ăn được ba thìa mà no?

-Không muốn ăn nữa.

-Thêm hai thìa.

Ông nhìn mình:

-Mày vừa cho uống nước như cai ngục, giờ lại ép ăn.

Dương ngồi ngoài lại chen vào:

-Chú ăn đi ạ.

-Nó không đạt đủ chỉ tiêu thì nó không tha đâu.

Bố quay sang hỏi:

-Hôm qua nó cũng ép cháu à?

-Dạ, nó bắt cháu uống sữa với ăn bánh sau hiến máu.

Mình nhìn nó:

-Không ăn thì mày nằm luôn ở đấy rồi.

Dương vẫn cố cãi:

-Tao tự hồi được.

Hương nói ngay:

-Anh cầm hộp sữa còn run mà tự hồi.

Cả phòng lại bật cười.

Cuối cùng bố cũng chịu ăn thêm hai thìa cháo.

Ăn xong, ông nằm xuống nghỉ, khuôn mặt dù vẫn xanh nhưng đã bớt căng thẳng.

Mẹ ngồi cạnh, vừa dọn bát vừa nói nhỏ:

-Ông ăn được thế là tốt rồi.

Bố nhắm mắt:

-Tại thằng con bà nó ép.

Giọng ông tuy yếu nhưng có phần vui vẻ.

Mình ngồi xuống bên cạnh, khẽ kéo chăn lên cho bố.

Chỉ cần còn nghe được ông than phiền như thế, mình đã thấy hạnh phúc.


Gần trưa, Dương và Hương chuẩn bị quay về khu trọ.

Hai đứa đã ở viện từ hôm trước, quần áo vẫn là bộ mặc khi xuống. Hương còn phải quay lại dọn dẹp phòng, còn Dương dù luôn miệng bảo khỏe nhưng sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn bình thường.

Mình đưa hai đứa ra đầu hành lang.

-Về nghỉ đi.

-Có tình hình gì tao gọi.

Dương gật đầu:

-Mai tao lại xuống.

-Không cần ngày nào cũng xuống.

-Tao thích.

Mình cười:

-Mày về ngủ đi.

-Mặt vẫn trắng lắm.

Nó cau mày:

-Ánh đèn bệnh viện.

Hương đứng cạnh hỏi:

-Thế ra ngoài nắng vẫn trắng thì tại gì?

-Tại... hiến máu xong da đẹp.

Mình không nhịn được cười.

Dương đập nhẹ vào vai mình.

-Bố mày ổn rồi, mày cũng phải ngủ.

-Đừng có ngồi thức nữa.

Mình gật đầu:

-Biết rồi.

Hương đưa cho mình một túi nhỏ.

-Trong này có quần áo sạch với ít đồ ăn.

-Diệu dặn em chuẩn bị thêm cho anh.

Nghe tới tên em, mình hỏi:

-Diệu xuống chưa?

-Chắc đang trên xe rồi.

-Sáng em ấy nhắn bảo đi từ sớm.

Tim mình tự nhiên thấy nhẹ đi.

Mới xa em hơn một ngày, nhưng vì những chuyện xảy ra quá dồn dập, mình có cảm giác như đã rất lâu chưa được nhìn thấy em.

Dương nhìn vẻ mặt mình rồi cười đểu:

-Nghe người yêu xuống là mặt tươi ngay.

Mình lườm:

-Mày đi về đi.

-Ở đây nói nhiều.

Nó cười, khoác vai Hương rồi hai đứa chậm rãi đi về phía cầu thang.

Mình đứng nhìn theo.

Trước lúc rẽ, Dương còn quay lại giơ tay:

-Có gì gọi tao.

Mình gật đầu.

Không cần nói thêm.


Khoảng hơn một giờ chiều, mình cầm tờ kết quả xét nghiệm đi từ khu hành chính trở về.

Hành lang lúc ấy đông người hơn buổi sáng. Ánh nắng chiếu xiên qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch. Người nhà bệnh nhân mang cơm trưa lên, người vừa làm thủ tục nhập viện đang hỏi phòng, vài chiếc xe đẩy liên tục được đưa qua lại.

Mình đang cúi nhìn kết quả thì nghe một giọng quen thuộc gọi:

-Anh M.

Bước chân mình dừng lại.

Ngẩng đầu lên, mình nhìn thấy Diệu đang đứng ở cuối hành lang.

Em mặc chiếc áo khoác màu be, chiếc khăn kem quàng quanh cổ, một tay kéo túi nhỏ. Có lẽ vừa đi đường xa nên mái tóc hơi rối, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt, nhưng đôi mắt vẫn nhìn mình không chớp.

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả tiếng ồn xung quanh dường như nhỏ đi.

Mình đứng yên vài giây.

Diệu bước nhanh về phía mình.

Đến gần, em chẳng hỏi gì cả.

Chỉ buông tay khỏi chiếc túi rồi ôm chặt lấy mình.

Hai tay vòng qua eo.

Khuôn mặt vùi vào ngực.

Mình cũng ôm em thật chặt.

Mùi tóc, mùi áo len và hơi ấm quen thuộc khiến mọi mệt mỏi bị mình cố giấu suốt từ sáng bỗng hiện ra rõ ràng.

-Em xuống thật à?

Diệu vẫn ôm mình.

-Em đã bảo em xuống mà.

-Đi đường có mệt không?

-Không.

Em ngẩng lên nhìn mình.

Đôi mắt đỏ hơn mình nhớ.

-Anh có nhớ em không?

Mình đưa tay vuốt nhẹ tóc em.

-Nhớ.

-Nhớ sao không gọi em nhiều hơn?

-Anh sợ em lo.

Diệu đưa tay véo nhẹ vào hông mình.

-Anh lại quên lời hứa rồi.

-Anh không giấu chuyện gì cả.

-Nhưng anh cứ im lặng.

-Với em, như thế cũng là giấu.

Mình bật cười khẽ.

-Anh sai rồi.

-Lần sau không được thế nữa.

-Vâng.

Em nhìn kỹ khuôn mặt mình.

-Anh đã ngủ chưa?

Mình hơi tránh ánh mắt.

-Có ngủ một lúc.

-Ăn trưa chưa?

-Chưa.

Khuôn mặt em lập tức nghiêm lại.

-Em biết ngay mà.

Mình cười:

-Bố vừa ăn được cháo.

-Anh vui quá nên quên.

-Bác ăn được rồi à?

Ánh mắt em sáng lên.

-Ừ.

-Ăn được mấy thìa.

-Xét nghiệm cũng tăng sau truyền máu.

Diệu thở phào, hai tay lại ôm lấy cánh tay mình.

-Thế là tốt rồi.

-Em đã bảo bác sẽ khỏe lại mà.

Mình nhìn em.

-Em lúc nào cũng tin được nhỉ?

-Vì nếu em cũng sợ như anh, thì ai động viên anh?

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.

-Cảm ơn em.

Diệu bĩu môi:

-Anh lại cảm ơn.

-Em là người yêu anh.

-Em xuống với anh là chuyện bình thường.

Mình siết nhẹ bàn tay em.

-Anh nhớ rồi.

-Thế giờ đưa em vào thăm bác đi.

-Rồi anh phải đi ăn.

-Vâng, thưa cô.

Diệu lườm yêu:

-Anh cứ đùa.

-Em nói thật đấy.

Hai đứa cùng xách túi đi về phòng.

Chỉ cần có em bên cạnh, hành lang lạnh lẽo của bệnh viện dường như cũng bớt dài hơn.


Bố đang nằm nghỉ khi Diệu bước vào.

Mẹ nhìn thấy em liền đứng dậy:

-Sao con lại xuống tiếp thế?

Diệu lễ phép:

-Cháu xuống thăm bác với ở cùng mọi người vài hôm ạ.

Mẹ đỡ lấy chiếc túi.

-Bố mẹ con ở nhà không nói à?

-Bố mẹ cháu biết bác nằm viện nên bảo cháu cứ xuống.

Bố mở mắt.

Thấy Diệu, ông hơi ngạc nhiên:

-Cháu lại xuống à?

Em bước đến cạnh giường.

-Dạ.

-Bác thấy trong người thế nào rồi ạ?

-Đỡ rồi.

-Cháu xuống đây mãi, bố mẹ ở nhà lại mong.

Diệu nhẹ nhàng đáp:

-Bố mẹ cháu biết ạ.

-Bác khỏe lại thì mọi người mới yên tâm.

Bố nhìn em một lúc, rồi cười rất khẽ.

-Cháu ngoan quá.

Mẹ đứng bên cạnh cũng cười:

-Con bé có tình cảm lắm ông ạ.

Diệu hơi ngượng, quay sang hỏi mình:

-Anh bảo bác ăn được cháo rồi đúng không?

Bố nói:

-Ăn được có mấy thìa.

Mình lập tức sửa:

-Bố không chịu ăn thêm.

Diệu nhìn ông, giọng rất dịu:

-Bác cố ăn thêm một chút nhé.

-Bác khỏe thì anh M mới chịu ăn uống ngủ nghỉ.

Bố quay sang nhìn mình.

-Nó lại không ăn à?

Mình chưa kịp đáp, Diệu đã gật đầu:

-Anh ấy cứ mải lo cho bác.

-Bác phải mắng anh ấy giúp cháu.

Bố nhíu mày:

-Đi ăn đi.

Mình bất lực nhìn hai người.

-Sao tự nhiên hai người cùng phe nhanh thế?

Diệu cười:

-Vì bác với em đều muốn anh khỏe.

Mẹ cũng chen vào:

-Đi ăn đi con.

-Ở đây có mẹ với Diệu rồi.

Thấy ba người cùng nhìn, mình đành giơ tay đầu hàng.

-Con đi.

Diệu kéo tay mình.

-Em đi cùng anh.

-Em vừa tới mà.

-Em cũng chưa ăn trưa.

Mẹ xua tay:

-Hai đứa đi ăn đi.

-Ở đây mẹ lo được.

Mình với Diệu bước ra ngoài.

Trước khi đi, em còn quay lại dặn bố:

-Bác nghỉ nhé.

-Lát cháu quay lại.

Bố gật đầu.

Ánh mắt nhìn theo em đầy quý mến.


Hai đứa ghé quán cơm gần cổng viện.

Quán vẫn là những bộ bàn ghế nhựa đơn giản, thức ăn bày trong tủ kính, mùi cơm nóng với thịt rang bay ra thơm phức.

Diệu gọi hai suất cơm.

Em ngồi đối diện, chống cằm nhìn mình.

-Ăn đi.

Mình gắp một miếng thịt.

-Anh đang ăn mà.

-Ăn nhiều vào.

-Em cứ nhìn thế anh khó ăn.

-Em phải nhìn mới biết anh có bỏ cơm không.

Mình bật cười.

-Em chăm anh còn hơn chăm trẻ con.

-Tại anh không biết tự chăm.

Hai đứa ăn được một lúc, Diệu khẽ hỏi:

-Lúc bác nội soi, anh có sợ không?

Tay mình dừng lại.

-Sợ.

-Khi thấy máu trong dạ dày bố, anh gần như không thở được.

-Nhưng anh vẫn đứng xem hết à?

-Ừ.

-Anh muốn biết bác sĩ làm gì.

-Với lại anh sợ rời đi thì có chuyện.

Diệu nhìn mình thật lâu.

-Anh giỏi hơn anh nghĩ đấy.

Mình lắc đầu:

-Không.

-Lúc ấy anh chẳng giống sinh viên Y gì cả.

-Chỉ thấy mình là đứa con đứng nhìn bố nằm đó.

Em đưa tay sang, đặt lên mu bàn tay mình.

-Thế mới đúng.

-Anh là con của bác trước, rồi mới là sinh viên Y.

-Anh không cần lúc nào cũng phải mạnh mẽ như bác sĩ.

Mình nhìn những ngón tay nhỏ đang nắm lấy tay mình.

-Mấy hôm trước anh cứ nghĩ mình sắp mất bố.

Giọng mình rất nhỏ.

-Lúc bác sĩ nói tình trạng nặng, anh thấy đầu óc trống rỗng.

Diệu siết nhẹ tay mình.

-Nhưng bác vẫn còn đây.

-Ừ.

-Anh phải nhớ chuyện này nhé.

-Chuyện gì?

-Không được đợi đến khi sợ mất người ta mới chịu nói thương.

Mình nhìn em, cố tình hỏi:

-Thế bây giờ anh nói luôn nhé?

Diệu mỉm cười:

-Em nghe.

-Anh thương bố.

-Anh thương mẹ.

-Thương em gái.

-Thương Dương, Hương...

Diệu đang cảm động lập tức bĩu môi.

-Em đang nghe anh nói với em mà anh kể cả danh sách.

Mình bật cười.

-Anh chưa nói hết.

-Còn ai nữa?

Mình nắm tay em chặt hơn.

-Anh thương em nhất trong số những người không cùng máu mủ với anh.

Diệu nhìn mình.

Khóe môi cong lên nhưng mắt lại hơi đỏ.

-Câu ấy nghe còn được.

-Anh nói lại nhé?

-Không cần.

-Em nhớ rồi.

Mình đưa tay vuốt nhẹ má em.

-Anh thương em.

Diệu khẽ đáp:

-Em cũng thương anh.

-Nhiều lắm.

Hai đứa ngồi nhìn nhau giữa quán cơm đông người.

Không cần thêm lời gì.

Sau những ngày mà mình từng nghĩ mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, một bữa cơm bình thường cùng người mình yêu cũng trở nên quý giá lạ thường.

Tối hôm đó, sau những chuỗi ngày mỏi mệt

Mẹ bắt mình đi về nghỉ ngơi, để mẹ với con em gái ở lại trông bố

Mình không muốn, vì không yên tâm một chút nào

Nhưng mẹ với bố nhất quyết không đồng ý

-Mày định rụng xác ở đây à?

-Con khỏe mà

-Khỏe cái đầu mày

-Về nghỉ ngơi đi

-Mẹ trông bố cho

-Về còn thắp hương khói nữa

-Vẫn còn Tết mà

Mình chỉ biết “Vâng” rồi dọn dẹp đồ đạc, vài bộ quần áo

Rồi dặn dò mẹ đủ thứ

Mẹ chỉ cười

-Bố nhà anh

-Tôi ở với bố anh cả đời rồi đấy

Trước khi về, mình chạy ra cửa hàng tạp hóa bệnh viện

Mua một thùng sữa chua

Rồi đem lên khoa, mang vào phòng hành chính tặng khoa

-Em cảm ơn anh chị đã giúp đỡ gia đình em

-Em có ít sữa chua tẩm bổ anh chị ạ

Một chị điều dưỡng đon đả chạy ra

-Ấy, học Y mà lại đi biếu xén thế này à?

-Không ạ, đây em có biếu xén gì đâu

-Em tiện em mua tặng các anh chị

-Ăn cho đẹp da ạ

-Em cảm ơn mọi người nhiều

Sau vài ngày ở đây, mọi người từ bác sĩ đến điều dưỡng

Ai cũng đều quý mình cả

Nên giằng co mãi, cuối cùng mọi người cũng chịu nhận

Mình quay lại phòng

Rồi dặn dò thêm chút, rồi cùng Diệu đi ra ngoài bắt xe về nhà

Suốt đoạn đường ra cổng, em vẫn nắm chặt tay mình

Khẽ dựa vào vai mình, không ai nói thêm điều gì

Bắt xe rồi cả hai cùng về nhà, tâm trạng mình cũng giãn ra ít nhiều

Sau gần tiếng thì xe khách cũng chạy đến những con đường quen thuộc nhà mình

Tiếng bác tài hô đến điểm

Mình cùng em rục rịch cầm đồ xuống xe

Hít một hơi thật căng rồi thở hắt ra

-Òa. Cuối cùng cũng được hít thở không khí này

Em cười rồi nói

-Mệt anh nhỉ, cứ ai ốm đau là mệt

Mình ôm em rồi nói

-Ừ, anh chỉ mong bố khỏe nhanh, để cả nhà yên tâm hơn

Em nắm tay mình, rồi hai đứa từ từ đi về nhà

Ở quê, tầm này không khí tết vẫn còn dư âm, mọi vật vẫn vậy, chỉ là năm nay, nhà mình ngót đi một cái Tết

Vào nhà, mình nằm luôn xuống cái chõng che đầu nhà, vươn vai sảng khoái, nhà mình từ hôm Tết, vắng hẳn, nhưng Bác vẫn qua nhà thường xuyên, thắp hương khói tổ tiên hộ bố mẹ, rồi dọn dẹp, cho chó ăn hàng ngày

Mình nằm ườn một lúc rồi đứng dậy, với bộ quần áo để đi tắm, gột rửa những mệt mỏi trong những ngày gần đây

Ở viện có bao giờ được tắm đàng hoàng, nước thì nước lạnh, muốn tắm ấm thì lại khệ nệ sách đi mua phích nước mà tắm

Đang tắm em gọi từ ngoài vào

-Anh tắm xong chưa

-Anh đang tắm

-Khiếp tắm gì mà lâu thế

-Em ngồi đợi xót cả ruột

-Mấy ngày không được tắm tử tế, anh tắm cho sạch

Em bĩu môi

-Sạch quá khéo lại bở cả da ra

-Sạch cho nhẹ người

Em không nói gì nữa, mình cũng tắm thêm tí nữa rồi bước ra

Qua tấm gương mình chải chuốt, cạo râu, xong mới thấy giống con người

Nhìn lại thân hình mình, gầy quá

Mấy ngày vừa rồi, vừa lo lắng cho bố, vừa không ăn uống được nhiều

Người mình tọp đi trông thấy

Đi ra chỗ em, mặc mỗi cái quần đùi, cởi trần

Em lườm mình

-Lạnh thế này, a tính đột tử à?

-Anh vừa tắm xong, đang nóng

-Xong anh mặc ấm luôn đây

Em khẽ beo nhẹ vào sườn mình

-Anh gầy đi rồi

-Ừ mấy hôm nay mệt quá

-E thương anh lắm

-Anh vất vả nhiều rồi

Rồi em khẽ tựa vào vai mình

Hai hàng nước mắt em chảy dài xuống

Mình khẽ lau nước mắt cho em

Nâng cằm lên rồi hôn nhẹ nhàng

Em vẫn khóc nhưng lưỡi cũng đưa đẩy nhẹ nhàng theo nhịp hôn từ mình

Một nụ hôn dài, cả hai như đê mê sau chuỗi ngày vắng bóng nhau

Hai tay mình theo thói quen lại lần mò vào trong lớp áo dày bên ngoài của em

Tiếng rên khe khẽ từ cổ họng em

“ưm…Ưm…Ưm”

Rồi bất giác em rời môi mình, đánh nhẹ vào vai

-Giữa ban ngày ban mặt

-A thích hư không

-Có vẻ không mệt hả?

Mình cười đểu

Tay vẫn còn trong lớp áo em mà nhào nặn hai bầu vú

-Anh nhớ em mà

-Bao ngày không được sờ nắn còn gì

Em mặt hơi hồng, nhéo mình nhưng vẫn để im để mình lần mò

-Anh hư thế, ai mà vào thì toi đấy

Khẽ ôm em vào lòng

Đặt thêm một nụ hôn

-Thế để anh bế em vào trong

-Anh tính làm gì?

-Làm bố của con em

Em đỏ mặt nhưng vẫn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ mình

Bế em lên phòng

Cả hai như được chút mọi phiền lo

Hai cái môi vồ vào nhau, từng tiếng rên rỉ, cùng bộ quần áo trên người dần được lột sạch, khẽ bế em lên giường

Đắp chăn cho em khi cả hai không còn mảnh vải trên người

Mình vòng tay ra sau gáy, rồi trườn lên người em

-Anh nhớ em quá

-Thèm em nữa

-Mấy hôm không được làm gì rồi

Em khẽ đỏ mặt

-Anh chỉ nhớ cái đấy thôi

-Chứ không nhớ em ý gì

-Không, anh nhớ cả hai

-Yêu em lắm

Em nhéo vào vai mình

-Đồ dẻo miệng

Rồi em chủ động hôn mình

Từng tiếng thở khe khẽ, tiếng phạch phạch của những thớ thịt

“Ư…Ư…ư”

“M ơi…em sướng…em nhớ anh quá”

Chắc do một phần vì mệt, một phần vì bị bỏ đói hơi lâu, mình ra nhanh hơn bình thường

Mới hơn 10p

Mình đã muốn ra rồi, nhấp từng đợt mạnh hơn

-Hừ…hừ… anh ra đây, bắn vào lồn em nhá

-Ư…Ư….ư…đừng anh

Mình như điếc, không nghe thấy gì nữa, chỉ nhấp vài hồi mạnh rồi bắn xối xả dòng tinh trùng nóng hổi vào lồn em

Em khẽ co giật nhẹ nơi cửa lồn, mình nằm vật xuống giường

Em bấu vai mình

-Anh hư thế, cho vào trong em có bầu thì sao

-Thì cưới

-Anh chỉ được cái mồm

-Em mà bầu thật, thì khéo lại tái mặt

Mình khẽ cười rồi ôm em vào lòng

-Bầu thì anh cưới thật mà

-Anh yêu em lắm

-Đồ dẻo miệng

Mình ôm em vào lòng, luồn chân kẹp giữa háng em

Nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mịn màng của em

Em có vẻ chưa đủ, nên cũng vẫn rên nhẹ nhàng

Dưới háng em ,dòng tinh trùng cũng nhẹ nhàng chảy ra đùi mình

Chân mình cảm nhận nơi cửa lồn em, nó vẫn giật giật

Ghé sát tai em, liếm nhẹ

-Vẫn thèm à?

