Chương 198: Ngày bố trở về
Những ngày sau đó, tình trạng của bố tiếp tục ổn định dần.
Mỗi buổi sáng, điều đầu tiên mình làm sau khi tỉnh dậy vẫn là nhìn sang giường bệnh. Thấy bố còn nằm yên, hơi thở đều, sắc mặt không xấu đi, mình mới dám thở phào rồi bắt đầu một ngày mới.
Kết quả xét nghiệm máu được kiểm tra lại nhiều lần.
Chỉ số huyết sắc tố tăng dần sau những túi máu được truyền. Dù còn thấp so với người bình thường, ít nhất con số ấy không còn khiến tay mình lạnh đi như lần đầu bác sĩ đưa tờ kết quả.
Bố không nôn máu.
Cũng không đi ngoài phân đen thêm.
Những cơn đau vùng thượng vị chỉ còn âm ỉ, không tăng lên. Huyết áp được kiểm soát bằng thuốc, mỗi lần máy đo tự động bơm lên rồi trả về một chỉ số dễ chịu hơn, cả nhà đều nhẹ người đi một chút.
Từ cháo loãng, bố bắt đầu ăn được cháo đặc hơn.
Mẹ vẫn ngồi bên cạnh, múc từng thìa nhỏ, vừa thổi vừa dỗ:
-Ông ăn thêm đi.
Bố nhăn mặt:
-Ăn mãi cháo, người còn yếu hơn.
Mình đang đứng cuối giường liền nói:
-Bố ăn được cơm ngay thì bác sĩ đã cho ăn rồi.
Ông quay sang nhìn mình:
-Bác sĩ nào nói?
-Bác sĩ điều trị nói.
-Hay mày tự nghĩ ra?
Mình cầm tờ chỉ định lên:
-Có giấy đây.
Bố thở dài:
-Có thằng con học Y đúng là khổ.
Diệu ngồi cạnh mẹ bật cười:
-Bác cứ nghe anh M đi ạ.
-Anh ấy chỉ lo cho bác thôi.
Bố nhìn em:
-Cháu nói nhẹ nhàng thế này bác còn nghe được.
-Nó nói cứ như ra lệnh.
Mình quay sang Diệu:
-Em thấy chưa?
-Bố anh phân biệt đối xử rõ ràng.
Diệu cười tít mắt:
-Tại em ngoan hơn anh.
Mẹ ngồi bên cạnh cũng góp vào:
-Con bé nói đúng đấy.
Mình đứng giữa ba người, chẳng còn ai cùng phe.
Bố ăn thêm được gần nửa bát cháo rồi mới chịu dừng. Nhưng lần này, ông không còn quay mặt đi vì mệt như những hôm đầu. Ăn xong còn ngồi dựa vào đầu giường, nói chuyện với mọi người được một lúc khá lâu.
Mỗi ngày bố khỏe thêm một chút.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng với mình, từng thay đổi ấy đều quý giá hơn rất nhiều điều lớn lao.
Đến ngày thứ ba sau khi tình trạng ổn định, bác sĩ cho bố tập ăn cơm mềm.
Bữa đầu tiên chỉ có nửa bát cơm nấu nhão, ít thịt băm và rau luộc thái nhỏ. Mẹ mang lên từ sớm, đựng trong chiếc cặp lồng inox đã dùng nhiều năm.
Bố nhìn bát cơm, khuôn mặt hiện rõ vẻ vui hơn khi nhìn cháo.
-Cuối cùng cũng được ăn cơm.
Mình vẫn không quên dặn:
-Bố ăn chậm thôi.
-Nhai kỹ.
-Không được ăn nhiều một lúc.
Ông gắp được miếng đầu tiên đã quay sang:
-Mày ngồi ngoài kia đi.
-Mày nhìn bố ăn, bố nuốt không nổi.
Diệu đang bóc cam ở cuối giường bật cười.
-Anh ra ngoài đi.
-Để em trông bác.
Mình nhìn em:
-Em theo phe bố thật à?
-Em theo phe người bệnh.
-Thế anh là gì?
Diệu chớp mắt:
-Anh là người nhà khó tính.
Bố cười thành tiếng.