-Để anh cho em sướng thêm nhé

Em không nói, nhưng khẽ tách rộng hai chân ra hơn

Mình cúi xuống nhẹ nhàng hôn em, rồi liếm từ cổ xuống bụng em, trừ lồn

Vì nơi đó, vẫn còn đang rỉ ra từng đợt tinh trung nóng hổi của mình

Sau một lúc, con cặc mình cũng hồi lại, tay em vẫn không rời thằng em

Em sóc nhẹ nhàng, đầu chim mình vẫn còn rỉ nước

Rôi mình bế em lên, xoay người lại, tư thế 69 quen thuộc, em nằm trên

Em mút cặc mình đỉnh lắm, trước giờ chỉ thấy có em là làm dễ chịu và khiến mình sướng nhất

Ngẩng lên nhìn cái buồi mình được em từ từ liếm nhẹ nhàng, rồi đưa đẩy vào cổ họng em

Mình nứng lắm, khẽ banh hai chân em ra, lộ ra cái lồn hồng hào, vẫn còn hơi sưng vì những lần dập của mình vừa nãy

Mình cũng thèm, lưỡi mình liếm quanh lồn em, từng đợt nước lồn chảy ra như khe suối

“ưm….ư….ư…anh ơi…e sướng….”

“Ưm….ư…ư…ư”

Em khẽ đẩy lồn cao lên trên, để lưỡi của mình có thể liếm được sâu nhất trong lồn em

Mút mát chán chê

Mình đỡ em dậy, rồi bế em ra chỗ bàn học mình ngày xưa

Bế em lên bàn, khẽ nhấc một chân em lên

Tư thế này, nhìn em thật dâm đãng

Cầm buồi, nhẹ nhàng cọ vào cửa lồn em

Rồi từ từ đẩy vào, em rướn mình lên sung sướng

Vừa ôm em, mình vừa địt từng cái nhẹ nhàng

“ư…ư…ư…tư thế này lạ quá”

“Em sướng quá…ư..ư..ư”

Hai bầu vú em đung đưa theo nhịp nhấp của mình

Vừa hôn vú em, mình vừa địt

Nước lồn em chảy xuống, ướt đẫm đùi mình

“ư…ư..ư..ư”

Em sướng, chân em run lên từng đợt

Do vừa ra rồi, nên lần này con cặc mình nó căng hơn, từng đợt thúc vào lồn em đữ dội

Em oằn người, vồ lấy môi mình nút lưỡi mình nhiều hơn

Sau 10p, em rên to

“Anh ơi…ư..ư..ư..”

“Em sướng quá….ư…ư…ư”

“Em yêu anh….ư…..ư”

Em rùng mình rồi giật liên tục nơi cửa lồn, rồi ôm chầm lấy mình

Mồ hôi rịn ra, ướt cả một khoảng lưng

Mình rời môi em, khẽ rút buồi ra, rồi xoay người em lại

Em hiểu ý, hai tay ôm lấy bàn

Chống mông lên cao hết cỡ, lộ ra cái lồn còn sưng vù, hồng hào

Mình một tay bám vào eo em

Một tay rê con cặc sát cửa lồn

“Phập”

Tiếng thịt kêu giòn rã

Mình nắc nhẹ nhàng, lúc nhanh lúc chậm, em kêu to hơn

“ui….ui…a.ơi…ui ui”

“Phạch, phạch”

Trong căn phòng mình, từng tiếng rên của em to dần lên

Mình cũng sướng, hai tay bám vào em chặt hơn

Đầu khấc mình cứ trơn trượt trong lồn em, từng hồi, từng hồi

Rồi thời khắc giao thoa cũng đến

Con cặc mình căng phồng lên

Mình cũng không chịu được nữa

Tăng tốc thật nhanh

“Hừ…hừ… lồn em làm anh sướng quá”

“Anh sắp ra rồi, địt em sướng quá vợ ơi”

“ư.ư..ư…ư..em cũng sướng quá”

“ư…ư…ư…bắn vào lồn em đi”

Mình thúc thêm vài cái rồi lại xả từng đợt tình trùng vào lồn em, em rú lên sung sướng

Lần hai có vẻ chất lượng hơn, buồi mình giật lâu hơn, cảm giác lồn của em không còn đủ chứa tinh túy của mình

Mình mệt, ôm vào người em mà thở lấy thở để

Cứ như vừa bị ai bóp cổ

Sau cơn đê mê, mình khẽ rút cặc ra, từng dòng tinh trùng đặc quánh rơi xuống nền nhà

Em vẫn nguyên tư thế đấy, đôi chân em đã run lên bần bật

Ngắm nhìn cái lồn xinh đẹp ấy

Sưng vù, hồng hào, cửa lồn vẫn còn vương tình trùng của mình..

Khẽ bế em lên giường

Em mệt, người rũ rượi ra, mình ôm em rồi hai đứa cùng chìm vào giấc ngủ sau đê mê

Đến trưa

Khi mà cái bụng mình réo từng hồi, mình mới tỉnh giấc, em vẫn nằm đó, cuộn tròn trong người mình, thiêm thiếp

Mình khẽ cười, nhìn em thật đẹp, vuốt nhẹ từng lọn tóc còn rối sau trận chinh chiến

Nhẹ nhàng dậy, mình đi xuống nhà, để em ngủ thêm một lúc

Đứng dưới nhà khẽ vươn vai sau những ngày mệt mỏi

Xuống bếp lấy chút đồ ăn, để nấu hai đứa ăn

Luc sau thấy em lò dò bước xuống

Dáng đi rón rén, chắc vẫn còn mỏi sau cuộc giao thoa

Em nhỏ nhẹ như một tên trộm bị bắt gặp

-Anh dậy từ bao giờ thế

-Anh dậy được lúc rồi, thấy em ngủ ngon quá, nên để em ngủ thêm lúc

-Em quay sang không thấy anh đâu

-Giật cả mình

-Anh nấu ăn cho hai đứa đây

-Em biết rồi, nằm trên phòng ngửi thơm quá em mới xuống đấy

Khẽ đỡ em ngồi vào bàn

-Em còn mệt không

-Đau không

-Không, chỉ mỏi thôi

-Hành người ta như thế

-Ai mà chịu nổi

Mình cười gian

-Anh thấy có người cứ bứt rứt

-Nên mới thêm hiệp nữa đấy chứ

Em bĩu môi, đánh nhẹ vào vai mình

-Đồ hư đốn

-Anh nhìn em xem

-Có như con rồ không

-Rồ gì, anh yêu mà

Ôm em vào lòng thêm lúc nữa

Rồi mình quay lại bếp

Bê hai bát loa mì nóng hổi ra ăn

Hai đứa không ai nói gì

Chỉ xì sụp ăn bát mì

Như chết đói từ lâu

Ăn uống xong, em cũng chủ động mang bát đi rửa

Còn mình ngồi bàn bắn bi thuốc lào, mấy hôm liền, không được bi nào, làm bi căng đét mà đầu quay như chong chóng

Cỡ 10p sau hồn mới về

Em đi ra mang theo cốc nước đá

-Hút cho lắm vào mà vỡ phổi ra

-Khiếp sao chưa chi đã như mẹ anh rồi

-Em lo cho anh em mới nói nhá

Mình cười kéo em vào lòng, hai đứa ngồi kể thêm vài chuyện về Tết

Đến chiều mình gọi mẹ hỏi thăm tình hình của bố, mẹ bảo ổn hơn rồi, tâm trạng mình cũng nhẹ đi đôi chút.

Tối hôm ấy mình vẫn thắp hương khói, rồi đưa em đi quanh quanh thị trấn, kể những câu chuyện ngày xưa, kết thúc ngày lại bằng một trận tơi bời khói lửa nữa rồi mới chịu đi ngủ để mai còn quay lại viện với bố.


Hai ngày tiếp theo trôi qua chậm nhưng yên ổn hơn.

Bố được truyền thêm máu theo chỉ định. Sau mỗi lần truyền, bác sĩ đều cho làm lại xét nghiệm, theo dõi mạch, huyết áp và những biểu hiện có thể liên quan đến chảy máu tái phát.

Chỉ số huyết sắc tố tăng dần.

Chưa thể trở về bình thường ngay, nhưng mỗi con số đi lên đều khiến cả nhà thở phào.

Bố không nôn ra máu.

Không đi ngoài phân đen thêm.

Vùng bụng vẫn còn âm ỉ, nhưng cơn đau không tăng.

Từ nước, bố chuyển sang cháo loãng, sau đó cháo đặc hơn một chút. Mỗi bữa vẫn chỉ ăn được một bát nhỏ, nhưng so với mấy thìa đầu tiên đã là cả một sự tiến bộ.

Mẹ luôn ngồi cạnh, thổi từng thìa rồi dỗ như dỗ trẻ con.

-Ông ăn thêm đi.

Bố nhăn mặt:

-No rồi.

Mình từ ngoài cửa bước vào:

-Thêm ba thìa.

Ông quay sang:

-Lại đến ca trực của mày à?

Diệu ngồi bên cạnh bật cười.

-Bác cố ăn đi ạ.

-Anh M đếm thật đấy.

Bố nhìn em:

-Cháu cũng cùng phe với nó à?

Diệu dịu dàng:

-Cháu cùng phe với sức khỏe của bác.

Cuối cùng bố vẫn phải ăn thêm.

Ông vừa ăn vừa lắc đầu, nhưng sắc mặt đã bớt xanh rõ rệt. Môi cũng có màu hơn trước, đôi mắt không còn lúc nào cũng lờ đờ mệt mỏi.

Có hôm bố ngồi dậy được khá lâu, dựa lưng vào đầu giường nói chuyện cùng mọi người.

Ông hỏi Dương đã khỏe chưa.

Hỏi Hương có phải quay lại học sớm không.

Hỏi bố mẹ Diệu ở nhà thế nào.

Những câu hỏi bình thường ấy cho thấy bố đang dần trở lại là người đàn ông quen thuộc của gia đình.

Dương với Hương sau khi quay về khu trọ vẫn gọi điện mỗi ngày. Dương lần nào cũng hỏi:

-Chú ăn được mấy bát rồi?

Mình đáp:

-Nửa bát.

Nó liền bảo:

-Bảo chú cố ăn.

-Tao hiến từng ấy máu mà chú không ăn thì phí.

Mình cười:

-Máu mày chắc toàn mỡ.

-Thế mới bổ.

Hương ở bên cạnh lại mắng nó nói linh tinh trong bệnh viện.

Những cuộc gọi như thế khiến bố vui hơn.

Ông thường nằm nghe mình với Dương chửi nhau, khóe miệng cứ cười mãi.

Diệu ở lại cùng mình.

Em ngủ với mẹ và em gái ở khu nhà nghỉ tạm gần bệnh viện, ban ngày lại vào khoa phụ chăm bố. Em gấp quần áo, lấy nước, mua đồ ăn và luôn biết lúc nào cần ngồi yên để không làm người bệnh mệt.

Mẹ càng ngày càng quý em.

Có lúc mẹ kéo mình ra ngoài, nói nhỏ:

-Con bé ngoan lắm.

-Mày phải biết trân trọng người ta.

Mình cười:

-Con biết rồi.

Mẹ vẫn không yên tâm:

-Biết thì đừng có bắt nạt.

-Con có bắt nạt em ấy đâu.

Đúng lúc Diệu đi tới, nghe được câu cuối liền nói:

-Có đấy bác ạ.

Mình quay sang:

-Anh bắt nạt em lúc nào?

Em làm vẻ nghiêm túc:

-Nhiều lắm.

Mẹ lập tức đứng về phía em:

-Nó bắt nạt thì nói bác.

-Bác xử lý.

Diệu cười tươi:

-Vâng ạ.

Mình đứng giữa hành lang, nhìn hai người rồi chỉ biết lắc đầu.

Chưa gì em đã có thêm một đồng minh trong nhà.


Chiều ngày thứ ba sau truyền máu, bác sĩ gọi mình sang trao đổi.

Anh xem lại hồ sơ, kết quả xét nghiệm và các chỉ số theo dõi rồi nói:

-Hiện tại tình trạng bệnh nhân đã ổn định hơn.

-Chưa ghi nhận dấu hiệu chảy máu tái phát.

-Huyết áp đã được kiểm soát, chỉ số máu tăng phù hợp sau truyền.

Mình hỏi:

-Nghĩa là bố em qua giai đoạn nguy hiểm rồi phải không ạ?

Bác sĩ cân nhắc một chút rồi đáp:

-Có thể nói là tạm qua giai đoạn cấp tính nguy hiểm nhất.

-Nhưng vẫn cần tiếp tục nằm viện theo dõi và điều trị nội khoa thêm.

-Không được chủ quan vì xuất huyết tiêu hóa vẫn có nguy cơ tái phát.

Dù có chữ “tạm”, mình vẫn cảm thấy hai vai nhẹ đi rất nhiều.

-Dạ.

Bác sĩ tiếp tục dặn:

-Sau này bệnh nhân phải dùng thuốc đúng đơn.

-Kiêng hoàn toàn rượu bia, thuốc lá.

-Ăn uống đúng giờ, tránh các thuốc gây hại dạ dày nếu không có chỉ định.

-Khi có đau bụng tăng, nôn máu, đi ngoài phân đen, mệt lả hoặc chóng mặt phải quay lại viện ngay.

Mình ghi nhớ từng lời.

-Dạ, em hiểu rồi ạ.

Trước lúc mình đứng dậy, bác sĩ nhìn sang.

-Em học năm tư đúng không?

-Dạ.

-Chuyện của người nhà lần này sẽ cho em nhiều bài học.

-Nhưng đừng tự trách mình quá.

Mình hơi khựng lại.

Có lẽ anh đã nhìn thấy sự day dứt trên mặt mình từ những ngày đầu.

-Dạ.

-Em cảm ơn anh.

Mình cầm tờ kết quả bước ra khỏi phòng.

Trên giấy vẫn là những con số và thuật ngữ quen thuộc.

Nhưng lần đầu tiên, hai chữ ổn định hơn lại đẹp đến vậy.

Mình đứng ngoài hành lang vài giây, nhắm mắt hít thật sâu.

Mùi sát khuẩn vẫn nồng.

Tiếng xe đẩy vẫn vang lên.

Ánh đèn bệnh viện vẫn lạnh.

Nhưng mình không còn thấy mọi thứ tối tăm như những đêm đầu tiên nữa.


Khi mình trở về phòng, bố đang ngồi dựa đầu giường.

Mẹ ngồi bên cạnh gọt hoa quả.

Em gái kể chuyện ở Hà Nội, vừa kể vừa khoa tay khiến bố thi thoảng bật cười.

Diệu ngồi ở chiếc ghế cuối giường, đang bóc một quả cam. Em cẩn thận tách từng múi, bỏ hết hạt rồi đặt vào chiếc đĩa nhỏ, dù bố chưa ăn được nhiều.

Khung cảnh ấy bình thường đến mức mình đứng ở cửa nhìn thật lâu.

Không ai khóc.

Không ai chạy vội.

Không có bác sĩ gọi người nhà ra giải thích tình trạng nguy kịch.

Chỉ có một gia đình ngồi quanh giường bệnh, chờ người thân khỏe lại từng chút một.

Diệu ngẩng lên thấy mình.

-Bác sĩ nói sao anh?

Mọi người cùng quay sang.

Mình bước vào, cố giữ giọng bình thường nhưng khóe miệng không giấu được nụ cười.

-Bác sĩ bảo bố tạm qua giai đoạn nguy hiểm nhất rồi.

Mẹ dừng tay.

-Thật không con?

Mình gật đầu:

-Vâng.

-Vẫn phải nằm theo dõi thêm, nhưng hiện tại ổn hơn nhiều.

Em gái thở phào, hai mắt lập tức đỏ lên.

Mẹ quay sang lau nước mắt.

Còn bố chỉ ngồi yên một lúc rồi nói:

-Bố đã bảo không sao mà.

Mình nhìn ông:

-Bố im đi.

Cả phòng bật cười.

Diệu đưa cho mình một múi cam.

-Thưởng cho anh.

Mình nhận lấy.

-Anh có làm gì đâu.

-Anh đã cố gắng nhiều rồi.

Em nói rất nhẹ.

Mình ngồi xuống cạnh em.

Bàn tay hai đứa khẽ chạm vào nhau dưới mép giường.

Ngoài cửa, trời đang dần tối.

Đèn hành lang lần lượt sáng lên. Tiếng bác sĩ trực vang từ cuối dãy nhà, tiếng truyền dịch vẫn nhỏ đều bên cạnh giường.

Nhưng đêm hôm ấy, mọi thứ không còn khiến mình sợ.

Bố đang ngồi trước mặt.

Sắc mặt đã có chút hồng trở lại.

Mẹ, em gái và Diệu đều ở đây.

Dương với Hương vừa nhắn hỏi tối nay bố ăn được bao nhiêu.

Gia đình mình vừa bước qua một lằn ranh rất mỏng.

Mình siết nhẹ bàn tay Diệu, rồi nhìn sang bố.

Trong lòng chợt hiểu rằng có những điều tưởng như hiển nhiên, đến khi suýt mất đi người ta mới biết quý giá đến mức nào.

Một bữa cơm đủ mặt.

Một tiếng bố gọi tên.

Một nụ cười của mẹ.

Một cuộc điện thoại của bạn bè.

Hay chỉ đơn giản là nhìn thấy người mình yêu thương vẫn đang thở đều trước mắt.

Những điều ấy chẳng cần phải lớn lao.

Chỉ cần còn tồn tại, đã là món quà quý nhất mà cuộc đời có thể dành cho mình.



 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
5 chương này tính dài bằng 10 chương, em tính đăng 5 chương thôi, nhưng thấy nó chưa thể hiện được nhiều, nên gộp cả vào cho ngày mai, mai cuối tuần em cho thằng cu xuống hn chơi, nên tạm nghỉ nhé các bác :D
Và cũng tha thiết xin các bác là đừng tìm info em làm gì ạ. Áp lực lắm. cảm ơn các bác.
 

TâyĐộc

Chim TO
5 chương này tính dài bằng 10 chương, em tính đăng 5 chương thôi, nhưng thấy nó chưa thể hiện được nhiều, nên gộp cả vào cho ngày mai, mai cuối tuần em cho thằng cu xuống hn chơi, nên tạm nghỉ nhé các bác :D
Và cũng tha thiết xin các bác là đừng tìm info em làm gì ạ. Áp lực lắm. cảm ơn các bác.
Tụi bây đừng mò in4 thớt để có truyện đọc nha
 

Ocean_DTT

Yếu sinh lý
Chương 151: Muốn được yêu thêm một lần nữa

Sau Tết, cuộc sống của mình với Dương nhanh chóng trở lại nhịp cũ.

Sáng đi viện.

Chiều lên trường.

Tối về phòng học bài.

Chỉ có điều, cảm giác lần này khác hẳn trước khi nghỉ.

Hồi cuối năm, mỗi lần tan viện về, mình chỉ nghĩ đến chuyện ăn gì, tối phải đọc bài nào, sáng mai có phải dậy sớm không.

Còn bây giờ, vừa chạy xe vào đến sân xóm trọ, mình đã vô thức nhìn sang căn phòng tầng một.

Nếu cửa mở, kiểu gì Huyền Diệu cũng bước ra.

Nếu cửa đóng, mình lại thấy hơi thiếu thiếu.

Mấy ngày xa nhau trong Tết không dài.

Nhưng đủ để mình nhận ra con bé ấy đã len vào cuộc sống của mình sâu hơn mình tưởng.



Chiều hôm quay lại Thái Nguyên, Huyền Diệu phụ mình xách gần hết đồ mẹ gửi lên.

Em ôm một túi bánh chưng, một túi giò với mấy hộp thức ăn, vừa bước lên cầu thang vừa than:

— Mẹ anh gửi nhiều thật đấy.

Mình đi sau, xách phần còn lại:

— Anh đã bảo đừng lấy nhiều.

— Nhưng mẹ cứ nhét.

— Mẹ thương anh nên mới thế.

— Em biết.

Đi được nửa cầu thang, con bé bỗng quay lại:

— Thế có phần em thật không?

Mình nhìn túi bánh trên tay em:

— Em đang ôm hết phần của anh rồi còn gì.

Huyền Diệu bĩu môi:

— Em hỏi phần riêng cơ.

— Có.

— Gì?

— Bánh chưng.

— Giò.

— Thịt gà.

Em nhíu mày:

— Toàn đồ ăn chung.

— Thế em muốn gì?

Huyền Diệu suy nghĩ một lúc rồi cười:

— Em muốn anh nhớ em.

Mình đứng dưới nhìn lên.

Con bé nói rất tự nhiên, như thể đó là một món quà có thể gói vào túi rồi mang từ quê lên.

Mình không né như trước nữa.

Chỉ đáp:

— Có nhớ.

Huyền Diệu khựng lại.

Cái túi trên tay suýt trượt xuống.

— Anh vừa nói gì?

— Không nghe thì thôi.

— Không.

Em quay hẳn người lại, chặn giữa cầu thang.

— Anh nói lại đi.

Mình bật cười:

— Nặng thế mà còn đứng đấy.

— Anh nói lại trước.

— Có nhớ em.

Huyền Diệu nhìn mình vài giây.

Rồi cười tươi đến mức đôi mắt gần như híp lại.

— Tết này đáng giá thật.

Mình lắc đầu:

— Đi lên đi.

— Không ngã bây giờ.

Em quay người đi tiếp, bước chân tự nhiên nhẹ hơn hẳn.

Còn mình đi phía sau, cũng không nhịn được cười.



Về đến phòng, Dương vẫn chưa lên.

Chắc nó còn đang trên đường từ Sơn La xuống.

Mình mở cửa, kê lại bàn ghế rồi xếp đồ vào trong.

Huyền Diệu ngồi xổm giữa phòng, mở từng túi ra xem.

— Cái này là gì?

— Ruốc.

— Mẹ anh làm à?

— Ừ.

— Cho em một lọ nhé.

— Em lấy đi.

— Thế cái này?

— Thịt gà.

— Em cũng lấy.

Mình quay sang:

— Em định vét sạch đồ của anh à?

Con bé cười:

— Em giữ hộ.

— Khi nào anh xuống ăn, em nấu.

— Nghe giống cướp xong bảo giữ hộ thật.

Huyền Diệu ôm hai túi đồ vào ngực:

— Anh có cho không?

— Có.

— Thế là được.

Em đứng dậy, bê đồ xuống phòng.

Đi đến cửa còn quay lại:

— Tối xuống ăn cơm nhé.

— Anh mệt.

— Mệt càng phải ăn.

— Để xem.

Con bé nheo mắt:

— Không có “để xem”.

— Bảy giờ em lên gọi.

Nói xong chạy xuống luôn.

Mình đứng trong căn phòng vừa mở lại sau mấy ngày nghỉ, nhìn theo bóng em rồi bật cười.

Đúng là Huyền Diệu.

Tán được chưa thì chưa biết.

Nhưng quyền quản lý giờ giấc của mình thì em đã tự nhận từ lâu rồi.



Gần sáu giờ tối, Dương mới về.

Nghe tiếng xe dưới sân, mình đi ra lan can nhìn xuống.

Nó buộc đồ sau xe còn nhiều hơn mình, trông chẳng khác gì một người đi buôn đặc sản vùng cao.

Mình gọi:

— Mày định mở cửa hàng à?

Dương tháo mũ, ngẩng lên:

— Mẹ tao nhét.

— Tao bảo không cần mà bà không nghe.

Mình đi xuống phụ.

Trong đống đồ có thịt hun khói, măng khô, mấy túi rau và cả một can rượu nhỏ.

Mình chỉ vào can rượu:

— Cái này cũng mẹ mày nhét à?

— Bố tao.

— Bảo mang xuống uống với bố mày.

Mình cười:

— Bố tao đã biết mày sắp về nhà tao đâu.

— Thì mang trước.

— Kiểu gì chẳng có dịp.

Lúc ấy cả hai thằng đều không ngờ chỉ hơn một tuần sau, can rượu ấy thật sự được mang về quê mình trong dịp rằm tháng Giêng.

Dương vừa xách đồ lên vừa hỏi:

— Hương lên chưa?

— Chưa biết.

— Mày không gọi à?

— Tao gọi rồi.

— Nó bảo tối mới đến.

Nó nhìn sang phòng Huyền Diệu:

— Còn người của mày?

Mình quay sang:

— Người của tao hồi nào?

— Đồ của mày đã ở phòng nó gần nửa rồi.

— Không phải người của mày thì là gì?

Mình đạp nhẹ vào chân nó:

— Đi lên.

Dương cười hề hề:

— Tết về tiến triển rồi đúng không?

— Bình thường.

— Mặt mày cười như thế mà bình thường?

Mình mặc kệ, xách can rượu đi trước.



Tối ấy, bốn đứa lại tụ tập ăn cơm.

Hương vừa lên đến nơi đã sang ngay phòng Huyền Diệu. Hai đứa ôm nhau như xa cả tháng, trong khi mới nghỉ Tết có vài ngày.

Dương ngồi cạnh nhìn rồi nói:

— Con gái gặp nhau lạ thật.

— Bọn mình về gặp nhau có ôm đâu.

Mình gắp miếng thịt:

— Mày muốn ôm thì nói.

Nó lập tức lùi ghế:

— Thôi.

— Tao chưa gay.

Hương cười:

— Hai anh ở với nhau từ năm nhất mà lúc nào cũng như chó với mèo.

Dương chỉ sang mình:

— Tại nó khó tính.

Mình đáp:

— Tại mày sống bẩn.

— Tao sống tình cảm.

— Tình cảm không thay được tất.

Cả bàn cười ầm.

Huyền Diệu ngồi đối diện, lâu lâu lại gắp thức ăn vào bát mình.

Mình ăn được một lúc mới hỏi:

— Em không ăn à?

— Em đang ăn mà.

— Thế sao cứ gắp cho anh?

— Anh gầy.

Dương chen vào:

— Gắp cho tao nữa.

Huyền Diệu nhìn bát nó:

— Chị Hương gắp cho.

Hương lập tức nói:

— Em mỏi tay.

Dương ôm ngực:

— Đúng là đời không công bằng.

Mình nhìn nó:

— Mày có người yêu rồi còn đòi người khác gắp?

— Tao kiểm tra tình đoàn kết thôi.

Hương cầm chiếc đũa gõ vào tay nó:

— Ăn đi.

Bữa cơm đầu tiên sau Tết vui hơn mình nghĩ.

Chẳng có chuyện gì lớn.

Chỉ là bốn đứa ngồi quanh chiếc bàn thấp, chia nhau đồ quê mang lên, kể chuyện mấy ngày nghỉ rồi cười đến đau bụng.

Có lẽ cảm giác thân thuộc luôn bắt đầu từ những chuyện như vậy.



Những ngày sau, lịch đi viện trở lại dày đặc.

Sau mấy hôm nghỉ Tết, đầu óc cả lớp ai cũng chậm hơn bình thường.

Buổi sáng đầu tiên xuống khoa, bác sĩ hỏi Dương một câu khá cơ bản.

Nó đứng im gần mười giây.

Bác sĩ nhìn:

— Em chưa tỉnh ngủ à?

Dương gãi đầu:

— Dạ não em vẫn đang ăn bánh chưng ạ.

Cả nhóm không nhịn được cười.

Bác sĩ cũng phải quay mặt đi một chút mới nghiêm lại:

— Thế chiều nhớ gọi não quay lại bệnh viện.

— Vâng ạ.

Ra khỏi buồng bệnh, mình huých vai nó:

— Mày cũng dám nói.

Dương thở dài:

— Tao bí quá.

— Nói thật còn hơn đoán.

— Mày vận dụng bài học nhanh đấy.

Nó cười:

— Bác sĩ bảo không biết thì nói không biết mà.

— Nhưng không bảo nói não ăn bánh chưng.

Hai thằng vừa cười vừa đi về cuối hành lang.



Hôm ấy khoa có một bệnh nhân mới nhập viện.

Một bác khoảng hơn sáu mươi tuổi, đau bụng kéo dài, người gầy và khá mệt.

Mình với Dương được giao hỏi bệnh rồi báo lại.

Bác nói nhỏ.

Câu nào cũng phải hỏi lại.

Người nhà thì sốt ruột, liên tục chen vào trả lời thay.

Mình phải nhẹ nhàng bảo:

— Cô cho cháu hỏi bác trước một chút nhé.

— Có gì thiếu cháu sẽ hỏi thêm cô sau.

Đi viện lâu dần, mình mới biết hỏi bệnh không chỉ cần kiến thức.

Còn cần kiên nhẫn.

Có người nói rất rõ.

Có người nhớ trước quên sau.

Có người sợ nên giấu.

Có người lại kể quá nhiều.

Mỗi bệnh nhân là một cách tiếp cận khác nhau.

Hỏi xong gần nửa tiếng, hai thằng ra ngoài đối chiếu thông tin.

Dương nhìn sổ:

— Tao thấy ca này không ổn.

Mình gật đầu:

— Tao cũng nghĩ thế.

— Nhưng đừng kết luận sớm.

— Báo bác sĩ trước.

Hai thằng tìm bác sĩ hướng dẫn.

Ông nghe trình bày, hỏi lại vài chi tiết rồi vào khám trực tiếp.

Đến chiều, bệnh nhân được chỉ định thêm nhiều xét nghiệm và theo dõi sát.

Trước khi về, mình với Dương quay lại nhìn bác một lần nữa.

Bác đang ngủ.

Người nhà ngồi bên cạnh, mặt đầy lo lắng.

Dương nói nhỏ:

— Đi viện xong nhiều khi không muốn nói chuyện gì nữa.

— Sao?

— Thấy người ta khổ.

— Tự nhiên chuyện của mình chẳng đáng là bao.

Mình nhìn vào buồng bệnh.

— Có lẽ vì thế mình mới phải học cho tử tế.

Dương gật đầu.

Hai thằng đứng thêm một lúc rồi mới về.



Đến xóm trọ đã gần tám giờ.

Mình mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ.

Vừa dựng xe, Huyền Diệu đã bước ra.

Em nhìn mặt mình rồi hỏi:

— Hôm nay mệt lắm à?

— Ừ.

— Ăn chưa?

— Chưa.

— Em nấu rồi.

Mình đang định nói không muốn ăn, nhưng nhìn vẻ mặt em lại thôi.

— Anh lên thay quần áo.

— Xong xuống.

Huyền Diệu gật đầu:

— Vâng.

Không hỏi thêm.

Không trêu.

Chỉ quay vào phòng dọn cơm.

Đó là một trong những điều mình bắt đầu quý ở em.

Huyền Diệu nói rất nhiều, thích trêu và cực kỳ lì.

Nhưng những lúc biết mình mệt, em lại im lặng đúng lúc.

Không cố hỏi “có chuyện gì”.

Không bắt mình kể.

Chỉ để sẵn một bữa cơm.



Ăn xong, mình vẫn ngồi lại trước cửa phòng em.

Dương xuống phòng Hương từ lúc nào.

Cả sân trọ khá yên.

Huyền Diệu mang ra hai cốc nước ấm rồi ngồi cạnh.

Em hỏi:

— Có bệnh nhân nặng à anh?

Mình gật đầu:

— Chưa biết chắc.

— Nhưng nhìn không ổn.

— Anh lo à?

— Có một chút.

Huyền Diệu ngồi im.

Một lúc sau mới nói:

— Em không biết gì về bệnh viện.

— Nhưng em thấy từ lúc đi viện nhiều, anh khác trước.

— Khác thế nào?

— Trầm hơn.

Mình bật cười:

— Anh vốn ít nói rồi.

— Không.

Em lắc đầu.

— Trước anh lạnh.

— Bây giờ anh trầm.

— Khác nhau à?

— Khác.

— Lạnh là không muốn ai đến gần.

— Còn trầm là trong lòng có nhiều chuyện.

Mình quay sang nhìn em.

Không ngờ con bé lại quan sát kỹ đến vậy.

— Em hiểu anh ghê nhỉ.

Huyền Diệu cười:

— Em nghiên cứu anh lâu rồi.

— Có kết quả chưa?

— Có.

— Anh không đáng sợ như vẻ ngoài.

— Anh chỉ sợ người khác nhìn thấy anh yếu lòng thôi.

Mình im lặng.

Một phần vì em nói đúng.

Một phần vì không biết nên phản bác thế nào.



Sau Tết, Huyền Diệu không còn tán mình theo kiểu dồn dập như trước nữa.

Không nhắn liên tục.

Không đứng chặn cầu thang đòi câu trả lời.

Em chỉ ở đó.

Ngày nào cũng vậy.

Có hôm nấu cơm.

Có hôm ngồi học cùng.

Có hôm mình đi viện muộn, em để phần thức ăn rồi đi ngủ.

Càng không bị thúc ép, mình lại càng để ý em nhiều hơn.

Một buổi sáng, mình xuống sân không thấy Huyền Diệu.

Cửa phòng đóng.

Mình hỏi Hương:

— Diệu đâu?

Hương nhìn mình, cười ngay:

— Đi học rồi.

— Sao hôm nay đi sớm thế?

— Anh hỏi em ấy đi.

— Anh hỏi bình thường thôi.

Hương gật đầu:

— Vâng.

— Bình thường.

Mình chẳng buồn giải thích.

Lên xe đi viện, được một đoạn lại lấy điện thoại nhắn:

“Em đi học rồi à?”

Mấy phút sau Huyền Diệu trả lời:

“Vâng.”

“Hôm nay em có tiết sớm.”

Rồi thêm một dòng:

“Anh tìm em à?”

Mình nghĩ một lúc rồi nhắn thật:

“Không thấy nên hỏi.”

Em gửi một biểu tượng trái tim.

Mình cất điện thoại, lòng vui một cách khó hiểu.



Thời gian trôi đến gần rằm tháng Giêng.

Quan hệ giữa hai đứa vẫn lửng lơ như thế.

Không còn là anh em cùng xóm.

Nhưng cũng chưa phải người yêu.

Huyền Diệu không giấu tình cảm.

Dương với Hương cũng không giấu việc chúng nó đang chờ mình gật đầu.

Chỉ có mình vẫn chần chừ.

Một phần vì V.Anh.

Một phần vì những mối tình trước đó.

Mình từng yêu.

Từng tin.

Từng nghĩ chỉ cần thật lòng là đủ.

Nhưng cuối cùng vẫn mất.

Thành ra mỗi khi định bước thêm, mình lại nhớ đến cảm giác cũ.

Có những vết thương không còn đau mỗi ngày.

Nhưng nó khiến người ta sợ lặp lại nguyên nhân tạo ra nó.



Một tối, Dương với Hương đi ăn ở ngoài.

Trong xóm chỉ còn mình với Huyền Diệu.

Mình học đến gần mười giờ thì thấy đầu óc bí bách, liền gập sách rồi bước ra hành lang tầng hai hút thuốc.

Dưới sân, đèn phòng Huyền Diệu vẫn sáng.

Mình đứng được một lúc thì nghe tiếng chân lên cầu thang.

Em xuất hiện, trên tay cầm hai lon nước ngọt.

— Em biết ngay anh ở đây.

Mình nhận một lon:

— Sao biết?

— Cứ lúc nào nghĩ nhiều là anh lại đứng hút thuốc.

— Em còn theo dõi cả cái này à?

— Em theo dõi tất cả.

Huyền Diệu kéo chiếc ghế nhựa ngồi gần cửa phòng.

Mình ngồi xuống bậc cầu thang cạnh đó.

Hai đứa im lặng một lúc khá lâu.

Không khí đêm sau Tết vẫn còn lạnh.

Dưới sân có vài chiếc xe dựng sát tường.

Xa xa là tiếng chó sủa vọng từ khu dân cư.

Mình châm thuốc, hút được nửa điếu thì dập đi.

Huyền Diệu nhìn:

— Sao không hút hết?

— Tự nhiên không muốn.

— Tốt.

— Em ghét anh hút thuốc à?

— Không thích.

— Nhưng không bắt anh bỏ ngay.

— Vì sao?

Em mở lon nước, nhấp một ngụm:

— Cái gì cũng phải từ từ.

— Như tán anh ấy.

Mình bật cười:

— Lại vòng về chuyện đấy.

— Chuyện quan trọng mà.



Hai đứa lại im lặng.

Huyền Diệu xoay lon nước trong tay.

Hôm ấy em không còn vẻ tinh nghịch như mọi ngày.

Mắt nhìn xuống sân.

Hai bàn tay cứ đan vào nhau rồi lại buông.

Mình nhận ra em đang có điều muốn nói.

— Có chuyện gì à?

Huyền Diệu lắc đầu:

— Không.

— Thế sao im thế?

Em cười gượng:

— Em cũng biết im mà.

— Anh tưởng không biết.

— Anh đáng ghét thật.

Mình cười.

Được một lúc, em mới khẽ gọi:

— Anh M.

— Hửm?

— Em hỏi thật nhé.

— Ừ.

— Anh có ghét em không?

Mình quay hẳn sang.

— Sao lại hỏi thế?

Huyền Diệu cúi đầu:

— Vì em theo anh lâu quá rồi.

— Nhiều lúc em cũng thấy mình phiền.

— Em cứ xuất hiện.

— Cứ nhắn tin.

— Cứ làm những chuyện anh không nhờ.

Em cười nhẹ, nhưng giọng không còn vui.

— Có lúc em nghĩ...

— Biết đâu anh chỉ ngại nói thẳng là anh không thích em.

Mình nhìn em thật lâu.

Đây là lần đầu tiên mình thấy sự mạnh mẽ của Huyền Diệu có một kẽ hở.

Em lì thật.

Chủ động thật.

Nhưng không có nghĩa là em không biết buồn.

Mỗi lần bị mình từ chối, có lẽ em vẫn đau.

Chỉ là em luôn cười rồi bước tiếp, khiến mình tưởng em chẳng sao cả.

Mình khẽ hỏi:

— Nếu anh thật sự không thích, em sẽ làm gì?

Huyền Diệu im vài giây.

— Em sẽ buồn.

— Nhưng rồi em dừng.

— Em lì chứ không muốn ép anh.

Câu trả lời ấy khiến mình thấy nhói trong lòng.

Có lẽ từ trước tới giờ, mình luôn coi sự kiên trì của em là điều hiển nhiên.

Chưa từng nghĩ nếu mình cứ im lặng mãi, một ngày em cũng sẽ mệt.



Mình nhìn xuống khoảng sân tối.

Rồi hỏi:

— Em còn định theo anh đến bao giờ?

Huyền Diệu cười rất nhẹ:

— Đến lúc anh đồng ý.

— Hoặc...

Em ngừng một chút.

— Đến lúc anh yêu người khác.

Mình quay sang:

— Nếu anh không yêu ai nữa thì sao?

— Thì em theo lâu hơn.

— Em không mệt à?

— Có.

— Nhưng thích anh nhiều hơn mệt.

Mình bật cười, nhưng cổ họng lại nghèn nghẹn.

Con bé này lúc nào cũng có cách nói thẳng đến mức người nghe không biết trốn đi đâu.

Mình im lặng rất lâu.

Huyền Diệu không thúc.

Chỉ ngồi cạnh chờ.

Có lẽ em đã quen với việc chờ mình rồi.



Một lúc sau, mình mới chậm rãi gọi:

— Diệu.

— Vâng?

— Em có chấp nhận được...

Mình dừng lại.

Chẳng hiểu sao câu nói ấy khó hơn tất cả những lần trình bày bệnh án trước bác sĩ.

— Một người từng bị tổn thương như anh không?

Huyền Diệu hơi ngẩn người.

Mình nhìn xuống hai bàn tay mình.

— Anh sợ yêu lắm.

— Thật sự rất sợ.

— Có những lúc anh nghĩ...

— Chắc anh sẽ không yêu thêm ai nữa.

Em không nói.

Mình tiếp tục.

— Anh từng tin một người rất nhiều.

— Từng nghĩ chỉ cần mình thật lòng thì mọi chuyện sẽ ổn.

— Nhưng đến lúc mất đi...

— Anh mới biết không phải thứ gì mình cố giữ cũng ở lại.

Giọng mình nhỏ dần.

Những chuyện về V.Anh, về những đêm mất ngủ, về cảm giác bị bỏ lại... mình chưa từng kể hết cho Huyền Diệu.

Nhưng em không cần biết từng chi tiết.

Em chỉ cần hiểu cái kết của chúng đã khiến mình sợ đến mức nào.