Lần đầu tiên sau khi vào viện, tiếng cười của ông vang lên rõ ràng đến thế. Không còn yếu và ngắt quãng như mấy hôm trước.
Mình đứng nhìn mà trong lòng bỗng nghèn nghẹn.
Có những lúc hạnh phúc thật ra chẳng phải điều gì xa vời.
Chỉ cần nghe lại tiếng cười quen thuộc của bố, mình đã thấy mọi đêm thức trắng đều xứng đáng.
Buổi chiều cùng ngày, bác sĩ trưởng khoa gọi mình sang phòng hành chính.
Mình cầm bệnh án bước vào, trong lòng vẫn hơi căng thẳng theo thói quen. Dù mấy hôm nay tình trạng của bố đã tốt hơn, mỗi lần bác sĩ gọi riêng, mình vẫn không tránh được cảm giác sợ hãi.
Ông xem lại kết quả xét nghiệm, huyết áp và diễn biến mấy ngày gần nhất rồi nói:
-Hiện tại bệnh nhân ổn định.
-Chưa ghi nhận xuất huyết tái phát.
-Huyết áp kiểm soát được, công thức máu cải thiện sau truyền.
Mình gật đầu:
-Dạ.
Bác sĩ nhìn sang:
-Nếu đêm nay tiếp tục ổn, sáng mai có thể làm thủ tục xuất viện.
Nghe đến hai chữ ấy, mình gần như không tin ngay được.
-Xuất viện thật ạ?
Ông cười:
-Cậu muốn bố nằm thêm à?
Mình cũng bật cười.
-Dạ không.
-Cháu chỉ... thấy nhanh quá.
-Nhanh gì.
-Bố cháu nằm cũng nhiều ngày rồi.
Ông kéo tờ giấy lại gần, bắt đầu ghi những điều cần dặn sau xuất viện.
-Về nhà phải dùng thuốc đúng đơn.
-Ăn uống đúng giờ, thức ăn mềm, dễ tiêu trong thời gian đầu.
-Kiêng tuyệt đối rượu bia.
-Không hút thuốc.
-Không tự ý dùng thuốc giảm đau, kháng viêm nếu chưa hỏi bác sĩ.
-Hẹn tái khám đúng lịch.
Mình đáp từng câu:
-Dạ.
-Dạ vâng.
-Cháu nhớ rồi ạ.
Bác sĩ ngẩng lên:
-Cậu nhớ chưa đủ.
-Phải làm cho bố cậu nhớ.
Mình thở dài:
-Cái này mới khó ạ.
Ông bật cười.
-Bệnh nhân lớn tuổi thường hay chủ quan.
-Nhưng trường hợp bố cậu đã rất nặng, gia đình phải giám sát kỹ.
-Nếu có đau bụng tăng, mệt lả, chóng mặt, nôn máu hoặc đi ngoài phân đen thì quay lại viện ngay.
Mình gật đầu nghiêm túc.
-Dạ, cháu hiểu.
Trước khi mình đứng dậy, bác sĩ nhìn mình thêm một lúc rồi nói:
-Học Y mà gặp người nhà mắc bệnh nặng là một trải nghiệm rất khó.
-Nhưng sau này cậu sẽ hiểu người nhà bệnh nhân hơn.
Mình im lặng.
Những ngày vừa qua, mình đã hiểu quá rõ cảm giác ấy.
Ngồi ngoài một cánh cửa đóng kín.
Chờ bác sĩ gọi tên.
Cố đoán tình trạng từ nét mặt điều dưỡng.
Chỉ cần thấy một người mặc áo blouse đi về phía mình là tim đã đập mạnh.
Mình khẽ nói:
-Dạ.
-Trước đây cháu chỉ nghĩ người nhà hay hỏi nhiều.
-Bây giờ cháu mới hiểu vì sao họ hỏi.
Bác sĩ gật đầu.
-Hiểu được điều ấy thì sau này cậu sẽ biết cách nói chuyện với họ.
Mình cúi đầu cảm ơn rồi bước ra.
Tờ giấy trong tay không có chữ “nguy kịch”.
Không có “theo dõi sát”.
Không có “nguy cơ tử vong”.