— Sau đó anh gặp em.

— Lúc đầu anh thấy em phiền thật.

Huyền Diệu đang xúc động cũng phải phì cười:

— Đoạn này không cần nhắc đâu.

Mình cũng bật cười.

Không khí nặng nề nhẹ đi một chút.

— Nhưng em ngày nào cũng xuất hiện.

— Nấu cơm.

— Mua bánh.

— Nhắc anh ngủ.

— Chăm anh lúc mệt.

— Bị anh lạnh lùng vẫn không bỏ.

Mình quay sang nhìn thẳng vào mắt em.

— Chính anh cũng không nhận ra từ lúc nào...

— Trái tim anh lại muốn được yêu thêm một lần nữa.

Huyền Diệu ngồi bất động.

Đôi mắt bắt đầu đỏ lên.

— Anh nói thật không?

Mình gật đầu:

— Thật.

— Nhưng anh vẫn sợ.

— Anh sợ một ngày nào đó em sẽ thất vọng.

— Sợ anh làm em buồn.

— Sợ anh không thể yêu em theo cách em mong.

Huyền Diệu nhìn mình thật lâu.

Rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay mình.

Bàn tay em hơi lạnh.

Nhưng nắm rất chặt.

— Anh nghe em nói này.

Giọng em nhỏ, nhưng rõ ràng.

— Em không cần anh hoàn hảo.

— Em cũng không muốn thay thế người cũ của anh.

— Em chỉ muốn là người ở bên anh từ bây giờ.

Một giọt nước mắt lăn xuống má.

Em vẫn cười.

— Anh từng bị tổn thương cũng được.

— Anh ít nói cũng được.

— Anh hay hút thuốc cũng được.

— Anh lạnh lùng, khó chiều, đôi lúc đáng ghét cũng được.

Mình bật cười:

— Em kể toàn điểm xấu.

— Vì điểm tốt em biết hết rồi.

Huyền Diệu lau nước mắt bằng mu bàn tay.

— Em thích chính con người anh.

— Không phải phiên bản hoàn hảo nào cả.

— Anh không cần tự chữa lành một mình nữa.

Em siết tay mình thêm một chút.

— Cho em ở bên anh nhé.

— Em không hứa mình sẽ không làm anh buồn.

— Nhưng em hứa nếu có chuyện, em sẽ không im lặng bỏ đi.

Câu nói ấy chạm đúng vào nơi mình sợ nhất.

Không phải sợ cãi nhau.

Không phải sợ đau.

Mà là sợ một người biến mất mà không cho mình cơ hội giữ lại.



Mình nhìn Huyền Diệu.

Cô bé năm nhất người Hà Nội.

Người đã tự bước vào cuộc sống mình.

Không xin phép.

Không ngại bị từ chối.

Không sợ cái vẻ lạnh lùng mà chính mình dùng để đẩy mọi người ra xa.

Em đã gõ vào cánh cửa ấy rất lâu.

Đến lúc này, mình hiểu nếu vẫn không mở, có lẽ người hèn nhát không phải vì từng bị tổn thương.

Mà là vì dùng vết thương cũ làm lý do để từ chối một tình cảm mới.

Mình đưa tay lau giọt nước mắt còn lại trên má em.

Huyền Diệu khựng lại.

Đây là lần đầu tiên mình chủ động chạm vào khuôn mặt em.

— Diệu.

— Vâng.

— Làm người yêu anh nhé.

Em mở to mắt.

Như thể đã chờ câu ấy rất lâu nhưng đến lúc nghe lại không tin nổi.

— Anh...

— Anh nói lại đi.

Mình bật cười:

— Anh không nói lần hai.

— Không được.

— Em đợi lâu thế rồi.

— Anh phải nói lại.

Mình nhìn vẻ mặt vừa khóc vừa cười của em, cuối cùng đành nói chậm hơn:

— Làm người yêu anh nhé.

Huyền Diệu gật đầu liên tục.

Nước mắt lại rơi.

— Em đồng ý.

— Em đồng ý từ lâu rồi.

Mình bật cười:

— Thế còn bắt anh hỏi.

— Phải có danh phận chứ.

Nói xong, em bất ngờ ôm chầm lấy mình.

Mình hơi khựng lại.

Rồi cũng vòng tay ôm em.

Cái ôm đầu tiên giữa hai đứa không hề vồ vập.

Chỉ rất chặt.

Rất lâu.

Như thể cả hai đều muốn chắc rằng khoảnh khắc ấy là thật.

Mình nghe tiếng em cười trong vai mình.

— Cuối cùng Đá Tảng cũng chịu mềm.

— Em nói ít thôi.

— Em vui.

— Vui cũng nói vừa thôi, cả xóm nghe thấy.

Huyền Diệu càng cười lớn hơn.



Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng ho khan.

— Khụ... khụ...

Hai đứa giật mình buông nhau ra.

Dương với Hương đang đứng ở đầu cầu thang.

Không biết về từ lúc nào.

Dương khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc một cách giả tạo:

— Hai người tiếp tục đi.

— Bọn tao chưa nhìn thấy gì.

Hương đứng cạnh cười đến đỏ mặt:

— Cuối cùng anh M cũng chịu nhận lời rồi à?

Huyền Diệu lau nước mắt, nhưng không giấu được nụ cười.

— Vâng.

Dương quay sang mình:

— Chúc mừng bố cháu.

— Từ hôm nay chính thức có người quản.

Mình lườm:

— Mày đứng đấy nghe bao lâu rồi?

— Không lâu.

— Từ đoạn “anh sợ yêu lắm”.

Mặt mình nóng bừng:

— Địt mẹ mày.

Dương ôm Hương chạy xuống cầu thang, vừa chạy vừa cười:

— Lãng mạn vãi!

— Mai tao kể cả xóm!

Mình định đuổi theo thì Huyền Diệu giữ tay lại.

— Kệ anh ấy.

— Hôm nay em vui.

Mình nhìn em:

— Khóc thành thế kia mà vui à?

— Nước mắt hạnh phúc.

— Sến.

— Anh vừa nói còn sến hơn.

Mình cạn lời.

Con bé mới thành người yêu được vài phút đã bắt đầu lật lại từng câu mình nói.



Đêm hôm ấy, Dương nhất quyết không chịu ngủ sớm.

Nó nằm trên giường, quay sang nhìn mình rồi cười liên tục.

Mình chịu không nổi:

— Mày bị làm sao đấy?

— Tao vui thay cho bạn.

— Mày cười như bị điên.

— Tao nhớ đoạn “trái tim anh muốn được yêu thêm một lần nữa”.

Mình cầm gối ném thẳng vào mặt nó.

Dương ôm gối, cười đến mức suýt lăn khỏi giường.

— Địt mẹ, bình thường mặt lạnh như tiền.

— Tỏ tình văn vẻ thế.

— Mày im được không?

— Không.

— Mai tao kể Hương nghe lại.

— Nó nghe hết rồi.

— Thế tao kể xóm.

Mình ngồi bật dậy:

— Mày thử xem.

Dương kéo chăn che kín đầu nhưng vẫn cười khùng khục.

Một lúc sau nó mới thò mặt ra:

— Nhưng nói thật.

— Tao mừng.

Mình im.

Dương cũng thôi đùa.

— Mấy tháng trước nhìn mày như người mất hồn.

— Bây giờ đỡ rồi.

— Diệu tốt.

— Đừng làm con bé buồn.

Mình gật đầu:

— Tao biết.

— Còn mày với Hương cũng bớt làm bọn tao hú vía đi.

Nó lập tức quay mặt:

— Chuyện cũ bỏ qua.

Hai thằng cùng bật cười.



Điện thoại mình rung.

Tin nhắn của Huyền Diệu.

“Anh ngủ chưa?”

Mình trả lời:

“Chưa.”

“Em vẫn không tin.”

“Không tin gì?”

“Em có người yêu rồi.”


Mình bật cười.

“Ngủ đi.”

“Anh không chúc người yêu ngủ ngon à?”


Mình nhìn màn hình.

Trước đây có nằm mơ mình cũng không nghĩ sẽ có ngày bị một cô gái ép nói từng câu như thế.

Cuối cùng vẫn nhắn:

“Ngủ ngon nhé.”

Huyền Diệu trả lời bằng một trái tim lớn.

Rồi thêm:

“Người yêu em cũng ngủ ngon.”

Mình đặt điện thoại xuống.

Căn phòng tối.

Dương đã quay mặt vào tường, nhưng chắc chắn chưa ngủ vì vai vẫn rung rung.

Mình không chửi nữa.

Chỉ nằm nhìn trần nhà.

Đêm ấy, lòng mình nhẹ một cách kỳ lạ.

Vết thương cũ không tự nhiên biến mất.

Nỗi sợ cũng chưa hết.

Nhưng mình đã không còn đứng một mình trước chúng nữa.

Huyền Diệu không kéo mình ra khỏi quá khứ.

Em chỉ nắm tay, để mình tự bước ra.

Và sau rất lâu...

Mình lại cho phép trái tim mình được yêu thêm một lần nữa.
Đoạn tỏ tình hay vãi nồi.
 

conduongmua95

Yếu sinh lý
5 chương này tính dài bằng 10 chương, em tính đăng 5 chương thôi, nhưng thấy nó chưa thể hiện được nhiều, nên gộp cả vào cho ngày mai, mai cuối tuần em cho thằng cu xuống hn chơi, nên tạm nghỉ nhé các bác :D
Và cũng tha thiết xin các bác là đừng tìm info em làm gì ạ. Áp lực lắm. cảm ơn các bác.
chúc bố cháu cuối tuần vui vẻ !
 

Onghoang12cm

Yếu sinh lý
Chương 197: Khi sắc mặt bố hồng trở lại

Sáng hôm sau, mình tỉnh giấc bởi tiếng bánh xe đẩy thuốc lăn qua hành lang.

Âm thanh ken két đều đều trên nền gạch, hòa cùng tiếng điều dưỡng gọi nhau đổi ca và tiếng ho rải rác từ những phòng bệnh xung quanh.

Mình ngẩng đầu lên, mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Cả đêm mình ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bố. Đến gần sáng, không biết vì quá mệt hay vì thấy hơi thở của ông đã đều hơn, mình gục đầu xuống mép giường rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Cổ mình cứng đờ.

Hai cánh tay tê rần.

Nhưng điều đầu tiên mình làm vẫn là ngẩng lên nhìn bố.

Ông đang nằm yên, đôi mắt nhắm lại. Túi dịch treo trên giá kim loại vẫn nhỏ từng giọt chậm rãi. Khuôn mặt còn xanh, nhưng so với mấy hôm trước đã bớt đi vẻ rũ rượi khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ.

Mình đưa tay đặt lên cổ tay bố.

Mạch vẫn hơi nhanh, nhưng đều.

Bàn tay cũng đã ấm hơn một chút.

Chỉ một thay đổi nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến mình thấy nhẹ lòng.

Bên ngoài cửa phòng, Dương đang nằm co quắp trên ba chiếc ghế nhựa ghép lại. Chiếc áo khoác được cuộn thành gối, hai chân dài quá phải thò hẳn ra ngoài. Hương ngồi bên cạnh, đầu tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực.

Không biết đêm qua hai đứa ngủ được bao lâu.

Dương vừa hiến máu xong, người còn yếu mà vẫn cố nằm lại bệnh viện. Miệng lúc nào cũng bảo mình khỏe, nhưng nhìn cái dáng co ro như con tôm ngoài hành lang, mình vừa thương vừa buồn cười.

Mình bước ra, khẽ đá nhẹ vào mũi giày nó.

-Dậy đi.

Dương nhíu mày, vẫn nhắm mắt.

-Đang ngủ.

-Tao biết mày đang ngủ.

-Dậy cho máu lưu thông.

Nó hé một mắt nhìn mình.

-Mấy giờ rồi?

-Hơn sáu giờ.

-Cho tao ngủ thêm tí.

Hương cũng tỉnh dậy, nhìn sang nó rồi cau mày:

-Anh ngủ nghiêng thế kia, tay vừa hiến máu bị đè từ đêm đến giờ đấy.

Dương lập tức ngồi bật dậy, ôm lấy cánh tay.

-Sao em không gọi anh?

Hương nhìn nó đầy bất lực.

-Em gọi mấy lần rồi.

-Anh còn gạt tay em ra.

Nó xoa xoa cánh tay, mặt nhăn lại.

-Giờ tê thật.

Mình đứng bên cạnh cười:

-Khỏe như trâu mà.

-Có mỗi tí máu thôi cơ mà.

Dương ngáp dài, cố giữ vẻ mặt bình thản.

-Tao tê vì nằm sai tư thế.

-Không liên quan đến hiến máu.

Hương hỏi:

-Thế đêm qua ai vừa đứng dậy đã phải vịn tường?

Nó nhìn Hương.

-Em nhớ dai thế?

-Tại anh sĩ quá nên em phải nhớ.

Mình bật cười.

Dương quay sang lườm:

-Bố mày ổn hơn nên mày bắt đầu láo rồi đấy.

Mình nhìn vào trong phòng.

-Ừ.

-Bố tao ổn hơn rồi.

Nói ra được câu ấy, tự nhiên lòng mình dịu xuống.

Dương cũng không trêu nữa.

Nó đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai mình.

-Thế là tốt.

-Từ giờ sẽ khá dần thôi.

Mình gật đầu.

Hy vọng là vậy.



Khoảng bảy giờ, điều dưỡng vào lấy máu xét nghiệm lại cho bố.

Kim được đưa vào tĩnh mạch, một lượng máu nhỏ chảy vào ống nghiệm. Bố tỉnh giấc vì hơi đau, mở mắt nhìn quanh rồi thấy mình đang đứng cạnh.

-Lại lấy máu à?

Mình cười:

-Bố vừa được truyền máu hôm qua, hôm nay phải kiểm tra xem tăng được bao nhiêu.

Ông nhìn mấy ống máu rồi lắc đầu:

-Vừa truyền vào lại lấy ra.

Dương đứng ngoài cửa nghe thấy, lập tức chen vào:

-Chú yên tâm.

-Thiếu cháu hiến tiếp.

Hương quay sang:

-Anh thôi đi.

-Hôm qua hiến xong suýt phải truyền ngược lại.

Cả phòng bật cười.

Bố cũng cười, nhưng cười được vài tiếng đã phải dừng lại vì mệt.

Ông nhìn Dương:

-Cháu đỡ chưa?

Dương lập tức đứng thẳng người.

-Cháu khỏe rồi chú.

-Hôm qua chỉ hơi đói thôi ạ.

Mình khoanh tay:

-Hơi đói mà thở như chó chạy đồng.

Dương quay sang nghiến răng:

-Mày còn nhắc nữa à?

Bố nhìn hai thằng rồi khẽ lắc đầu.

-Bạn bè được như các cháu là quý lắm.

Dương hơi ngượng.

Nó gãi đầu:

-Chú cứ khỏe lại là được ạ.

-Chuyện khác không quan trọng.

Bố im lặng một lát, ánh mắt nhìn nó dịu hẳn đi.

Mình biết từ khoảnh khắc ấy, Dương trong mắt bố không còn chỉ là thằng bạn cùng phòng của con trai nữa.

Nó đã thật sự trở thành người trong nhà.



Buổi sáng, bác sĩ vào thăm khám.

Anh kiểm tra bụng, nghe tim phổi, xem mạch và huyết áp rồi hỏi bố:

-Đêm qua bác có đau tăng không?

Bố lắc đầu:

-Không.

-Có buồn nôn hoặc nôn ra máu không?

-Không.

-Có đi ngoài thêm không?

-Chưa.

Bác sĩ quay sang nhìn mình.

-Hiện tại chưa thấy dấu hiệu chảy lại rõ.

-Huyết áp cũng đang kiểm soát tốt hơn.

Mình hỏi:

-Kết quả công thức máu khi nào có ạ?

-Khoảng một lúc nữa.

-Nếu chỉ số tăng phù hợp và bệnh nhân ổn, có thể tiếp tục truyền theo chỉ định rồi bắt đầu cho uống từng ngụm nước.

Mẹ vừa lên tới nơi, nghe thấy vậy liền hỏi:

-Thế bao giờ nhà tôi được ăn cháo hả bác sĩ?

Bác sĩ cười:

-Phải từ từ cô ạ.

-Trước mắt uống nước, theo dõi xem có đau bụng, buồn nôn hay không.

-Nếu ổn mới cho ăn cháo loãng từng ít một.

Mẹ gật đầu liên tục.

-Vâng.

-Bác sĩ dặn thế nào gia đình làm đúng thế ạ.

Bố nằm trên giường, thở dài:

-Tôi đói rồi.

Mình nhìn ông:

-Hôm trước bố khát còn tự uống nước.

-Hôm nay phải nghe bác sĩ, không được tự ý nữa.

Ông liếc mình.

-Biết rồi.

Bác sĩ cười:

-Có cậu con trai học Y trông thế này là bác khó làm sai lắm.

Mẹ đáp:

-Nó trông bố nó còn hơn trông trẻ con bác sĩ ạ.

Mọi người lại cười.

Không khí trong phòng đã bớt nặng nề hơn nhiều.

Chỉ mới vài hôm trước, mỗi lần bác sĩ bước vào là tim mình như ngừng đập vì sợ nghe một tin xấu. Hôm nay, những lời như “ổn định hơn”, “chưa thấy chảy lại” hay “có thể bắt đầu uống nước” khiến mình cảm giác như cả căn phòng sáng lên.



Kết quả xét nghiệm được đưa tới vào gần chín giờ.

Chỉ số huyết sắc tố đã tăng so với trước, dù vẫn còn thấp rất nhiều so với mức bình thường.

Mình cầm tờ giấy, đọc đi đọc lại mấy lần.

Bác sĩ giải thích:

-Có đáp ứng sau truyền.

-Nhưng bệnh nhân mất máu nhiều nên vẫn phải tiếp tục theo dõi và bổ sung theo chỉ định.

-Quan trọng nhất là chưa thấy biểu hiện xuất huyết tái diễn rõ.

Mình gật đầu.

-Dạ.

Bố được cho uống từng ngụm nước nhỏ.

Mẹ đỡ đầu ông lên, còn mình cầm chiếc cốc nhựa, chỉ cho uống một chút rồi dừng.

Bố nhìn cốc nước đầy nhưng mỗi lần chỉ được nhấp môi, vẻ mặt đầy bất mãn.

-Cho bố uống thêm tí nữa.

Mình lắc đầu:

-Không.

-Khát.

-Con biết.

-Nhưng uống từ từ.

Ông cau mày:

-Mày làm bác sĩ hay làm cai ngục thế?

Dương đang ngồi ngoài cửa lập tức lên tiếng:

-Chú cứ nghe nó đi ạ.

-Nó hành cháu từ năm nhất tới giờ, cháu quen rồi.

Mình quay sang:

-Tao hành mày bao giờ?

-Sáng nào cũng bắt dậy đi học.

-Thế là cứu đời mày đấy.

Hương bật cười:

-Em thấy anh M nói đúng.

-Không có anh ấy chắc anh Dương vẫn đang ngủ ở khu trọ.

Dương lắc đầu:

-Đúng là sang nhà người ta thì phải biết chọn phe.

Bố uống thêm được vài ngụm nước, không buồn nôn hay đau tăng.

Khoảng gần trưa, bác sĩ cho phép thử cháo loãng với lượng rất ít.

Mẹ mừng như được cho vàng.

Bà lấy hộp cháo đã chuẩn bị từ sáng, múc ra bát nhỏ rồi ngồi thổi từng thìa.

Bố ăn được thìa đầu tiên rất chậm.

Cả nhà đứng nhìn.

Ông nuốt xong, ngẩng lên thấy mọi người đều chăm chú liền nhăn mặt:

-Có mỗi thìa cháo mà nhìn gì đông thế?

Em gái cười:

-Bố ăn được thì mọi người mới yên tâm.

Mẹ đưa thìa thứ hai.

Bố miễn cưỡng ăn.

Đến thìa thứ ba đã quay mặt đi.

-No rồi.

Mình hỏi:

-Bố ăn được ba thìa mà no?

-Không muốn ăn nữa.

-Thêm hai thìa.

Ông nhìn mình:

-Mày vừa cho uống nước như cai ngục, giờ lại ép ăn.

Dương ngồi ngoài lại chen vào:

-Chú ăn đi ạ.

-Nó không đạt đủ chỉ tiêu thì nó không tha đâu.

Bố quay sang hỏi:

-Hôm qua nó cũng ép cháu à?

-Dạ, nó bắt cháu uống sữa với ăn bánh sau hiến máu.

Mình nhìn nó:

-Không ăn thì mày nằm luôn ở đấy rồi.

Dương vẫn cố cãi:

-Tao tự hồi được.

Hương nói ngay:

-Anh cầm hộp sữa còn run mà tự hồi.

Cả phòng lại bật cười.

Cuối cùng bố cũng chịu ăn thêm hai thìa cháo.

Ăn xong, ông nằm xuống nghỉ, khuôn mặt dù vẫn xanh nhưng đã bớt căng thẳng.

Mẹ ngồi cạnh, vừa dọn bát vừa nói nhỏ:

-Ông ăn được thế là tốt rồi.

Bố nhắm mắt:

-Tại thằng con bà nó ép.

Giọng ông tuy yếu nhưng có phần vui vẻ.

Mình ngồi xuống bên cạnh, khẽ kéo chăn lên cho bố.

Chỉ cần còn nghe được ông than phiền như thế, mình đã thấy hạnh phúc.



Gần trưa, Dương và Hương chuẩn bị quay về khu trọ.

Hai đứa đã ở viện từ hôm trước, quần áo vẫn là bộ mặc khi xuống. Hương còn phải quay lại dọn dẹp phòng, còn Dương dù luôn miệng bảo khỏe nhưng sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn bình thường.

Mình đưa hai đứa ra đầu hành lang.

-Về nghỉ đi.

-Có tình hình gì tao gọi.

Dương gật đầu:

-Mai tao lại xuống.

-Không cần ngày nào cũng xuống.

-Tao thích.

Mình cười:

-Mày về ngủ đi.

-Mặt vẫn trắng lắm.

Nó cau mày:

-Ánh đèn bệnh viện.

Hương đứng cạnh hỏi:

-Thế ra ngoài nắng vẫn trắng thì tại gì?

-Tại... hiến máu xong da đẹp.

Mình không nhịn được cười.

Dương đập nhẹ vào vai mình.

-Bố mày ổn rồi, mày cũng phải ngủ.

-Đừng có ngồi thức nữa.

Mình gật đầu:

-Biết rồi.

Hương đưa cho mình một túi nhỏ.

-Trong này có quần áo sạch với ít đồ ăn.

-Diệu dặn em chuẩn bị thêm cho anh.

Nghe tới tên em, mình hỏi:

-Diệu xuống chưa?

-Chắc đang trên xe rồi.

-Sáng em ấy nhắn bảo đi từ sớm.

Tim mình tự nhiên thấy nhẹ đi.

Mới xa em hơn một ngày, nhưng vì những chuyện xảy ra quá dồn dập, mình có cảm giác như đã rất lâu chưa được nhìn thấy em.

Dương nhìn vẻ mặt mình rồi cười đểu:

-Nghe người yêu xuống là mặt tươi ngay.

Mình lườm:

-Mày đi về đi.

-Ở đây nói nhiều.

Nó cười, khoác vai Hương rồi hai đứa chậm rãi đi về phía cầu thang.

Mình đứng nhìn theo.

Trước lúc rẽ, Dương còn quay lại giơ tay:

-Có gì gọi tao.

Mình gật đầu.

Không cần nói thêm.



Khoảng hơn một giờ chiều, mình cầm tờ kết quả xét nghiệm đi từ khu hành chính trở về.

Hành lang lúc ấy đông người hơn buổi sáng. Ánh nắng chiếu xiên qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch. Người nhà bệnh nhân mang cơm trưa lên, người vừa làm thủ tục nhập viện đang hỏi phòng, vài chiếc xe đẩy liên tục được đưa qua lại.

Mình đang cúi nhìn kết quả thì nghe một giọng quen thuộc gọi:

-Anh M.

Bước chân mình dừng lại.

Ngẩng đầu lên, mình nhìn thấy Diệu đang đứng ở cuối hành lang.

Em mặc chiếc áo khoác màu be, chiếc khăn kem quàng quanh cổ, một tay kéo túi nhỏ. Có lẽ vừa đi đường xa nên mái tóc hơi rối, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt, nhưng đôi mắt vẫn nhìn mình không chớp.

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả tiếng ồn xung quanh dường như nhỏ đi.

Mình đứng yên vài giây.

Diệu bước nhanh về phía mình.

Đến gần, em chẳng hỏi gì cả.

Chỉ buông tay khỏi chiếc túi rồi ôm chặt lấy mình.

Hai tay vòng qua eo.

Khuôn mặt vùi vào ngực.

Mình cũng ôm em thật chặt.

Mùi tóc, mùi áo len và hơi ấm quen thuộc khiến mọi mệt mỏi bị mình cố giấu suốt từ sáng bỗng hiện ra rõ ràng.

-Em xuống thật à?

Diệu vẫn ôm mình.

-Em đã bảo em xuống mà.

-Đi đường có mệt không?

-Không.

Em ngẩng lên nhìn mình.

Đôi mắt đỏ hơn mình nhớ.

-Anh có nhớ em không?

Mình đưa tay vuốt nhẹ tóc em.

-Nhớ.

-Nhớ sao không gọi em nhiều hơn?

-Anh sợ em lo.

Diệu đưa tay véo nhẹ vào hông mình.

-Anh lại quên lời hứa rồi.

-Anh không giấu chuyện gì cả.

-Nhưng anh cứ im lặng.

-Với em, như thế cũng là giấu.

Mình bật cười khẽ.

-Anh sai rồi.

-Lần sau không được thế nữa.

-Vâng.

Em nhìn kỹ khuôn mặt mình.

-Anh đã ngủ chưa?

Mình hơi tránh ánh mắt.

-Có ngủ một lúc.

-Ăn trưa chưa?

-Chưa.

Khuôn mặt em lập tức nghiêm lại.

-Em biết ngay mà.

Mình cười:

-Bố vừa ăn được cháo.

-Anh vui quá nên quên.

-Bác ăn được rồi à?

Ánh mắt em sáng lên.

-Ừ.

-Ăn được mấy thìa.

-Xét nghiệm cũng tăng sau truyền máu.

Diệu thở phào, hai tay lại ôm lấy cánh tay mình.

-Thế là tốt rồi.

-Em đã bảo bác sẽ khỏe lại mà.

Mình nhìn em.

-Em lúc nào cũng tin được nhỉ?

-Vì nếu em cũng sợ như anh, thì ai động viên anh?

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.

-Cảm ơn em.

Diệu bĩu môi:

-Anh lại cảm ơn.

-Em là người yêu anh.

-Em xuống với anh là chuyện bình thường.

Mình siết nhẹ bàn tay em.

-Anh nhớ rồi.

-Thế giờ đưa em vào thăm bác đi.

-Rồi anh phải đi ăn.

-Vâng, thưa cô.

Diệu lườm yêu:

-Anh cứ đùa.

-Em nói thật đấy.

Hai đứa cùng xách túi đi về phòng.

Chỉ cần có em bên cạnh, hành lang lạnh lẽo của bệnh viện dường như cũng bớt dài hơn.



Bố đang nằm nghỉ khi Diệu bước vào.

Mẹ nhìn thấy em liền đứng dậy:

-Sao con lại xuống tiếp thế?

Diệu lễ phép:

-Cháu xuống thăm bác với ở cùng mọi người vài hôm ạ.

Mẹ đỡ lấy chiếc túi.

-Bố mẹ con ở nhà không nói à?

-Bố mẹ cháu biết bác nằm viện nên bảo cháu cứ xuống.

Bố mở mắt.

Thấy Diệu, ông hơi ngạc nhiên:

-Cháu lại xuống à?

Em bước đến cạnh giường.

-Dạ.

-Bác thấy trong người thế nào rồi ạ?

-Đỡ rồi.

-Cháu xuống đây mãi, bố mẹ ở nhà lại mong.

Diệu nhẹ nhàng đáp:

-Bố mẹ cháu biết ạ.

-Bác khỏe lại thì mọi người mới yên tâm.

Bố nhìn em một lúc, rồi cười rất khẽ.

-Cháu ngoan quá.

Mẹ đứng bên cạnh cũng cười:

-Con bé có tình cảm lắm ông ạ.

Diệu hơi ngượng, quay sang hỏi mình:

-Anh bảo bác ăn được cháo rồi đúng không?

Bố nói:

-Ăn được có mấy thìa.

Mình lập tức sửa:

-Bố không chịu ăn thêm.

Diệu nhìn ông, giọng rất dịu:

-Bác cố ăn thêm một chút nhé.

-Bác khỏe thì anh M mới chịu ăn uống ngủ nghỉ.

Bố quay sang nhìn mình.

-Nó lại không ăn à?

Mình chưa kịp đáp, Diệu đã gật đầu:

-Anh ấy cứ mải lo cho bác.

-Bác phải mắng anh ấy giúp cháu.

Bố nhíu mày:

-Đi ăn đi.

Mình bất lực nhìn hai người.

-Sao tự nhiên hai người cùng phe nhanh thế?

Diệu cười:

-Vì bác với em đều muốn anh khỏe.

Mẹ cũng chen vào:

-Đi ăn đi con.

-Ở đây có mẹ với Diệu rồi.

Thấy ba người cùng nhìn, mình đành giơ tay đầu hàng.

-Con đi.

Diệu kéo tay mình.

-Em đi cùng anh.

-Em vừa tới mà.

-Em cũng chưa ăn trưa.

Mẹ xua tay:

-Hai đứa đi ăn đi.

-Ở đây mẹ lo được.

Mình với Diệu bước ra ngoài.

Trước khi đi, em còn quay lại dặn bố:

-Bác nghỉ nhé.

-Lát cháu quay lại.

Bố gật đầu.

Ánh mắt nhìn theo em đầy quý mến.



Hai đứa ghé quán cơm gần cổng viện.

Quán vẫn là những bộ bàn ghế nhựa đơn giản, thức ăn bày trong tủ kính, mùi cơm nóng với thịt rang bay ra thơm phức.

Diệu gọi hai suất cơm.

Em ngồi đối diện, chống cằm nhìn mình.

-Ăn đi.

Mình gắp một miếng thịt.

-Anh đang ăn mà.

-Ăn nhiều vào.

-Em cứ nhìn thế anh khó ăn.

-Em phải nhìn mới biết anh có bỏ cơm không.

Mình bật cười.

-Em chăm anh còn hơn chăm trẻ con.

-Tại anh không biết tự chăm.

Hai đứa ăn được một lúc, Diệu khẽ hỏi:

-Lúc bác nội soi, anh có sợ không?

Tay mình dừng lại.

-Sợ.

-Khi thấy máu trong dạ dày bố, anh gần như không thở được.

-Nhưng anh vẫn đứng xem hết à?

-Ừ.

-Anh muốn biết bác sĩ làm gì.

-Với lại anh sợ rời đi thì có chuyện.

Diệu nhìn mình thật lâu.

-Anh giỏi hơn anh nghĩ đấy.

Mình lắc đầu:

-Không.

-Lúc ấy anh chẳng giống sinh viên Y gì cả.

-Chỉ thấy mình là đứa con đứng nhìn bố nằm đó.

Em đưa tay sang, đặt lên mu bàn tay mình.

-Thế mới đúng.

-Anh là con của bác trước, rồi mới là sinh viên Y.

-Anh không cần lúc nào cũng phải mạnh mẽ như bác sĩ.

Mình nhìn những ngón tay nhỏ đang nắm lấy tay mình.

-Mấy hôm trước anh cứ nghĩ mình sắp mất bố.

Giọng mình rất nhỏ.

-Lúc bác sĩ nói tình trạng nặng, anh thấy đầu óc trống rỗng.

Diệu siết nhẹ tay mình.

-Nhưng bác vẫn còn đây.

-Ừ.

-Anh phải nhớ chuyện này nhé.

-Chuyện gì?

-Không được đợi đến khi sợ mất người ta mới chịu nói thương.

Mình nhìn em, cố tình hỏi:

-Thế bây giờ anh nói luôn nhé?

Diệu mỉm cười:

-Em nghe.

-Anh thương bố.

-Anh thương mẹ.

-Thương em gái.

-Thương Dương, Hương...

Diệu đang cảm động lập tức bĩu môi.

-Em đang nghe anh nói với em mà anh kể cả danh sách.

Mình bật cười.

-Anh chưa nói hết.

-Còn ai nữa?

Mình nắm tay em chặt hơn.

-Anh thương em nhất trong số những người không cùng máu mủ với anh.

Diệu nhìn mình.

Khóe môi cong lên nhưng mắt lại hơi đỏ.

-Câu ấy nghe còn được.

-Anh nói lại nhé?

-Không cần.

-Em nhớ rồi.

Mình đưa tay vuốt nhẹ má em.

-Anh thương em.

Diệu khẽ đáp:

-Em cũng thương anh.

-Nhiều lắm.

Hai đứa ngồi nhìn nhau giữa quán cơm đông người.

Không cần thêm lời gì.

Sau những ngày mà mình từng nghĩ mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, một bữa cơm bình thường cùng người mình yêu cũng trở nên quý giá lạ thường.

Tối hôm đó, sau những chuỗi ngày mỏi mệt

Mẹ bắt mình đi về nghỉ ngơi, để mẹ với con em gái ở lại trông bố

Mình không muốn, vì không yên tâm một chút nào

Nhưng mẹ với bố nhất quyết không đồng ý

-Mày định rụng xác ở đây à?

-Con khỏe mà

-Khỏe cái đầu mày

-Về nghỉ ngơi đi

-Mẹ trông bố cho

-Về còn thắp hương khói nữa

-Vẫn còn Tết mà

Mình chỉ biết “Vâng” rồi dọn dẹp đồ đạc, vài bộ quần áo

Rồi dặn dò mẹ đủ thứ

Mẹ chỉ cười

-Bố nhà anh

-Tôi ở với bố anh cả đời rồi đấy

Trước khi về, mình chạy ra cửa hàng tạp hóa bệnh viện

Mua một thùng sữa chua

Rồi đem lên khoa, mang vào phòng hành chính tặng khoa

-Em cảm ơn anh chị đã giúp đỡ gia đình em

-Em có ít sữa chua tẩm bổ anh chị ạ

Một chị điều dưỡng đon đả chạy ra

-Ấy, học Y mà lại đi biếu xén thế này à?

-Không ạ, đây em có biếu xén gì đâu

-Em tiện em mua tặng các anh chị

-Ăn cho đẹp da ạ

-Em cảm ơn mọi người nhiều

Sau vài ngày ở đây, mọi người từ bác sĩ đến điều dưỡng

Ai cũng đều quý mình cả

Nên giằng co mãi, cuối cùng mọi người cũng chịu nhận

Mình quay lại phòng

Rồi dặn dò thêm chút, rồi cùng Diệu đi ra ngoài bắt xe về nhà

Suốt đoạn đường ra cổng, em vẫn nắm chặt tay mình

Khẽ dựa vào vai mình, không ai nói thêm điều gì

Bắt xe rồi cả hai cùng về nhà, tâm trạng mình cũng giãn ra ít nhiều

Sau gần tiếng thì xe khách cũng chạy đến những con đường quen thuộc nhà mình

Tiếng bác tài hô đến điểm

Mình cùng em rục rịch cầm đồ xuống xe

Hít một hơi thật căng rồi thở hắt ra

-Òa. Cuối cùng cũng được hít thở không khí này

Em cười rồi nói

-Mệt anh nhỉ, cứ ai ốm đau là mệt

Mình ôm em rồi nói

-Ừ, anh chỉ mong bố khỏe nhanh, để cả nhà yên tâm hơn

Em nắm tay mình, rồi hai đứa từ từ đi về nhà

Ở quê, tầm này không khí tết vẫn còn dư âm, mọi vật vẫn vậy, chỉ là năm nay, nhà mình ngót đi một cái Tết

Vào nhà, mình nằm luôn xuống cái chõng che đầu nhà, vươn vai sảng khoái, nhà mình từ hôm Tết, vắng hẳn, nhưng Bác vẫn qua nhà thường xuyên, thắp hương khói tổ tiên hộ bố mẹ, rồi dọn dẹp, cho chó ăn hàng ngày

Mình nằm ườn một lúc rồi đứng dậy, với bộ quần áo để đi tắm, gột rửa những mệt mỏi trong những ngày gần đây

Ở viện có bao giờ được tắm đàng hoàng, nước thì nước lạnh, muốn tắm ấm thì lại khệ nệ sách đi mua phích nước mà tắm

Đang tắm em gọi từ ngoài vào

-Anh tắm xong chưa

-Anh đang tắm

-Khiếp tắm gì mà lâu thế

-Em ngồi đợi xót cả ruột

-Mấy ngày không được tắm tử tế, anh tắm cho sạch

Em bĩu môi

-Sạch quá khéo lại bở cả da ra

-Sạch cho nhẹ người

Em không nói gì nữa, mình cũng tắm thêm tí nữa rồi bước ra

Qua tấm gương mình chải chuốt, cạo râu, xong mới thấy giống con người

Nhìn lại thân hình mình, gầy quá

Mấy ngày vừa rồi, vừa lo lắng cho bố, vừa không ăn uống được nhiều

Người mình tọp đi trông thấy

Đi ra chỗ em, mặc mỗi cái quần đùi, cởi trần

Em lườm mình

-Lạnh thế này, a tính đột tử à?

-Anh vừa tắm xong, đang nóng

-Xong anh mặc ấm luôn đây

Em khẽ beo nhẹ vào sườn mình

-Anh gầy đi rồi

-Ừ mấy hôm nay mệt quá

-E thương anh lắm

-Anh vất vả nhiều rồi

Rồi em khẽ tựa vào vai mình

Hai hàng nước mắt em chảy dài xuống

Mình khẽ lau nước mắt cho em

Nâng cằm lên rồi hôn nhẹ nhàng

Em vẫn khóc nhưng lưỡi cũng đưa đẩy nhẹ nhàng theo nhịp hôn từ mình

Một nụ hôn dài, cả hai như đê mê sau chuỗi ngày vắng bóng nhau

Hai tay mình theo thói quen lại lần mò vào trong lớp áo dày bên ngoài của em

Tiếng rên khe khẽ từ cổ họng em

“ưm…Ưm…Ưm”

Rồi bất giác em rời môi mình, đánh nhẹ vào vai

-Giữa ban ngày ban mặt

-A thích hư không

-Có vẻ không mệt hả?

Mình cười đểu

Tay vẫn còn trong lớp áo em mà nhào nặn hai bầu vú

-Anh nhớ em mà

-Bao ngày không được sờ nắn còn gì

Em mặt hơi hồng, nhéo mình nhưng vẫn để im để mình lần mò

-Anh hư thế, ai mà vào thì toi đấy

Khẽ ôm em vào lòng

Đặt thêm một nụ hôn

-Thế để anh bế em vào trong

-Anh tính làm gì?

-Làm bố của con em

Em đỏ mặt nhưng vẫn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ mình

Bế em lên phòng

Cả hai như được chút mọi phiền lo

Hai cái môi vồ vào nhau, từng tiếng rên rỉ, cùng bộ quần áo trên người dần được lột sạch, khẽ bế em lên giường

Đắp chăn cho em khi cả hai không còn mảnh vải trên người

Mình vòng tay ra sau gáy, rồi trườn lên người em

-Anh nhớ em quá

-Thèm em nữa

-Mấy hôm không được làm gì rồi

Em khẽ đỏ mặt

-Anh chỉ nhớ cái đấy thôi

-Chứ không nhớ em ý gì

-Không, anh nhớ cả hai

-Yêu em lắm

Em nhéo vào vai mình

-Đồ dẻo miệng

Rồi em chủ động hôn mình

Từng tiếng thở khe khẽ, tiếng phạch phạch của những thớ thịt

“Ư…Ư…ư”

“M ơi…em sướng…em nhớ anh quá”

Chắc do một phần vì mệt, một phần vì bị bỏ đói hơi lâu, mình ra nhanh hơn bình thường

Mới hơn 10p

Mình đã muốn ra rồi, nhấp từng đợt mạnh hơn

-Hừ…hừ… anh ra đây, bắn vào lồn em nhá

-Ư…Ư….ư…đừng anh

Mình như điếc, không nghe thấy gì nữa, chỉ nhấp vài hồi mạnh rồi bắn xối xả dòng tinh trùng nóng hổi vào lồn em

Em khẽ co giật nhẹ nơi cửa lồn, mình nằm vật xuống giường

Em bấu vai mình

-Anh hư thế, cho vào trong em có bầu thì sao

-Thì cưới

-Anh chỉ được cái mồm

-Em mà bầu thật, thì khéo lại tái mặt

Mình khẽ cười rồi ôm em vào lòng

-Bầu thì anh cưới thật mà

-Anh yêu em lắm

-Đồ dẻo miệng

Mình ôm em vào lòng, luồn chân kẹp giữa háng em

Nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mịn màng của em

Em có vẻ chưa đủ, nên cũng vẫn rên nhẹ nhàng

Dưới háng em ,dòng tinh trùng cũng nhẹ nhàng chảy ra đùi mình

Chân mình cảm nhận nơi cửa lồn em, nó vẫn giật giật

Ghé sát tai em, liếm nhẹ

-Vẫn thèm à?