Chỉ có lịch tái khám, đơn thuốc và những lời dặn sau xuất viện.
Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, bước chân mình trên hành lang nhẹ tênh.
Khi mình về phòng, cả nhà đang nói chuyện.
Mẹ ngồi bên cạnh giường.
Em gái đang gấp quần áo.
Diệu đứng ở chiếc tủ nhỏ, sắp lại những thứ cần mang về.
Bố nhìn thấy mình liền hỏi:
-Bác sĩ nói gì?
Mình cố giữ vẻ bình thản.
-Không có gì.
Mẹ lập tức lo:
-Không có gì là thế nào?
-Có vấn đề gì à con?
Mình nhìn mọi người thêm một lúc rồi mới cười:
-Sáng mai xuất viện.
Căn phòng im đi đúng một nhịp.
Sau đó mẹ hỏi lại:
-Thật à?
-Vâng.
--Bác sĩ bảo nếu đêm nay ổn thì sáng mai về.
Em gái reo lên:
-Thế là bố được về nhà rồi!
Diệu cũng cười rất tươi.
Mẹ quay mặt đi lau nước mắt.
Không còn là nước mắt hoảng sợ như hôm ở viện huyện.
Lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.
Chỉ có bố vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Ông tựa lưng vào đầu giường, gật gù:
-Bố đã bảo không sao mà.
Mình nhìn ông:
-Bố thôi câu đấy đi.
Cả phòng bật cười.
Bố cũng cười theo.
-Mai bố tự đi về.
Mình lập tức hỏi:
-Tự đi kiểu gì?
-Thì đi bộ ra xe.
-Không cần xe lăn.
-Bố vừa thoát chết mấy hôm đã định thể hiện rồi à?
Ông cau mày:
-Bố có liệt đâu.
Mẹ nói ngay:
-Ông ngồi xe lăn.
Diệu cũng nhẹ nhàng:
-Bác ngồi xe cho an toàn ạ.
Bố nhìn mẹ, rồi nhìn Diệu.
Cuối cùng quay sang mình:
-Cả nhà bắt nạt bố.
Mình cười:
-Ba người cùng nói mà bố vẫn không nghe thì sáng mai con gọi điều dưỡng buộc bố vào xe.
Ông lắc đầu:
-Bác sĩ M ghê gớm thật.
Mình khựng lại.
Đó là lần đầu tiên bố gọi mình như thế.
Chỉ là một câu trêu đùa.
Nhưng không hiểu sao nghe xong, trong lòng mình lại rung lên một cảm giác rất lạ.
Mình chưa phải bác sĩ.
Vẫn còn hơn hai năm học ở phía trước.
Vẫn còn vô số điều chưa biết, chưa làm được.
Nhưng trong cách bố gọi, mình cảm nhận được một chút tự hào rất kín đáo.
Mình cố cười cho tự nhiên:
-Bố nghe lời bác sĩ M thì còn sống lâu.
Ông gật gù:
-Biết rồi.
-Từ giờ bác sĩ M bảo gì bố nghe.
Mẹ lập tức nói:
-Ông nhớ câu đấy nhé.
Diệu cũng tiếp lời:
-Cháu làm chứng rồi ạ.
Bố nhìn cả nhà, biết mình vừa tự buộc mình vào lời hứa, chỉ còn cách cười bất lực.
Đêm cuối cùng ở bệnh viện trôi qua rất chậm nhưng bình yên.
Không còn ai ngồi ngoài hành lang với đôi mắt dán vào cửa phòng cấp cứu.
Không còn tiếng khóc.
Không còn những cuộc điện thoại gấp gáp gọi họ hàng lên hiến máu.
Bố ngủ khá ngon.
Mẹ nằm trên chiếc giường xếp gần cửa.
Em gái với Diệu về chỗ trọ nghỉ sớm để sáng hôm sau quay lại thu dọn đồ.
Mình vẫn ngồi cạnh giường bố, dù ông đã nhiều lần bảo ra ngoài nằm nghỉ.
Khoảng gần mười một giờ, bố mở mắt.
-M chưa ngủ à?
-Con chưa buồn ngủ.
-Mấy hôm nay con có ngủ được đâu.
Mình cười:
-Mai về nhà con ngủ bù.
Bố im lặng một lúc.
Rồi bất ngờ nói:
-Lần này bố sai.
Mình quay sang.
Bố vẫn nhìn lên trần nhà, không nhìn thẳng vào mình.
-Bố cứ nghĩ chịu được.
-Sợ nói ra lại làm cả nhà lo.
-Sợ tốn tiền.
-Không nghĩ bệnh nặng thế.
Giọng ông rất nhỏ.
Mình nghe mà sống mũi lại cay.
-Con không trách bố nữa.
-Nhưng bố phải nhớ.
-Sau này đau ở đâu phải nói.
-Không được giấu.
Ông khẽ đáp:
-Ừ.
-Bố nhớ rồi.
-Và bỏ thuốc lá.
Bố quay sang:
-Cái ấy khó.
Mình lập tức nghiêm mặt:
-Bố vừa hứa nghe bác sĩ M.
Ông bật cười:
-Mày gài bố à?
-Con không gài.
-Bác sĩ dặn thật.
Bố thở dài.
-Thôi được.
-Bố bỏ.
Mình nhìn ông, chưa hoàn toàn tin.
-Bố hứa?
-Ừ.
-Bố hứa.
Hai bố con im lặng.
Một lúc sau, bố lại hỏi:
-Tiền viện phí hết nhiều không?
Mình biết ngay ông vẫn chưa thôi nghĩ tới chuyện ấy.
-Không nhiều.
-Mày đừng giấu bố.
-Con lo được.
-Với lại mọi người giúp nhiều.
Bố khẽ thở dài.
-Bố làm khổ cả nhà.
Mình nắm lấy bàn tay ông.
-Bố sống khỏe là giúp cả nhà rồi.
-Bố đừng nghĩ mình là gánh nặng.
-Cả đời bố lo cho mọi người, giờ để mọi người lo cho bố một lần.
Bố im lặng thật lâu.
Rồi khẽ siết bàn tay mình.
-Ừ.
Không cần thêm lời nào.
Chỉ một tiếng ấy thôi đã đủ.
Sáng hôm sau, từ rất sớm, mẹ, em gái và Diệu đã có mặt.
Cả phòng rộn lên tiếng thu dọn.
Quần áo được gấp lại.
Thuốc xếp vào túi riêng.
Giấy tờ, kết quả xét nghiệm và đơn thuốc được mình kiểm tra tới ba lần rồi cất cẩn thận trong ba lô.
Bố thay bộ quần áo sạch, ngồi bên mép giường chờ làm thủ tục. Dù người vẫn gầy, sắc mặt ông đã có chút hồng hơn. Đôi mắt cũng tỉnh táo, bước chân vững hơn những ngày đầu.
Điều dưỡng mang xe lăn tới.
Bố vừa nhìn thấy đã lắc đầu:
-Tôi đi được.
Mình đứng chắn trước mặt:
-Bố ngồi xuống.
-Có mấy bước thôi.
Mẹ nói:
-Ông nghe lời đi.
Diệu cũng bước tới giữ tay vịn xe:
-Bác ngồi nhé.
-Về đến nhà rồi bác muốn đi bao nhiêu cũng được.
Bố nhìn ba người.
Cuối cùng đành ngồi xuống.
-Có mỗi việc ra cổng mà làm như tôi yếu lắm.
Mình đẩy xe:
-Bố yếu thật mà.
Ông quay lại:
-Mày nói bé thôi.
-Người ta nghe thấy.
Em gái đi bên cạnh bật cười.
-Cả khoa biết bố yếu rồi.
Bố lườm nó:
-Mày cũng hùa theo à?
Tiếng cười vang lên suốt dọc hành lang.
Những y bác sĩ đi qua cũng mỉm cười nhìn cả nhà.
Mình đẩy bố qua những dãy hành lang đã quá quen thuộc trong mấy ngày qua. Vẫn mùi sát khuẩn ấy. Vẫn ánh đèn ấy. Vẫn những chiếc xe đẩy và những người nhà bệnh nhân đang lo lắng chờ đợi.
Nhưng cảm giác của mình đã khác.
Lúc vào, bố nằm trên cáng, người rũ rượi, mình chạy theo trong nước mắt.