-Để anh cho em sướng thêm nhé

Em không nói, nhưng khẽ tách rộng hai chân ra hơn

Mình cúi xuống nhẹ nhàng hôn em, rồi liếm từ cổ xuống bụng em, trừ lồn

Vì nơi đó, vẫn còn đang rỉ ra từng đợt tinh trung nóng hổi của mình

Sau một lúc, con cặc mình cũng hồi lại, tay em vẫn không rời thằng em

Em sóc nhẹ nhàng, đầu chim mình vẫn còn rỉ nước

Rôi mình bế em lên, xoay người lại, tư thế 69 quen thuộc, em nằm trên

Em mút cặc mình đỉnh lắm, trước giờ chỉ thấy có em là làm dễ chịu và khiến mình sướng nhất

Ngẩng lên nhìn cái buồi mình được em từ từ liếm nhẹ nhàng, rồi đưa đẩy vào cổ họng em

Mình nứng lắm, khẽ banh hai chân em ra, lộ ra cái lồn hồng hào, vẫn còn hơi sưng vì những lần dập của mình vừa nãy

Mình cũng thèm, lưỡi mình liếm quanh lồn em, từng đợt nước lồn chảy ra như khe suối

“ưm….ư….ư…anh ơi…e sướng….”

“Ưm….ư…ư…ư”

Em khẽ đẩy lồn cao lên trên, để lưỡi của mình có thể liếm được sâu nhất trong lồn em

Mút mát chán chê

Mình đỡ em dậy, rồi bế em ra chỗ bàn học mình ngày xưa

Bế em lên bàn, khẽ nhấc một chân em lên

Tư thế này, nhìn em thật dâm đãng

Cầm buồi, nhẹ nhàng cọ vào cửa lồn em

Rồi từ từ đẩy vào, em rướn mình lên sung sướng

Vừa ôm em, mình vừa địt từng cái nhẹ nhàng

“ư…ư…ư…tư thế này lạ quá”

“Em sướng quá…ư..ư..ư”

Hai bầu vú em đung đưa theo nhịp nhấp của mình

Vừa hôn vú em, mình vừa địt

Nước lồn em chảy xuống, ướt đẫm đùi mình

“ư…ư..ư..ư”

Em sướng, chân em run lên từng đợt

Do vừa ra rồi, nên lần này con cặc mình nó căng hơn, từng đợt thúc vào lồn em đữ dội

Em oằn người, vồ lấy môi mình nút lưỡi mình nhiều hơn

Sau 10p, em rên to

“Anh ơi…ư..ư..ư..”

“Em sướng quá….ư…ư…ư”

“Em yêu anh….ư…..ư”

Em rùng mình rồi giật liên tục nơi cửa lồn, rồi ôm chầm lấy mình

Mồ hôi rịn ra, ướt cả một khoảng lưng

Mình rời môi em, khẽ rút buồi ra, rồi xoay người em lại

Em hiểu ý, hai tay ôm lấy bàn

Chống mông lên cao hết cỡ, lộ ra cái lồn còn sưng vù, hồng hào

Mình một tay bám vào eo em

Một tay rê con cặc sát cửa lồn

“Phập”

Tiếng thịt kêu giòn rã

Mình nắc nhẹ nhàng, lúc nhanh lúc chậm, em kêu to hơn

“ui….ui…a.ơi…ui ui”

“Phạch, phạch”

Trong căn phòng mình, từng tiếng rên của em to dần lên

Mình cũng sướng, hai tay bám vào em chặt hơn

Đầu khấc mình cứ trơn trượt trong lồn em, từng hồi, từng hồi

Rồi thời khắc giao thoa cũng đến

Con cặc mình căng phồng lên

Mình cũng không chịu được nữa

Tăng tốc thật nhanh

“Hừ…hừ… lồn em làm anh sướng quá”

“Anh sắp ra rồi, địt em sướng quá vợ ơi”

“ư.ư..ư…ư..em cũng sướng quá”

“ư…ư…ư…bắn vào lồn em đi”

Mình thúc thêm vài cái rồi lại xả từng đợt tình trùng vào lồn em, em rú lên sung sướng

Lần hai có vẻ chất lượng hơn, buồi mình giật lâu hơn, cảm giác lồn của em không còn đủ chứa tinh túy của mình

Mình mệt, ôm vào người em mà thở lấy thở để

Cứ như vừa bị ai bóp cổ

Sau cơn đê mê, mình khẽ rút cặc ra, từng dòng tinh trùng đặc quánh rơi xuống nền nhà

Em vẫn nguyên tư thế đấy, đôi chân em đã run lên bần bật

Ngắm nhìn cái lồn xinh đẹp ấy

Sưng vù, hồng hào, cửa lồn vẫn còn vương tình trùng của mình..

Khẽ bế em lên giường

Em mệt, người rũ rượi ra, mình ôm em rồi hai đứa cùng chìm vào giấc ngủ sau đê mê

Đến trưa

Khi mà cái bụng mình réo từng hồi, mình mới tỉnh giấc, em vẫn nằm đó, cuộn tròn trong người mình, thiêm thiếp

Mình khẽ cười, nhìn em thật đẹp, vuốt nhẹ từng lọn tóc còn rối sau trận chinh chiến

Nhẹ nhàng dậy, mình đi xuống nhà, để em ngủ thêm một lúc

Đứng dưới nhà khẽ vươn vai sau những ngày mệt mỏi

Xuống bếp lấy chút đồ ăn, để nấu hai đứa ăn

Luc sau thấy em lò dò bước xuống

Dáng đi rón rén, chắc vẫn còn mỏi sau cuộc giao thoa

Em nhỏ nhẹ như một tên trộm bị bắt gặp

-Anh dậy từ bao giờ thế

-Anh dậy được lúc rồi, thấy em ngủ ngon quá, nên để em ngủ thêm lúc

-Em quay sang không thấy anh đâu

-Giật cả mình

-Anh nấu ăn cho hai đứa đây

-Em biết rồi, nằm trên phòng ngửi thơm quá em mới xuống đấy

Khẽ đỡ em ngồi vào bàn

-Em còn mệt không

-Đau không

-Không, chỉ mỏi thôi

-Hành người ta như thế

-Ai mà chịu nổi

Mình cười gian

-Anh thấy có người cứ bứt rứt

-Nên mới thêm hiệp nữa đấy chứ

Em bĩu môi, đánh nhẹ vào vai mình

-Đồ hư đốn

-Anh nhìn em xem

-Có như con rồ không

-Rồ gì, anh yêu mà

Ôm em vào lòng thêm lúc nữa

Rồi mình quay lại bếp

Bê hai bát loa mì nóng hổi ra ăn

Hai đứa không ai nói gì

Chỉ xì sụp ăn bát mì

Như chết đói từ lâu

Ăn uống xong, em cũng chủ động mang bát đi rửa

Còn mình ngồi bàn bắn bi thuốc lào, mấy hôm liền, không được bi nào, làm bi căng đét mà đầu quay như chong chóng

Cỡ 10p sau hồn mới về

Em đi ra mang theo cốc nước đá

-Hút cho lắm vào mà vỡ phổi ra

-Khiếp sao chưa chi đã như mẹ anh rồi

-Em lo cho anh em mới nói nhá

Mình cười kéo em vào lòng, hai đứa ngồi kể thêm vài chuyện về Tết

Đến chiều mình gọi mẹ hỏi thăm tình hình của bố, mẹ bảo ổn hơn rồi, tâm trạng mình cũng nhẹ đi đôi chút.

Tối hôm ấy mình vẫn thắp hương khói, rồi đưa em đi quanh quanh thị trấn, kể những câu chuyện ngày xưa, kết thúc ngày lại bằng một trận tơi bời khói lửa nữa rồi mới chịu đi ngủ để mai còn quay lại viện với bố.



Hai ngày tiếp theo trôi qua chậm nhưng yên ổn hơn.

Bố được truyền thêm máu theo chỉ định. Sau mỗi lần truyền, bác sĩ đều cho làm lại xét nghiệm, theo dõi mạch, huyết áp và những biểu hiện có thể liên quan đến chảy máu tái phát.

Chỉ số huyết sắc tố tăng dần.

Chưa thể trở về bình thường ngay, nhưng mỗi con số đi lên đều khiến cả nhà thở phào.

Bố không nôn ra máu.

Không đi ngoài phân đen thêm.

Vùng bụng vẫn còn âm ỉ, nhưng cơn đau không tăng.

Từ nước, bố chuyển sang cháo loãng, sau đó cháo đặc hơn một chút. Mỗi bữa vẫn chỉ ăn được một bát nhỏ, nhưng so với mấy thìa đầu tiên đã là cả một sự tiến bộ.

Mẹ luôn ngồi cạnh, thổi từng thìa rồi dỗ như dỗ trẻ con.

-Ông ăn thêm đi.

Bố nhăn mặt:

-No rồi.

Mình từ ngoài cửa bước vào:

-Thêm ba thìa.

Ông quay sang:

-Lại đến ca trực của mày à?

Diệu ngồi bên cạnh bật cười.

-Bác cố ăn đi ạ.

-Anh M đếm thật đấy.

Bố nhìn em:

-Cháu cũng cùng phe với nó à?

Diệu dịu dàng:

-Cháu cùng phe với sức khỏe của bác.

Cuối cùng bố vẫn phải ăn thêm.

Ông vừa ăn vừa lắc đầu, nhưng sắc mặt đã bớt xanh rõ rệt. Môi cũng có màu hơn trước, đôi mắt không còn lúc nào cũng lờ đờ mệt mỏi.

Có hôm bố ngồi dậy được khá lâu, dựa lưng vào đầu giường nói chuyện cùng mọi người.

Ông hỏi Dương đã khỏe chưa.

Hỏi Hương có phải quay lại học sớm không.

Hỏi bố mẹ Diệu ở nhà thế nào.

Những câu hỏi bình thường ấy cho thấy bố đang dần trở lại là người đàn ông quen thuộc của gia đình.

Dương với Hương sau khi quay về khu trọ vẫn gọi điện mỗi ngày. Dương lần nào cũng hỏi:

-Chú ăn được mấy bát rồi?

Mình đáp:

-Nửa bát.

Nó liền bảo:

-Bảo chú cố ăn.

-Tao hiến từng ấy máu mà chú không ăn thì phí.

Mình cười:

-Máu mày chắc toàn mỡ.

-Thế mới bổ.

Hương ở bên cạnh lại mắng nó nói linh tinh trong bệnh viện.

Những cuộc gọi như thế khiến bố vui hơn.

Ông thường nằm nghe mình với Dương chửi nhau, khóe miệng cứ cười mãi.

Diệu ở lại cùng mình.

Em ngủ với mẹ và em gái ở khu nhà nghỉ tạm gần bệnh viện, ban ngày lại vào khoa phụ chăm bố. Em gấp quần áo, lấy nước, mua đồ ăn và luôn biết lúc nào cần ngồi yên để không làm người bệnh mệt.

Mẹ càng ngày càng quý em.

Có lúc mẹ kéo mình ra ngoài, nói nhỏ:

-Con bé ngoan lắm.

-Mày phải biết trân trọng người ta.

Mình cười:

-Con biết rồi.

Mẹ vẫn không yên tâm:

-Biết thì đừng có bắt nạt.

-Con có bắt nạt em ấy đâu.

Đúng lúc Diệu đi tới, nghe được câu cuối liền nói:

-Có đấy bác ạ.

Mình quay sang:

-Anh bắt nạt em lúc nào?

Em làm vẻ nghiêm túc:

-Nhiều lắm.

Mẹ lập tức đứng về phía em:

-Nó bắt nạt thì nói bác.

-Bác xử lý.

Diệu cười tươi:

-Vâng ạ.

Mình đứng giữa hành lang, nhìn hai người rồi chỉ biết lắc đầu.

Chưa gì em đã có thêm một đồng minh trong nhà.



Chiều ngày thứ ba sau truyền máu, bác sĩ gọi mình sang trao đổi.

Anh xem lại hồ sơ, kết quả xét nghiệm và các chỉ số theo dõi rồi nói:

-Hiện tại tình trạng bệnh nhân đã ổn định hơn.

-Chưa ghi nhận dấu hiệu chảy máu tái phát.

-Huyết áp đã được kiểm soát, chỉ số máu tăng phù hợp sau truyền.

Mình hỏi:

-Nghĩa là bố em qua giai đoạn nguy hiểm rồi phải không ạ?

Bác sĩ cân nhắc một chút rồi đáp:

-Có thể nói là tạm qua giai đoạn cấp tính nguy hiểm nhất.

-Nhưng vẫn cần tiếp tục nằm viện theo dõi và điều trị nội khoa thêm.

-Không được chủ quan vì xuất huyết tiêu hóa vẫn có nguy cơ tái phát.

Dù có chữ “tạm”, mình vẫn cảm thấy hai vai nhẹ đi rất nhiều.

-Dạ.

Bác sĩ tiếp tục dặn:

-Sau này bệnh nhân phải dùng thuốc đúng đơn.

-Kiêng hoàn toàn rượu bia, thuốc lá.

-Ăn uống đúng giờ, tránh các thuốc gây hại dạ dày nếu không có chỉ định.

-Khi có đau bụng tăng, nôn máu, đi ngoài phân đen, mệt lả hoặc chóng mặt phải quay lại viện ngay.

Mình ghi nhớ từng lời.

-Dạ, em hiểu rồi ạ.

Trước lúc mình đứng dậy, bác sĩ nhìn sang.

-Em học năm tư đúng không?

-Dạ.

-Chuyện của người nhà lần này sẽ cho em nhiều bài học.

-Nhưng đừng tự trách mình quá.

Mình hơi khựng lại.

Có lẽ anh đã nhìn thấy sự day dứt trên mặt mình từ những ngày đầu.

-Dạ.

-Em cảm ơn anh.

Mình cầm tờ kết quả bước ra khỏi phòng.

Trên giấy vẫn là những con số và thuật ngữ quen thuộc.

Nhưng lần đầu tiên, hai chữ ổn định hơn lại đẹp đến vậy.

Mình đứng ngoài hành lang vài giây, nhắm mắt hít thật sâu.

Mùi sát khuẩn vẫn nồng.

Tiếng xe đẩy vẫn vang lên.

Ánh đèn bệnh viện vẫn lạnh.

Nhưng mình không còn thấy mọi thứ tối tăm như những đêm đầu tiên nữa.



Khi mình trở về phòng, bố đang ngồi dựa đầu giường.

Mẹ ngồi bên cạnh gọt hoa quả.

Em gái kể chuyện ở Hà Nội, vừa kể vừa khoa tay khiến bố thi thoảng bật cười.

Diệu ngồi ở chiếc ghế cuối giường, đang bóc một quả cam. Em cẩn thận tách từng múi, bỏ hết hạt rồi đặt vào chiếc đĩa nhỏ, dù bố chưa ăn được nhiều.

Khung cảnh ấy bình thường đến mức mình đứng ở cửa nhìn thật lâu.

Không ai khóc.

Không ai chạy vội.

Không có bác sĩ gọi người nhà ra giải thích tình trạng nguy kịch.

Chỉ có một gia đình ngồi quanh giường bệnh, chờ người thân khỏe lại từng chút một.

Diệu ngẩng lên thấy mình.

-Bác sĩ nói sao anh?

Mọi người cùng quay sang.

Mình bước vào, cố giữ giọng bình thường nhưng khóe miệng không giấu được nụ cười.

-Bác sĩ bảo bố tạm qua giai đoạn nguy hiểm nhất rồi.

Mẹ dừng tay.

-Thật không con?

Mình gật đầu:

-Vâng.

-Vẫn phải nằm theo dõi thêm, nhưng hiện tại ổn hơn nhiều.

Em gái thở phào, hai mắt lập tức đỏ lên.

Mẹ quay sang lau nước mắt.

Còn bố chỉ ngồi yên một lúc rồi nói:

-Bố đã bảo không sao mà.

Mình nhìn ông:

-Bố im đi.

Cả phòng bật cười.

Diệu đưa cho mình một múi cam.

-Thưởng cho anh.

Mình nhận lấy.

-Anh có làm gì đâu.

-Anh đã cố gắng nhiều rồi.

Em nói rất nhẹ.

Mình ngồi xuống cạnh em.

Bàn tay hai đứa khẽ chạm vào nhau dưới mép giường.

Ngoài cửa, trời đang dần tối.

Đèn hành lang lần lượt sáng lên. Tiếng bác sĩ trực vang từ cuối dãy nhà, tiếng truyền dịch vẫn nhỏ đều bên cạnh giường.

Nhưng đêm hôm ấy, mọi thứ không còn khiến mình sợ.

Bố đang ngồi trước mặt.

Sắc mặt đã có chút hồng trở lại.

Mẹ, em gái và Diệu đều ở đây.

Dương với Hương vừa nhắn hỏi tối nay bố ăn được bao nhiêu.

Gia đình mình vừa bước qua một lằn ranh rất mỏng.

Mình siết nhẹ bàn tay Diệu, rồi nhìn sang bố.

Trong lòng chợt hiểu rằng có những điều tưởng như hiển nhiên, đến khi suýt mất đi người ta mới biết quý giá đến mức nào.

Một bữa cơm đủ mặt.

Một tiếng bố gọi tên.

Một nụ cười của mẹ.

Một cuộc điện thoại của bạn bè.

Hay chỉ đơn giản là nhìn thấy người mình yêu thương vẫn đang thở đều trước mắt.

Những điều ấy chẳng cần phải lớn lao.

Chỉ cần còn tồn tại, đã là món quà quý nhất mà cuộc đời có thể dành cho mình.

Sao chú đưa ông già xuống viện tỉnh mà lại k gọi ông anh cấp cứu. Tưởng chú thực hành ở viện tỉnh phải quen hết bác sĩ rồi chứ
 

kudenn20031

Yếu sinh lý
Chương 195: Người đàn ông của gia đình

Ánh sáng đầu tiên của buổi sáng chậm rãi hiện lên sau những ô cửa kính cuối hành lang.

Một màu trắng đục, lạnh lẽo.

Không giống ánh nắng ngoài cánh đồng hay những buổi sáng ở khu trọ, thứ ánh sáng trong bệnh viện khiến người ta chẳng thể biết rõ một ngày mới đã thật sự bắt đầu hay chưa. Đèn trần vẫn sáng nguyên từ đêm, hắt xuống nền gạch một màu nhợt nhạt. Mùi cồn sát khuẩn, mùi thuốc và mùi quần áo của những người đã ngồi chờ quá lâu trộn lẫn vào nhau, tạo thành thứ mùi đặc trưng mà mình vốn đã rất quen.

Chỉ có điều, sáng hôm ấy, mọi thứ đều khiến mình ngột ngạt.

Mình ngồi trên hàng ghế nhựa ngoài khoa Hồi sức, hai khuỷu tay chống lên đầu gối. Đôi mắt cay xè sau một đêm gần như không ngủ. Chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay, màn hình tối đen, nhưng cứ vài phút mình lại bật lên nhìn giờ.

Hơn năm giờ sáng.

Bên cạnh, Diệu đang tựa đầu lên vai mình.

Em đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không rõ. Mái tóc hơi rối, gương mặt nhợt đi vì mệt. Hai tay em vẫn ôm chiếc túi đồ cá nhân mua cho bố từ hôm trước, như thể chỉ cần buông ra thì em sẽ quên mất mình đang phải làm gì.

Mình khẽ nghiêng đầu nhìn em.

Ngày hôm qua, em xuống nhà mình với chiếc khăn quàng màu kem, mang theo quà Tết và một nụ cười rất vui. Đáng lẽ hai đứa phải có một ngày đi chơi đầu năm thật nhẹ nhàng. Đáng lẽ sau khi đi chùa, mình sẽ đưa em về ăn cơm với bố mẹ, rồi chiều dẫn em sang nhà dì hoặc ngồi ngoài sân nói chuyện.

Vậy mà cuối cùng, em lại phải theo mình chạy từ chùa về nhà, từ nhà vào viện huyện, rồi lên tận bệnh viện tỉnh. Cả ngày không được ăn uống tử tế, đêm lại co ro trên hàng ghế lạnh ngoài hành lang.

Mình đưa tay khẽ vuốt mấy sợi tóc trước trán em.

Diệu giật mình tỉnh dậy.

Đôi mắt còn ngái ngủ nhưng vừa nhìn thấy mình, em lập tức ngồi thẳng lên.

-Bác sĩ gọi chưa anh?

Mình lắc đầu.