Lúc ra, ông đang ngồi trên xe lăn, vẫn đủ sức cằn nhằn vì bị cả nhà ép ngồi.
Chỉ vậy thôi cũng giống như một phép màu.
Chiếc xe của người anh họ đã chờ sẵn ngoài cổng.
Mình cùng mọi người dìu bố lên ghế sau. Mẹ ngồi cạnh để tiện chăm, em gái ngồi phía trước. Đồ đạc được xếp kín cốp xe.
Mình quay sang Diệu:
-Em đi cùng xe hay ngồi Dream với anh?
Diệu nhìn bố mẹ mình rồi nói:
-Em đi với anh.
Mình gật đầu.
Hai đứa lấy xe, chạy chậm phía sau ô tô.
Bầu trời hôm ấy trong hơn mấy ngày trước.
Nắng đầu xuân trải xuống mặt đường, không quá gắt, chỉ đủ làm những hàng cây ven đường sáng lên. Gió vẫn lạnh nhưng không còn khiến mình thấy buốt.
Diệu ngồi sau ôm nhẹ lấy eo mình.
-Anh vui không?
Mình cười:
-Vui.
-Anh cứ tưởng phải ở viện lâu hơn.
-Bác khỏe nhanh vì mọi người thương bác nhiều.
Mình khẽ gật đầu.
-Ừ.
-Cả em nữa.
-Em có làm gì đâu.
-Em ở cạnh anh.
-Thế là nhiều rồi.
Diệu im lặng một lát, vòng tay siết chặt hơn.
-Sau này có chuyện gì, anh cũng phải nhớ anh còn có em nhé.
Mình đưa một tay chạm nhẹ lên mu bàn tay em đang ôm quanh eo.
-Anh nhớ rồi.
-Không được tự chịu một mình.
-Vâng.
-Không được giấu em.
-Vâng.
Em bật cười:
-Anh ngoan thế?
-Bị người yêu quản quen rồi.
Diệu véo nhẹ hông mình.
-Em quản vì thương anh.
Mình cười:
-Anh biết.
Chiếc Dream cứ thế chạy chậm sau xe của bố.
Con đường về nhà hôm ấy không dài.
Nhưng với mình, đó là một trong những quãng đường đáng nhớ nhất trong đời.
Khi xe vừa dừng trước cổng, mấy người hàng xóm đã nhìn thấy và chạy sang.
Tin bố xuất viện chắc đã được mẹ báo từ trước.
Người hỏi thăm.
Người đỡ đồ.
Người nhìn bố rồi bảo:
-May quá, về được là tốt rồi.
Bố tự bước xuống xe, dù mình vẫn đứng sát bên đề phòng.
Ông nhìn căn nhà, khoảng sân và hàng cây trước mặt, khẽ thở ra thật dài.
Có lẽ chưa bao giờ bố thấy việc được tự bước vào chính ngôi nhà của mình lại quý giá đến vậy.
Mẹ mở cửa.
Em gái xách đồ vào trước.
Diệu đi cạnh bố, một tay nhẹ nhàng đỡ cánh tay ông. Bố ban đầu còn bảo không cần, nhưng sau đó cũng để em dìu.
Mình nhìn cảnh ấy, trong lòng chợt thấy rất ấm.
Em không còn giống một cô gái chỉ đến nhà người yêu chơi Tết.
Em đã cùng gia đình mình trải qua những đêm ở viện.
Cùng khóc.
Cùng chờ.
Cùng đưa bố trở về.
Trong mắt bố mẹ, có lẽ em cũng đã trở thành một phần của gia đình từ lúc nào không rõ.
Mẹ bảo hôm ấy coi như nhà mình ăn Tết muộn.
Không làm cỗ lớn.
Chỉ nấu một bữa cơm vừa đủ, ưu tiên những món mềm để bố có thể ăn.
Có cá hấp.
Rau luộc.
Canh khoai hầm nhừ.
Một bát thịt băm.
Và nồi cơm được mẹ nấu mềm hơn mọi ngày.
Cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm.
Có bố.
Có mẹ.
Có mình.
Có em gái.
Và có cả Diệu.
Bố ăn chậm, mỗi món chỉ thử một ít. Mình ngồi cạnh liên tục nhắc không được ăn quá nhiều, không được gắp đồ khó tiêu.
Ông nhìn mình:
-Ăn cơm ở nhà mà cũng bị quản.
Diệu cười:
-Bác chịu khó một thời gian thôi ạ.
-Khi khỏe hẳn thì ăn được nhiều hơn.
Bố quay sang em:
-Cháu nói thì bác nghe.
Mình giả vờ khó chịu:
-Lại phân biệt.
Mẹ bật cười:
-Tại Diệu nói dễ nghe.
-Còn mày nói như bố tao
Em gái cũng góp lời:
-Anh học bác sĩ nhưng nói chuyện như công an.
Cả mâm cơm bật cười.
Bố cũng cười.
Tiếng cười vang lên trong gian nhà quen thuộc, lấp đầy khoảng trống nặng nề đã tồn tại suốt những ngày Tết.
Bữa cơm chẳng có rượu.
Không có những món cầu kỳ.
Không có họ hàng đông đúc.
Nhưng đó mới thật sự là bữa cơm đoàn viên của gia đình mình trong cái Tết năm ấy.
Mình nhìn quanh mâm cơm, thấy mắt tự nhiên cay.
Chỉ vài hôm trước, mình đã sợ sẽ chẳng bao giờ còn được ngồi đủ mặt thế này nữa.
Bây giờ bố đang ở ngay bên cạnh.
Dù còn gầy.
Dù còn yếu.
Nhưng vẫn có thể cầm bát cơm, cười và than phiền vì mình quản quá chặt.
Đối với mình, như vậy đã là quá đủ.
Buổi tối, sau khi bố uống thuốc và đi nghỉ, mình với Diệu ra ngồi trên bậc cửa trước hiên.
Ngoài sân, gió xuân thổi nhẹ.
Ánh trăng mờ nằm sau những đám mây mỏng. Từ xa vẫn còn tiếng người trong xóm nói chuyện, tiếng chó sủa và tiếng ti vi vọng ra từ nhà hàng xóm.
Diệu ngồi sát cạnh mình.
Em tựa đầu lên vai, hai tay ôm chiếc cốc nước ấm.
Một lúc lâu, chẳng ai nói gì.
Mình nhìn khoảng sân trước mặt rồi khẽ nói:
-Mấy hôm nay nếu không có em...
-Chắc anh không chịu nổi.
Diệu ngẩng lên:
-Anh lại nói linh tinh.
-Anh nói thật.
-Từ lúc mẹ gọi ở chùa đến khi bố nội soi, anh cứ thấy mình như sắp rơi xuống đâu đó.
-Chỉ có lúc ôm em, anh mới thấy mình còn đứng vững.
Em nhìn mình, đôi mắt dịu dàng.
-Thế sau này có chuyện gì, anh phải nhớ là anh còn có em.
Mình khẽ cười:
-Thế em định ở bên anh cả đời à?
Diệu không né tránh.
Em lại tựa đầu lên vai mình, giọng rất nhỏ:
-Nếu anh cho phép.
Mình vòng tay ôm lấy vai em.
-Anh giữ rồi.
-Không trả nữa.
Diệu bật cười.
-Ai cho anh giữ?
-Em vừa xin phép xong.
-Em nói nếu anh cho phép, chứ chưa nói em đồng ý.
Mình cúi nhìn em:
-Thế em có đồng ý không?
Em cố tình im lặng.
Mình kéo em sát hơn:
-Không trả lời là đồng ý nhé.
Diệu cười khúc khích.
-Anh ăn gian.
-Trong tình yêu phải biết nắm bắt cơ hội.
Em đưa tay véo nhẹ hông mình.
-Anh càng ngày càng dẻo miệng.
Mình nắm lấy bàn tay em.
-Anh không dẻo miệng.
-Anh chỉ sợ sau chuyện này, có những điều không nói ra sẽ không còn kịp.
Diệu im lặng.
Nụ cười trên môi em dịu xuống.
Mình nhìn thẳng vào mắt em.
-Anh yêu em.
-Anh muốn sau này dù vui hay buồn, em vẫn ở bên anh như mấy hôm vừa rồi.
Mắt Diệu hơi đỏ.
Em khẽ đáp:
-Em sẽ ở bên anh.
-Nhưng anh cũng phải ở bên em.
-Anh hứa.
-Không được bỏ em một mình.
-Không bao giờ.
Em vòng tay ôm lấy mình.
Hai đứa ngồi như thế thật lâu dưới hiên nhà.
Không cần một lời thề quá lớn.
Không cần nói đến những điều xa xôi.
Chỉ cần biết, trong lúc mình yếu đuối nhất, em đã không rời đi.
Với mình, như vậy đã đủ để tin vào một tương lai có em ở cạnh.
Sáng hôm sau, Diệu chuẩn bị về Ba Vì.
Em đã ở cùng gia đình mình nhiều ngày. Dù bố mẹ em luôn nói cứ ở lại đến khi bố mình khỏe hẳn, cả hai đứa đều hiểu em cũng cần trở về nhà.
Tết của gia đình em gần như đã bị bỏ dở.
Mẹ chuẩn bị cho em một túi quà quê, dù Diệu từ chối mãi.
-Cháu xuống đã mang bao nhiêu đồ rồi.
-Giờ bác còn cho nữa cháu ngại lắm.
Mẹ đặt túi vào tay em:
-Có gì đâu mà ngại.
-Ít đồ nhà thôi.
-Mang về biếu bố mẹ.
Bố cũng ngồi ngoài hiên, khoác chiếc áo dày.
Ông nhìn Diệu rồi nói:
-Mấy hôm nay cảm ơn cháu.
-Vì bác mà cháu vất vả quá.
Diệu lắc đầu:
-Bác đừng nói thế ạ.
-Bác khỏe lại là cháu vui rồi.
Bố gật đầu:
-Về gửi lời cảm ơn bố mẹ cháu.
-Hôm nào khỏe hẳn, bác sẽ xuống chơi.
Diệu cười:
-Vâng ạ.
Em gái ôm Diệu một cái, dặn lên Thái Nguyên nhớ gọi điện cho nó
Diệu hứa
Mình buộc túi đồ sau chiếc Dream rồi chở em ra bến xe.
Trên đường đi, Diệu vẫn ôm mình như mọi lần.
Nhưng lần này cái ôm nhẹ hơn, bình yên hơn.
Không còn tiếng còi cấp cứu.
Không còn nước mắt.
Không còn nỗi sợ phải nghe một tin xấu bất cứ lúc nào.
Đến bến, mình xách đồ đưa em lên xe.
Diệu đứng trước cửa, nhìn mình lưu luyến.
-Anh ở nhà thêm mấy hôm nhé.
-Đợi bác khỏe hẳn rồi mới lên.
-Anh biết.
-Em về Ba Vì mấy hôm rồi mới lên Thái Nguyên nhé.
-Ừ.
-Em ở với bố mẹ đi.
-Bao giờ em lên thì gọi anh.
Diệu khẽ gật đầu.
-Anh nhớ em không?
Mình cười:
--Em chưa đi đã hỏi.
-Em muốn biết trước.
Mình đưa tay vuốt nhẹ má em.
-Anh sẽ nhớ.
-Nhiều không?
-Nhiều.
Em cười, rồi bất ngờ ôm lấy mình.
-Em yêu anh.
Mình siết nhẹ vòng tay.
-Anh yêu em.
Tiếng phụ xe gọi khách.
Diệu bước lên xe, còn quay lại dặn:
-Nhớ cho bác uống thuốc đúng giờ.
-Anh biết rồi.
-Là anh phải nhớ.
-Vâng.
-Anh cũng phải nghỉ ngơi.
-Vâng.
Em bật cười:
-Ngoan thế.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Mình đứng nhìn qua ô cửa kính.
Diệu vẫn vẫy tay cho đến khi xe rời khỏi bến.
Lần chia tay này không còn cảm giác trống trải như hôm mình đưa em về từ bệnh viện.
Bởi mình biết chỉ vài hôm nữa, em sẽ lại lên Thái Nguyên.
Còn lúc này, cả hai đều cần trở về với gia đình của mình.
Những ngày sau đó, mình ở nhà chăm bố.
Mỗi sáng kiểm tra huyết áp.
Nhắc uống thuốc đúng giờ.
Theo dõi bữa ăn.
Hỏi đi hỏi lại xem có đau bụng, chóng mặt hay đi ngoài bất thường không.
Bố nhiều lúc phát cáu vì bị quản quá kỹ, nhưng rồi vẫn làm theo.
Ông đã thực sự bỏ thuốc lá.
Ít nhất trong những ngày mình còn ở nhà.
Mỗi lần thấy ai sang chơi rút thuốc mời, bố đều xua tay:
-Thôi.
-Bác sĩ M cấm rồi.
Người ta cười.
Mình cũng cười.
Nhưng trong lòng lại thấy rất vui.
Từng ngày trôi qua, bố đi lại vững hơn.
Ăn được nhiều hơn.
Sắc mặt dần có sức sống trở lại.
Đến khi mình chắc chắn ông đã ổn, kỳ nghỉ Tết cũng gần kết thúc.
Đã đến lúc mình phải quay lại Thái Nguyên, bắt đầu học kỳ hai của năm tư.
Sáng hôm lên đường, mình dậy từ sớm.
Đồ đạc được buộc gọn phía sau chiếc Dream.
Mẹ chuẩn bị đủ thứ đồ ăn, dù mình đã bảo khu trọ vẫn còn nhiều.
Em gái cũng sắp quay lại Hà Nội nên đứng ngoài sân trêu rằng nhà lại sắp vắng.
Bố tự đi từ trong nhà ra.
Dáng người vẫn còn gầy.
Nhưng bước chân đã vững hơn lúc mới xuất viện rất nhiều.
Ông đứng cạnh xe, kiểm tra dây buộc đồ theo thói quen. Dù mình đã làm chắc chắn, bố vẫn dùng tay kéo thử từng nút một.
-Đi đường chạy chậm.
-Vâng.
-Trời lạnh thì dừng nghỉ.
-Vâng.
-Lên đấy nhớ ăn uống.
Mình bật cười:
-Bố dặn con, còn bố cũng phải nghe lời con.
Ông gật đầu.
-Biết rồi.
Mình nhìn thẳng vào bố.
-Thuốc phải uống đúng giờ.
-Không được hút thuốc.
-Không được uống rượu.
-Có gì khó chịu phải gọi con ngay.
Bố cười:
-Rồi.
-Bác sĩ M dặn gì bố nghe hết.
Mình vẫn chưa yên tâm:
-Bố hứa nhé?
Ông nhìn mình.
Lần này không tìm cách lảng đi.
-Bố hứa.
Mình gật đầu.
Đội mũ bảo hiểm rồi ngồi lên xe.
Trước lúc nổ máy, mình nhìn lại bố thêm một lần.
Ông vẫn còn gầy.
Nhưng khuôn mặt đã có màu hơn.
Ánh mắt tỉnh táo.
Nụ cười cũng giống với người bố trong ký ức của mình hơn.
Bố giơ tay:
-Lên học cho tốt.
-Ở nhà bố nghe lời rồi.
Chiếc Dream khẽ rung lên khi mình nổ máy.
Mình mỉm cười.
Lần đầu tiên, mình thật sự tin lời hứa ấy.
Rồi mình từ từ cho xe lăn bánh, rời khỏi khoảng sân quen thuộc.
Phía trước là Thái Nguyên.
Là khu trọ.
Là Diệu, Dương, Hương.
Là học kỳ hai của năm tư với những buổi lâm sàng đang chờ đợi.
Nhưng mình biết từ sau cái Tết năm ấy, mình sẽ không còn bước vào bệnh viện với góc nhìn như trước nữa.
Bởi đằng sau mỗi bệnh nhân nằm trên giường, luôn có một người con, một người vợ, một người chồng hay một gia đình đang ngồi chờ ngoài cánh cửa.
Và đôi khi, điều họ cần từ một người bác sĩ không chỉ là thuốc hay một ca thủ thuật thành công.
Mà còn là một lời giải thích đủ rõ.
Một ánh mắt đủ bình tĩnh.
Và một chút thấu hiểu dành cho nỗi sợ họ đang cố giấu trong lòng.