-Chưa.

-Chắc bố vẫn đang ngủ.

Em nhìn đồng hồ rồi hỏi:

-Anh có mệt lắm không?

Mình cười nhẹ.

-Anh không sao.

Diệu nhìn thẳng vào mắt mình.

-Anh đừng nói với em câu ấy.

-Mắt anh đỏ hết rồi.

Mình im lặng.

Em đưa tay chạm nhẹ lên má mình, đầu ngón tay lạnh nhưng rất dịu.

-Anh đã thức cả đêm rồi.

-Lát nữa bác ổn định hơn thì anh phải chợp mắt một chút nhé.

Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.

-Còn em?

-Em cũng thức cả đêm còn gì.

Diệu lắc đầu.

-Em về xe còn ngủ được.

Nghe đến chữ “về”, mình khẽ siết bàn tay em thêm một chút.

Thật lòng, mình không muốn đưa em đi.

Mình muốn em ở lại cạnh mình thêm một ngày, thậm chí cho đến khi bố hoàn toàn qua khỏi. Chỉ cần thấy em ngồi cạnh, mình đã cảm giác mọi thứ bớt đáng sợ hơn rất nhiều.

Nhưng mình không thể ích kỷ giữ em lại.

Bố mẹ em đang ở Ba Vì. Đây vẫn là những ngày Tết. Em đã bỏ cả ngày mùng Bốn và thức trọn một đêm trong bệnh viện vì gia đình mình.

Mình nhẹ giọng:

-Khoảng sáu giờ anh đưa em ra bến nhé.

Ánh mắt Diệu chùng xuống.

-Em vẫn muốn ở lại.

-Anh biết.

-Thế cho em ở lại đi.

Mình đưa tay bóp nhẹ những ngón tay nhỏ đang nằm trong tay mình.

-Ngoan, nghe anh.

-Em về với bố mẹ trước.

-Ngày kia nếu tình hình bố ổn hơn, anh gọi em xuống.

Diệu cúi mặt, giọng nhỏ hẳn:

-Anh cứ đuổi em về.

-Anh không đuổi.

-Anh thương em nên mới bảo em về.

Em ngẩng lên nhìn mình.

-Thế em không thương anh chắc?

Câu hỏi ấy khiến mình không biết đáp thế nào.

Một lúc sau, mình chỉ có thể vòng tay kéo em sát lại.

-Anh biết em thương anh.

-Anh biết lúc này em là người lo cho anh nhất.

-Nhưng chính vì thế anh mới không muốn em kiệt sức cùng anh.

Diệu tựa trán vào vai mình.

-Em chỉ sợ lúc em đi rồi, anh lại ngồi khóc một mình.

Mình cười buồn:

-Anh lớn rồi.

-Đêm qua ai ôm em khóc ướt hết vai?

Mình hơi ngượng, nhưng chẳng còn tâm trạng để chống chế.

-Thì... đêm qua khác.

Diệu khẽ véo vào tay mình.

-Anh có lớn đến đâu thì trước mặt em vẫn được khóc.

-Đừng lúc nào cũng cố làm người mạnh nhất.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên tóc em.

-Anh nhớ rồi.

-Anh hứa có chuyện gì cũng gọi em.

-Không được giấu.

-Không giấu.

-Dù là chuyện tốt hay xấu?

Mình khựng lại một nhịp rồi vẫn gật đầu.

-Dù là chuyện gì.

Diệu nhìn mình thật lâu, như muốn chắc chắn lời hứa ấy là thật.

Cuối cùng em mới khẽ đáp:

-Vâng.



Gần sáu giờ, bác trai và người anh họ vẫn đang ngồi ở cuối hành lang. Mình nhờ hai người để ý nếu bác sĩ gọi, rồi dắt Diệu ra ngoài.

Buổi sáng ở bệnh viện đã bắt đầu nhộn nhịp hơn.

Các điều dưỡng đi lại giữa những phòng bệnh, tay cầm khay thuốc hoặc hồ sơ. Một chiếc xe đẩy kim loại lăn qua nền gạch, bánh xe phát ra tiếng ken két đều đặn. Người nhà bệnh nhân xách những hộp cháo, túi quần áo và bình nước nóng nối nhau đi vào các dãy nhà.

Bên ngoài sân, không khí lạnh buốt.

Sương vẫn còn đọng trên những hàng cây và yên xe. Thành phố chưa thức hẳn, các quán ăn quanh cổng viện mới chỉ bắt đầu nhóm bếp. Khói than bay là là trên mặt đường, mang theo mùi cháo, mùi bánh mì nóng và cả mùi dầu mỡ từ những chiếc chảo mới đặt lên bếp.

Mình với Diệu đi bộ ra cổng.

Hai đứa đều quá mệt nên chẳng ai nói gì nhiều.

Đến cổng viện, mình vẫy chiếc taxi đưa em ra bến. Đường sáng sớm vắng, chỉ có vài chiếc xe khách chạy qua, tiếng xe chạy nhẹ nhàng giữa tiết trời đầu xuân lạnh ngắt.

Diệu ngồi cạnh ôm cánh tay mình rất chặt.

Không phải cái ôm vui vẻ như lúc em vừa xuống nhà hôm trước.

Vòng tay ấy có chút lưu luyến, chút lo lắng, như thể em sợ chỉ cần thả lỏng ra thì mình sẽ biến mất giữa những con đường lạnh lẽo của thành phố.

Đến bến xe mình thanh toán rồi xách vali giúp em.

Chuyến xe về phía Hà Nội còn hơn mười phút nữa mới chạy.

Hai đứa đứng dưới mái hiên nhỏ, xung quanh là những hành khách đang vội vã lên xuống. Người kéo vali, người ôm túi quà Tết, người tranh thủ gọi điện báo gia đình đã lên xe.

Diệu nhìn mình.

-Anh phải ăn sáng đấy.

-Anh biết rồi.

-Không được chỉ hút thuốc.

-Ừ.

-Có thời gian thì ngủ một lúc.

-Ừ.

-Bác sĩ nói gì phải gọi em ngay.

Mình bật cười khẽ:

-Em dặn như mẹ anh ấy.

Diệu bĩu môi:

-Tại anh chẳng biết tự lo.

-Em không dặn thì ai dặn?

Mình đưa tay chỉnh lại chiếc khăn trên cổ em.

-Anh nhớ hết rồi.

Em vẫn chưa chịu thôi.

-Anh còn phải thay quần áo nữa.

-Áo anh ám hết mùi bệnh viện rồi.

-Về khoa bố, anh cũng phải giữ sức khỏe, không được để bản thân ốm.

-Vâng, thưa cô.

Diệu nhìn mình, đôi mắt lại đỏ lên.

-Anh đừng đùa nữa.

-Em sắp khóc rồi.

Mình khựng lại, rồi kéo em vào lòng.

Giữa bến xe đông người, em vùi mặt vào ngực mình, hai cánh tay ôm chặt quanh eo.

-Em không muốn về.

Giọng em nhỏ và nghẹn.

Mình vuốt nhẹ sau lưng em.

-Anh biết.

-Hay em ở lại thêm hôm nay nhé?

Trong lòng mình cũng muốn gật đầu.

Muốn nói em cứ ở lại.

Muốn có một người để khi quá mệt, mình được dựa vào, được ôm, được thừa nhận rằng mình đang sợ.

Nhưng rồi mình vẫn lắc đầu.

-Về đi em.

-Cô chú đang mong.

-Anh ở đây còn có bác với các anh.

-Khi nào cần, anh gọi em xuống ngay.

Diệu im lặng một lúc rồi ngẩng lên.

-Hôn em một cái.

Mình nhìn quanh.

-Ở đây đông người.

Em bĩu môi:

-Kệ người ta.

Mình không nhịn được cười.

Rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.

-Thế đã được chưa?

Diệu vẫn lắc đầu.

-Chưa.

Mình lại hôn thật nhẹ lên môi em.

Chỉ một cái chạm rất nhanh.

Nhưng khi buông ra, mắt em đã ngân ngấn nước.

-Em yêu anh.

Mình siết vai em.

-Anh cũng yêu em.

-Về đến nhà nhắn anh nhé.

Tiếng phụ xe bắt đầu gọi khách.

Diệu bước lên bậc cửa rồi còn quay lại nhìn mình.

-Anh phải giữ lời đấy.

-Có chuyện gì cũng phải gọi.

Mình gật đầu.

-Anh hứa.

Em đưa tay vẫy.

Chiếc xe từ từ rời bến.

Mình đứng nhìn theo cho đến khi nó khuất hẳn sau dãy nhà mới quay lại lấy xe.

Khoảnh khắc ấy, cảm giác trống trải lập tức ùa tới.

Từ lúc nhận điện thoại của mẹ, Diệu vẫn luôn ở cạnh. Giờ em vừa đi, mình bỗng nhận ra hành lang bệnh viện phía trước sẽ dài và lạnh hơn rất nhiều.



Khi mình quay lại khoa Hồi sức, đồng hồ vừa gần bảy giờ.

Ca trực đêm đang chuẩn bị bàn giao. Những bác sĩ và điều dưỡng nói chuyện nhỏ nhưng nhanh, trao đổi từng chỉ số, từng diễn biến của bệnh nhân. Tiếng lật bệnh án, tiếng bút ghi trên giấy và tiếng máy theo dõi từ trong phòng vọng ra liên tục.

Một điều dưỡng gọi mình lại, đưa tờ giấy chỉ định.

-Người nhà bệnh nhân T đúng không?

-Vâng ạ.

-Bác sĩ chỉ định nội soi dạ dày sáng nay.

-Khoảng tám giờ đưa bệnh nhân sang khu Nội soi.

-Tuyệt đối không được ăn uống gì.

Mình nhận giấy, đọc lại thông tin rồi gật đầu.

-Vâng, em biết rồi ạ.

Trong lòng mình nhẹ đi đôi chút.

Cuối cùng cũng sắp nội soi.

Chỉ cần tìm thấy điểm chảy máu và cầm được máu, tình trạng của bố sẽ có hy vọng ổn định hơn.

Mình được vào thăm bố ít phút.

Ông đã tỉnh, nằm nghiêng trên giường, mắt vẫn mệt nhưng vẻ mặt đỡ tái hơn đêm qua. Chai dịch truyền treo trên giá kim loại nhỏ từng giọt đều đặn. Máy đo huyết áp bên cạnh thỉnh thoảng lại tự động bơm căng, phát ra tiếng ù ù rồi xả hơi.

Mình bước tới.

-Bố thấy thế nào rồi?

-Đỡ hơn rồi.

Giọng bố vẫn yếu.

-Bác sĩ bảo tám giờ nội soi.

-Từ giờ bố tuyệt đối không ăn uống gì nhé.

Bố nhíu mày.

-Bố khát.

-Khát cũng phải chịu một chút.

-Nội soi gây mê mà uống nước sẽ nguy hiểm.

Ông khẽ thở dài nhưng vẫn gật đầu.

-Biết rồi.

Mình ngồi cạnh thêm vài phút rồi đứng dậy.

Sau một đêm thức trắng, miệng khô, người bẩn và mùi thuốc sát khuẩn bám kín áo, mình tranh thủ ra nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Dòng nước lạnh tạt lên mặt khiến đầu óc tỉnh hơn đôi chút.

Mình nhìn mình trong gương.

Đôi mắt đỏ, tóc rối, khuôn mặt mệt mỏi đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Mình hít một hơi thật sâu.

Tự nhủ chỉ cần cố thêm một chút.

Bố còn đang nằm trong kia.

Mình không được gục.

Thế nhưng khi quay lại phòng, cảnh trước mắt khiến mình giật bắn người.

Bố đang cầm chiếc cốc nhựa, vừa uống xong một ngụm nước.

Mình chạy tới, giật lấy cốc.

-Bố!

-Sao bố lại uống nước?

Ông ngơ ngác nhìn mình.

-Bố khát quá.

-Con vừa dặn bố không được uống mà.

-Bố uống có một tí.

Mình nhìn chiếc cốc rồi nhìn đồng hồ, trong lòng vừa bực vừa lo.

-Một tí cũng không được.

-Lát gây mê, nước còn trong dạ dày mà trào ngược lên thì nguy hiểm lắm.

Bố có vẻ áy náy nhưng vẫn chống chế:

-Thế thì không gây mê.

-Soi sống cũng được.

-Bố chịu được.

Mình gần như bật cười vì bất lực.

-Bố biết nội soi sống khó chịu thế nào không?

-Người ta làm được thì bố làm được.

-Với lại gây mê lại tốn thêm tiền.

Nghe tới chữ tiền, sự bực bội trong mình lập tức biến thành đau lòng.

Bố nằm viện từ hôm qua đến giờ, trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến chuyện tốn kém.

Mình ngồi xuống cạnh giường.

-Bố đừng lo tiền nữa được không?

-Con đã nói con lo được.

Ông quay mặt sang chỗ khác.

-Tiền mày kiếm được thì giữ mà học.

-Bố già rồi, chịu một tí có sao.

Mình nghẹn giọng:

-Nhưng con không muốn bố phải chịu.

Bố không trả lời.

Đúng lúc đó, điều dưỡng tới đưa bố sang khu Nội soi.

Vì đã uống nước, phương án gây mê buổi sáng không còn đảm bảo. Sau khi trao đổi, bác sĩ quyết định thử nội soi không gây mê, nếu không thực hiện được sẽ phải chờ thêm đến chiều.

Mình đẩy xe cùng điều dưỡng đi qua hành lang nối các khu nhà.

Buổi sáng bệnh viện đã đông hẳn.

Hai bên hành lang có người ngồi kín ghế. Người ôm bệnh án, người xách túi đồ, người đứng dựa tường chờ gọi tên. Tiếng loa phát thanh thông báo số thứ tự hòa với tiếng trẻ con khóc, tiếng người nhà hỏi nhau và tiếng dép kéo lê trên nền gạch.

Giữa dòng người ấy, bố nằm trên xe đẩy, mắt nhắm lại.

Mình đi bên cạnh, một tay giữ thành xe.

Trong lòng chỉ mong lần nội soi này diễn ra thuận lợi.



Khu Nội soi nằm ở cuối một dãy hành lang sáng trắng.

Mùi dung dịch khử khuẩn nồng hơn hẳn các khu khác. Qua cửa kính, mình nhìn thấy những dây soi được treo trong tủ, các khay dụng cụ inox xếp ngay ngắn và màn hình hiển thị đặt cạnh bàn thủ thuật.

Bác sĩ chính hỏi qua tình trạng, rồi nhìn sang mình.

-Em là người nhà à?

-Dạ, em là con bệnh nhân.

-Em học Y năm tư ạ.

Ông gật đầu.

-Thế vào cùng cũng được.

-Nhưng đứng gọn một bên, không làm ảnh hưởng gì nhé

Mình đáp ngay:

-Dạ vâng.

Bố được hướng dẫn nằm nghiêng trái, ngậm miếng ngáng miệng. Điều dưỡng xịt thuốc tê họng rồi dặn cố gắng thả lỏng, thở đều bằng mũi.

Mình đứng cạnh đầu giường.

-Bố cố gắng nhé.

Ông gật đầu, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự căng thẳng.

Khi đầu ống soi bắt đầu đi qua miệng, bố lập tức co người lại.

Tiếng nôn khan bật lên liên tục.

Cả cơ thể ông gồng cứng, bàn tay nắm chặt ga giường. Nước mắt trào ra hai bên thái dương, nước bọt chảy quanh miệng.

Điều dưỡng giữ nhẹ vai, liên tục nhắc:

-Bác thở đều.

-Đừng rút ống.

-Cố nuốt một chút.

Nhưng bố gần như không chịu nổi.

Ống soi mới xuống được một đoạn, ông đã giật đầu, cố đưa tay lên kéo ra. Bác sĩ phải dừng lại, rút ống để tránh gây tổn thương.

Bố ngồi bật dậy, nôn thốc nôn tháo vào chiếc khay hứng. Dù trong bụng chẳng còn gì, ông vẫn nôn khan đến đỏ bừng cả mặt.

Mình đứng bên cạnh, hai tay giữ lấy vai bố.

-Thôi bố.

-Không làm nữa.

Ông thở hổn hển.

-Bố làm được.

-Làm lại đi.

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt và nước dãi dính quanh miệng bố, lòng mình đau như bị cứa.

-Không.

-Chiều gây mê.

-Con quyết rồi.

Bác sĩ cũng lắc đầu:

-Bệnh nhân kích thích quá, tiếp tục sẽ không an toàn.

-Để nhịn ăn uống thêm rồi chiều làm gây mê.

Bố vẫn định phản đối.

-Tôi chịu được mà bác sĩ.

Bác sĩ nhìn ông:

-Bác càng cố, chúng tôi càng khó làm.

-Phải đứng yên mới quan sát và can thiệp được.

-Chiều gây mê sẽ tốt hơn.

Bố không nói nữa.

Mình dùng khăn lau quanh miệng rồi đỡ ông ngồi dậy.

Cả người bố mềm nhũn sau những cơn nôn.

Chỉ một thủ thuật ngắn thôi mà ông như vừa mất hết sức.

Mình càng thấy thương, cũng càng giận cái cách bố cứ luôn miệng nói mình chịu được.



Rời khu Nội soi, mình không đưa bố về khoa ngay.

Hai bố con ngồi xuống chiếc ghế đá dưới tán cây gần dãy nhà.

Buổi sáng đã có nắng, nhưng nắng rất nhạt. Gió vẫn lạnh, mang theo mùi cỏ ẩm và mùi khói thuốc từ những người nhà bệnh nhân đứng gần đó.

Bố ngồi dựa lưng vào ghế, cổ áo vẫn còn dính chút nước. Mình đưa chai nước cho ông súc miệng rồi lập tức cất đi, không cho nuốt.

Ông thở dài:

-Khó chịu thật.

Mình ngồi xuống bên cạnh.

-Con đã bảo gây mê từ đầu.

Bố nhìn ra sân.

-Gây mê tốn thêm bao nhiêu?

Câu hỏi ấy khiến mình không chịu được nữa.

-Bố vẫn còn nghĩ đến tiền à?

Ông quay sang.

-Tiền đâu phải lá mít.

-Nằm viện đã tốn rồi.

-Thêm được cái gì thì thêm.

-Nhưng cái gì chịu được thì chịu.

Mình nhìn bố, nước mắt bỗng dâng lên.

-Bố không thương bố thì cũng phải thương con chứ.

Ông hơi sững lại.

Giọng mình bắt đầu run:

-Bố biết con đau thế nào khi nhìn bố vừa nôn vừa khóc không?

-Bố cứ nói chịu được, nhưng bố đâu biết người đứng cạnh nhìn còn đau hơn người chịu.

Bố im lặng.

Mình cúi đầu, hai bàn tay siết vào nhau.

-Con đi học.

-Con kiếm được tiền.

-Con chưa giàu, nhưng con đủ lo cho bố chữa bệnh.

-Bố đừng lúc nào cũng nghĩ mình là gánh nặng của con.

-Cả đời bố lo cho con rồi.

-Bây giờ đến lượt con lo cho bố có được không?

Bố nhìn mình rất lâu.

Nét mặt ông dần mềm xuống.

Một lát sau, ông khẽ nói:

-Bố đau lắm.

Chỉ ba chữ thôi.

Nhưng đó là lần đầu tiên kể từ khi mình về quê, bố thật sự thừa nhận.

Mình quay sang.

Ông vẫn nhìn thẳng ra khoảng sân trước mặt.

-Bố đau lâu rồi.

-Nhưng bố nghĩ chịu vài hôm sẽ đỡ.

-Với lại mày đang thi.

-Con em mày cũng đang học.

-Bố mà nói ra, cả nhà lại lo.

Mắt mình nhòe đi.

-Bố giấu như thế mới làm cả nhà đau hơn.

-Bố có biết nếu để thêm vài ngày nữa thì chuyện gì có thể xảy ra không?

Ông không đáp.

Mình nắm lấy bàn tay bố.

-Bố giấu bệnh như thế...

-Là bố không muốn nhìn con ra trường à?

-Không muốn nhìn con làm bác sĩ?

-Không muốn thấy con lấy vợ, sinh cháu cho bố bế sao?

Bố quay sang nhìn mình.

Ánh mắt ông sững lại.

Có lẽ chưa bao giờ mình nói với bố những lời như thế.

Hai bố con từ trước đến nay hiếm khi thể hiện tình cảm bằng lời. Bố thương mình bằng tiền học, bằng những chuyến đưa đón, bằng những câu dặn dò ngắn ngủi. Còn mình thương bố nhưng thường chỉ giữ trong lòng, nghĩ rằng sau này thành đạt rồi sẽ báo đáp.

Chẳng ai nói.

Chẳng ai hỏi người kia thật sự mong chờ điều gì.

Một lát sau, bố bỗng cười.

Nụ cười rất mệt, nhưng ấm áp.

-Con trai bố lớn rồi.

Nước mắt mình chảy xuống.

-Con lớn lâu rồi.

-Chỉ có bố cứ coi con là trẻ con.

Ông siết nhẹ bàn tay mình.

-Bố xin lỗi.

Nghe hai chữ ấy, mình càng không kìm được.

Mình quay mặt đi lau nước mắt.

-Bố không phải xin lỗi.

-Bố chỉ cần nghe con.

-Có bệnh phải chữa.

-Đau phải nói.

-Đừng cố chịu nữa.

Bố gật đầu.

-Ừ.

-Bố nghe.

Hai bố con ngồi im cạnh nhau.

Một lúc sau, bố khẽ hỏi:

-Có thuốc không?

Mình quay sang:

-Bố đau à?

-Hơi đau.

-Con gọi điều dưỡng.

Mình đứng dậy, nhưng bố kéo nhẹ tay lại.

-Ngồi thêm một lúc.

Mình lại ngồi xuống.

Bố nhìn đám người đi lại ngoài sân rồi nói:

-Hôm nay mùng mấy rồi?

-Mùng Năm.

-Tết của chúng mày mất vui vì bố.

Mình lắc đầu.

-Bố còn ở đây thì Tết nào cũng còn.

-Bố khỏe lại là được.

Ông khẽ cười, không nói thêm.

Hai bố con ngồi cạnh nhau dưới nắng đầu xuân nhợt nhạt.

Hai bố con đều châm thuốc hút .

Mình biết bố thèm, bản thân mình cũng muốn châm một điếu, nên châm cho bố một điếu. Có lẽ sau cuộc nói chuyện ấy. hai bố con cũng nhẹ nhàng hơn nhiều



Gần trưa, mẹ và em gái lên viện.

Mẹ vừa nhìn thấy bố đã đỏ mắt, nhưng cố không khóc trước mặt ông. Em gái mang theo quần áo, đồ dùng và một hộp cháo, dù biết bố chưa được ăn.

Mình kể sơ qua việc nội soi buổi sáng thất bại và chiều sẽ gây mê làm lại.

Mẹ trách:

-Đã dặn ông không được ăn uống, sao ông còn uống nước?

Bố cúi mặt:

-Khát quá.

Mẹ vừa thương vừa giận:

-Ông lúc nào cũng thế.

-Chẳng chịu nghe ai.

Mình kéo mẹ sang một bên.

-Thôi mẹ.

-Bố mệt rồi.

-Chiều nội soi xong mình nói sau.

Mẹ gật đầu, ngồi xuống bóp chân cho bố.

Em gái cũng ngồi cạnh xoa bàn tay ông.

Nhìn ba người quây quanh bố, mình chợt nhận ra cả gia đình mình vốn chẳng cần điều gì quá lớn lao.

Chỉ cần bố mẹ còn khỏe.

Hai anh em còn được về nhà.

Cả nhà vẫn ngồi cùng nhau quanh một mâm cơm.

Vậy thôi đã là đủ.



Đầu giờ chiều, bố được đưa sang khu Nội soi lần thứ hai.

Lần này, kíp gây mê đã chuẩn bị sẵn.

Căn phòng lạnh và sáng trắng. Máy monitor được bật, các điện cực gắn lên người bố. Một đường truyền được kiểm tra lại. Bác sĩ gây mê hỏi tiền sử bệnh, dị ứng thuốc và dặn mình đứng bên ngoài trong lúc khởi mê.

Bố nằm trên bàn, mắt nhìn quanh.

Dù đã đồng ý, mình vẫn thấy ông lo.

Mình bước tới nắm lấy tay.

-Bố cứ ngủ một giấc thôi.

-Tỉnh dậy là xong.

Ông nhìn mình.

-Mày ở đây nhé.

Một câu nói rất nhỏ, nhưng khiến tim mình nghẹn lại.

-Con ở đây.

-Con không đi đâu cả.

Bố gật đầu.

Thuốc mê được tiêm qua đường truyền.

Chỉ một lát, mi mắt ông nặng dần rồi khép lại.

Bàn tay đang nắm tay mình từ từ buông lỏng.

Bác sĩ ra hiệu mình đứng gọn sang một bên. Vì đang học Y và đã được bác sĩ chính đồng ý từ trước, mình được ở lại quan sát thủ thuật.

Ống soi đi qua miệng xuống thực quản rồi tới dạ dày.

Hình ảnh hiện lên trên màn hình.

Ngay khi vào tới lòng dạ dày, mình gần như nín thở.

Máu.

Gần như toàn bộ dạ dày là một màu đỏ sẫm.

Máu cũ, máu mới và dịch dạ dày trộn lẫn, che gần hết niêm mạc. Kíp nội soi phải liên tục bơm rửa và hút dịch ra ngoài mới có thể quan sát.

Tiếng máy hút vang đều.

Từng lượng dịch đỏ được dẫn qua ống xuống bình chứa.

Mình đứng phía sau bác sĩ, hai bàn tay lạnh ngắt.

Những hình ảnh này mình từng nhìn thấy trong sách, từng nghe giảng trên lớp, nhưng chưa bao giờ nghĩ người nằm trên bàn lại là bố mình.

Sau khi hút bớt máu, bác sĩ bắt đầu kiểm tra kỹ từng vùng.

Ống soi di chuyển chậm.

Niêm mạc hiện lên rõ hơn.

Rồi bác sĩ dừng lại.

-Đây rồi.

Trên màn hình xuất hiện một điểm chảy máu.

Dòng máu đỏ tươi vẫn đang phun ra thành tia nhỏ theo từng nhịp.

Không lâu sau, một điểm khác cũng được phát hiện.

Hai vị trí xuất huyết.

Máu vẫn còn tiếp tục chảy.

Cả kíp lập tức chuyển sang can thiệp.

Kim tiêm nội soi được đưa qua kênh thủ thuật. Bác sĩ thao tác rất nhanh nhưng chính xác, đưa đầu kim đúng vào quanh vị trí chảy rồi tiêm thuốc cầm máu tại chỗ.

Một mũi.

Rồi thêm mũi khác.

Dòng máu phun dần yếu đi.

Ở điểm thứ hai, bác sĩ cũng xử lý tương tự.

Mình đứng nhìn từng chuyển động của đôi tay họ.

Không có sự hoảng loạn.

Không có một thao tác thừa.

Mọi người trao đổi bằng những câu rất ngắn, ai cũng hiểu mình phải làm gì.

Trong khoảnh khắc ấy, bên cạnh nỗi lo cho bố, trong lòng mình còn xuất hiện một cảm giác ngưỡng mộ rất lớn.

Đó mới là hình ảnh mình muốn hướng tới.

Một ngày nào đó, khi đứng trước một bệnh nhân đang chảy máu như thế này, mình cũng phải đủ bình tĩnh, đủ kiến thức và đủ kỹ năng để cứu người.

Không phải chỉ thuộc bài.

Không phải chỉ trả lời đúng câu hỏi của thầy.

Mà là thật sự dùng đôi tay của mình giữ một con người lại.

Bác sĩ kiểm tra thêm một lượt thật kỹ.

Hai điểm chảy đã tạm ngừng.

Không còn dòng máu phun rõ như trước.

Ông thở ra rồi nói:

-May đấy.

-Tình trạng này để thêm vài ngày nữa thì rất nguy hiểm.

Câu nói khiến lưng mình lạnh toát.

Mình đã từng đồng ý chờ bố “ra Tết”.

Nếu bố không ngất.

Nếu ông tiếp tục cố chịu.

Nếu hôm ấy cả nhà phát hiện chậm hơn...

Mình không dám nghĩ tiếp.



Thủ thuật kết thúc.

Bố được đưa ra khu hồi tỉnh.

Ông vẫn còn mê, khuôn mặt xanh xao, miệng hơi hé. Nước dãi chảy quanh khóe môi, lưỡi thè ra một chút vì cơ vẫn còn giãn sau gây mê.

Dù biết đó là hình ảnh có thể gặp ở người chưa tỉnh hoàn toàn, mình vẫn thấy đau lòng.

Đây là người đàn ông trong ký ức của mình luôn khỏe mạnh.

Người có thể vác những tấm gỗ nặng.

Có thể làm ngoài đồng cả ngày.

Có thể chở mình đi hàng trăm cây số mà chẳng kêu mệt.

Bây giờ bố nằm đó, yếu ớt, không biết gì xung quanh.

Mình lấy khăn giấy lau nhẹ quanh miệng.

-Bố tỉnh đi.

-Con ở đây rồi.

Mẹ đứng bên cạnh lại khóc.

Em gái quay mặt đi lau nước mắt.

Mình phải cố giữ giọng bình tĩnh:

-Bố chỉ chưa tỉnh thuốc mê thôi.

-Một lúc nữa sẽ tỉnh.

-Mẹ đừng lo quá.

Nhưng chính mình cũng liên tục nhìn monitor, nhìn nhịp thở, nhìn từng cử động nhỏ của bố.

Khoảng hơn nửa giờ sau, mí mắt ông bắt đầu rung.

Bố mở mắt, ánh nhìn lờ đờ.

Mình cúi xuống:

-Bố nghe con không?

Ông khẽ gật đầu.

-Xong rồi bố.

-Bác sĩ cầm được máu rồi.

Bố nhắm mắt lại, không đủ sức nói.

Chỉ riêng việc thấy ông tỉnh lại đã khiến mình nhẹ đi rất nhiều.

Bố được đưa trở về khoa.

Mẹ và em gái theo xe đẩy về phòng, còn mình được bác sĩ trưởng khoa gọi sang khu hành chính.



Phòng hành chính nằm cuối hành lang, cửa mở hé.

Bên trong có mấy chiếc bàn làm việc, tủ hồ sơ và những xấp bệnh án được xếp thành chồng. Mùi giấy, mùi mực in pha với mùi sát khuẩn từ ngoài hành lang.

Bác sĩ trưởng khoa ngồi sau bàn, trước mặt là kết quả xét nghiệm và biên bản nội soi của bố.

Thấy mình bước vào, ông đẩy tờ giấy sang.

-Cháu học năm tư rồi đúng không?

-Dạ vâng ạ.

-Thế chắc đọc được các chỉ số cơ bản.

Mình cầm tờ xét nghiệm lên.

Mắt nhanh chóng dừng lại ở chỉ số huyết sắc tố.

Con số thấp đến mức mình phải nhìn lại lần nữa.

Hơn ba phẩy bốn.

Dù đã chuẩn bị tinh thần, tay mình vẫn lạnh đi.

Bác sĩ nói:

-Hiện tại chúng tôi đã tìm thấy hai điểm xuất huyết và can thiệp cầm máu tại chỗ.

-Trước mắt kết quả tương đối tốt.

-Tuy nhiên vẫn phải theo dõi sát vì có thể chảy lại hoặc xuất hiện biến chứng sau can thiệp.

Mình gật đầu.

-Dạ.

Ông chỉ vào tờ kết quả:

-Vấn đề lớn nhất bây giờ là bệnh nhân thiếu máu quá nặng.

-Hb chỉ còn 3.4g/dl.

-Mức này bắt buộc phải truyền máu.

Mình nuốt khan.

-Dạ, bệnh viện mình còn máu phù hợp không ạ?

Bác sĩ lắc đầu nhẹ.

-Dịp Tết nguồn máu rất hạn chế.

-Bệnh viện sẽ cố gắng điều phối, nhưng người nhà cần huy động người lên hiến hoặc đổi máu.

-Ít nhất khoảng bốn người khỏe mạnh, đủ điều kiện.

-Càng sớm càng tốt.

Mình đáp ngay:

-Dạ vâng.

-Cháu sẽ gọi người nhà lên.

Bác sĩ nhìn mình một lúc rồi nói chậm hơn:

-May là gia đình đưa bệnh nhân tới kịp.

-Tình trạng chảy máu như thế này nếu tiếp tục thêm vài ngày, nguy cơ sốc mất máu và tử vong rất cao.

Mình cúi đầu.

-Dạ.

Hai chữ “tử vong” dù đã được nói rất bình tĩnh vẫn khiến lồng ngực mình nhói lên.

Bác sĩ tiếp tục dặn các dấu hiệu cần chú ý, việc tuyệt đối không cho bố tự ý ăn uống và khả năng phải nội soi lại nếu có biểu hiện tái xuất huyết.

Mình cố ghi nhớ từng câu.

Rời phòng hành chính, mình đứng ngoài hành lang vài giây mới có thể lấy điện thoại ra.

Màn hình sáng lên.

Một loạt cuộc gọi nhỡ hiện kín.

Diệu.

Dương.

Hương.

Cường còi.

Mẹ.

Em gái.

Các anh họ.

Mình mở danh bạ, gọi cho mấy ông anh nhà bác trước.

Chỉ cần nghe mình nói bố thiếu máu nặng, cần người hiến, ai cũng đồng ý ngay.

-Mai anh lên.

-Anh gọi thêm thằng em nữa.

-Cần mấy người cứ bảo.

-Đừng lo tiền.

-Cứ lo cho bố mày trước.

Mình cảm ơn từng người, cổ họng nghẹn lại.

Anh em họ hàng lúc bình thường có thể ít gặp, thỉnh thoảng còn cãi nhau vài chuyện vụn vặt. Nhưng đến lúc có biến cố, chẳng ai chần chừ.

Gọi xong cho mọi người, mình bấm số Diệu.

Điện thoại vừa đổ một tiếng, em đã bắt máy.

-Anh!

Giọng em đầy lo lắng.

-Bác thế nào rồi?

Mình dựa lưng vào tường.

-Nội soi xong rồi em.

-Bác sĩ tìm thấy hai điểm chảy máu.

Đầu dây bên kia im lặng.

-Có cầm được không anh?

-Cầm được rồi.

-Tạm thời đã ngừng.

Mình nghe thấy em thở ra, rồi giọng bắt đầu nghẹn:

-Thế là tốt rồi.

-Em gọi cho anh mãi không được.

-Em sợ lắm.

-Lúc nội soi anh không cầm điện thoại.

-Anh xin lỗi.

-Anh đừng xin lỗi.

Diệu khóc thật.

Không lớn, nhưng mình nghe rất rõ tiếng em cố hít vào để giữ giọng.

-Bác có nguy hiểm nữa không anh?

Mình nhìn tờ kết quả đang cầm trong tay.

-Bố thiếu máu nặng lắm.

-Hb chỉ còn hơn 3.4.

-Phải truyền máu.

Em sững lại.

-Thấp thế cơ à anh?

-Ừ.

-Nhưng anh gọi được người nhà lên hiến rồi.

-Bác sĩ nói cầm được điểm chảy, giờ phải theo dõi thêm.

Diệu im lặng một lát rồi nói:

-Ngày kia em xuống nhé.

-Em xuống với anh.

-Em vừa về mà.

-Em không quan tâm.

Giọng em kiên quyết:

-Hôm nay em nghe lời anh về.

-Nhưng ngày kia em sẽ xuống.

-Anh không được đuổi em nữa.

Mình khẽ cười.

-Rồi.

-Anh không đuổi.

-Thật nhé?

-Thật.

-Em nhớ anh lắm.

Câu nói ấy làm sống mũi mình cay lên.

-Anh cũng nhớ em.

-Nhưng em phải nghỉ ngơi cho khỏe.

-Xuống đây còn có sức mà chăm anh.

Diệu khẽ đáp:

-Vâng.

-Anh ăn gì chưa?

Mình im lặng.

Em lập tức hiểu.

-Em biết ngay mà.

-Anh đi ăn đi.

-Bác đã cầm máu rồi, trong khoa có bác sĩ chăm.

-Anh không ăn rồi ngất tiếp thì ai lo cho bác?

Mình cười:

-Anh nhớ rồi.

-Anh đi ăn ngay.

-Anh hứa?

-Anh hứa.

Diệu nhẹ giọng hơn:

-Ngoan.

-Tối em gọi lại.

-Có chuyện gì anh phải báo em ngay.

--Ừ.

Anh yêu em.

Đầu dây bên kia im một nhịp, rồi em đáp thật khẽ:

-Em cũng yêu anh.

Mình cúp máy, lòng dịu đi đôi chút.

Ngay sau đó, điện thoại lại rung.

Dương gọi.

Mình bấm nghe.

-Alo.

Giọng nó vang lên gấp gáp:

-Bố mày sao rồi?

Mình kể nhanh tình hình.

Dương im lặng vài giây rồi hỏi:

-Giờ cần gì?

-Tạm thời cần người hiến máu.

-Tao gọi anh em họ rồi.

Nó đáp ngay:

-Tao xuống.

-Tao xuống Thái Nguyên rồi.

-Đang đợi Hương.

-Tí hai đứa đi thẳng về nhà mày.

Mình khựng lại.

-Mày vừa mới về quê mà.

-Mẹ gì nữa.

-Bố mày nằm viện thì tao không xuống sao được?

Giọng nó hơi gắt, đúng kiểu Dương mỗi khi lo nhưng không biết nói mềm.

-Hương cũng đang chuẩn bị đồ.

-Bọn tao xuống trong hôm nay.

Mình thấy cổ họng nghẹn lại.

-Cảm ơn mày.

-Cảm ơn cái lồn.

-Bạn bè với nhau nói câu đấy nghe ngứa dái.

Dù đang ở giữa bệnh viện, mình vẫn bật cười.

-Ừ.

-Đi đường cẩn thận.

-Biết rồi.

-Có gì gọi tao ngay.

Cúp máy, mình nhìn danh sách cuộc gọi.

Người yêu.

Bạn bè.

Anh em họ hàng.

Tất cả đều đang hướng về đây.

Chỉ một ngày trước, mình còn nghĩ mình phải một mình gồng lên để giữ cả gia đình khỏi sụp xuống. Nhưng hóa ra phía sau mình vẫn có rất nhiều bàn tay đang đưa ra.



Mình quay lại phòng bệnh.

Bố đã tỉnh hơn, nhưng người vẫn rất yếu.

Mẹ ngồi bên trái, em gái ngồi bên phải. Cả hai đang xoa tay chân cho ông. Túi dịch truyền vẫn nhỏ đều, bên cạnh đã có thêm chỉ định chuẩn bị máu.

Mình bước tới.

-Bố thấy thế nào rồi?

Ông mở mắt.

-Đỡ rồi.

-Bác sĩ cầm được máu rồi.

-Nhưng bố thiếu máu nhiều, phải truyền.

Bố nhíu mày.

-Lại tốn tiền.

Mình nhìn ông.

Chỉ một ánh mắt thôi, bố đã hiểu mình sắp nói gì nên im luôn.

Mẹ đứng bên cạnh bật cười trong nước mắt:

-Ông còn nói tiền nữa là con nó mắng cho.

Bố khẽ cười.

-Biết rồi.

Mình ngồi xuống, nắm lấy bàn tay ông.

-Các anh ngày mai lên hiến máu.

-Bố cứ yên tâm nằm chữa.

-Đừng nghĩ gì nữa.

Ông nhìn mình.

-Mọi người vất vả vì bố quá.

-Bố cả đời vất vả vì mọi người rồi.

-Bây giờ để mọi người vất vả vì bố một lần.

Bố im lặng.

Một lát sau, ông khẽ gật đầu.

Mình ngồi cạnh giường, nhìn khuôn mặt vẫn xanh xao nhưng đã bớt căng thẳng của bố.

Ngoài hành lang, tiếng xe đẩy vẫn đều đặn qua lại. Tiếng giày của y bác sĩ vang trên nền gạch. Mùi thuốc sát khuẩn vẫn nồng và ánh đèn vẫn lạnh như suốt đêm hôm trước.

Nhưng trong lòng mình không còn hoàn toàn tối tăm nữa.

Điểm chảy máu đã được tìm thấy.

Bố đã tỉnh lại.

Người nhà đang chuẩn bị lên hiến máu.

Diệu sẽ quay xuống.

Dương với Hương cũng đang trên đường đến.

Mọi chuyện chưa kết thúc.

Phía trước vẫn còn truyền máu, theo dõi chảy lại và những ngày nằm viện chưa biết kéo dài bao lâu. Nhưng ít nhất, lần đầu tiên kể từ khi nhận cuộc điện thoại ở sân chùa, mình cảm thấy mình có thể thở được một hơi trọn vẹn.

Mình siết nhẹ bàn tay bố.

Trong lòng tự nhủ:

“Chỉ cần bố còn ở đây.”

“Chỉ cần còn một cơ hội.”

“Dù phải làm bất cứ điều gì, mình cũng sẽ giữ người đàn ông của gia đình này ở lại.”
Huhu lần đầu tiên t khóc vì đọc chuyện đấy tml
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo