Chuyện Đời Sinh Viên

VCNN

Yếu sinh lý
Chương 202: Những ngày tháng Ba

Tháng Hai trôi qua nhanh hơn mình tưởng.

Mới hôm nào cả xóm trọ còn lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ từ quê mang lên, bánh chưng nhà này chia cho nhà kia, giò chả treo đầy trong mấy chiếc túi ngoài ban công, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, những cành đào còn sót lại trước cửa mấy nhà quanh xóm đã bắt đầu héo.

Tết thực sự qua rồi.

Thành phố Thái Nguyên trở lại nhịp sống quen thuộc.

Buổi sáng vẫn là tiếng còi xe dưới đầu dốc.

Tiếng mấy cô bán hàng gọi nhau.

Tiếng sinh viên dựng xe, khóa cửa phòng rồi í ới rủ nhau đi học.

Còn cuộc sống của mình cũng nhanh chóng quay về cái guồng quen thuộc.

Sáng đi viện.

Chiều lên giảng đường.

Tối về đọc bài.

Hôm nào được nghỉ thì tranh thủ ngủ bù.

Có những ngày vừa mở mắt đã thấy Dương đứng trước cửa, tay cầm hai cái bánh mì.

Dậy.

Muộn rồi.

Mình vẫn nằm im.

Mấy giờ?

Sáu rưỡi.

Còn sớm.

Sớm cái đầu buồi. Bảy giờ giao ban.

Nghe đến hai chữ "giao ban", mình bật dậy như lò xo.

Dương đứng ngoài cười.

Đấy.

Phải thế mới dậy.

...

Sau lần đầu được bước chân vào phòng mổ, mình bắt đầu để ý lịch mổ của khoa nhiều hơn.

Không phải hôm nào sinh viên cũng được vào.

Có hôm chỉ đứng ngoài.

Có hôm được đứng ở góc phòng quan sát.

Thi thoảng gặp bác sĩ dễ tính, thấy hai thằng chăm chú thì gọi lại gần.

Hai em hôm trước đúng không?

Dạ.

Vào xem đi.

Chỉ cần một câu như vậy thôi là mình với Dương đã hí hửng cả buổi.

Càng vào nhiều, cảm giác lạ lẫm ban đầu càng bớt đi.

Mùi dung dịch sát khuẩn.

Ánh đèn trắng.

Tiếng monitor.

Tiếng dao điện.

Tiếng dụng cụ va nhẹ vào nhau.

Tất cả dần trở nên quen thuộc.

Nhưng cái cảm giác háo hức thì vẫn nguyên.

Có lần bác sĩ đang mổ bỗng nhìn sang:

M.

Mình giật mình.

Dạ?

Vào cầm móc.

Dạ.

Mình nhanh chóng làm theo hướng dẫn.

Lần thứ hai cầm chiếc móc ấy, tay đã đỡ cứng hơn lần đầu rất nhiều.

Bác sĩ chỉ:

Kéo về phía em một chút.

Mình làm theo.

Được.

Giữ nguyên.

Chỉ hai chữ "giữ nguyên" thôi.

Mình đứng gần nửa tiếng.

Đến lúc buông tay ra, cánh tay gần như cứng đờ.

Ra ngoài, Dương cười:

Thế nào?

Mình vừa xoay vai vừa đáp:

Đau.

Hôm trước mày cười tao cơ mà.

Tao có bảo không đau đâu.

Thế hôm nay biết bố mày khổ chưa?

Mình đạp nhẹ vào chân nó.

Bố cái đầu mày.

...

Lần sau đến lượt Dương.

Trước khi vào nó còn vênh mặt:

Nay để tao thể hiện.

Mình gật gù.

Ừ.

Cố lên.

Khoảng hai mươi phút sau.

Mình đứng phía cuối phòng đã thấy mồ hôi trên trán nó lấm tấm.

Bác sĩ hỏi:

Mỏi không?

Nó vẫn bài cũ.

Dạ không.

Mình quay mặt đi.

Cố nhịn cười.

Ra khỏi phòng mổ, nó tháo khẩu trang rồi ngồi luôn xuống ghế.

Địt mẹ.

Lại đứng như tượng.

Mình đưa chai nước sang.

Mày định theo Ngoại thật không?

Dương uống một ngụm rồi nhìn mình.

Chưa biết.

Còn mày?

Mình im lặng một lúc.

Chắc Ngoại.

Tao thấy mày hợp đấy.

Sao?

Nó nhìn mình từ đầu xuống chân.

Mặt mày trông cũng mất dạy giống mấy ông Ngoại.

Mình đang uống nước suýt phun ra.

Địt mẹ mày.

Hai thằng ngồi giữa hành lang cười như hai thằng dở.

Nhưng sau câu đùa ấy, mình lại nghĩ thật.

Ngoại.

Trước đây mình chưa từng chắc chắn mình sẽ đi theo chuyên ngành nào.

Còn bây giờ...

Hình như trong đầu đã bắt đầu xuất hiện một lựa chọn.



Có một bệnh nhân mình nhớ khá lâu.

Bác ngoài năm mươi tuổi, nhập viện vì một bệnh lý ngoại khoa tương đối thường gặp và được chỉ định mổ chương trình.

Không phải ca đặc biệt.

Cũng chẳng phải một ca khiến cả khoa phải tập trung.

Nhưng không hiểu sao mình với Dương lại để ý bác ấy từ ngày đầu nhập viện.

Có lẽ vì hôm lấy bệnh sử, bác nói chuyện rất vui.

Biết hai thằng là sinh viên, bác còn trêu:

Thế sau này hai cậu mổ cho tôi được chưa?

Dương cười:

Bác đợi bọn cháu mấy năm nữa.

Lâu thế?

Vâng.

Giờ cháu mà mổ chắc bác phải suy nghĩ lại.

Bác cười ha hả.

Mình ngồi bên cạnh ghi bệnh án cũng bật cười theo.

Mấy ngày sau, bác được đưa đi mổ.

Hôm ấy bọn mình không được vào.

Buổi chiều tan học, hai thằng đang chuẩn bị về thì Dương bỗng hỏi:

Ê.

Ông bác hôm trước mổ xong chưa nhỉ?

Mình nhìn đồng hồ.

Chắc xong rồi.

Qua xem tí không?

Đi.

Hai thằng quay lại buồng bệnh.

Bác đã được đưa về.

Người vẫn còn mệt.

Ống truyền treo bên cạnh.

Người nhà đang ngồi ở cuối giường.

Thấy hai đứa bước vào, bác hơi mở mắt.

Một lúc mới nhận ra.

Hai cậu sinh viên hôm trước à?

Mình kéo ghế lại.

Vâng.

Bác thấy thế nào rồi?

Đau.

Nhưng chịu được.

Dương hỏi:

Có buồn nôn không bác?

Không.

Có chóng mặt không?

Bác lắc đầu.

Hai thằng hỏi thêm vài câu.

Thực ra cũng chẳng giúp được gì.

Chỉ hỏi.

Chỉ nhìn.

Rồi chào bác ra về.

Đến cửa, bác gọi lại:

Này.

Hai thằng quay đầu.

Bác cười yếu ớt.

Cảm ơn hai cháu nhé.

Mình hơi ngạc nhiên.

Có gì đâu bác.

Bọn cháu có làm gì đâu.

Bác lắc đầu.

Thì hai cháu nhớ đến bác là được rồi.

Mình đứng yên mất vài giây.

Không hiểu sao câu nói ấy cứ theo mình mãi.

...

Sáng hôm sau đi viện.

Việc đầu tiên mình làm lại là ghé qua giường bác.

Dương cũng đi theo.

Bác đã tỉnh táo hơn.

Thấy hai đứa liền cười:

Lại đến à?

Dương kéo ghế.

Bọn cháu kiểm tra xem bác trốn viện chưa.

Chưa trốn được.

Cả ba cùng cười.

Từ hôm đó, cứ có bệnh nhân nào mình từng hỏi bệnh hoặc từng được đứng xem mổ, mình thường tò mò quay lại xem họ thế nào.

Ban đầu chỉ vì tò mò.

Sau lại thành thói quen.

Dương cũng vậy.

Hai thằng chẳng ai bảo ai.

Có hôm đi ngang qua buồng bệnh cũng ghé đầu vào.

Bác đỡ chưa?

Hôm nay ăn được không?

Còn đau nhiều không?

Chỉ vài câu thôi rồi lại đi.

Khi ấy mình không nghĩ nhiều.

Càng không biết rằng thói quen nhỏ ấy sau này lại giúp hai thằng học được rất nhiều thứ mà sách chẳng bao giờ dạy hết.



Ở quê, bố cũng khỏe lên từng ngày.

Mình vẫn giữ thói quen gọi điện về.

Những ngày đầu sáng một cuộc, tối một cuộc.

Sau đó bố bắt đầu phát cáu.

Một tối mình gọi:

Bố ăn chưa?

Rồi.

Thuốc?

Rồi.

Huyết áp?

Đo rồi.

Bao nhiêu?

Một trăm ba mươi mấy.

Mấy là mấy?

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi bố nói:

Mày là bố tao hay tao là bố mày?

Mình bật cười.

Ai suýt chết thì người đấy phải nghe.

Tiên sư bố anh.

Mình nghe thấy tiếng mẹ cười phía bên cạnh.

Ông cứ nghe con nó đi.

Bố làu bàu:

Một mình bà quản tôi chưa đủ.

Giờ thêm thằng này nữa.

Mình cười.

Con học Y mà.

Không quản bố thì quản ai?

Bố im một chút rồi nói:

Thôi.

Ở trên đấy học hành cho tử tế.

Bố khỏe rồi.

Giọng ông đã trở lại gần như trước.

Chỉ cần nghe vậy thôi, lòng mình cũng nhẹ đi rất nhiều.

Từ đó mình bớt gọi hơn.

Không phải vì không lo.

Mà vì cuối cùng mình cũng tin rằng bố thực sự đang khỏe lại.



Những ngày tháng Ba bắt đầu ấm lên.

Buổi trưa không còn cái lạnh cắt da như trước Tết.

Chiếc áo khoác dày dần được treo lên góc phòng.

Thay vào đó là những buổi chiều nắng nhẹ, bốn đứa kéo ghế ra ban công ngồi ăn hoa quả.

Diệu vẫn bận học và bán hàng.

Hương cũng thường xuyên sang phụ.

Những hôm nhiều đơn, căn phòng phía dưới chẳng khác gì một kho hàng nhỏ.

Túi.

Hộp.

Băng dính.

Bill.

Quần áo.

Mỹ phẩm.

Đủ thứ bày kín.

Có tối mình vừa đi viện về đã nghe tiếng Diệu gọi từ dưới:

Anh M!

Mình cúi xuống.

Gì đấy?

Xuống cứu em.

Sao?

Nhiều đơn quá.

Mình quay sang Dương.

Đi làm thuê không?

Nó hỏi:

Có trả lương không?

Hương ở dưới hét lên:

Có cơm.

Dương đứng bật dậy.

Xuống.

Mình nhìn nó.

Đúng là súc vật.

...

Thế là hai thằng sinh viên Y buổi sáng mặc blouse đi viện, buổi tối ngồi dưới sàn đóng hàng.

Dương phụ trách dán bill.

Mình đóng túi.

Hương kiểm đơn.

Diệu ngồi giữa, vừa ghi chép vừa chỉ đạo.

Anh Dương, đơn kia sai rồi.

Sai đâu?

Khách lấy hai cái.

Anh bỏ có một.

Dương mở ra kiểm tra.

À thật.

Hương lườm:

Làm ăn thế này phá sản.

Nó chống chế:

Anh là lao động không lương.

Mình ngồi bên cạnh cười.

Diệu quay sang:

Anh M.

Dạ?

Anh cũng sai.

Mình nhìn chiếc túi trên tay.

Sai gì?

Anh chưa dán miệng túi.

À.

Dương cười lớn.

Hai thằng bác sĩ tương lai không đóng nổi cái túi.

Mình ném cuộn băng dính sang.

Mày cũng thế.

Căn phòng nhỏ đầy tiếng cười.

Có hôm đóng đến hơn mười một giờ đêm.

Bốn đứa đói.

Dương đứng lên:

Đi ăn.

Hương hỏi:

Giờ này ăn gì?

Mì.

Diệu nhìn mình.

Anh đi không?

Đi.

Cả bọn kéo nhau xuống đầu dốc.

Quán mì vẫn còn sáng đèn.

Bốn bát mì nóng hổi.

Mấy quả trứng.

Ít xúc xích.

Ngồi bên chiếc bàn nhựa ven đường mà đứa nào cũng ăn ngon lành.

Những ngày ấy...

Tiền không thiếu như hồi năm nhất.

Cuộc sống cũng ổn định hơn rất nhiều.

Nhưng chẳng hiểu sao những bữa ăn đơn giản như thế vẫn luôn vui.



Một tối khác.

Mình đi viện về khá muộn.

Cả ngày đứng nhiều nên vai mỏi nhừ.

Vừa vào phòng đã nằm vật xuống giường.

Một lúc sau có tiếng gõ cửa.

Diệu bước vào.

Mệt à?

Ừ.

Em ngồi xuống cạnh mình.

Quay lại đây.

Làm gì?

Quay đi.

Mình nằm sấp xuống.

Hai bàn tay nhỏ của em bắt đầu bóp nhẹ hai bên vai.

Mình nhắm mắt.

Đau không?

Hơi.

Hôm nay lại vào phòng mổ à?

Ừ.

Lại cầm cái móc gì đấy à?

Mình bật cười.

Farabeuf.

Diệu đọc thử:

Pha... ra...

Thôi.

Em không nhớ được.

Mình cười.

Không cần nhớ.

Anh nhớ là được.

Em tiếp tục bóp vai.

Một lúc sau hỏi:

Anh thích phòng mổ lắm à?

Mình mở mắt.

Ừ.

Sao?

Mình suy nghĩ một lúc.

Không biết.

Nhưng mỗi lần đứng trong đấy, anh thấy thích.

Kiểu...

Anh muốn sau này mình làm được những thứ các bác sĩ đang làm.

Diệu im lặng nghe.

Mình lại kể.

Kể chuyện bệnh nhân.

Chuyện bác sĩ.

Chuyện hôm nay mình được làm gì.

Kể cả chuyện Dương đứng cầm móc đến run tay.

Diệu thỉnh thoảng cười.

Đến khi mình kể xong, em mới nói:

Em chẳng hiểu mấy thứ anh kể.

Mình quay lại nhìn.

Thế sao cứ nghe?

Diệu mỉm cười.

Vì lúc anh kể chuyện bệnh viện...

Mắt anh sáng lắm.

Mình im lặng.

Em cúi xuống hôn nhẹ lên trán mình.

Anh cứ cố gắng nhé.

Em tin sau này anh sẽ làm được.

Mình vòng tay kéo em xuống nằm cạnh.

Thế sau này anh thành bác sĩ thật...

Em muốn gì?

Diệu nghĩ một lúc.

Em chẳng muốn gì.

Chỉ cần anh đừng quên em.

Mình bật cười.

Quên kiểu gì được.

Em dụi đầu vào ngực mình.

Anh hứa nhé.

Hứa.

Lúc ấy...

Mình thực sự nghĩ lời hứa ấy là chuyện dễ nhất trên đời.



Nhưng cũng chính trong những ngày rất bình yên ấy, một vài chuyện nhỏ bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.

Một buổi chiều, khoa có ca mổ phát sinh.

Mình với Dương vốn chỉ định đứng xem.

Không ngờ bác sĩ nhận ra hai thằng.

Hai em hôm trước vào đây.

Mình với Dương lập tức thay đồ.

Điện thoại để hết trong tủ bên ngoài.

Ca mổ kéo dài hơn dự kiến.

Đến lúc bước ra khỏi phòng, mình nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ tối.

Mệt.

Đói.

Nhưng vẫn phấn khởi.

Dương vừa tháo mũ vừa nói:

Đi ăn cái gì không?

Ừ.

Mình mở tủ lấy điện thoại.

Màn hình vừa sáng lên.

Mình khựng lại.

Mười một cuộc gọi nhỡ.

Diệu.

Thêm một loạt tin nhắn.

"Anh học xong chưa?"

"Anh đang đâu?"

"Sao không nghe máy?"

"Anh M?"

"Anh đi đâu thế?"

"Anh gọi lại cho em đi."


Mình nhìn màn hình.

Cái cảm giác khó chịu hôm trước lại xuất hiện.

Lần này rõ hơn.

Dương nhìn qua.

Lại Diệu à?

Ừ.

Gọi đi.

Mình thở dài.

Bấm gọi.

Diệu bắt máy gần như ngay lập tức.

Anh đang đâu?

Anh ở viện.

Sao anh không nghe máy?

Anh vừa ở phòng mổ.

Anh vào từ bao giờ?

Hơn bốn giờ.

Sao anh không nhắn em?

Mình bắt đầu hơi bực.

Anh có biết trước đâu.

Bác gọi thì anh vào.

Thế anh không thể nhắn em một câu à?

Mình im lặng mấy giây.

Dương đứng cạnh thấy vậy cũng quay đi.

Diệu.

Anh đang ở bệnh viện.

Không phải anh đi chơi.

Em cũng im.

Rồi nói nhỏ:

Em lo cho anh thôi.

Em gọi mãi không được.

Anh biết em lo.

Nhưng anh vào phòng mổ thì cầm điện thoại kiểu gì?

Giọng mình có lẽ hơi nặng.

Đầu dây bên kia im hẳn.

Một lúc sau em mới nói:

Vâng.

Chỉ một tiếng.

Mình lập tức thấy mình hơi quá.

Thôi.

Anh xin lỗi.

Anh mệt nên hơi cáu.

Diệu vẫn nói nhỏ:

Không sao.

Anh về đi.

Em đợi.

Ừ.

Cúp máy.

Mình đứng im nhìn màn hình.

Dương hỏi:

Cãi nhau à?

Không.

Nó lo thôi.

Dương nhún vai.

Ừ.

Nhưng mười một cuộc thì hơi nhiều thật.

Mình bỏ điện thoại vào túi.

Thôi.

Đi về.



Tối ấy Diệu vẫn sang phòng mình.

Em không giận.

Cũng chẳng nhắc lại chuyện ban chiều.

Chỉ mang theo một bát mì vừa nấu.

Ăn đi.

Em biết anh chưa ăn gì.

Mình nhìn em.

Mọi khó chịu ban nãy tự nhiên lại dịu xuống.

Em ăn chưa?

Rồi.

Mình kéo em ngồi cạnh.

Lúc chiều anh hơi cáu.

Anh xin lỗi.

Diệu lắc đầu.

Em cũng xin lỗi.

Em chỉ sợ anh có chuyện gì.

Mình gắp mì ăn.

Anh đi viện thôi mà.

Sau này anh đi lâm sàng nhiều, rồi còn trực nữa.

Có lúc không nghe máy được đâu.

Diệu khẽ gật.

Em biết.

Mình nhìn em.

Thật không?

Em cười.

Thật.

Rồi tựa đầu vào vai mình.

Nhưng anh rảnh thì nhớ nhắn em nhé.

Mình cũng cười.

Ừ.

Anh biết rồi.

Hai đứa lại làm hòa.

Nhanh như mọi lần.



Tháng Ba cứ thế trôi qua.

Giữa những buổi sáng vội vàng mặc blouse.

Những hành lang bệnh viện.

Những bệnh án viết đến mỏi tay.

Những lần đầu tiên được chạm vào công việc mình từng chỉ thấy trong sách.

Những buổi chiều uống trà đá cùng Dương và bạn bè.

Những tối đóng hàng giúp Diệu.

Những bữa mì lúc gần nửa đêm.

Những cuộc điện thoại về nhà.

Và cả những lần giận dỗi rất nhỏ giữa hai đứa yêu nhau.

Mình khi ấy chẳng nghĩ nhiều.

Yêu nhau thì cãi nhau.

Cãi xong lại làm hòa.

Có gì đâu.

...

Cho đến một buổi sáng đầu tháng Tư.

Mình thức dậy.

Kéo tấm rèm cửa ra.

Ánh nắng bên ngoài đã khác hẳn.

Không còn cái lạnh cuối đông.

Gió thổi vào phòng cũng mang theo hơi nóng nhè nhẹ.

Dương đang ngồi dưới bàn, cởi trần ăn bánh mì.

Mình nhìn nó.

Tháng mấy rồi nhỉ?

Nó vừa nhai vừa đáp:

Tháng tư.

Mình cầm điện thoại lên xem lịch.

Đầu tháng Tư thật.

Mới ngày nào còn ở bệnh viện với bố.

Mới ngày nào Diệu từ Ba Vì lên.

Mới ngày nào lần đầu bước vào phòng mổ.

Vậy mà học kỳ hai năm tư...

đã đi gần được một nửa.

Mình đứng ngoài ban công.

Châm một điếu thuốc.

Nhìn thành phố Thái Nguyên dưới ánh nắng đầu hè.

Bốn năm trước, mình bước chân tới nơi này với một chiếc ba lô, mười triệu bố đưa và gần như chẳng biết cuộc sống sinh viên phía trước sẽ như thế nào.

Còn bây giờ...

Mình đã biết đọc một bệnh án.

Biết đứng cạnh giường bệnh.

Biết cảm giác chờ người thân ngoài phòng cấp cứu.

Biết cảm giác lần đầu cầm chiếc móc trong phòng mổ.

Có người yêu.

Có những người bạn mà mình từng nghĩ có lẽ sẽ đi cùng nhau rất lâu.

Và lần đầu tiên...

mình bắt đầu hình dung khá rõ về người mà mình muốn trở thành sau khi rời khỏi ngôi trường này.

Dương từ trong phòng gọi vọng ra:

M!

Gì?

Đi viện!

Mình nhìn đồng hồ.

Rồi chửi:

Địt mẹ!

Muộn rồi!

Điếu thuốc mới hút được một nửa lập tức bị dụi tắt.

Mình chạy vào phòng vơ chiếc blouse trên ghế.

Dương đã đứng ngoài cửa cười như điên.

Đứng đấy suy tư cái lồn gì không biết.

Mình vừa xỏ giày vừa chửi:

Sao mày không gọi tao sớm?

Tao gọi rồi.

Mày đứng ngoài kia diễn phim.

Hai thằng lao xuống cầu thang.

Phía dưới, chiếc Dream đỏ vẫn nằm yên trong sân.

Diệu vừa mở cửa phòng, thấy hai thằng chạy như giặc liền hỏi:

Anh không ăn sáng à?

Mình vừa dắt xe vừa đáp:

Muộn rồi!

Em chạy vào phòng.

Mấy giây sau lại chạy ra, dúi vào tay mình hộp sữa với cái bánh mì.

Cầm lấy!

Mình nhận lấy.

Yêu em nhất.

Diệu bật cười.

Đi đi!

Trưa gọi em nhé!

Biết rồi!

Mình nổ máy.

Dương ngồi phía sau.

Chiếc Dream lao ra khỏi cổng xóm trọ.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Và những ngày cuối cùng của năm tư...

cũng đang âm thầm trôi nhanh hơn mình tưởng.
Thực ra nếu kiểm soát gắt vậy rất phiền nhưng nên nói rõ với nhau để hiểu, chứ giữ trong lòng dần dần nó vỡ ra như sóng thần thì bung bét không cứu được nữa.
 

VCNN

Yếu sinh lý
Chương 204: Khép lại năm tư

Hai tuần trước kỳ thi cuối năm trôi qua trong một trạng thái rất quen thuộc.

Ban ngày đi viện.

Buổi chiều lên giảng đường.

Buổi tối ôn bài.

Đêm nào cố được thì ngồi thêm đến một, hai giờ sáng.

Không cố được thì ngủ gục luôn trên bàn.

Có hôm mình tỉnh dậy lúc gần bốn giờ sáng, mặt vẫn úp trên quyển vở, một bên má còn nguyên vết hằn của gáy sách.

Ngẩng lên nhìn quanh, thấy Dương đang nằm trên giường tầng dưới, chân thò ra ngoài chăn, miệng há ra ngủ ngon lành.

Cái quạt bàn quay qua quay lại, thỉnh thoảng phát ra tiếng cạch cạch vì cái lồng đã hơi lệch.

Trên bàn là hai cốc cà phê hòa tan uống dở.

Mấy tờ giấy ghi chú vứt lung tung.

Một quyển giáo trình đang mở ở đúng trang mình đọc trước lúc ngủ gục.

Mình nhìn đồng hồ.

3 giờ 52 phút.

Chửi thầm một câu rồi đứng dậy đi rửa mặt.

Nước lạnh tạt lên khiến đầu óc tỉnh hơn đôi chút.

Đứng trước gương, nhìn đôi mắt thâm quầng của mình, mình bỗng bật cười.

Bốn năm rồi.

Mỗi lần sắp thi vẫn y nguyên.

Chỉ khác là ngày trước ôn thi chủ yếu sợ trượt.

Còn bây giờ...

càng học lại càng thấy những thứ mình đang đọc không còn chỉ để trả lời câu hỏi trong phòng thi nữa.

Ngày mai đi viện là có thể gặp.

Một tuần sau cũng có thể gặp.

Vài năm nữa...

có khi phải tự mình quyết định xử trí.

Nghĩ vậy tự nhiên lại không dám học qua loa.

...

Khoảng sáu giờ sáng, Dương tỉnh dậy.

Nó nằm im vài giây rồi quay sang nhìn cái giường trống phía trên.

M?

Mình đang ngồi dưới bàn.

Gì?

Nó ngóc đầu lên.

Mày dậy lúc nào?

Gần bốn giờ.

Dương nhìn đồng hồ rồi chửi:

Địt mẹ.

Mày bị điên à?

Tối qua tao ngủ quên.

Thì sáng học tiếp.

Nó nằm xuống.

Tao học trong mơ cũng được.

Mình lấy cái bút ném sang.

Dậy.

Nay còn đi viện.

Nó kéo chăn kín mặt.

Cho tao năm phút.

Năm phút của mày là bốn mươi phút.

Tao thề.

Thề cái lồn.

Mình đứng dậy kéo luôn chăn ra.

Nó nằm co lại, vừa rét vừa chửi.

Địt mẹ mày!

Mình cười.

Dậy đi bác sĩ tương lai.

Cuối cùng nó cũng phải ngồi dậy, đầu tóc dựng ngược, khuôn mặt chẳng khác gì người vừa bị gọi đi cấp cứu giữa đêm.

Những ngày cuối năm tư của hai thằng bắt đầu như vậy.



Lâm sàng vẫn tiếp tục cho đến sát lịch thi.

Nhưng không khí trong nhóm sinh viên đã khác.

Bình thường đi viện, đứa nào cũng tò mò hỏi bệnh, theo ca.

Gần thi...

ai cũng mang theo một quyển sổ nhỏ.

Thấy thầy hỏi cái gì hay là ghi ngay.

Đi đến đâu cũng tranh thủ:

Thầy ơi, cái này có thi không ạ?

Có lần thầy đang giảng một ca khá hay, một thằng trong nhóm buột miệng hỏi đúng câu ấy.

Thầy dừng lại.

Nhìn cả nhóm.

Nếu thầy nói không thi thì các em không cần biết à?

Cả đám im bặt.

Không ai dám trả lời.

Thầy lắc đầu.

Cái gì liên quan đến bệnh nhân thì sau này đều có thể là bài thi.

Không phải thi ở trường.

Mà thi bằng tính mạng người ta.

Câu ấy nghe hơi nặng.

Nhưng chẳng ai cười.

Mình cũng im.

Có lẽ càng đi viện lâu, mình càng hiểu những câu kiểu đó chẳng phải nói cho hay.

Thầy đã nhìn thấy quá nhiều thứ mà bọn mình chưa từng trải qua.



Những hôm cuối của đợt lâm sàng, mình với Dương vẫn giữ thói quen đi qua những giường bệnh quen.

Có một bác mổ cách đó hơn tuần đã chuẩn bị xuất viện.

Thấy hai đứa vào, bác cười tươi:

Hai bác sĩ trẻ tới rồi.

Dương kéo ghế ngồi.

Bác được về chưa?

Mai.

Thế là tốt rồi.

Mình hỏi:

Bác còn đau nhiều không?

Hết gần rồi.

Bác vỗ nhẹ bụng.

Đi lại thoải mái.

Rồi bác nhìn hai đứa.

Hai cháu học đến năm mấy rồi?

Năm tư ạ.

Thế còn lâu mới ra trường nhỉ?

Mình cười:

Hai năm nữa bác ạ.

Bác gật đầu.

Cố học.

Sau này bác có bệnh còn tìm.

Dương lập tức nói:

Bác đừng bệnh nữa.

Bọn cháu không cần khách quen đâu.

Bác bật cười.

Mình cũng cười theo.

Rời khỏi phòng, hai thằng đi chậm dọc hành lang.

Dương bỗng hỏi:

Hai năm nữa thật à?

Ừ.

Nhanh vl.

Mình nhìn xuống sân bệnh viện.

Nắng tháng Năm đã bắt đầu gay gắt.

Dưới những tán cây, người nhà bệnh nhân ngồi tránh nắng, người cầm hộp cơm, người dựa ghế ngủ gật.

Mới năm nào còn ngồi xe buýt đi học.

Dương cười.

Lần đầu gặp tao mày còn ít nói vãi.

Mình quay sang.

Mày cũng thế đâu.

Tao thân thiện.

Mày nhiều chuyện.

Địt mẹ.

Hai thằng lại cười.

Nói thì vậy...

nhưng trong lòng mình cũng thấy thời gian chạy nhanh thật.

Nhanh đến đáng sợ.



Ở khu trọ, không khí ôn thi cũng bao trùm cả bốn đứa.

Diệu học Kinh tế nên lịch thi khác mình.

Hương cùng khóa nhưng khác lớp, môn nào thi gần nhau thì mấy đứa lại ngồi học cùng.

Dương thuộc kiểu học bài rất lạ.

Bình thường nó có thể lười kinh khủng.

Nhưng trước thi khoảng một tuần là bắt đầu vào guồng, ngồi lì hàng tiếng.

Có tối hai thằng đang học, Diệu gõ cửa mang lên đĩa hoa quả.

Em vừa đặt xuống vừa hỏi:

Hai anh học đến bao giờ?

Mình không ngẩng đầu.

Chắc thêm tí nữa.

Dương đáp:

Hai giờ.

Diệu tròn mắt.

Hai giờ sáng?

Nó gật đầu.

Sinh viên Y mà em.

Mình quay sang nhìn.

Mười hai giờ nó đã ngủ.

Dương phản đối:

Hôm nay tao quyết tâm.

Diệu cười.

Thế em để hoa quả đây.

Hai anh ăn đi.

Mình kéo tay em lại.

Em học xong chưa?

Em học rồi.

Mai thi à?

Ngày kia.

Thế ngủ sớm đi.

Diệu nhìn mình.

Anh cũng thế.

Đừng lại ngủ gục trên bàn.

Mình hơi ngạc nhiên.

Sao em biết?

Em chỉ xuống má mình.

Sáng nay còn nguyên vết sách.

Dương ngẩng lên cười như điên.

Mình sờ má, cũng bật cười.

Thế mà em không bảo.

Em thấy buồn cười nên thôi.

Mình kéo em lại gần hơn.

Lại đây anh hỏi.

Diệu lùi ngay.

Không.

Anh định làm gì?

Hôn cái.

Đi học bài đi.

Em cười rồi chạy ra ngoài.

Mình nhìn theo.

Dương ngồi bên cạnh lắc đầu.

Yêu nhau mấy năm rồi còn như mới yêu.

Mình quay sang.

Ghen à?

Tao có Hương.

Thế thì im.

Nó cầm quả táo ném sang.



Thế nhưng càng gần ngày thi, Diệu cũng bắt đầu gọi mình nhiều hơn.

Không phải cãi nhau.

Chủ yếu vẫn là hỏi.

Anh đang đâu?

Phòng.

Có Dương ở đấy không?

Có.

Mấy giờ anh ngủ?

Chưa biết.

Mai anh có đi viện không?

Có.

Một hai lần thì chẳng có gì.

Nhưng có hôm mình đang ngồi học, điện thoại rung liên tục.

Mình nhìn thấy tên em.

Không nghe.

Không phải vì giận.

Mà vì đang đọc dở một đoạn khó.

Mười phút sau mở máy, đã thấy ba cuộc gọi.

Mình gọi lại.

Gì thế em?

Sao anh không nghe?

Anh học bài.

Em gọi có tí thôi mà.

Mình thở ra.

Nhưng anh đang tập trung.

Diệu im một chút.

Em chỉ muốn nghe giọng anh.

Nghe câu ấy, cái khó chịu trong mình lại dịu xuống.

Thôi.

Anh xin lỗi.

Em nói đi.

Hai đứa lại nói chuyện vài phút.

Rồi mình quay về bàn học.

Nhưng trong đầu bắt đầu có một cảm giác khá rõ.

Mình yêu em.

Rất yêu.

Nhưng mình cũng muốn có những khoảng thời gian không phải cầm điện thoại.

Lúc ấy, mình chưa biết phải nói điều đó thế nào để em không buồn.

Nên phần lớn...

mình vẫn chọn im.



Kỳ thi bắt đầu vào một buổi sáng đầu tháng Sáu.

Trời nóng kinh khủng.

Mới hơn bảy giờ mà nắng đã đổ xuống sân trường.

Sinh viên đứng kín hành lang, đứa cầm tài liệu, đứa nhẩm bài, đứa hỏi nhau những câu mà chỉ năm phút sau chẳng nhớ nổi đáp án.

Dương đứng cạnh mình, tay vẫn cầm tờ giấy A4.

Mày nhớ cái này không?

Nhớ.

Nói tao nghe.

Mình nói lại.

Nó gật đầu.

Chưa được một phút lại hỏi:

Thế cái kia?

Mình nhìn nó.

Mày học chưa?

Học rồi.

Nhưng tao muốn chắc.

Mày càng hỏi càng quên.

Dương vò đầu.

Địt mẹ, đúng.

Mình giật tờ giấy trong tay nó.

Cất đi.

Sắp vào phòng rồi.

Nó định giành lại.

Cho tao nhìn thêm tí.

Không.

M!

Đi thi.

Nó chửi mình một câu rồi vẫn phải đi theo.



Các môn thi nối nhau.

Có môn làm khá ổn.

Có môn bước ra khỏi phòng là chẳng muốn nhắc tới nữa.

Dương có hôm vừa ra đã hỏi:

Câu ba mày chọn gì?

Mình nói đáp án.

Nó đứng khựng lại.

Địt mẹ.

Tao chọn cái khác.

Mình cười:

Thôi.

Thi xong rồi.

Nhưng tao cay.

Sai một câu thôi.

Biết đâu tao còn sai mười câu.

Mình nhìn nó.

Lạc quan thế.

Hai thằng vừa đi vừa cãi đáp án đến tận cổng trường.

Về tới xóm trọ vẫn chưa thôi.

Hương nghe một lúc phải quát:

Hai anh thi xong rồi thì thôi đi!

Dương vẫn cãi:

Nhưng anh chắc đáp án anh đúng.

Mình nói:

Mày chắc thì sao nãy mày hỏi tao?

Nó im.

Cả phòng cười.



Sau mỗi môn, áp lực lại vơi đi một chút.

Đến môn cuối cùng, cảm giác gần giống như vừa đặt xuống được một bao tải nặng.

Hết giờ.

Mình nộp bài.

Bước ra khỏi phòng thi.

Ánh nắng bên ngoài chói đến mức phải nheo mắt.

Dương ra sau mình chưa đầy một phút.

Nó nhìn mình.

Mình nhìn nó.

Chẳng cần nói.

Hai thằng cùng cười.

Hết năm tư rồi à?

Dương hỏi.

Mình nhìn lại dãy phòng học phía sau.

Chắc thế.

Nó vươn vai thật mạnh.

Địt mẹ.

Nhanh vl.

Mình cũng thấy lạ.

Không phá lên vui như hồi năm nhất thi xong.

Không nghĩ ngay đến game hay đi đâu uống rượu.

Chỉ đứng đó...

có chút trống rỗng.

Bốn năm.

Thật sự đã qua bốn năm rồi.



Buổi chiều, cả bọn thống nhất đi ăn.

Không nhà hàng sang.

Không chỗ gì đặc biệt.

Vẫn một quán lẩu quen trong thành phố.

Bốn đứa ngồi đúng kiểu đã từng ngồi không biết bao nhiêu lần.

Dương phụ trách gọi đồ.

Hương phụ trách ngăn nó gọi quá nhiều.

Diệu ngồi cạnh mình.

Vừa ngồi xuống, em đã hỏi:

Thi ổn không anh?

Tạm.

Tạm là thế nào?

Chắc không trượt.

Diệu cười.

Mục tiêu cao ghê.

Mình gắp miếng thịt sống bỏ vào nồi.

Sinh viên Y sống được qua kỳ thi là thành công rồi.

Dương ngồi đối diện gật đầu:

Chuẩn.

Hương lườm:

Hai anh lúc nào cũng nói như học dốt lắm.

Dương chống chế:

Khiêm tốn.

Khiêm tốn cái gì.

Cả bọn cười.

Nồi lẩu bắt đầu sôi.

Hơi nước bốc lên khiến khuôn mặt mọi người mờ đi sau một lớp khói mỏng.

Mình nhìn ba người trước mặt.

Dương.

Hương.

Diệu.

Ba người đã xuất hiện ở những thời điểm khác nhau.

Nhưng đến năm tư...

gần như trở thành những người có mặt trong hầu hết ký ức của mình.

Đi học.

Đi viện.

Ăn cơm.

Đi chơi.

Cãi nhau.

Làm hòa.

Bán hàng.

Đón Tết.

Thậm chí cùng mình trải qua cả những ngày bố nằm giữa ranh giới sống chết.

Có lẽ thời sinh viên vui nhất không phải vì mình có nhiều tiền.

Cũng chẳng phải vì được tự do.

Mà vì có những người chẳng phải ruột thịt...

nhưng ngày nào cũng gặp.

Đến mức mình tưởng điều ấy sẽ kéo dài mãi.



Ăn được một lúc, Dương nâng cốc bia lên.

Nào.

Làm cái.

Mình cũng nâng.

Hương hỏi:

Chúc gì?

Nó suy nghĩ.

Chúc hết năm tư.

Sang năm năm...

Không thằng nào bị đuổi học.

Mình bật cười.

Chúc nghe hay thế.

Diệu cũng nâng cốc nước ngọt.

Em chúc các anh năm năm học giỏi.

Được vào phòng mổ nhiều hơn.

Mình quay sang nhìn em.

Còn gì nữa?

Diệu cười.

Anh hỏi tham thế.

Chúc riêng anh đi.

Em suy nghĩ một lúc.

Rồi ghé sát, nói đủ nhỏ để chỉ mình nghe:

Chúc anh vẫn yêu em như bây giờ.

Mình khựng một chút.

Sau đó cười.

Cái đấy không cần chúc.

Diệu nhìn mình.

Sao?

Chắc chắn rồi.

Em cười rất tươi.

Hai chiếc cốc khẽ chạm vào nhau.

Lúc ấy...

mình thực sự tin những lời ấy.



Kết quả thi có sau đó không lâu.

Không xuất sắc đến mức phải khoe.

Nhưng đủ tốt.

Mình qua hết.

Dương cũng vậy.

Ngày xem được điểm, hai thằng đang ngồi ở phòng.

Dương nhìn màn hình laptop rồi đập tay xuống bàn.

Xong!

Qua hết!

Mình kéo máy lại kiểm tra.

Ừ.

Thế là hết năm tư thật.

Nó nằm ngửa ra giường.

Hai tay gác sau đầu.

Còn hai năm.

Mình ngồi dựa vào ghế.

Ừ.

Hai năm nữa.

Ngoài cửa sổ, nắng đầu hè chiếu xuống khoảng sân khu trọ.

Dưới tầng một, Diệu với Hương đang nói chuyện.

Tiếng kéo băng dính lại vang lên.

Chắc hai đứa đang đóng đơn.

Một chiếc xe máy chạy qua ngoài đầu ngõ.

Tiếng ve đã bắt đầu xuất hiện trên mấy hàng cây.

Mình ngồi yên.

Bất giác nhớ lại chính căn phòng này nhiều năm trước.

Ngày đầu tiên chỉ có mình.

Một căn phòng khoảng mười mét vuông.

Một chiếc giường.

Vài bộ quần áo.

Mười triệu bố đưa.

Và một thằng sinh viên mới nhập học chẳng biết tương lai sẽ ra sao.

Rồi Dương chuyển vào.

Linh.

V.Anh.

Những người bạn.

Những trận cãi nhau.

Những mối tình.

Những lần đi chơi.

Những buổi học tưởng chừng chẳng bao giờ kết thúc.

Cuối cùng...

đã đến cuối năm tư.

Mình bật cười một mình.

Dương nhìn sang.

Mày cười gì?

Không có gì.

Lại suy tư?

Ừ.

Nó ngồi dậy.

Nghĩ gì?

Mình nhìn quanh phòng.

Tao nghĩ nhanh thật.

Dương im một lúc.

Rồi cũng nhìn căn phòng.

Ừ.

Nhanh thật.

Hai thằng chẳng nói thêm.

Có những người ở với nhau lâu đến mức chẳng cần phải giải thích mình đang nghĩ gì.



Tối hôm đó, mình xuống phòng Diệu.

Em đang gấp mấy bộ quần áo cuối cùng vào túi hàng.

Thấy mình, em hỏi:

Có điểm rồi à?

Mình gật đầu.

Qua hết.

Khuôn mặt Diệu lập tức sáng lên.

Thật á?

Ừ.

Em chạy tới ôm mình.

Em biết mà.

Mình vòng tay ôm lại.

Biết gì?

Anh sẽ qua.

Sao tin anh thế?

Diệu ngẩng lên.

Em bảo rồi.

Em chọn người yêu thì phải giỏi.

Mình cười.

Lại sĩ diện.

Vâng.

Em kéo mình ngồi xuống mép giường.

Thế là anh lên năm năm rồi nhỉ?

Chưa.

Nghỉ hè đã.

Thì vẫn là sắp lên.

Mình gật đầu.

Diệu im một lúc.

Rồi tựa đầu vào vai mình.

Nhanh thật anh nhỉ.

Mới ngày nào...

Em ngừng lại.

Ngày nào?

Ngày em mới gặp anh.

Mình cười.

Em còn bé tí.

Diệu lập tức ngồi thẳng.

Em bé lúc nào?

Kém anh hai khóa còn gì.

Kém hai khóa chứ có phải trẻ con đâu.

Với anh vẫn bé.

Em véo hông.

Anh thôi đi.

Mình cười, ôm em lại.

Hai đứa ngồi dựa vào nhau.

Bên ngoài, tiếng ve kêu râm ran.

Không khí mùa hè len vào căn phòng qua cánh cửa đang mở.

Mình nói:

Sang năm năm chắc anh bận hơn.

Diệu khẽ hỏi:

Bận đến mức không có thời gian cho em à?

Mình quay sang.

Sao lại không?

Em hỏi thế thôi.

Anh vẫn ở đây mà.

Diệu vòng tay ôm lấy mình.

Anh đừng thay đổi nhé.

Mình cười.

Em cứ hay lo linh tinh.

Em sợ.

Sợ gì?

Em không trả lời ngay.

Một lúc sau mới nói:

Sợ một ngày anh không cần em nữa.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên tóc.

Không có đâu.

Anh hứa?

Lại là câu hỏi ấy.

Mình chẳng suy nghĩ.

Anh hứa.

Em mỉm cười.

Tựa sát hơn vào mình.

Còn mình nhìn ra khoảng sân phía trước.

Ở thời điểm ấy...

mình chưa hiểu vì sao Diệu luôn cần nghe những lời đảm bảo như vậy.

Cũng chưa hiểu rằng càng sợ mất một người...

đôi khi người ta lại càng muốn giữ họ thật chặt.

Chặt đến mức người được giữ bắt đầu thấy khó thở.

Nhưng chuyện đó vẫn còn ở phía trước.

Còn mùa hè năm ấy...

mình vẫn đang yêu Diệu.

Vẫn muốn ở cạnh em.

Vẫn tin rằng hai đứa rồi sẽ đi cùng nhau đến rất lâu.



Năm tư của mình kết thúc như thế.

Không có một dấu mốc hoành tráng.

Chẳng có buổi lễ nào để báo rằng mình vừa đi qua thêm một năm của tuổi trẻ.

Chỉ có một bảng điểm.

Một bữa lẩu.

Một căn phòng trọ nóng bức giữa mùa hè.

Và cảm giác rất lạ khi nhận ra mình chỉ còn cách ngày tốt nghiệp hai năm.

Hai năm phía trước...

mình sẽ bước sâu hơn vào bệnh viện.

Vào phòng mổ.

Vào những ca trực kéo dài đến sáng.

Được đứng gần những bác sĩ mà mình từng chỉ dám nhìn từ phía sau.

Được học những thứ chẳng quyển sách nào có thể dạy hết.

Mình cũng sẽ yêu nhiều hơn.

Cãi nhau nhiều hơn.

Mất đi vài thứ.

Gặp lại vài người.

Và trưởng thành theo cách mà lúc ấy mình chẳng thể hình dung được.

Nhưng tất cả những điều đó...

đều bắt đầu sau mùa hè năm tư.

Một mùa hè nằm ngay giữa quãng đời sinh viên của mình.

Khi phía sau đã là bốn năm tuổi trẻ.

Và phía trước...

chỉ còn hai năm để trở thành một bác sĩ chính hiệu
.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Anhaudi2k

Yếu sinh lý
Truyện up chậm, dừng hay dang dở rồi drop đọc ức chế lắm. Mình đang nói đến truyện trên vz ý nha. Ko phải chuyện của thằng thớt đâu
công nhận đọc mấy truyện hay thì toàn drop. cũng may biết đến Hoá Đơn từ trang đấy lên đôi khi vẫn vào đọc lại thì mới nhớ đến trang đó 😂
 

Vuongpeo2k4

Yếu sinh lý
Truyện hay thật bác chủ thớt ạ, em sinh viên thời nay mà cảm giác trọ cũng k được vui như thời của bác, hiếm hoi lắm mới ở khu mấy đứa quen được nhau
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 208: Những bàn tay bắt đầu quen việc

Sau đêm trực hôm ấy, mọi chuyện giữa mình và Diệu có vẻ dịu xuống thật.

Ít nhất là trong một khoảng thời gian.

Em không còn gọi liên tục như trước.

Những hôm mình báo có ca mổ, em chỉ nhắn:

Xong thì gọi em nhé.

Mình trả lời:

Ừ.

Rồi điện thoại nằm im trong túi suốt mấy tiếng.

Có những hôm bước ra khỏi phòng mổ, mở máy lên chỉ thấy đúng một tin nhắn:

"Anh xong chưa?"

Chẳng hiểu sao chỉ một thay đổi nhỏ như thế cũng khiến mình thấy nhẹ nhõm.

Mình cũng cố giữ lời.

Biết hôm nào trực thì báo.

Có việc đột xuất phải ở lại viện thì tranh thủ nhắn một câu.

Hai đứa dường như đã tìm được một khoảng ở giữa.

Em bớt lo.

Mình bớt khó chịu.

Và cuộc sống lại tiếp tục.

...

Thời gian của năm năm trôi nhanh kinh khủng.

Thêm hơn một tháng nữa.

Mình bắt đầu chẳng nhớ nổi mình đã đứng trong bao nhiêu ca mổ.

Có ca chỉ hơn một tiếng.

Có ca kéo dài ba bốn tiếng.

Có hôm vào phòng mổ từ lúc trời còn sáng, bước ra ngoài hành lang đã thấy cửa kính tối om.

Công việc của mình với Dương vẫn chẳng có gì ghê gớm.

Cầm móc.

Giữ hút.

Cắt chỉ.

Phụ bộc lộ trường mổ.

Làm những việc bác sĩ yêu cầu.

Nhưng hai thằng ngày càng quen tay.

Bác sĩ cũng chẳng phải nhắc nhiều như trước.

Hút.

Mình biết phải đưa vào đâu.

Giữ đây.

Dương tự điều chỉnh lực tay.

Cao lên một chút.

Dạ.

Được rồi.

Những câu nói ngắn ngủi như thế dần trở thành thứ âm thanh quen thuộc.

Có hôm đang ngồi viết bệnh án ngoài hành lang, điều dưỡng chỉ cần ló đầu ra:

M với Dương đâu?

Hai thằng gần như cùng lúc:

Dạ?

Thầy gọi.

Chẳng cần hỏi gọi làm gì.

Gấp sổ.

Đứng dậy.

Đi.

...

Có lẽ vì xuất hiện nhiều nên vài bác sĩ trong khoa cũng bắt đầu quen hai thằng.

Có bác gặp ngoài hành lang còn trêu:

Hôm nay không vào mổ à?

Dương cười:

Thầy chưa gọi bọn em ạ.

Thế lát vào.

Nó quay sang nhìn mình.

Hai đứa chẳng cần nói cũng hiểu.

Lại có ca.

Những ngày ấy mệt.

Nhưng vui.

Có những hôm chân đau đến mức về phòng chỉ muốn nằm.

Thế mà sáng hôm sau nghe có ca hay...

hai thằng vẫn có mặt.

...

Rồi một buổi chiều, mình có một trải nghiệm mà sau này vẫn nhớ khá rõ.

Ca mổ hôm ấy không quá phức tạp.

Mình đứng phụ từ đầu.

Dương đứng phía đối diện.

Đến lúc gần kết thúc, bác sĩ kiểm tra lại trường mổ rồi bắt đầu đóng.

Mình vẫn đứng giữ.

Cho đến khi xử lý gần xong các lớp phía trong, bác sĩ quay sang nhìn mình.

M.

Dạ?

Khâu da bao giờ chưa?

Mình hơi bất ngờ.

Dạ... trên người thật thì chưa ạ.

Bác sĩ cười.

Thế trên cái gì rồi?

Dạ bọn em có học thực hành ạ.

Nhưng ít.

Ông gật đầu.

Được.

Rồi đưa dụng cụ sang.

Làm thử đi.

Tim mình tự nhiên đập nhanh hơn.

Một thao tác cực kỳ nhỏ nếu so với cả cuộc mổ.

Nhưng với một thằng sinh viên...

đó là lần đầu tiên bác sĩ thật sự giao cho mình khép lại một phần vết mổ trên bệnh nhân.

Mình nhận dụng cụ.

Bàn tay tự nhiên cứng hơn bình thường.

Bác sĩ đứng cạnh.

Thả lỏng tay.

Dạ.

Cầm thế căng quá.

Mình điều chỉnh.

Ông chỉ vào mép da.

Đừng chỉ nhìn đầu kim.

Nhìn hai mép da.

Lấy khoảng cách cho đều.

Mình gật đầu.

Dạ.

Đưa kim qua.

Mũi đầu tiên.

Không đẹp.

Khoảng cách hai bên hơi lệch.

Bác sĩ nhìn.

Bên này em lấy nhiều quá.

Mình hơi ngượng.

Dạ.

Không sao.

Làm tiếp.

Mũi thứ hai.

Mình cố căn kỹ hơn.

Đưa kim vào.

Xoay cổ tay.

Đi qua phía bên kia.

Bác sĩ nói:

Đấy.

Tốt hơn rồi.

Mình buộc.

Lực hơi chặt.

Ông lại nhắc:

Đừng siết quá.

Đứt mẹ da ra bây giờ

Mấy người trong phòng bật cười.

Mình cũng cười sau khẩu trang.

Dạ.

Mũi tiếp theo.

Chậm.

Rất chậm.

Nhưng khá hơn.

Đến đoạn cuối, bác sĩ lấy lại.

Được rồi.

Về tập thêm.

Mình gật đầu.

Dạ.

Chỉ vậy thôi.

Không lời khen hoành tráng.

Không ai vỗ vai.

Không có gì đáng để người khác phải nhớ.

Nhưng lúc bước ra khỏi phòng mổ...

mình vui kinh khủng.

...

Dương đi bên cạnh nhìn mình.

Mặt mày tươi thế?

Mình cười.

Tao vừa khâu.

Tao biết.

Tao đứng đối diện mày mà.

Thì lần đầu.

Nó bĩu môi.

Khâu có mấy mũi.

Mình quay sang.

Mấy mũi đầu đời đấy bố.

Dương cười.

Hai mũi đầu trông như chó gặm.

Mình đạp nhẹ vào chân nó.

Địt mẹ mày.

Thật.

Mũi đầu bên to bên bé.

Mình cũng phải cười.

Tao biết.

Dương giơ hai tay minh họa.

Mày siết nút đầu tiên như buộc bao tải.

Mình cười đến mức phải dừng lại.

Thầy cũng bảo rồi.

Hai thằng đi thêm một đoạn.

Tự nhiên Dương nói:

Tao cũng muốn tập.

Mình nhìn nó.

Mua bộ về tập không?

Nó gật ngay.

Mua.

Tao với mày tập cho đẹp.

Mình cũng gật.

Chơi.

Một quyết định rất đơn giản.

Nhưng từ tối hôm ấy...

căn phòng trọ của hai thằng bắt đầu xuất hiện thêm một thứ mới.

Bộ tập khâu.

...

Hai thằng tìm mua mấy bộ dụng cụ cơ bản.

Kìm mang kim.

Panh.

Kéo.

Chỉ.

Kim.

Và miếng da mô phỏng để tập.

Ngày mang về, Dương hào hứng chẳng khác gì mua đồ chơi mới.

Nó đặt hết lên bàn.

Tối chiến.

Mình nhìn đồng hồ.

Mai đi viện sớm đấy.

Một tiếng.

Mình cười.

Một tiếng của mày tao biết rồi.

Quả nhiên...

một tiếng biến thành gần ba tiếng.

...

Ban đầu khâu xấu kinh khủng.

Trong phòng mổ nhìn bác sĩ làm cứ tưởng đơn giản.

Kim đi vào.

Xoay cổ tay.

Đi ra.

Buộc nút.

Xong.

Đến khi tự làm mới thấy chẳng đơn giản tí nào.

Mũi thì gần.

Mũi thì xa.

Có mũi lấy sâu.

Có mũi lấy nông.

Hai mép mô hình kéo vào nhau chẳng đều.

Dương làm được một đoạn, giơ lên.

Đẹp không?

Mình nhìn.

Như đường làng sau lũ.

Nó chửi:

Địt mẹ.

Mày làm đi.

Mình nhận.

Khâu một đoạn.

Nó nhìn xong cười lớn.

Mày hơn tao đéo đâu.

Ít nhất tao thẳng hơn.

Thẳng cái lồn.

Hai thằng ngồi cãi nhau.

Rồi tháo chỉ.

Khâu lại.

...

Đêm đầu tiên tập đến hơn một giờ sáng.

Mình bắt đầu nhận ra vấn đề của mình là lực tay.

Mình hay siết hơi mạnh.

Dương thì khoảng cách các mũi không đều.

Hai thằng vừa làm vừa soi lỗi nhau.

Mày lấy rộng quá.

Mày siết chặt quá.

Kim vuông góc vào.

Cổ tay.

Xoay cổ tay.

Đừng kéo như kéo dây thừng.

Có lúc nói chuyện nghe như hai thằng đã là bác sĩ lâu năm.

Nhưng nhìn xuống miếng tập...

đường khâu vẫn méo xệch.

Cả hai lại cười.

...

Từ hôm ấy thành nghiện.

Đi viện về.

Ăn cơm.

Tắm.

Học bài xong.

Hai thằng lại lôi bộ khâu ra.

Có hôm Diệu lên phòng lúc gần mười hai giờ vẫn thấy mình ngồi cúi trên bàn.

Em đứng ngoài cửa nhìn.

Hai anh làm gì đấy?

Dương không ngẩng đầu.

Phẫu thuật.

Diệu tròn mắt.

Mình cười.

Nó điên đấy.

Em bước vào.

Nhìn miếng da mô phỏng trên bàn.

Hai anh tập khâu à?

Ừ.

Diệu đứng cạnh mình.

Nhìn một lúc.

Anh khâu cái này á?

Ừ.

Ghê thế.

Mình bật cười.

Giả mà ghê gì.

Em nhìn đoạn mình vừa làm.

Cái nào của anh?

Mình chỉ.

Đây.

Diệu nghiêng đầu ngắm.

Cũng đẹp mà.

Dương lập tức phản đối.

Em đừng động viên nó.

Đoạn này méo.

Mình chỉ sang miếng của nó.

Của mày thẳng lắm.

Diệu nhìn hai đoạn.

Rồi bật cười.

Em thấy hai anh ngang nhau.

Dương gật.

Người ngoài công tâm.

Mình kéo tay Diệu.

Ngồi đây.

Em ngồi xuống cạnh.

Mình tiếp tục tập.

Một lúc sau Diệu chống cằm nhìn.

Anh thích Ngoại thật nhỉ?

Mình vẫn nhìn vào tay.

Ừ.

Sao em biết?

Nhìn anh là biết.

Mình quay sang.

Nhìn kiểu gì?

Em cười.

Bình thường học bài anh có bao giờ vui thế đâu.

Dương ở đối diện phá lên.

Chuẩn.

Mình cầm cuộn chỉ ném sang.

Im.

Diệu cười.

Rồi tựa nhẹ đầu vào vai mình.

Anh cứ học đi.

Em ngồi đây một lúc.

Mình chẳng nói gì.

Chỉ khẽ nghiêng đầu chạm vào tóc em.

Những lúc như vậy...

mình lại thấy mọi mâu thuẫn giữa hai đứa dường như chẳng đáng kể.

...

Sau khoảng một tuần, tay bắt đầu khác thật.

Không phải giỏi.

Nhưng quen hơn.

Mình biết điều chỉnh lực.

Biết căn khoảng cách.

Biết nhìn hai mép thay vì chỉ chăm chăm nhìn kim.

Dương cũng tiến bộ rất nhanh.

Có hôm hai thằng đặt hai miếng tập cạnh nhau.

Nó hỏi:

Mày thấy chưa?

Mình gật.

Đỡ phế rồi.

Đẹp vl còn gì.

Đẹp với mày thôi.

Mai mang vào cho thầy chấm.

Mình cười.

Mày điên à?

Nhưng hôm sau...

cơ hội đến thật.

...

Một ca mổ kết thúc vào đầu giờ chiều.

Bác sĩ đang chuẩn bị đóng da.

Ông nhìn sang mình.

M.

Dạ?

Lần trước về tập chưa?

Mình hơi bất ngờ vì bác vẫn nhớ.

Dạ rồi ạ.

Tập nhiều không?

Dương đứng phía bên kia chen vào:

Dạ đêm nào bọn em cũng tập ạ.

Bác sĩ bật cười.

Chăm thế?

Mình cũng cười.

Dạ.

Ông đưa dụng cụ sang.

Thế hai thằng làm đi.

Mình nhận.

Lần này...

tay không run như trước.

Đưa kim.

Xoay.

Ra kim.

Buộc.

Mũi đầu.

Bác sĩ không nói.

Mũi thứ hai.

Vẫn im.

Mũi thứ ba.

Ông mới nói:

Đỡ nhiều rồi.

Chỉ bốn chữ.

Nhưng mình vui đến mức phải cố giữ mặt bình thường.

Dạ.

Ông chỉ:

Khoảng cách giữ đều.

Đừng vội.

Khâu đẹp trước.

Tốc độ sau.

Dạ.

Mình tiếp tục.

Đến cuối đoạn, bác sĩ nhìn lại.

Được.

Rồi quay sang Dương.

Em tập cùng nó đúng không?

Dương lập tức:

Dạ.

Ca sau em làm.

Mắt nó sáng lên.

Dạ vâng.

Ra khỏi phòng mổ...

nó đập vai mình.

Nghe chưa?

Ca sau tao.

Mình cười.

Khâu cho thẳng vào.

Đừng đường làng nữa.

Nó chỉ tay.

Mày đợi đấy.

...

Và từ đó...

hai thằng bắt đầu được khâu da thường xuyên hơn thật.

Không phải ca nào.

Không phải bác sĩ nào cũng giao.

Nhưng những người đã quen hai thằng, biết bọn mình chịu khó và có tập, thường đến cuối ca sẽ hỏi:

Đứa nào khâu?

Có hôm mình.

Có hôm Dương.

Có hôm chia nhau mỗi thằng một đoạn.

Bác sĩ luôn đứng cạnh.

Làm sai thì sửa.

Khoảng cách không đều thì nhắc.

Nút chặt quá thì tháo.

Mũi xấu thì làm lại.

Mình không khó chịu.

Ngược lại còn thích bị sửa.

Vì mỗi lần bị chỉ ra một lỗi...

lần sau mình ít mắc lại hơn.

...

Có hôm khâu xong, bác sĩ nhìn một lượt rồi nói:

Đường này được đấy.

Mình đứng im.

Nhưng trong bụng vui vl.

Ra ngoài, Dương hỏi:

Thầy khen à?

Ừ.

Khen gì?

Đường này được.

Nó bĩu môi.

Có thế cũng khoe.

Mình cười.

Ít nhất được khen.

Ca chiều tao khâu đẹp hơn.

Để xem.

Thế là tự nhiên hai thằng lại có một cuộc cạnh tranh rất trẻ con.

Ai khâu thẳng hơn.

Ai đều hơn.

Ai bị bác sĩ nhắc ít hơn.

Nhưng chính cái sự hơn thua ấy lại khiến cả hai tiến bộ.

...

Có những tối đã mười hai giờ.

Dương nằm trên giường rồi.

Mình vẫn ngồi dưới bàn tập thêm vài đường.

Nó thò đầu xuống.

Mày chưa ngủ à?

Tí.

Mai mày khâu à?

Không biết.

Thế tập làm gì?

Mình vẫn nhìn tay.

Biết đâu được gọi.

Nó im vài giây.

Rồi trèo xuống.

Đưa tao cái kìm.

Mình cười.

Mày vừa bảo ngủ.

Tự nhiên tỉnh.

Thế là hai thằng lại ngồi.

Một giờ.

Có hôm hai giờ sáng.

Dưới ánh đèn bàn.

Một miếng da mô phỏng.

Vài cuộn chỉ.

Hai thằng sinh viên năm năm cắm cúi tập đi tập lại một động tác tưởng chừng rất nhỏ.

Lúc ấy mình không nghĩ gì xa.

Chỉ muốn lần sau làm đẹp hơn lần trước.

...

Nhưng phòng mổ cũng dạy mình một điều khác.

Khâu đẹp không có nghĩa là ca mổ đã xong.

Một buổi sáng, mình với Dương đi qua buồng bệnh của một bác mình từng phụ mổ cách đó hai hôm.

Theo thói quen, hai thằng ghé vào.

Bác vẫn tỉnh.

Nhưng nhìn sắc mặt không được như hôm trước.

Mình hỏi:

Bác thấy trong người thế nào ạ?

Bác nói:

Hôm nay mệt hơn cháu ạ.

Dương đứng bên kia nhìn túi dẫn lưu.

Mình cũng để ý.

Có vài thứ khác hôm trước.

Không quá rõ.

Nhưng đủ để hai thằng thấy không yên tâm.

Mình không tự kết luận.

Chỉ nói:

Bác nằm nghỉ nhé.

Rồi kéo Dương ra ngoài.

Báo bác sĩ không?

Nó gật.

Báo.

Hai thằng đi tìm bác sĩ phụ trách.

Ông xuống khám lại khá kỹ.

Xem dẫn lưu.

Hỏi bệnh.

Kiểm tra dấu hiệu sinh tồn.

Sau đó cho thêm chỉ định theo dõi và kiểm tra.

Ra ngoài, bác sĩ nhìn hai thằng.

Ai thấy trước?

Mình nói:

Dạ bọn em đi qua thấy bác mệt hơn hôm qua ạ.

Ông gật đầu.

Tốt.

Thấy khác thì báo.

Đấy mới là theo bệnh.

Mình với Dương cùng:

Dạ.

...

Câu ấy khiến mình nghĩ suốt cả buổi.

Đấy mới là theo bệnh.

Phòng mổ hấp dẫn thật.

Được cầm dụng cụ.

Được khâu.

Được đứng dưới ánh đèn mổ.

Cảm giác rất khác.

Nhưng bệnh nhân không kết thúc ở đường chỉ cuối cùng.

Sau cánh cửa phòng mổ...

người ta vẫn còn đau.

Vẫn có thể sốt.

Vẫn có thể chảy máu.

Vẫn có thể xảy ra hàng chục vấn đề.

Và một người làm Ngoại không thể chỉ thích mổ.

...

Từ đó mình với Dương có thêm một thói quen.

Những bệnh nhân mà hai thằng từng theo ca...

nếu có thời gian sẽ quay lại xem.

Có hôm chẳng làm gì.

Chỉ hỏi:

Bác ăn được chưa?

Đỡ đau chưa?

Đi lại được không?

Có bệnh nhân thấy hai thằng còn nhớ mình thì vui lắm.

Một bác cười:

Hai bác sĩ lại kiểm tra tôi à?

Mình cười.

Bọn cháu vẫn sinh viên thôi bác.

Bác xua tay.

Rồi cũng thành bác sĩ.

Cố học.

Những câu nói đơn giản ấy...

nhiều khi khiến mình vui hơn cả điểm thi.

...

Cuộc sống ở khu trọ vẫn thế.

Chỉ có hai chiếc blouse phải giặt thường xuyên hơn.

Hai bộ tập khâu nằm thường trực trên bàn.

Sách vở dày hơn.

Và thời gian ngủ ít hơn.

Có hôm mình về gần mười giờ tối.

Phòng Diệu vẫn sáng.

Mình bước vào.

Em đang ngồi giữa một đống túi hàng.

Băng dính.

Quần áo.

Giấy ghi đơn.

Nhưng đầu đã gục xuống mép giường.

Ngủ mất rồi.

Mình đứng ở cửa nhìn một lúc.

Không gọi.

Đi tới nhẹ nhàng lấy cuộn băng dính khỏi tay em.

Xếp mấy túi hàng sang bên.

Rồi lấy chiếc chăn mỏng đắp lên.

Diệu cựa mình.

Mở mắt.

Anh về rồi à?

Ừ.

Sao không gọi em?

Mình cười.

Em ngủ như chết gọi gì.

Em ngồi dậy.

Mấy giờ rồi?

Gần mười giờ.

Anh ăn chưa?

Rồi.

Diệu dụi mắt.

Hôm nay có mổ không?

Có.

Anh được khâu không?

Mình cười.

Có.

Em tỉnh hẳn.

Đẹp không?

Đẹp.

Ai bảo?

Anh tự bảo.

Diệu bật cười.

Thế không tính.

Mình ngồi xuống cạnh.

Bác sĩ bảo được.

Thật á?

Ừ.

Khuôn mặt em sáng lên như chính em được khen.

Em bảo mà.

Anh làm được.

Mình nhìn em.

Không hiểu sao tự nhiên thấy rất thương.

Kéo em lại.

Ôm vào lòng.

Diệu ngơ ngác.

Sao thế?

Không sao.

Mệt à?

Hơi mệt.

Em vòng tay ôm mình.

Thế ngồi đây tí.

Mình tựa cằm lên tóc em.

Hai đứa chẳng nói gì.

Những lúc như vậy...

mình vẫn thấy Diệu là nơi mình muốn trở về sau một ngày dài.

...

Nhưng vấn đề giữa hai đứa chưa thực sự biến mất.

Một hôm mình theo bác sĩ sang một khoa khác xem một trường hợp khá hay.

Đi cùng có Dương và vài sinh viên.

Mải đi nên chẳng báo Diệu.

Đến lúc quay lại, mở điện thoại thấy hai cuộc gọi.

Mình gọi lại.

Anh đây.

Diệu hỏi:

Anh đi đâu thế?

Anh sang khoa khác theo ca.

Sao không bảo em?

Mình im mất một giây.

Cái cảm giác quen thuộc lại xuất hiện.

Nhưng nhớ cuộc nói chuyện trước...

mình cố nói nhẹ.

Anh đi theo bác sĩ thôi.

Anh đã nói có những lúc anh không báo được mà.

Diệu im.

Một lúc sau mới đáp:

Vâng.

Mình hỏi:

Em giận à?

Không.

Thật không?

Thật.

Em chỉ hỏi thôi.

Mình cũng không muốn kéo dài.

Tối anh về sớm.

Mình đi ăn nhé?

Giọng em dịu xuống.

Vâng.

Thế là hết.

Không cãi.

Không khóc.

Nhưng khi tắt máy...

mình vẫn đứng nhìn màn hình vài giây.

Vấn đề ấy vẫn còn.

Chỉ là cả hai đang cố không chạm mạnh vào nó.

...

Thêm vài tuần nữa trôi qua.

Giữa học kỳ năm năm đến lúc nào mình chẳng nhận ra.

Bệnh viện ngày càng chiếm nhiều thời gian.

Nhưng đổi lại...

mình cảm thấy bản thân tiến bộ rõ.

Các bác sĩ nhớ mặt.

Điều dưỡng quen tên.

Có ca nhìn thấy mình, một chị điều dưỡng còn nói:

Hôm nay hai đứa lại trực à?

Dương cười:

Chị nhìn mặt bọn em chán chưa?

Chán rồi.

Nhưng được cái sai vặt tiện.

Cả bọn cười.

Có mấy em khóa dưới gặp mình ngoài hành lang còn hỏi:

Anh ơi, muốn được vào mổ nhiều thì làm thế nào?

Mình nghe mà hơi buồn cười.

Mới năm nào mình còn đứng ngoài nhìn các anh khóa trên.

Giờ đã có người hỏi mình.

Mình chỉ nói:

Chịu khó đi.

Có ca thì xin vào.

Không biết thì hỏi.

Với học lại giải phẫu cho chắc.

Một đứa hỏi:

Bác sĩ có hay mắng không anh?

Dương đứng cạnh chen vào:

Có.

Mắng thì nghe.

Mắng xong nhớ là được.

Mình cười.

Chuẩn.

...

Một tối, mình với Dương vừa ra khỏi phòng mổ.

Đã gần tám giờ.

Hai thằng đang định thay đồ về thì bác sĩ đi ngang qua.

Ông nhìn hai đứa.

Mai có bận không?

Mình đáp:

Dạ buổi sáng bọn em ở khoa ạ.

Ông gật.

Mai có ca hơi khó.

Hai đứa rảnh thì vào.

Mình với Dương nhìn nhau.

Không còn cái kiểu mắt sáng lên rồi hí hửng như những lần đầu.

Chỉ cùng gật.

Dạ.

Bác sĩ đi khuất.

Dương mới nói:

Mấy giờ?

Mai hỏi.

Lại đứng mấy tiếng đây.

Mình cười.

Sợ à?

Nó nhếch mép.

Sợ đéo gì.

Tao chỉ sợ đói.

Mình bật cười.

Mai ăn hai cái bánh mì.

Hợp lý.

Hai thằng đi dọc hành lang.

Ánh đèn bệnh viện kéo bóng hai đứa dài xuống nền gạch.

Mình nhìn đôi bàn tay mình.

Những ngón tay từng run khi cầm dụng cụ lần đầu.

Từng siết nút khâu chặt đến mức bác sĩ phải nhắc.

Từng tạo ra những đường chỉ mà Dương bảo trông như đường làng sau lũ.

Bây giờ...

vẫn đôi bàn tay ấy.

Chưa giỏi.

Còn vụng.

Còn phải học rất nhiều.

Nhưng đã bắt đầu quen việc.

Có lẽ trưởng thành trong nghề không phải một ngày tự nhiên mình nhận ra mình đã biết thật nhiều.

Mà là từng chút một.

Một câu hỏi trả lời được.

Một lỗi không mắc lại.

Một mũi khâu đẹp hơn hôm qua.

Một bệnh nhân mình nhớ quay lại xem.

Và một ngày nào đó...

người đi trước nhìn quanh phòng rồi gọi đúng tên mình:

M.

Vào đây phụ tôi.

Chỉ thế thôi.

Nhưng với một thằng sinh viên Y năm năm lúc ấy...

đã đủ để mình biết rằng những đêm ngồi dưới ánh đèn bàn, cùng Dương tháo đi khâu lại từng đường chỉ méo xệch...

không hề vô nghĩa.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 209: Những ngày không còn đủ thời gian

Càng đi sâu vào năm năm, mình càng cảm thấy một ngày hai mươi bốn tiếng bắt đầu không đủ.

Sáng đi viện.

Chiều có hôm học lý thuyết.

Tối về đọc bài.

Có lịch trực thì ở lại.

Có ca mổ thì lại chẳng biết mấy giờ mới được về.

Những ngày đầu còn đếm xem hôm nay thứ mấy.

Sau một thời gian...

mình chỉ nhớ ngày nào có ca.

Ngày nào có bài phải trình.

Ngày nào được nghỉ.

Cuộc sống sinh viên năm năm bắt đầu bị chia nhỏ thành những khoảng thời gian như vậy.

...

Mình với Dương cũng ngày càng được các bác sĩ gọi vào phòng mổ nhiều hơn.

Không phải vì hai thằng giỏi.

Càng không phải vì có gì đặc biệt.

Chỉ đơn giản là chịu khó.

Gọi thì có mặt.

Đứng lâu cũng cố.

Không biết thì hỏi.

Bị mắng thì nghe.

Và sau mỗi ca vẫn hay quay lại xem bệnh nhân.

Có bác sĩ dần thành quen.

Thấy mình ngoài hành lang liền hỏi:

Chiều có học không?

Dạ không ạ.

Thế vào ca.

Dạ.

Mình chẳng còn háo hức đến mức cười toe như những lần đầu.

Nhưng trong lòng vẫn vui.

Cảm giác được một người đi trước nhớ tới mình...

đối với một thằng sinh viên lúc ấy có giá trị lắm.


Việc khâu da cũng bắt đầu trở nên quen tay hơn.

Sau những đêm hai thằng ngồi tập đến một, hai giờ sáng, đường khâu trên miếng mô phỏng ngày càng thẳng.

Khoảng cách đều hơn.

Lực tay cũng bớt vụng.

Có hôm bác sĩ đóng gần xong thì quay sang:

M.

Dạ.

Làm nốt đi.

Mình nhận dụng cụ.

Không còn cái cảm giác bàn tay cứng ngắc như lần đầu.

Vẫn tập trung.

Nhưng tự nhiên hơn.

Khâu xong một đoạn, bác sĩ nhìn.

Được.

Sau ca tôi thì cuối ca khâu cho.

Trong lòng mình vui vl.

Nhưng ngoài mặt vẫn:

Dạ.

Ra khỏi phòng, Dương lập tức hỏi:

Bác bảo gì?

Sau ca bác thì tao khâu.

Nó bĩu môi.

Có gì đâu.

Hôm qua bác khác cũng bảo tao thế.

Mình quay sang:

Thật không?

Nó cười đểu.

Không.

Mình đấm vai nó.

Súc vật.

Hai thằng lại cười.

...

Tối về vẫn lôi bộ tập khâu ra.

Nhưng giờ không còn tập đến sáng liên tục nữa.

Chỉ hôm nào rảnh thì làm.

Có khi mình vừa khâu xong một đường, Dương nằm trên giường thò đầu xuống:

Mũi thứ tư lệch.

Mình nhìn.

Lệch chỗ đéo nào?

Hơi lệch.

Mày nhìn bằng kính hiển vi à?

Nó chống tay lên cằm.

Tao nhìn bằng con mắt của một phẫu thuật viên.

Mình cầm chiếc khăn ném thẳng vào mặt.

Phẫu thuật viên cái lồn.

Căn phòng lại đầy tiếng chửi với tiếng cười.

Nhưng chính những lần soi mói nhau như thế khiến hai thằng khá lên thật.


Rồi đến một ca mổ mà sau này mình nhớ rất lâu.

Không phải vì mình làm được điều gì hay.

Mà vì hôm ấy...

mình lần đầu biết cảm giác trong phòng mổ có thể thay đổi chỉ trong vài giây.

Buổi sáng đó khoa khá đông.

Bác sĩ gọi hai thằng vào từ sớm.

Hôm nay ca này hơi khó.

Hai đứa tập trung.

Mình với Dương cùng đáp:

Dạ.

Không ai đùa.

Cũng chẳng ai hỏi nhiều.

Từ cách bác sĩ nói, mình biết ca hôm ấy không giống những ca thường ngày hai thằng vẫn theo.


Những giờ đầu trôi tương đối ổn.

Mình đứng bên trái.

Dương phía đối diện.

Công việc vẫn quen thuộc.

Giữ.

Hút.

Điều chỉnh theo yêu cầu.

Quan sát.

Mình cố nhìn từng thao tác.

Không hiểu thì ghi nhớ để sau hỏi.

Ca kéo dài.

Cơ thể bắt đầu mỏi.

Nhưng mình vẫn tập trung được.

Cho đến một khoảnh khắc...

chỉ đúng một khoảnh khắc thôi.

Không biết vì mệt hay vì đầu óc lơ đi đúng lúc ấy, sự chú ý của mình rời khỏi trường mổ vài giây.

Có tiếng bác sĩ nói nhanh:

Hút!

Mình phản ứng chậm hơn bình thường.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đúng lúc đó, tình trạng chảy máu xuất hiện bất ngờ hơn những gì mình từng chứng kiến trước đây.

Mình chỉ nhớ một màu đỏ bật lên trước mắt.

Máu bắn ra.

Tóe lên găng.

Áo.

Rồi bắn cả lên tấm kính và phần mặt phía trên khẩu trang của mình.

Mọi thứ xảy ra rất nhanh.

Nhưng trong cảm giác của mình...

nó như chậm lại.

Mình đứng chết trân.

Đầu óc trống rỗng.

Tầm nhìn tự nhiên hoa lên một chút.

Tiếng monitor.

Tiếng hút.

Tiếng người trong phòng.

Mọi thứ đang ở rất gần nhưng lại như xa ra.

Mình chưa từng thấy lượng máu bật ra ngay trước mặt như thế.

Không phải trong sách.

Không phải trên màn hình.

Mà cách mình chỉ vài chục centimet.

Tay mình cứng lại.

Bác sĩ quát:

M!

Mình giật mình.

Dạ!

Đứng cái đéo gì đấy!

Hút đi!

Mình luống cuống đưa tay lại.

Dương phía đối diện cũng có vẻ hoảng.

Nó điều chỉnh tay hơi chậm.

Bác sĩ lại quát:

Địt mẹ, tập trung vào!

Đéo phải đứng đây xem phim!

Cả người mình như tỉnh hẳn.

Dạ!

Bác sĩ vẫn thao tác rất nhanh.

Giọng gắt nhưng hoàn toàn không hoảng.

M, nhìn vào chỗ đang làm!

Đừng có nhìn máu!

Dương, giữ cho chắc!

Tay mày rung cái đéo gì đấy!

Dương đáp:

Dạ!

Bình tĩnh!

Hai thằng mà cuống thì địt mẹ tao tống hết ra bây giờ!

Mình nghe đến câu ấy, bụng lạnh toát.

Nhưng bác sĩ không đuổi.

Ông chỉ tiếp tục:

Hút đúng chỗ.

Đúng rồi.

Giữ đấy.

Đừng kéo mạnh.

Mình cố hít một hơi thật sâu sau lớp khẩu trang.

Ép hai mắt trở lại vùng mổ.

Không nhìn vết máu trên kính.

Không nhìn áo mình.

Chỉ nhìn vào việc đang phải làm.

Tim vẫn đập rất nhanh.

Nhưng tay bắt đầu nghe lời hơn.

Đấy.

Bác sĩ nói cộc lốc.

Thế có phải được không.

Mình không dám đáp gì ngoài:

Dạ.


Khoảng thời gian sau đó mình gần như không còn biết mỏi.

Toàn bộ sự tập trung dồn hết vào từng câu bác sĩ nói.

Hút.

Làm.

Cao.

Chỉnh.

Giữ.

Giữ.

Mình không dám để đầu óc trôi đi thêm lần nào.

Dương bên kia cũng vậy.

Mắt nó căng lên.

Hai thằng chẳng còn trao đổi với nhau một ánh nhìn.

Bác sĩ vẫn làm việc.

Bình tĩnh đến mức mình dần lấy lại được nhịp.

Tình trạng trong trường mổ được kiểm soát.

Không khí bớt căng.

Lúc ấy mình mới phát hiện lưng áo bên trong đã ướt đẫm.

Không biết vì nóng.

Hay vì sợ.

Có lẽ cả hai.


Khi phần khó nhất đã qua, bác sĩ mới nói:

Xong rồi, thở đi!

Dương gần như thở phào thành tiếng.

Mình cũng cười rất gượng sau khẩu trang.

Bác sĩ nhìn qua:

M.

Dạ?

Lúc nãy sợ à?

Mình không dám sĩ.

Dạ... hơi sốc ạ.

Ông hừ một tiếng.

Sốc thì được.

Đứng đần ra thì không được.

Cả phòng có người bật cười nhỏ.

Mình cũng cười ngượng.

Dạ.

Bác sĩ nói tiếp:

Vào Ngoại thấy máu là bình thường.

Có bất ngờ thì càng phải tập trung.

Mày cuống thì người bệnh chịu.

Câu ấy làm mình nghiêm hẳn.

Dạ.

Ông quay sang Dương:

Còn mày nữa.

Tay rung như cầy sấy.

Dương lí nhí:

Dạ.

Lần sau rung thì tự cắn lưỡi cho tỉnh.

Mấy người trong phòng lại cười.

Dương cũng cười gượng.

Bác sĩ chửi nghe thô.

Nhưng chẳng có ác ý.

Ngược lại...

cái kiểu vừa chửi vừa kéo hai thằng trở lại nhịp làm việc ấy khiến mình cảm thấy ông vẫn muốn bọn mình ở lại.

Nếu không...

ông hoàn toàn có thể đuổi hai thằng ra ngoài từ lâu.


Ca mổ kết thúc khá muộn.

Khi bước ra khỏi phòng, mình tháo khẩu trang.

Dương nhìn mặt mình rồi bật cười.

Địt mẹ.

Mặt mày còn vết máu này.

Mình đi tới gương.

Trên phần da gần trán và cạnh kính vẫn còn vài vệt đã khô.

Nhìn thấy chúng...

cảm giác ban nãy lại trở về một chút.

Mình rửa mặt rất lâu.

Nước lạnh chảy qua.

Hai bàn tay vẫn hơi run nhẹ.

Dương đứng cạnh.

Lần này nó không trêu nữa.

Lúc nãy tao cũng rén vãi lồn.

Mình nhìn qua gương.

Tao tưởng mỗi tao.

Đéo.

Máu bật lên cái tao cũng đơ.

Mình bật cười.

Bác chửi mày tay rung.

Nó cười.

Mày bị chửi đứng đần.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

Có lẽ chỉ cần nhận ra thằng bên cạnh cũng sợ như mình...

cái cảm giác xấu hổ tự nhiên giảm đi rất nhiều.


Mình với Dương chưa về ngay.

Bác sĩ gọi hai thằng lại ngoài hành lang.

Ông cởi mũ, ngồi xuống ghế.

Giọng không còn gắt như trong phòng mổ nữa.

Hai đứa hôm nay thấy thế nào?

Mình đáp thật:

Dạ em bị mất tập trung lúc ấy.

Em không nghĩ lại chảy nhiều như vậy.

Bác sĩ gật.

Đấy là cái ngu đầu tiên.

Mình hơi khựng.

Ông nói tiếp:

Phẫu thuật không phải lúc nào cũng đi đúng như đầu mình nghĩ.

Càng ca khó càng phải chuẩn bị tâm lý chuyện bất ngờ xảy ra.

Dương hỏi:

Lúc máu ra nhiều như thế thì làm sao để không cuống ạ?

Bác sĩ nhìn hai thằng.

Không có cách thần kỳ.

Gặp nhiều.

Học nhiều.

Biết mình đang đứng trước cái gì.

Và quan trọng nhất là đừng để não đứng lại.

Ông chỉ tay vào mình.

M lúc nãy bị cái đấy.

Mắt thấy máu cái là đầu tắt.

Mình gật.

Dạ.

Người mổ không được phép thế.

Ông dựa lưng vào ghế.

Sợ không xấu.

Tao đi mổ bao nhiêu năm vẫn có lúc căng.

Nhưng tay với đầu vẫn phải làm việc.

Hiểu chưa?

Hai thằng cùng:

Dạ.

Ông nhìn Dương.

Còn mày thấy bạn cuống thì đừng cuống theo.

Một thằng mất bình tĩnh đã đủ mệt rồi.

Dương gật mạnh.

Dạ.

Bác sĩ im một lúc rồi nói thêm:

Với sinh viên như chúng mày...

Không biết thì đừng cố làm.

Có vấn đề thì nghe lệnh.

Đừng tự tiện.

Tao quát thì nghe câu tao cần mày làm cái gì, đừng chỉ nghe tiếng chửi.

Câu cuối làm hai thằng bật cười.

Ông cũng cười.

Tao chửi có mất miếng thịt nào đâu.

Để bệnh nhân mất máu mới là chuyện.

Mình gật.

Dạ.

Bác sĩ đứng dậy.

Trước khi đi còn vỗ nhẹ vai mình.

Hôm nay đứng lại được là tốt.

Lần sau tập trung hơn.

Rồi quay sang Dương:

Mày cũng thế.

Dạ.

Ông đi mất.

Hai thằng vẫn ngồi yên.

Mình nhìn theo.

Trong lòng nhẹ hơn rất nhiều.

Không phải vì được khen.

Mà vì biết cái lỗi vừa rồi...

mình có cơ hội sửa.


Trên đường về, mình nghĩ mãi.

Cảnh máu bắn lên.

Khoảnh khắc đầu óc trắng xóa.

Tiếng bác sĩ quát.

Rồi cái giây mình bắt đầu lấy lại được tập trung.

Mọi thứ cứ tua lại trong đầu.

Đến tối, mình còn lấy sách ra xem lại những thứ liên quan đến ca hôm ấy.

Dương nằm trên giường nhìn.

Mày còn học à?

Ừ.

Cay à?

Mình gật.

Cay.

Tao cũng.

Nó bò xuống.

Kéo ghế ngồi cạnh.

Hai thằng lại đọc.

Không phải để thi.

Không ai kiểm tra.

Chỉ vì cảm giác mình đã đứng ngay trong tình huống thật mà lại chưa đủ bình tĩnh khiến cả hai khó chịu.

Đọc đến gần một giờ sáng.

Dương mới nói:

Lần sau đừng đơ nữa nhé.

Mình nhìn nó.

Mày đừng rung.

Chơi.

Hai thằng đập tay.

Rồi đi ngủ.


Từ sau ca ấy...

mình thay đổi khá nhiều mỗi khi bước vào phòng mổ.

Không còn chỉ háo hức.

Mình bắt đầu tự nhắc mình trước từng ca:

Tập trung.

Đừng đoán.

Đừng chủ quan.

Nếu có chuyện bất ngờ...

việc đầu tiên là nghe.

Không phải sợ.

Thực ra mình vẫn sợ.

Nhưng đã biết phải kéo sự chú ý trở lại đâu.

Vài ca sau, có những lúc trường mổ chảy máu nhiều hơn bình thường.

Tim mình vẫn đập nhanh.

Nhưng tay không còn cứng.

Bác sĩ nói:

Hút.

Mình làm.

Giữ.

Mình giữ.

Mọi thứ dần trở thành phản xạ.

Có hôm kết thúc ca, chính bác sĩ hôm trước nhìn sang.

Hôm nay đỡ đần chưa?

Mình cười.

Dạ đỡ rồi ạ.

Ông gật.

Thế mới được.

Chỉ thế.

Nhưng đối với mình...

đó giống như việc trả lại được một món nợ nhỏ.


Bệnh viện càng chiếm nhiều thời gian thì cuộc sống bên ngoài càng trở nên chật chội.

Có tuần bốn đứa ở cùng một xóm nhưng chẳng ăn đủ một bữa với nhau.

Mình về thì Diệu đi học.

Diệu về thì mình ở viện.

Hương có lịch riêng.

Dương hôm được nghỉ lại ngủ từ chiều tới tối.

Đến một hôm hiếm hoi đủ mặt, Hương vừa bới cơm vừa nói:

Bốn người ở cùng một chỗ mà hẹn ăn cơm khó hơn hẹn bác sĩ.

Dương gật gù.

Tại anh bận.

Mình nhìn.

Mày bận cái gì?

Ngủ.

Cả bàn bật cười.

Diệu cũng cười.

Bữa cơm hôm ấy vui.

Nhưng mình nhận ra em ít nói hơn trước.

Mình hỏi:

Sao thế?

Có sao đâu.

Mệt à?

Hơi.

Mình gắp miếng thịt vào bát.

Ăn đi.

Em nhìn mình rồi cười nhẹ.

Vâng.

Mình tưởng chỉ thế.


Cuối tuần ấy, mình đã hẹn đưa Diệu đi ăn.

Em nhắc từ hai hôm trước.

Tối thứ Bảy anh để cho em nhé.

Mình cười.

Anh là đồ vật à mà để?

Thì không đi viện.

Không đi với Dương.

Không đi với ai.

Chỉ đi với em.

Mình trêu:

Kiểm soát thế.

Diệu đánh vào vai.

Em hẹn trước mà.

Rồi.

Anh nhớ.

Em cười rất vui.

Tối thứ Bảy...

mình cũng định về đúng giờ thật.

Khoảng gần năm giờ, đang thu dọn đồ thì bác sĩ gọi.

M với Dương còn đấy không?

Hai thằng quay lại.

Dạ.

Có ca.

Hai đứa vào được không?

Mình khựng mất một giây.

Nhớ lời hẹn với Diệu.

Nhưng rồi vẫn đáp:

Dạ được ạ.

Bác sĩ đi trước.

Dương nhìn mình.

Mày hẹn Diệu đúng không?

Ừ.

Thế?

Mình lấy điện thoại.

Tao nhắn.

Gõ nhanh:

"Anh có ca đột xuất. Chắc tối nay mình không đi được rồi."

Tin nhắn gửi đi.

Chưa đầy một phút.

Diệu trả lời:

"Lại viện à?"

Mình:

"Ừ. Bác vừa gọi."

Em xem.

Không nhắn thêm.

Mình nhìn màn hình mấy giây.

Rồi cất điện thoại.

Đi.


Ca kéo đến hơn chín giờ.

Bước ra khỏi viện đã gần mười giờ.

Mình vừa mệt vừa đói.

Nhưng điều khiến mình ngại nhất...

là phải về gặp Diệu.

Về đến xóm trọ, phòng em vẫn sáng.

Mình tắm qua.

Thay quần áo.

Rồi xuống.

Gõ cửa.

Diệu mở.

Em đã thay quần áo ở nhà.

Nhìn trên bàn còn thấy chiếc túi nhỏ với ít đồ trang điểm.

Có lẽ em đã chuẩn bị thật.

Mình thấy hơi áy náy.

Em chưa ngủ à?

Chưa.

Anh xin lỗi.

Anh không biết bác gọi ca.

Diệu quay vào.

Vâng.

Mình bước theo.

Giận anh à?

Không.

Em lại thế rồi.

Diệu quay lại.

Thế em phải thế nào?

Giọng em bắt đầu khác.

Mình im.

Em nói:

Anh lúc nào cũng bệnh viện.

Diệu, anh đi học mà.

Nhưng anh hẹn em.

Anh đâu biết có ca.

Lúc nào anh cũng có lý do.

Câu ấy làm mình khó chịu.

Lý do gì?

Anh đang ở bệnh viện thật.

Anh có đi chơi đâu?

Em không bảo anh đi chơi.

Nhưng lần nào cũng thế.

Em chờ.

Rồi cuối cùng anh chỉ nhắn một câu là thôi.

Mình cũng bắt đầu nóng.

Thế em muốn anh bảo bác sĩ là em hẹn người yêu nên em không vào à?

Diệu im.

Mắt đỏ lên.

Em có bảo anh làm thế đâu.

Nhưng cách em nói khiến anh thấy anh đi viện là sai.

Em chỉ muốn anh dành thời gian cho em.

Anh vẫn dành.

Bao giờ?

Câu hỏi ấy khiến mình đứng lại.

Không trả lời ngay được.

Diệu cười buồn.

Anh thấy chưa.

Mình mệt.

Cả ngày dài cộng thêm cuộc cãi khiến đầu nặng trĩu.

Thôi.

Hôm nay anh mệt.

Mai nói.

Mình đứng dậy.

Diệu nhìn.

Anh đi thật à?

Ừ.

Anh muốn lên ngủ.

Thế anh đi đi.

Giọng em nghẹn.

Mình đi ra.

Cửa đóng lại phía sau.

Lần đầu tiên...

hai đứa cãi nhau rồi mình không quay lại ôm em.


Lên đến phòng.

Dương chưa ngủ.

Nó nhìn mặt mình.

Lại cãi?

Ừ.

Làm hòa chưa?

Mình nằm vật xuống giường.

Chưa.

Nó định nói gì đó.

Rồi thôi.

Mình quay mặt vào tường.

Điện thoại đặt ngay bên gối.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Không rung.

Bình thường mình từng thấy khó chịu khi Diệu gọi quá nhiều.

Đêm ấy...

em không gọi một cuộc.

Tự nhiên lại thấy hụt.

Mình mở điện thoại.

Không tin nhắn.

Nhìn giờ.

Gần mười hai.

Định nhắn.

Nhưng rồi lại đặt xuống.

Lần đầu tiên trong nhiều năm yêu nhau...

hai đứa đi ngủ khi vẫn đang giận.


Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Điều đầu tiên mình làm là nhìn điện thoại.

Vẫn không có tin nhắn.

Cảm giác rất kỳ.

Dương đang mặc áo.

Thấy mình cứ nhìn màn hình liền hỏi:

Không nhắn à?

Không.

Nó cười:

Hôm trước gọi nhiều thì mày kêu.

Giờ không gọi lại buồn.

Mình lườm.

Mày im.

Nó cười.

Nhưng câu ấy đúng.

Mình chẳng phản bác được.


Chiều hôm đó mình về sớm.

Trên đường mua hai cốc trà sữa.

Một cho Hương.

Một cho Diệu.

Dương nhìn:

Tao đâu?

Tự mua.

Súc vật.

Mình xách túi xuống phòng.

Diệu đang ngồi đóng hàng.

Thấy mình bước vào cũng chỉ nhìn một cái rồi cúi xuống.

Mình đặt cốc trước mặt.

Cho em.

Em không uống.

Thế anh uống.

Mình ngồi xuống.

Cắm ống hút.

Uống thật.

Diệu nhìn.

Anh mua cho em mà.

Em bảo không uống.

Anh...

Mình bật cười.

Em cuối cùng cũng không nhịn được, giật cốc lại.

Của em.

Mình nhìn.

Hết giận chưa?

Diệu không đáp.

Mình im một lúc rồi nói:

Anh xin lỗi vì hôm qua thất hẹn.

Em vẫn cúi đầu.

Anh biết em chờ.

Cái đó là anh làm em buồn.

Anh xin lỗi.

Diệu ngẩng lên.

Mình nói tiếp:

Nhưng anh không xin lỗi vì anh vào viện.

Em khựng lại.

Anh đi học.

Anh muốn làm Ngoại.

Có những cơ hội người ta gọi, anh không muốn bỏ.

Em hiểu không?

Diệu im rất lâu.

Mình nắm lấy tay.

Anh có thể xin lỗi vì làm em buồn.

Nhưng anh không thể hứa sau này cứ hẹn em là anh sẽ bỏ ca.

Nước mắt em bắt đầu rơi.

Vậy sau này em lúc nào cũng xếp sau bệnh viện à?

Mình thấy đau ở câu ấy.

Không phải xếp sau.

Hai chuyện khác nhau.

Em là người anh yêu.

Còn đây là nghề anh đang học.

Diệu lau nước mắt.

Nhưng em cũng cần anh.

Mình kéo em lại.

Anh biết.

Anh sẽ cố dành thời gian.

Nhưng em cũng phải hiểu cho anh.

Em tựa vào vai mình.

Một lúc sau mới khẽ gật.

Vâng.

Mình ôm em.

Không ai thắng.

Không ai thua.

Chỉ là lần đầu tiên...

mình không nhận hết lỗi về phía mình để đổi lấy một cái ôm.


Những tuần sau đó lại trôi nhanh.

Mình với Dương càng được vào mổ nhiều.

Đường khâu chắc tay hơn.

Có ca bác sĩ để hẳn phần da cuối cho hai thằng.

Ca nặng thì vẫn chủ yếu đứng phụ và học.

Mình bắt đầu hiểu thêm từng chút về hậu phẫu.

Ca nào từng tham gia thì có thời gian lại ghé xem.

Thầy nhớ tên.

Điều dưỡng nhớ mặt.

Có lúc các em khóa dưới hỏi.

Cảm giác mình thật sự đã bước sang một giai đoạn khác của đời sinh viên.

Nhưng ngoài bệnh viện...

thời gian dành cho Diệu ít dần.

Không phải mình cố tình.

Chỉ là cuộc sống tự nhiên thành như vậy.

Có hôm em đợi mình đến mười giờ.

Có hôm mình về thì em ngủ rồi.

Có khi hai đứa nói với nhau cả ngày chưa được mười câu.

Rồi những lúc có thời gian...

Diệu lại muốn biết nhiều hơn.

Mình thì càng ngày càng muốn được yên một chút.

Hai thứ nhu cầu ấy cứ thế đẩy ngược nhau.


Một đêm gần cuối học kỳ.

Mình về phòng lúc hơn mười một giờ.

Dương đã ngủ.

Mình thả chiếc ba lô xuống đất.

Nằm vật lên giường.

Điện thoại rung.

Diệu nhắn:

"Anh đang đâu?"

Mình nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Không giận.

Không bực đến mức muốn cãi.

Chỉ mệt.

Mình đặt điện thoại xuống ngực.

Nhắm mắt.

Một lúc sau mới cầm lên trả lời:

"Anh vừa về phòng."

Em lập tức nhắn:

"Sao về không nói em?"

Mình nhìn màn hình.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Cuối cùng chỉ gõ:

"Anh mệt quá. Mai mình nói nhé."

Diệu xem.

Một lúc sau đáp:

"Vâng."

Mình đặt điện thoại sang bên.

Nhìn lên trần nhà.

Ngày ấy mình bắt đầu hiểu...

thứ hai đứa thiếu nhất không phải tình yêu.

Tình yêu vẫn còn rất nhiều.

Có lẽ còn nhiều hơn cả trước.

Thứ thiếu là thời gian.

Thời gian để nói chuyện.

Thời gian để hiểu vì sao người kia đang mệt.

Thời gian để mỗi đứa được sống cuộc sống riêng mà không khiến người còn lại cảm thấy bị bỏ rơi.

Và càng ít thời gian dành cho nhau...

chúng mình lại càng dùng chính tình yêu để đòi hỏi ở nhau nhiều hơn.

Mình cần được tự do để theo đuổi thứ mình đang ngày càng yêu thích.

Diệu cần cảm giác chắc chắn rằng mình vẫn thuộc về em.

Chẳng ai hoàn toàn sai.

Nhưng cũng chẳng ai biết phải lùi về đâu.

Ngoài cửa sổ, bệnh viện phía xa vẫn còn những ô cửa sáng.

Mình nhìn về phía ấy rất lâu.

Ngày mai...

lại có ca.

Lại có bệnh nhân.

Lại có những điều mình chưa biết đang chờ phía trước.

Và lúc đó mình vẫn tin...

chỉ cần mình cố đủ nhiều,

mình có thể giữ được cả hai.

Nghề mình yêu.

Và người con gái mình yêu.

Sau này mới biết...

có những giai đoạn của cuộc đời,

không phải cứ cố giữ thật chặt...

là sẽ giữ được tất cả.



 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 210: Giao thừa trong bệnh viện

Học kỳ I năm năm khép lại nhanh hơn mình tưởng.

Những tuần cuối cùng gần như chẳng còn phân biệt nổi ngày nào với ngày nào.

Sáng bệnh viện.

Chiều học.

Tối ôn.

Thi.

Trực.

Rồi lại bệnh viện.

Mình với Dương cứ thế bị cuốn đi.

Có những hôm hai thằng về đến phòng, chẳng buồn nói chuyện với nhau. Đứa nằm giường trên, đứa nằm giường dưới, điện thoại cắm sạc cạnh đầu, quần áo thay ra còn vứt nguyên trên ghế.

Mệt.

Nhưng vui.

Bởi càng đi, mình càng cảm giác rõ một điều.

Mình thích Ngoại thật.

Không còn là cảm giác tò mò của một thằng sinh viên lần đầu được bước vào phòng mổ.

Cũng không phải chỉ vì thích cảm giác cầm dụng cụ hay được bác sĩ cho khâu vài đường da.

Mình thích cái cách mọi người trong phòng mổ làm việc.

Nhanh.

Rõ ràng.

Tập trung.

Có vấn đề thì xử lý.

Sai thì sửa.

Không có quá nhiều thời gian cho sự chần chừ.

Đặc biệt sau ca mình từng bị máu bắn lên mặt, đứng chết trân rồi bị bác sĩ chửi cho tỉnh người, mình càng hiểu rằng thích thôi chưa đủ.

Muốn đứng được ở đó lâu dài...

mình còn phải học rất nhiều.


Thi xong môn cuối cùng, cả bọn gần như thở phào.

Dương bước ra khỏi phòng thi, ngửa mặt lên trời.

Xong.

Mình đi cạnh.

Ừ.

Tết.

Nó cười toe.

Cuối cùng cũng được về.

Mình nhìn nó.

Mày quên lịch trực Tết à?

Nụ cười trên mặt nó tắt mất một nửa.

Địt mẹ.

Mình bật cười.

Chưa bốc mà.

Biết đâu đẹp.

Dương chắp hai tay.

Xin các cụ phù hộ.

Hai tám.

Hai chín cũng được.

Mùng hai mùng ba càng tốt.

Mình cười.

Tham.

Miễn đừng ba mươi.

Nó nói câu ấy rất chắc.

Và đời thường có một cái thú vui rất mất dạy...

đó là càng sợ cái gì thì càng dễ gặp đúng cái ấy.


Hôm chia lịch trực, nhóm sinh viên đứng túm lại ngoài hành lang.

Ai cũng mong tránh đúng ngày ba mươi.

Không phải vì ngại trực.

Mà bởi ba mươi Tết là một ngày rất khác.

Trực hai chín còn có thể về.

Trực mùng một thì ít nhất vẫn được ăn giao thừa với gia đình.

Còn ba mươi...

xác định đón năm mới trong viện.

Mình với Dương vẫn một cặp như mọi khi.

Hai thằng đứng nhìn nhau.

Dương nói:

Mày bốc đi.

Sao tao?

Tay mày đỏ hơn.

Mình nhìn nó.

Mày chơi game nạp tiền toàn xịt còn nói tao.

Thì mới bảo mày bốc.

Mình thở dài.

Rồi.

Tờ giấy mở ra.

Mình nhìn.

Im lặng.

Dương ghé đầu.

Rồi nó cũng im.

Hai thằng nhìn nhau.

Mình giơ tờ giấy lên.

30 Tết.

Dương nhắm mắt.

Địt mẹ cuộc đời.

Mấy đứa xung quanh cười ầm.

Có thằng vỗ vai.

Chúc mừng hai bác sĩ.

Giao thừa vui vẻ.

Dương chỉ tay.

Cút hết.

Mình cũng buồn cười.

Thôi.

Sáng mùng một về.

Nó nhìn mình.

Mày không buồn à?

Buồn chứ.

Mình nhún vai.

Nhưng bốc rồi.

Ngành Y mà.

Dương thở dài.

Rồi cũng cười.

Ừ.

Ngành Y mà.

Một câu nghe đơn giản.

Nhưng có lẽ từ lúc ấy, hai thằng bắt đầu hiểu nghề này sẽ lấy đi của mình những gì.


Những ngày giáp Tết, Thái Nguyên thay đổi rất nhanh.

Sinh viên về quê gần hết.

Xóm trọ vắng dần.

Những căn phòng đóng cửa.

Xe máy trong sân ít đi.

Buổi tối không còn tiếng người nói chuyện râm ran như mọi ngày.

Hương về trước.

Diệu cũng chuẩn bị về.

Tối trước hôm em về, hai đứa ngồi với nhau khá lâu.

Em tựa đầu vào vai mình.

Anh không về ba mươi thật à?

Mình cười.

Anh trực mà.

Đổi được không?

Đổi làm gì.

Ai cũng muốn về.

Diệu im.

Một lúc sau hỏi:

Thế giao thừa anh ở viện?

Ừ.

Tội thế.

Mình véo nhẹ má em.

Tội gì.

Sáng mùng một anh về.

Em cứ ăn Tết vui vẻ đi.

Diệu vòng tay ôm eo mình.

Em sẽ gọi anh.

Ừ.

Anh phải nghe.

Mình cười.

Nếu không ở phòng mổ.

Em ngẩng lên lườm.

Mình lập tức sửa:

Nếu rảnh anh nghe ngay.

Diệu bật cười.

Thế còn được.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán.

Về nhà ngoan.

Vâng.

Đừng nhớ anh quá.

Em bĩu môi.

Ai thèm.

Mình cười.

Thế thôi.

Anh đỡ phải gọi.

Diệu lập tức ôm chặt hơn.

Anh dám.

Mình bật cười.

Những lúc ấy, mọi mâu thuẫn giữa hai đứa lại biến mất.

Chỉ còn một cô gái sắp về quê ăn Tết.

Và một thằng con trai phải ở lại trực.


Sáng ba mươi.

Mình thức dậy khá sớm.

Căn phòng yên đến lạ.

Dương đang ngồi dưới giường ăn mì.

Nó nhìn mình.

Chào đồng chí.

Chào.

Hôm nay giao thừa.

Biết.

Trong khi người ta đang thịt gà...

Nó gắp mì.

Hai thằng mình ăn mì tôm.

Mình cười.

Tối vào viện có cơm.

Cơm viện ngày ba mươi.

Sang.

Nó chửi:

Cút.

Hai thằng thay đồ.

Mình nhìn chiếc Dream dưới sân.

Bình thường giờ này có lẽ mình đã chạy xe về quê từ lâu.

Mẹ chắc đang dọn nhà.

Bố loanh quanh ngoài sân.

Con em gái chắc ngủ đến gần trưa mới chịu dậy.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy nhớ nhà.

Nhưng rồi mình khoác ba lô.

Đi chưa?

Dương đứng cạnh.

Đi.


Bệnh viện ngày ba mươi Tết có một cảm giác rất đặc biệt.

Vẫn là những dãy hành lang ấy.

Vẫn mùi sát khuẩn.

Vẫn tiếng xe đẩy.

Vẫn người bệnh nằm kín ở một số phòng.

Nhưng đâu đó lại có màu đỏ của Tết.

Trên bàn trực có một cành đào nhỏ.

Mấy phong bao lì xì được treo lên cành.

Một hộp bánh kẹo mở sẵn.

Có khoa còn dán chữ Chúc mừng năm mới lên cửa.

Các bác sĩ gặp nhau đều cười:

Năm mới nhé.

Trực vui vẻ.

Năm sau đỡ vất.

Một chị điều dưỡng nhìn hai thằng.

Hai em trực ba mươi à?

Dương gật.

Vâng chị.

Chị cười.

Đen thế.

Nó thở dài.

Chị đừng nhắc nữa.

Cả bàn trực bật cười.


Buổi sáng tương đối yên.

Hai thằng đi buồng.

Xem lại bệnh nhân.

Ghi chép.

Hỏi thăm vài người.

Có những bệnh nhân phải nằm viện xuyên Tết.

Nhìn họ, tự nhiên mình thấy chuyện không được về nhà của mình chẳng còn đáng kể.

Ít nhất sáng mai mình còn được về.

Có người...

chẳng biết bao giờ mới được bước ra khỏi đây.

Một bác lớn tuổi thấy mình đi qua còn gọi:

Bác sĩ trẻ.

Mình quay lại cười.

Cháu vẫn sinh viên thôi bác.

Bác cười.

Thì sắp bác sĩ rồi.

Tết không về à?

Dạ cháu trực.

Bác gật gù.

Vất vả.

Năm mới cố học giỏi.

Mình cười.

Vâng.

Một lời chúc từ một người bệnh xa lạ.

Nhưng nghe ấm lạ.


Gần trưa mẹ gọi.

Con đang viện à?

Vâng.

Ăn gì chưa?

Mình bật cười.

Con lớn rồi mẹ.

Lớn thì vẫn phải ăn.

Phía sau nghe tiếng bố.

Nó trực thì để nó làm việc.

Mình hỏi:

Bố đâu mẹ?

Đây.

Một lúc sau giọng bố vang lên.

Alo.

Vâng bố.

Trực cho cẩn thận.

Đừng có thức đêm rồi sáng chạy xe nhanh.

Vâng.

Sáng mai cứ ngủ tí rồi về cũng được.

Mình cười.

Con biết rồi.

Bố im một lúc.

Rồi nói:

Năm nay coi như ăn Tết với bệnh nhân.

Không hiểu sao câu ấy khiến mình nhìn quanh hành lang.

Vâng.

Nghề con mà bố.

Đầu dây bên kia bố cười.

Ừ.

Nghề con.

Chỉ hai chữ.

Nhưng mình thấy vui.


Buổi chiều bắt đầu bận hơn.

Một vài ca cấp cứu vào.

Không khí ở khoa thay đổi.

Tết hay không Tết...

bệnh tật chẳng quan tâm.

Đến gần tối, khi bên ngoài thành phố bắt đầu lên đèn, bác sĩ trực đi nhanh vào.

M đâu?

Mình đứng dậy.

Dạ.

Vào thay đồ.

Có ca thủng dạ dày.

Mình khựng đúng một nhịp.

Thủng dạ dày.

Không hiểu sao hình ảnh bố lập tức hiện lên.

Cái Tết năm trước.

Khoa cấp cứu.

Khuôn mặt bố xanh xao.

Máu trong dạ dày.

Hai điểm xuất huyết.

Cái cảnh bố nằm mê sau nội soi.

Mình đứng yên mất một giây.

Bác sĩ nhìn.

Sao?

Mình tỉnh lại.

Dạ không ạ.

Đi.

Dạ.

Mình quay sang Dương.

Nó cũng vừa được gọi.

Tao bên ruột thừa.

Mình gật.

Ừ.

Nó giơ nắm tay.

Chiến.

Mình đập vào.

Chiến.

Hai thằng tách ra ở hành lang.

Mỗi đứa chạy về một phòng mổ.


Bước vào khu mổ...

mọi thứ bên ngoài gần như biến mất.

Không còn ba mươi Tết.

Không còn giao thừa.

Không còn chuyện sáng mai về quê.

Chỉ còn bệnh nhân.

Ánh đèn.

Dụng cụ.

Và tiếng người trong ekip.

Mình thay đồ.

Rửa tay.

Vào vị trí.

Bác sĩ nhìn sang.

Hôm nay tập trung nhé.

Mình biết ông đang nhắc chuyện lần trước.

Mình gật.

Dạ.

Đừng lại đứng đần ra.

Mấy người cười.

Mình cũng cười.

Dạ, hôm nay em tỉnh ạ.

Ông hừ.

Tỉnh thì làm.


Mình chỉ đứng phụ.

Không có gì hơn.

Nhưng lần ấy...

mình nhìn mọi thứ bằng một cảm giác hoàn toàn khác.

Từng thao tác của bác sĩ.

Cách tay ông di chuyển.

Cách ekip phối hợp.

Cách mọi người trao đổi ngắn gọn.

Không ai thừa một động tác.

Có những lúc mình chỉ giữ.

Có lúc hút.

Có lúc điều chỉnh theo yêu cầu.

Cao lên.

Dạ.

Giữ.

Dạ.

Hút đây.

Mình làm.

Không cuống.

Không để đầu óc trôi đi.

Khi trường mổ xuất hiện nhiều dịch hơn, tim mình vẫn đập nhanh.

Nhưng mình nhớ câu bác sĩ từng nói.

Đừng để não đứng lại.

Mắt mình vẫn nhìn.

Tay vẫn làm.

Đúng rồi.

Bác sĩ nói.

Chỉ hai chữ.

Nhưng mình biết lần này mình đã khác.


Đến lúc bác sĩ xử lý phần tổn thương, mình nhìn gần như không chớp mắt.

Có những thao tác mình chưa hiểu hết.

Nhưng cách tay ông làm...

đẹp thật.

Không phải cái đẹp để ngắm.

Mà là cái cảm giác chính xác.

Biết mình đang tìm gì.

Biết mình phải làm gì.

Tay đi đến đâu có mục đích đến đó.

Mình nhìn mà mê.

Thật sự mê.

Và cũng chính lúc ấy...

một ý nghĩ xuất hiện rất rõ.

Mình sẽ theo Ngoại.

Không phải “chắc”.

Không phải “có lẽ”.

Mình muốn đứng ở vị trí ấy.

Muốn một ngày nào đó bàn tay mình cũng đủ chắc để xử lý những tình huống như thế.

Và mình cũng muốn học nội soi.

Cái hình ảnh bố năm trước lại hiện lên.

Ngày mình đứng cạnh nhìn các bác sĩ nội soi tìm điểm chảy máu trong dạ dày bố.

Lúc ấy đã ngưỡng mộ.

Hôm nay cảm giác ấy càng rõ.

Ngoại khoa.

Nội soi.

Hai thứ ấy bỗng trở thành một mục tiêu rất thật trong đầu mình.


Ca mổ kéo dài.

Nhưng mình gần như không thấy thời gian trôi.

Đến khi bác sĩ nói:

Xong.

Mình mới thở ra.

Mồ hôi bên trong áo đã ướt.

Vai mỏi.

Chân tê.

Nhưng tâm trạng lại cực kỳ hưng phấn.

Bác sĩ kiểm tra lần cuối.

Rồi nhìn sang.

M.

Dạ?

Tí ra nói với người nhà nhé.

Mình hơi bất ngờ.

Em ạ?

Ừ.

Nói ca đã xử lý xong, hiện tại ổn.

Chờ bệnh nhân hồi tỉnh rồi chuyển về theo dõi.

Có gì sâu hơn thì bảo họ chờ tôi.

Mình gật.

Dạ.


Ra khỏi phòng mổ...

mình tháo găng.

Tháo mũ.

Kéo khẩu trang xuống.

Rửa tay.

Nhìn mình trong gương.

Không hiểu sao chợt nhớ những lần đầu bước ra khỏi đây.

Ngày ấy cứ cúi đầu.

Lầm lũi.

Sợ đứng sai chỗ.

Sợ nói sai.

Sợ người ta hỏi.

Còn hôm nay...

mình chỉnh lại áo.

Đi thẳng ra cửa.

Người nhà bệnh nhân đã đứng chờ.

Vừa thấy mình, mấy người lập tức tiến lại.

Bác sĩ ơi...

Mình đưa tay nhẹ.

Cháu vẫn là sinh viên ạ.

Bác sĩ mổ chính nhờ cháu báo với gia đình.

Mọi người im ngay.

Mình nói chậm.

Ca mổ đã xử lý xong rồi ạ.

Hiện tại tình trạng trong mổ ổn.

Bệnh nhân đang được theo dõi hồi tỉnh, sau đó sẽ chuyển về khoa tiếp tục theo dõi.

Một người phụ nữ hỏi ngay:

Có nguy hiểm nữa không cháu?

Mình không trả lời vượt quá những gì được giao.

Phần cụ thể bác sĩ mổ chính sẽ trao đổi thêm với gia đình ạ.

Hiện tại mọi người cứ yên tâm là ca mổ đã hoàn thành.

Người phụ nữ thở phào.

Hai tay chắp lại.

May quá.

Một người đàn ông cạnh đó nói:

Cảm ơn các bác sĩ.

Mình cười.

Dạ.

Ông nhìn mình.

Hôm nay ba mươi mà các cháu vẫn phải làm à?

Mình bật cười.

Dạ.

Bọn cháu trực ạ.

Ông gật đầu.

Vất vả.

Rồi bất ngờ chìa tay.

Chúc cháu năm mới mạnh khỏe.

Mình hơi khựng.

Sau đó bắt tay.

Cháu cảm ơn bác.

Cháu cũng chúc gia đình năm mới mạnh khỏe ạ.

Một lời chúc Tết ngay trước cửa phòng mổ.

Lần đầu tiên trong đời mình nhận được.

Cảm giác lạ lắm.


Quay vào trong, mình gặp Dương ở hành lang.

Nó vừa ra khỏi ca ruột thừa.

Mặt cũng đỏ bừng.

Xong chưa?

Mình hỏi.

Xong.

Mày?

Xong.

Hai thằng đập tay.

Thế nào?

Dương hỏi.

Mình cười.

Phê.

Phê cái gì?

Tao chốt rồi.

Chốt gì?

Tao theo Ngoại.

Nó nhìn mình.

Giờ mới chốt à?

Mình cười.

Trước thích.

Giờ chốt.

Với tao sẽ học nội soi.

Dương gật gù.

Được.

Rồi nó chỉ vào mình.

Sau này tao đau bụng tao tìm mày.

Mày đau ruột thừa thì tự mổ.

Nó cười.

Địt mẹ.

Hai thằng đi dọc hành lang.

Mệt.

Nhưng vui.


Bệnh nhân được chuyển về khoa sau đó.

Mình với Dương cũng ghé qua xem.

Người nhà nhận ra mình.

Người phụ nữ ban nãy chạy lại.

Cháu.

Dạ.

Bác tỉnh chưa ạ?

Chưa hẳn đâu ạ.

Mình cười.

Gia đình cứ làm theo hướng dẫn của bác sĩ với điều dưỡng nhé.

Vâng.

Mình nhìn bệnh nhân nằm trên giường.

Tự nhiên lại nhớ bố.

Một năm trước...

mình cũng đứng cạnh một chiếc giường như thế.

Chỉ khác lúc ấy mình là người nhà.

Hoảng.

Sợ.

Bất lực.

Còn hôm nay mình đứng phía bên này.

Vẫn chỉ là sinh viên.

Chưa cứu được ai.

Chưa được quyết định điều gì.

Nhưng ít nhất...

mình đã có thể giúp một chút.

Cảm giác ấy khiến mình đứng nhìn bệnh nhân khá lâu.


Gần mười giờ tối.

Công việc tạm yên.

Mình với Dương về phòng trực.

Hai thằng ngồi co ro trên ghế.

Ngoài trời lạnh.

Trong phòng cũng chẳng ấm hơn bao nhiêu.

Dương ôm hai tay.

Giờ này ở nhà tao chắc đang luộc bánh.

Mình cười.

Nhà tao chắc ăn xong rồi.

Nó im.

Một lúc sau nói:

Nhớ nhà vl.

Mình nhìn điện thoại.

Tin nhắn chúc Tết đầy màn hình.

Bạn bè.

Bạn học.

Hương.

Diệu.

Mình cũng nhớ nhà.

Nhưng chẳng đứa nào nói thêm.

Hai thằng ngồi cạnh nhau.

Một đứa nhìn điện thoại.

Một đứa nhìn trần nhà.

Không khí buồn buồn.


Đúng lúc ấy có tiếng gõ cửa.

Mình ngẩng lên.

Là người đàn ông nhà bệnh nhân thủng dạ dày.

Ông cười.

Hai cháu chưa ăn tối à?

Mình đứng dậy.

Dạ bọn cháu ăn rồi ạ.

Thực ra mới ăn linh tinh.

Ông chỉ ra ngoài.

Nhà bác có ít đồ ăn Tết.

Hai cháu ra ăn cùng cho vui.

Mình vội xua tay.

Dạ thôi bác.

Bọn cháu đang trực.

Dương cũng nói:

Vâng, gia đình cứ ăn đi ạ.

Ông cười.

Trực thì vẫn phải ăn chứ.

Có gì đâu.

Cả nhà cũng ăn trong viện.

Hai thằng vẫn từ chối.

Không phải khách sáo.

Mà thật sự thấy không tiện.

Đúng lúc bác sĩ trực đi qua.

Ông nhìn.

Sao đấy?

Người nhà bệnh nhân nói:

Tôi mời hai cháu ăn tí cơm Tết mà hai cháu không chịu.

Bác sĩ nhìn hai thằng.

Ăn đi.

Dương hỏi:

Được ạ thầy?

Không ăn thì định ngồi đây nhai không khí à?

Mấy người cười.

Bác sĩ chỉ.

Đi đi.

Có gì tôi gọi.

Hai thằng nhìn nhau.

Mình cười.

Thế... bọn cháu xin phép ạ.

Người đàn ông vui hẳn.

Đấy.

Có thế thôi.


Mâm cơm được bày ngay ở một góc gần phòng bệnh.

Không phải mâm cơm Tết đầy đủ như ở nhà.

Chỉ có bánh chưng.

Ít giò.

Gà luộc.

Mấy món đơn giản.

Dưa hành.

Vài chai nước ngọt.

Nhưng chẳng hiểu sao nhìn lại thấy ngon.

Người phụ nữ ban nãy kéo ghế.

Hai cháu ngồi đây.

Mình với Dương ngồi xuống.

Ban đầu vẫn hơi ngại.

Nhưng chỉ vài câu chuyện...

không khí tự nhiên hẳn.

Người đàn ông rót nước ngọt.

Năm mới.

Không có rượu trong viện.

Uống tạm cái này.

Dương cười.

Thế là ngon rồi bác.

Mọi người nâng cốc.

Chúc mừng năm mới.

Mình cũng cười.

Chúc mừng năm mới ạ.

Một người hỏi:

Hai cháu quê đâu?

Hai thằng lần lượt kể.

Sáng mai mới được về à?

Dạ.

Người phụ nữ nhìn.

Tội.

Tết nhất con cái nhà người ta đều ở nhà.

Dương cười.

Bọn cháu quen dần bác ạ.

Mình nhìn nó.

Rõ ràng mấy tiếng trước còn than nhớ nhà vl.

Nhưng giờ sĩ.

Mình không bóc.

Chỉ cười.

Người đàn ông gắp miếng gà vào bát hai thằng.

Thế tối nay coi như ăn Tết với nhà bác.

Câu ấy...

khiến mình khựng lại.

Mình nhìn quanh.

Một gia đình xa lạ.

Người thân của họ vừa trải qua ca mổ cấp cứu.

Đáng lẽ họ phải lo lắng.

Vậy mà vẫn nhớ tới hai thằng sinh viên đang ngồi co ro trong phòng trực.

Mình gật đầu.

Vâng.

Bọn cháu cảm ơn gia đình.

Bữa cơm ấy...

sau này mình vẫn nhớ.

Không phải vì món ăn ngon.

Mà vì cái cảm giác ấm áp rất kỳ lạ.

Ngoài kia là bệnh viện.

Trong phòng bệnh vẫn có người đau.

Monitor vẫn kêu.

Điều dưỡng vẫn đi lại.

Nhưng ngay giữa nơi tưởng như chẳng có không khí Tết ấy...

một mâm cơm nhỏ vẫn khiến người ta thấy mình đang ở nhà.


Gần giao thừa, điện thoại mình rung.

Mẹ gọi video.

Mình xin phép mọi người rồi đi ra hành lang.

Màn hình hiện lên.

Mẹ.

Bố.

Con em gái.

Cả ba đang ngồi trong phòng khách.

Phía sau là cành đào.

Mẹ nhìn thấy mình liền hỏi:

Ăn chưa con?

Mình cười.

Câu đầu tiên lúc nào cũng thế.

Con ăn rồi.

Ăn với ai?

Người nhà bệnh nhân mời bọn con ăn cùng.

Mẹ cười.

Thế tốt.

Bố ngồi cạnh hỏi:

Trực ổn không?

Vâng.

Mình nhìn bố.

Tự nhiên nhớ ca mổ vừa rồi.

Bố.

Gì?

Hôm nay con phụ ca thủng dạ dày.

Bố im một chút.

Rồi cười.

Thế à?

Vâng.

Con nhìn xong con càng thích Ngoại.

Bố gật đầu.

Thích thì học.

Cố mà học cho giỏi.

Mình nhìn khuôn mặt bố trên màn hình.

Khỏe hơn rất nhiều so với cái Tết trước.

Trong lòng tự nhiên nghèn nghẹn.

Vâng.

Mẹ hỏi:

Sao thế?

Mình cười.

Có sao đâu.

Con em chen vào:

Anh khóc à?

Mình chửi:

Khóc cái đầu mày.

Nó cười.

Mắt đỏ thế kia.

Thức đêm.

Cả nhà cười.

Không khí tự nhiên nhẹ đi.


Gần đúng giao thừa, Diệu gọi.

Mình đi ra cuối hành lang.

Alo.

Giọng em vang lên.

Chúc mừng năm mới anh.

Mình cười.

Chúc mừng năm mới em.

Anh đang đâu?

Hành lang.

Lạnh không?

Có.

Đáng đời.

Mình bật cười.

Người yêu kiểu gì thế?

Diệu cũng cười.

Ai bảo không ở nhà.

Anh trực mà.

Em biết.

Giọng em dịu xuống.

Anh mệt không?

Mình dựa lưng vào tường.

Hơi.

Nhưng vui.

Sao vui?

Mình im vài giây.

Rồi nói:

Hôm nay anh phụ một ca thủng dạ dày.

Anh thấy... anh chắc chắn muốn theo Ngoại rồi.

Diệu im.

Sau đó cười rất nhẹ.

Thế thì theo.

Em ủng hộ anh.

Mình cũng cười.

Thật không?

Thật.

Sau này anh bận lắm đấy.

Diệu im mất một nhịp.

Rồi nói:

Thì... em cố chịu.

Mình cười.

Ngoan thế.

Em vẫn ngoan mà.

Ừ.

Ngoan nhất.

Em cười.

Một lúc sau khẽ nói:

Em nhớ anh.

Mình nhìn qua cửa kính.

Bên ngoài thành phố đã bắt đầu có những ánh sáng của năm mới.

Anh cũng nhớ em.

Sáng mai anh về cẩn thận nhé.

Vâng.

Anh biết rồi.

Đừng chạy nhanh.

Biết rồi mẹ trẻ.

Anh...

Mình cười.

Anh đùa.

Rồi hai đứa im vài giây.

Diệu nói:

Năm mới...

Em vẫn muốn ở cạnh anh.

Mình khẽ cười.

Anh cũng thế.

Lúc ấy...

mình thật sự nghĩ hai đứa sẽ còn đi cùng nhau rất lâu.


Đúng thời khắc năm mới...

cả bệnh viện vẫn sáng.

Không có pháo hoa ngay trước mặt.

Không có tiếng cụng ly ồn ào.

Chỉ có vài tiếng chúc nhau vang lên từ bàn trực.

Năm mới nhé.

Chúc sức khỏe.

Sang năm bớt trực.

Mình với Dương cũng đập tay.

Chúc mừng năm mới.

Nó cười.

Sang năm đừng bốc ba mươi nữa.

Mình phá lên.

Mày bốc.

Đéo.

Hai thằng cùng cười.

Một cái giao thừa rất khác.

Nhưng không buồn như mình tưởng.


Đêm ấy vẫn còn việc.

Không ai được ngủ ngon.

Có bệnh nhân đau.

Có người nhà gọi.

Có điều dưỡng sang nhờ.

Có lúc hai thằng vừa nằm xuống lại phải bật dậy.

Nhưng mỗi lần đi qua phòng bệnh nhân thủng dạ dày...

mình đều nhìn vào.

Thấy các chỉ số vẫn ổn.

Thấy người nhà ngồi cạnh.

Trong lòng lại yên tâm thêm một chút.

Gần sáng...

mình mới chợp mắt được khoảng hơn một tiếng.


Sáu giờ sáng mùng một.

Bệnh viện yên lạ.

Ánh sáng đầu năm chiếu qua những ô cửa kính.

Mình đứng ngoài hành lang.

Ngáp.

Dương đi tới.

Tóc rối tung.

Mấy giờ về?

Bàn giao xong.

Tao nhớ nhà quá rồi.

Mình cười.

Tối qua ai bảo quen dần?

Nó nhìn.

Giữ hình tượng trước người nhà bệnh nhân.

Chứ tao nhớ nồi thịt nhà tao vl.

Mình cười đến đau bụng.


Sau giao ban.

Bác sĩ trực gọi hai thằng lại.

M.

Dương.

Dạ?

Ông móc túi.

Lấy ra hai phong bao đỏ.

Hai thằng nhìn.

Thầy...

Ông chìa ra.

Lì xì.

Dương nhận nhanh hơn mình.

Em cảm ơn thầy.

Bác sĩ nhìn.

Nhanh thế?

Cả phòng cười.

Dương cũng cười.

Lộc đầu năm phải nhận nhanh thầy ạ.

Mình nhận phong bao.

Em cảm ơn thầy.

Ông gật.

Năm mới học cho tử tế.

Hai thằng chịu khó thì cứ giữ thế.

Rồi nhìn mình.

M.

Dạ?

Hôm qua khá hơn rồi.

Mình hiểu ông nói gì.

Cái ca từng khiến mình đứng đần vì máu bắn lên.

Mình cười.

Dạ.

Em cảm ơn thầy.

Ông chỉ tay.

Sau này thành bác sĩ nhớ lì xì lại tao.

Mình cười.

Thầy nói rồi nhé.

Ừ.

Tao đợi.


Hai thằng thay đồ.

Thu dọn đồ đạc.

Khoác ba lô.

Bước ra khỏi khoa.

Đi ngang qua phòng bệnh nhân tối qua, người nhà thấy liền gọi.

Hai cháu về à?

Mình cười.

Dạ.

Bọn cháu hết trực rồi ạ.

Người phụ nữ vui vẻ.

Về ăn Tết đi.

Cảm ơn hai cháu nhé.

Mình lắc đầu.

Bọn cháu có làm gì đâu ạ.

Người đàn ông cười.

Có mặt ở đây đêm ba mươi là quý rồi.

Mình chẳng biết nói gì.

Chỉ cúi đầu nhẹ.

Bọn cháu chúc gia đình năm mới mạnh khỏe.

Chúc bác mau hồi phục ạ.

Mọi người cùng cười.

Hai cháu cũng thế.

Học giỏi nhé.

Mình với Dương đi tiếp.

Ra đến cuối hành lang, mình quay lại nhìn một lần.

Rồi mới đi.


Sân bệnh viện sáng mùng một vắng hơn ngày thường.

Trời lạnh.

Nhưng nắng rất đẹp.

Hai thằng đứng cạnh chiếc Dream.

Dương đội mũ bảo hiểm.

Thế là xong cái Tết trong viện đầu tiên.

Mình cười.

Ừ.

Cảm giác?

Nó suy nghĩ.

Đói.

Mình bật cười.

Cút.

Dương cũng cười.

Rồi đưa nắm tay ra.

Về thôi.

Mình đập vào.

Về.

Nó nói:

Ra Tết chinh chiến tiếp.

Mình gật.

Chiến.

Hai thằng tách nhau.

Mỗi người một hướng.


Mình nổ máy chiếc Dream.

Chạy chậm ra khỏi cổng bệnh viện.

Thành phố sáng mùng một yên bình đến lạ.

Đường vắng.

Những lá cờ đỏ bay trong gió.

Các cửa hàng đóng kín.

Thi thoảng mới gặp một chiếc xe chở cả gia đình đi chúc Tết.

Mùi khói đâu đó bay qua.

Không khí ấy khiến mình nhớ nhà kinh khủng.

Nhưng trong lòng lại rất nhẹ.

Một đêm ba mươi.

Một ca thủng dạ dày.

Một bữa cơm với gia đình người bệnh.

Một cuộc gọi về nhà.

Một phong bao lì xì từ bác sĩ.

Chẳng giống bất kỳ cái Tết nào trước đó.

Trên đường về...

mình nghĩ mãi đến câu bố nói.

Nghề con.

Ừ.

Có lẽ đây thật sự sẽ là nghề của mình.

Một nghề mà khi người khác đang quây quần bên mâm cơm giao thừa...

mình có thể phải đứng dưới ánh đèn phòng mổ.

Một nghề mà sáng mùng một, thay vì thức dậy trong tiếng chúc Tết của bố mẹ...

mình lại thức dậy vì tiếng gọi ngoài hành lang.

Một nghề có thể lấy mất của mình những ngày nghỉ.

Những bữa cơm.

Những cuộc hẹn.

Và cả những cái Tết.

Nhưng cũng chính đêm ấy...

mình nhận được một thứ khác.

Cảm giác được đứng ở nơi người khác đang cần mình.

Dù lúc ấy mình vẫn chỉ là một thằng sinh viên.

Chưa phải bác sĩ.

Chưa được quyết định điều gì.

Chỉ đứng phụ.

Chỉ hút.

Chỉ giữ.

Chỉ làm theo những gì người đi trước chỉ bảo.

Nhưng lần đầu tiên...

mình không còn cảm thấy mình chỉ đứng ngoài nhìn vào nghề Y nữa.

Mình đã bắt đầu bước vào nó.

Từng chút một.

Và mình biết...

mình muốn đi tiếp.

Ngoại khoa.

Nội soi.

Những ca trực.

Những phòng mổ.

Những bệnh nhân sau mổ mà mình sẽ còn quay lại nhìn thêm một lần trước khi về.

Con đường ấy chắc chắn chẳng dễ.

Nhưng sáng mùng một năm ấy...

trên chiếc Dream đỏ đang chạy giữa con đường vắng,

mình thấy lựa chọn của mình rõ hơn bao giờ hết.

Mình muốn trở thành một bác sĩ Ngoại khoa.

Và lần này...

mình không còn nghi ngờ điều đó nữa.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 211: Ra Tết, lại vào guồng

Sáng mùng Một năm ấy, mình chạy xe từ Thái Nguyên về quê trong một trạng thái rất lạ.

Mệt.

Buồn ngủ.

Vai vẫn còn ê vì đứng phòng mổ từ tối hôm trước.

Nhưng đầu óc lại tỉnh hơn nhiều so với những lần tan trực khác.

Có lẽ vì không khí Tết.

Có lẽ vì vừa trải qua một đêm giao thừa mà mình biết chắc sẽ còn nhớ rất lâu.

Đường sáng mùng Một vắng.

Hai bên nhà nào cũng treo cờ.

Mùi khói bếp, mùi hương, mùi bánh chưng đâu đó bay ra theo gió.

Thi thoảng mới gặp một chiếc xe máy chở cả gia đình đi chúc Tết.

Mình chạy chậm.

Không vội.

Bố đã dặn rồi.

Mà thực ra với tình trạng đêm gần như không ngủ, có muốn chạy nhanh mình cũng chẳng dám.

Chiếc Dream cứ đều ga.

Còn trong đầu mình vẫn hiện lên đủ thứ.

Ca thủng dạ dày.

Ánh đèn phòng mổ.

Tay bác sĩ.

Người nhà bệnh nhân.

Mâm cơm nhỏ trong viện.

Phong bao lì xì.

Rồi câu bố nói:

Nghề con.

Chẳng hiểu sao càng nghĩ càng thấy vui.


Về đến đầu làng, đã thấy mấy đứa trẻ chạy ngoài đường.

Đứa mặc quần áo mới.

Đứa cầm bao lì xì đỏ.

Nhìn thấy mình có đứa còn chào:

Anh M về rồi!

Mình cười.

Ừ.

Đúng chất quê.

Đi đâu vài năm vẫn có người nhớ.

Về đến cổng, mẹ đang đứng ngoài sân.

Vừa nghe tiếng xe đã quay lại.

Về rồi à con?

Vâng.

Mẹ đi nhanh ra.

Có mệt không?

Hơi.

Bố từ trong nhà bước ra.

Dáng ông đã khỏe hơn rất nhiều so với đúng một năm trước.

Chỉ riêng việc nhìn thấy bố tự bước ra sân, người tỉnh táo, mặt có sắc, mình đã thấy cái Tết năm nay đẹp hơn hẳn.

Bố nhìn mình.

Trực xong về luôn à?

Vâng.

Sao không ngủ tí?

Con muốn về ăn Tết.

Bố cười.

Vào nhà.

Mẹ mày để phần cơm đấy.

Mình dựng xe.

Xách ba lô vào.

Mẹ đi ngay sau, vẫn hỏi:

Có ăn gì chưa?

Mình bật cười.

Mẹ hỏi câu này từ tối qua đến giờ rồi.

Thì phải hỏi.

Con ăn ở viện rồi.

Ăn viện thì tính gì.

Mình quay sang nhìn bố.

Bố thấy chưa?

Ông cười.

Về nhà rồi thì nghe mẹ.

Không có ai bênh mình.

Mình cũng cười.


Bữa cơm mùng Một muộn hôm ấy không có gì quá đặc biệt.

Bánh chưng.

Thịt gà.

Giò.

Canh măng.

Dưa hành.

Những món Tết năm nào cũng có.

Nhưng mình ăn ngon kinh khủng.

Có lẽ vì đói.

Có lẽ vì ngồi đúng chỗ mình muốn ngồi.

Bố ngồi đầu mâm.

Mẹ gắp thức ăn.

Em gái mình cũng vừa đi chúc Tết đâu đó về, ngồi bên cạnh hỏi đủ chuyện.

Anh trực giao thừa vui không?

Mình cười.

Vui.

Có được lì xì không?

Có.

Nó lập tức:

Bao nhiêu?

Mình nhìn.

Hỏi để làm gì?

Em tham khảo.

Bố cười.

Nó vừa về đã hỏi tiền.

Con em cũng cười.

Mình kể chuyện bác sĩ lì xì.

Kể mâm cơm người nhà bệnh nhân mời.

Rồi kể đến ca thủng dạ dày.

Bố đang ăn thì dừng lại.

Thủng dạ dày à?

Vâng.

Mình nhìn ông.

Con nhìn ca ấy lại nhớ bố năm ngoái.

Mẹ cũng chậm lại.

Không khí im một chút.

Rồi mình cười:

Nhưng cũng nhờ thế con chốt được rồi.

Bố hỏi:

Chốt gì?

Con sẽ theo Ngoại.

Ông nhìn mình.

Không nói ngay.

Mình tiếp:

Với con muốn học nội soi nữa.

Bố gật đầu.

Rất nhẹ.

Thích thì theo.

Nhưng đã theo thì học cho tử tế.

Đúng kiểu bố.

Không khen.

Không nói mấy câu lớn lao.

Chỉ một câu.

Nhưng mình nhớ.

Vâng.

Mẹ nhìn mình.

Học gì thì học, nhớ giữ sức.

Em gái chen vào:

Anh ấy giờ nghiện bệnh viện rồi mẹ.

Mình lườm:

Ăn đi.

Nó cười.

Bữa cơm lại rôm rả.


Mấy ngày Tết ở nhà trôi rất nhanh.

Mình ngủ bù.

Đi chúc Tết họ hàng.

Ngồi uống nước với mấy đứa bạn cũ.

Thi thoảng lại bị hàng xóm hỏi:

Sắp thành bác sĩ chưa?

Mình toàn cười:

Còn lâu bác ạ.

Thực ra chỉ còn hơn một năm nữa.

Nhưng càng gần ra trường...

mình càng thấy mình chưa biết gì.

Ngày trước học ít lại tưởng mình hiểu nhiều.

Càng học...

càng thấy kiến thức rộng kinh khủng.

Có hôm ngồi uống trà với bố, ông hỏi:

Sau này mày làm Ngoại thật à?

Mình gật.

Chắc chắn rồi bố.

Ông rít một hơi thuốc lào của người hàng xóm rồi cười.

Mình lập tức nhìn.

Bố.

Ông khựng lại.

Gì?

Bố lại hút?

Bố cười trừ.

Có tí.

Mình cau mày.

Bố hứa gì rồi?

Ông đặt điếu xuống.

Rồi.

Không hút nữa.

Mẹ từ trong nhà nói vọng ra:

Ông đấy nói không nghe đâu.

Mình chỉ bố.

Con ở nhà ít hôm thôi.

Bố đừng để con cáu.

Bố bật cười.

Biết rồi bác sĩ M.

Mình cũng cười.

Ít nhất ông còn khỏe để mình cằn nhằn.

Thế là tốt rồi.


Diệu gọi mình mỗi ngày.

Có hôm sáng.

Có hôm tối.

Mấy ngày Tết em khá vui.

Chắc ở nhà với bố mẹ, anh chị em đông đủ nên bớt để ý chuyện mình làm gì từng giờ.

Hai đứa nói chuyện cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Em kể:

Hôm nay em đi chúc Tết nhà chị gái.

Thế có được lì xì không?

Có.

Cho anh không?

Diệu cười.

Không.

Thế người yêu kiểu gì?

Anh có lì xì em chưa?

Mình khựng.

Quên thật.

Em bĩu môi trên màn hình.

Biết ngay.

Mình cười.

Lên Thái Nguyên anh bù.

Em nhớ đấy.

Đừng quỵt.

Không quỵt.

Diệu nhìn mình một lúc.

Anh ở nhà vui không?

Vui.

Em thì sao?

Cũng vui.

Rồi em nói nhỏ:

Nhưng vẫn nhớ anh.

Mình cười.

Anh cũng nhớ.

Những ngày ấy...

mọi thứ rất yên.

Và vì yên như thế nên mình lại càng dễ tin rằng những trận cãi trước kia chỉ là chuyện nhỏ.


Qua mùng, không khí Tết bắt đầu nhạt dần.

Người đi làm trở lại.

Sinh viên lục tục lên trường.

Những chuyến xe lại đông.

Khu trọ cũng bắt đầu có tiếng mở cửa phòng.

Mình lên Thái Nguyên trước Diệu một hôm.

Dương đã lên.

Hai thằng gặp nhau dưới sân.

Nó cười.

Bác sĩ Ngoại về rồi à?

Mình dựng xe.

Mày biết à?

Diệu kể Hương.

Hương kể tao.

Mình bật cười.

Tin nhanh thế.

Dương xách túi giúp.

Chốt thật à?

Ừ.

Ngoại.

Nội soi.

Nó gật.

Tao cũng vẫn thích Ngoại.

Mình nhìn.

Thế hai thằng lại đi tiếp.

Dương giơ nắm tay.

Chiến.

Mình đập vào.

Chiến.


Ngày hôm sau Diệu lên.

Vừa xuống xe đã thấy mình đứng đợi.

Em kéo chiếc vali nhỏ.

Mình đi tới xách.

Nặng thế.

Mẹ em nhét đồ.

Nhà nào cũng thế.

Diệu nhìn mình.

Anh nhớ em không?

Mình cười.

Có.

Có là thế nào?

Rất nhớ.

Em cười tươi.

Mình kéo em lại ôm ngay giữa sân.

Mấy ngày xa nhau thôi mà cảm giác gặp lại vẫn rất vui.

Diệu tựa đầu vào ngực.

Em nhớ anh thật đấy.

Anh biết.

Sao biết?

Vì gọi ngày ba lần.

Em đánh nhẹ.

Em gọi có lúc nào ba lần.

Mình cười.

Đùa.

Em ngẩng lên.

Anh hết yêu em rồi đúng không?

Mình lập tức:

Lại bắt đầu.

Diệu cười.

Em đùa mà.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán.

Đừng đùa kiểu đấy.

Em gật.

Vâng.

Hai đứa lúc ấy vẫn quấn nhau như chưa từng cãi.


Học kỳ II năm năm bắt đầu.

Và đúng như mình đoán...

nhịp còn nhanh hơn kỳ trước.

Bệnh viện gần như chiếm phần lớn thời gian.

Mình với Dương đã quen việc.

Không còn cái kiểu nghe gọi vào phòng mổ là lóng ngóng chuẩn bị.

Có hôm điều dưỡng chỉ nói:

Hai đứa vào ca nhé.

Mình:

Dạ.

Dương:

Dạ.

Thay đồ.

Rửa tay.

Đứng đúng vị trí.

Xong.

Bác sĩ cũng giao nhiều hơn.

Có hôm cuối ca, ông chỉ nhìn:

Hai đứa đóng da đi.

Mình với Dương nhìn nhau.

Không còn kiểu bất ngờ như trước.

Dạ.

Hai thằng chia đoạn.

Mình bên này.

Dương bên kia.

Bác sĩ vẫn đứng cạnh.

Sai thì chỉnh.

Nhưng không cần chỉ từng động tác nữa.

Có lúc bác nhìn đường khâu.

M làm đoạn này à?

Dạ.

Được.

Rồi sang phía Dương.

Đoạn này hơi chặt.

Nó gật.

Dạ.

Ra ngoài mình cười.

Bị chê.

Dương nhếch mép.

Lần sau đẹp hơn.

Khâu lại da mô hình không?

Tối.

Hai thằng vẫn thế.

Cạnh tranh như trẻ con.

Nhưng tay ngày càng quen.


Mình cũng bắt đầu chủ động theo nội soi nhiều hơn.

Ban đầu chỉ đứng phía sau.

Nhìn màn hình.

Nghe bác sĩ nói.

Có hôm phải đứng khá xa.

Có hôm gặp bác sĩ dễ tính, ông cho đứng gần hơn rồi vừa làm vừa chỉ.

Nhìn vùng này.

Thấy chưa?

Mình chăm chú.

Dạ.

Niêm mạc thế nào?

Mình trả lời.

Sai thì bác sửa.

Đúng thì bác gật.

Không có gì hoành tráng.

Nhưng mỗi buổi như thế...

mình lại càng thích.

Mình nhớ cái lần theo bố vào phòng nội soi.

Ngày ấy chỉ thấy thao tác của các bác nhanh, chuẩn và ngưỡng mộ.

Bây giờ mình bắt đầu nhìn với con mắt khác.

Tại sao xoay hướng đó.

Tại sao phải quan sát chỗ này.

Cách hình ảnh thay đổi.

Cách bác sĩ nhận diện tổn thương.

Có hôm ra ngoài, mình nói với Dương:

Tao muốn học cả mổ với nội soi thật.

Nó cười.

Tham thế.

Tao thích.

Dương nhún vai.

Thích thì học.

Ai cấm.

Mình cười.

Đúng.

Ai cấm.


Có một bệnh nhân mình với Dương theo gần như từ đầu.

Một ca ngoại khoa tương đối khó.

Hai thằng có mặt khi bác sĩ khám.

Theo các xét nghiệm.

Đứng trong ca mổ.

Rồi những ngày sau lại ghé xem.

Ngày thứ nhất.

Bệnh nhân mệt.

Ngày thứ hai.

Đỡ hơn.

Ngày thứ ba bắt đầu có vài dấu hiệu tiến triển tốt.

Mình với Dương gần như ngày nào đi qua cũng ghé.

Bác sĩ phụ trách để ý.

Một hôm ông hỏi:

Hai đứa ngày nào cũng xem à?

Dương cười.

Dạ.

Mình nói:

Bọn em theo từ hôm mổ nên muốn xem diễn biến ạ.

Bác sĩ gật.

Tốt.

Làm Ngoại mà chỉ thích đứng phòng mổ thì không đủ.

Hậu phẫu mới nhiều chuyện.

Hai thằng cùng:

Dạ.

Ông nhìn thêm một lúc rồi nói:

Hai đứa chịu khó kiểu này thì sau làm Ngoại được.

Mình với Dương nhìn nhau.

Chỉ một câu.

Nhưng vui kinh khủng.

Ra khỏi buồng, Dương hỏi:

Nghe chưa?

Mình cố tỉnh:

Nghe.

Bác bảo làm Ngoại được.

Ừ.

Nó cười.

Tao biết tao có tố chất mà.

Mình nhìn.

Bác nói hai đứa.

Đừng nhận hết.

Nó cười hề hề.


Nhưng thời gian ở bệnh viện càng nhiều...

thời gian dành cho những thứ khác càng ít.

Có tuần mình với Diệu gần như chỉ gặp nhau buổi tối.

Mà có hôm mình về...

em đã ngủ.

Có hôm em qua phòng tìm thì mình vẫn ở viện.

Điện thoại thành cách hai đứa nói chuyện nhiều hơn gặp mặt.

Và dần dần...

mình bắt đầu thấy ngại khi Diệu hỏi lịch.

Mai anh học gì?

Đi viện.

Khoa nào?

Mình nói.

Bao giờ về?

Chưa biết.

Sao lại chưa biết?

Mình thở dài.

Vì có ca thì anh ở lại.

Thế có ca không?

Anh chưa biết.

Sao lịch học mà anh không biết?

Cảm giác mệt lại xuất hiện.

Ca phát sinh thì ai báo trước cho anh được?

Diệu im.

Rồi lại hỏi:

Mai anh đi với ai?

Mình tự nhiên chẳng muốn trả lời.

Không phải vì có gì giấu.

Mà vì biết nếu nói ra...

có thể lại kéo thêm câu hỏi nữa.

Mình nói cụt:

Dương.

Chỉ anh Dương thôi à?

Mình nhíu mày.

Diệu.

Em lập tức:

Em chỉ hỏi.

Mình ngồi im.

Một lúc sau chỉ nói:

Ừ.

Rồi thôi.

Những cuộc nói chuyện kiểu ấy bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Không trận nào quá lớn.

Nhưng mỗi lần đều lấy đi một ít năng lượng.


Một hôm mình về phòng gần mười giờ.

Người rã ra.

Chiều có ca kéo dài.

Tối lại ngồi xem thêm một ca nội soi.

Về đến phòng chỉ muốn nằm.

Mình cởi blouse.

Vứt lên ghế.

Nằm ngửa ra giường.

Chẳng buồn tắm ngay.

Khoảng năm phút sau...

có tiếng gõ cửa.

Diệu bước vào.

Anh về rồi à?

Mình nhắm mắt.

Ừ.

Em ngồi xuống cạnh.

Sao không nhắn em?

Anh mới về.

Em gọi lúc tối anh không nghe.

Anh ở viện.

Em biết.

Mình không nói.

Diệu hỏi:

Hôm nay anh đi với những ai?

Mắt mình vẫn nhắm.

Nhóm đi viện.

Có ai bên nội soi không?

Có.

Có mấy bạn nữ hôm trước không?

Lần này mình mở mắt.

Nhìn trần nhà.

Không nhìn em.

Có.

Diệu im vài giây.

Anh khó chịu à?

Không.

Thế sao anh trả lời kiểu đấy?

Mình thở ra.

Anh mệt.

Em hỏi gì anh cũng mệt.

Mình quay sang.

Anh vừa nói anh mệt người.

Diệu nhìn mình.

Dạo này anh chẳng muốn nói chuyện với em nữa đúng không?

Mình khựng lại.

Không phải.

Thế sao lúc nào em hỏi anh cũng cáu?

Anh có cáu đâu.

Có.

Mình nhắm mắt lại.

Diệu.

Hôm nay cho anh nghỉ một tối được không?

Em đứng lên.

Em hiểu rồi.

Mình mở mắt.

Hiểu gì?

Không có gì.

Em về.

Mình biết em buồn.

Rõ ràng.

Nếu là trước kia...

mình đã đứng dậy.

Đi theo.

Kéo em lại.

Dỗ.

Nhưng hôm ấy...

mình nằm nguyên.

Cả người mệt đến mức ý nghĩ phải đứng lên cũng thấy nặng.

Cửa phòng khép lại.

Mình nhìn theo.

Không đuổi.


Khoảng mười phút sau, Dương đi từ ngoài về.

Nó nhìn mình nằm nguyên quần áo.

Mày chết à?

Chưa.

Diệu vừa đi xuống mặt buồn vl.

Mình im.

Dương cởi giày.

Cãi à?

Không hẳn.

Thế?

Mình nhìn trần nhà.

Tao mệt.

Nó hỏi nhiều.

Tao không muốn nói.

Nó gật.

Không phán xét.

Một lúc sau chỉ nói:

Thế ngủ đi.

Mình nhắm mắt.

Nhưng không ngủ ngay được.

Trong đầu vẫn biết Diệu đang buồn.

Phòng em ở ngay phía dưới.

Chỉ cần đứng dậy.

Xuống cầu thang.

Gõ cửa.

Ôm một cái.

Có lẽ mọi chuyện lại ổn.

Mình biết.

Nhưng hôm ấy...

mình không xuống.

Không phải vì hết thương.

Mà đơn giản...

không còn đủ sức để dỗ.


Sáng hôm sau, điện thoại không có tin nhắn của Diệu.

Mình nhìn màn hình.

Cảm giác hụt quen thuộc lại xuất hiện.

Nhưng lịch đi viện đã sát giờ.

Dương đứng ngoài cửa.

Đi không?

Mình bỏ điện thoại vào túi.

Đi.

Hai thằng xuống cầu thang.

Đi ngang qua phòng Diệu.

Cửa đóng.

Mình nhìn một cái.

Rồi vẫn đi.


Đến trưa, Diệu mới nhắn.

"Anh ăn chưa?"

Mình nhìn.

Bật cười nhẹ.

Mọi giận dỗi dường như lại tan bớt.

"Anh ăn rồi. Em ăn chưa?"

Em đáp:

"Rồi."

Chỉ thế.

Không xin lỗi.

Không nhắc tối qua.

Nhưng hai đứa lại nói chuyện.

Có lẽ cả hai đều đã quen với việc đi vòng qua vấn đề thay vì giải quyết nó.


Thời gian cứ thế chạy tiếp.

Tháng đầu của học kỳ II rồi tháng kế tiếp.

Mình và Dương càng lúc càng ở viện nhiều.

Có bác sĩ gần như thấy hai thằng là gọi.

Hai đứa rảnh không?

Dạ.

Vào ca.

Có hôm đang chuẩn bị đi ăn.

Nghe gọi.

Hai thằng nhìn nhau.

Dương thở dài.

Lại nhịn.

Mình cười.

Ăn sau.

Tao sắp thành suy dinh dưỡng.

Mày nhìn cái bụng mày rồi nói lại.

Nó chửi.

Hai thằng vẫn đi.


Nội soi cũng dần trở thành thứ mình chủ động tìm đến mỗi khi có thời gian.

Không ai bắt.

Có buổi đáng lẽ có thể về.

Mình vẫn ở lại đứng xem.

Dương hỏi:

Không về với Diệu à?

Mình nhìn màn hình nội soi.

Lát.

Nó nhìn mình.

Không nói thêm.

Có lẽ chính mình cũng bắt đầu nhận ra...

bệnh viện không chỉ lấy thời gian của mình.

Có những lúc...

mình còn tự nguyện đưa thời gian cho nó.

Vì mình thích.

Và đó mới là thứ khó giải thích với Diệu nhất.


Một tối, bác sĩ khâu xong phần sâu rồi nhìn hai thằng.

M.

Dạ.

Dương.

Dạ.

Đóng da đi.

Hai thằng cùng bước lên.

Không còn run.

Không còn phải hỏi ai làm trước.

Mình nhận dụng cụ.

Dương đứng phía đối diện.

Từng đường chỉ đi xuống.

Đều.

Chậm.

Chắc.

Bác sĩ đứng nhìn một lúc.

Rồi quay đi làm giấy tờ.

Không còn đứng sát nữa.

Chỉ trước khi ra khỏi phòng mới nói:

Xong gọi tôi xem.

Mình khựng lại.

Chỉ một câu ấy...

nhưng khiến cả hai hiểu.

Ông tin hai thằng đủ để quay lưng đi một lúc.

Vẫn dưới sự giám sát.

Vẫn phải kiểm tra sau cùng.

Nhưng khác rất nhiều so với ngày đầu tiên bác sĩ cầm tay chỉ từng mũi.

Mình nhìn Dương.

Nó cũng nhìn.

Không ai cười.

Chỉ tập trung khâu.

Bởi càng được tin...

mình càng sợ làm ẩu.


Kết thúc, bác sĩ quay lại.

Nhìn đường khâu.

Được.

Rồi chỉ một mũi.

Cái này bên trái hơi sát.

Mình nhìn.

Dạ.

Lần sau sửa.

Dạ.

Dương tháo găng.

Bác sĩ hỏi:

Hai đứa định theo Ngoại à?

Mình đáp ngay:

Dạ, em định theo ạ.

Dương cũng:

Dạ, em cũng thích Ngoại.

Ông gật.

Thế chịu khó.

Ngoại không chỉ có cầm dao.

Còn trực.

Còn biến chứng.

Còn người nhà.

Còn nhiều cái mệt lắm.

Mình cười.

Dạ.

Ông nhìn.

Cười được thì cứ đi tiếp.

Rồi bước ra ngoài.

Mình đứng nhìn theo.

Không hiểu sao lại nhớ đêm ba mươi.

Nhớ bố.

Nhớ câu:

Nghề con.

Ừ.

Nghề của mình.


Thêm vài tuần nữa.

Một tối mình từ bệnh viện về lúc hơn mười một giờ.

Dương đã ngủ.

Mình ngồi xuống mép giường.

Cởi giày.

Điện thoại rung.

Diệu.

"Anh đang đâu?"

Mình nhìn dòng tin nhắn.

Trước đây chỉ cần thấy em hỏi...

mình trả lời ngay.

Sau này có lúc lại bực.

Còn đêm ấy...

mình chẳng bực.

Chỉ thấy mệt.

Đặt điện thoại xuống.

Ngửa người ra giường.

Nhắm mắt.

Khoảng vài phút sau mới cầm lên.

"Anh vừa về."

Tin nhắn trả lời ngay.

"Sao về không bảo em?"

Mình nhìn màn hình.

Ngón tay dừng khá lâu.

Rồi gõ:

"Anh mệt quá. Mai mình nói nhé."

Diệu xem.

Một lúc sau:

"Vâng."

Mình đặt máy xuống.

Không ai cãi.

Không ai khóc.

Nhưng không hiểu sao...

sự im lặng ấy lại làm mình thấy buồn hơn cả một trận cãi.

Có lẽ tình yêu bắt đầu mệt không phải từ lúc hai người cãi nhau dữ dội nhất.

Mà từ lúc một người buồn...

người còn lại biết.

Biết rất rõ.

Nhưng chỉ nhắm mắt lại và nghĩ:

Mai dỗ cũng được.

Ngày trước mình luôn chạy theo.

Đến lúc ấy...

mình bắt đầu để mọi chuyện sang ngày mai.

Và những cái “ngày mai” ấy...

ngày một nhiều hơn.

 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 212: Khoảng cách ngay trong cùng một xóm trọ

Sau Tết, thời gian dường như chạy nhanh hơn hẳn.

Mới ngày nào mình với Dương còn ngồi co ro trong phòng trực đêm ba mươi, sáng mùng Một đập tay nhau rồi mỗi thằng một hướng về quê.

Vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại...

trời Thái Nguyên đã bắt đầu nóng.

Những chiếc áo khoác dày được cất dần vào tủ.

Buổi trưa đi bộ ngoài sân bệnh viện đã thấy nắng hắt xuống mặt đường bỏng rát.

Cái khăn len Diệu đan cho mình cũng được giặt sạch, gấp lại cẩn thận rồi cất vào góc tủ.

Học kỳ II năm năm cứ thế lao đi.

Và cuộc sống của mình cũng ngày càng bị bệnh viện chiếm mất nhiều hơn.


Có những tuần mình với Dương gần như chỉ về xóm trọ để ngủ.

Sáng đi.

Trưa có khi ăn luôn trong viện.

Chiều học.

Có ca thì ở lại.

Không có ca mà gặp buổi nội soi hay thì mình cũng lân la đứng xem thêm.

Dương nhiều hôm nhìn mình chỉ biết lắc đầu.

Mày nghiện thật rồi.

Mình cười.

Nghiện gì?

Viện.

Mày khác đéo gì tao?

Nó nghĩ một lúc.

Cũng đúng.

Hai thằng lại cười.

Nhưng đúng là như vậy thật.

Từ một nơi ngày đầu bước vào còn thấy xa lạ, bệnh viện dần trở thành nơi hai thằng dành nhiều thời gian nhất.

Có những hành lang mình đi nhiều đến mức chẳng cần nhìn biển khoa.

Có những điều dưỡng gặp ngoài cầu thang đã quen mặt.

Có bác sĩ thấy hai thằng đứng ngoài là hỏi:

Hôm nay có học không?

Dạ không ạ.

Thế vào ca.

Hai thằng chẳng cần hỏi thêm.

Dạ.

Rồi đi thay đồ.


Khâu da cũng không còn là chuyện khiến hai thằng hí hửng cả tối như những lần đầu.

Không phải vì hết thích.

Mà vì được làm nhiều hơn thì tự nhiên thấy trách nhiệm lớn hơn.

Một buổi chiều, sau khi xử lý xong phần chính, bác sĩ lùi ra.

Hai đứa đóng nốt đi.

Mình nhận dụng cụ.

Dương sang phía đối diện.

Dạ.

Bác sĩ tháo găng ngoài.

Trước khi quay đi còn nói:

Khâu đẹp vào.

Người ta trẻ đấy.

Hai thằng cùng:

Dạ.

Chỉ một câu ấy thôi là tự nhiên áp lực tăng gấp đôi.

Mình nhìn mép da.

Đặt mũi đầu tiên.

Không nhanh.

Cũng không cố thể hiện.

Chỉ làm đúng những gì đã được dạy.

Dương bên kia cũng im thin thít.

Bình thường hai thằng hay tranh nhau xem thằng nào đẹp hơn.

Trong phòng mổ thì chẳng ai đùa.

Khâu gần xong, bác sĩ quay lại.

Ông nhìn từ đầu đến cuối.

Chỉ tay vào đoạn của mình.

Chỗ này được.

Rồi sang phía Dương.

Chỗ này khoảng cách hơi rộng.

Dương gật.

Dạ.

Bác sĩ nhìn cả hai.

Tay hai đứa bắt đầu được rồi.

Mình với Dương nhìn nhau.

Chưa kịp vui thì ông nói tiếp:

Nhưng đừng có được khâu mấy đường da rồi tưởng mình biết mổ.

Hai thằng lập tức:

Dạ.

Ông cười.

Tao thấy sinh viên hay mắc cái bệnh ấy lắm.

Được cầm kim vài lần là đi như trưởng khoa.

Mấy người trong phòng bật cười.

Mình cũng cười.

Bọn em chưa dám ạ.

Tốt.

Bác sĩ nói.

Càng học càng phải biết mình chưa biết cái gì.

Câu ấy mình nhớ khá lâu.

Bởi càng vào nhiều ca...

mình càng thấy nó đúng.


Ngày trước đứng ngoài nhìn bác sĩ mổ, mình chỉ thấy họ giỏi.

Sau này biết thêm một chút...

mình mới bắt đầu nhìn ra được phía sau một thao tác đơn giản là bao nhiêu kiến thức.

Tại sao vào đường ấy?

Tại sao xử lý như vậy?

Tại sao có lúc phải dừng?

Tại sao cùng một bệnh nhưng hai bệnh nhân lại không hoàn toàn giống nhau?

Càng hỏi...

càng thấy còn cả đống thứ mình chưa biết.

Thành ra cái cảm giác tự tin của mình cũng khác trước.

Không phải tự tin vì nghĩ mình giỏi.

Mà là tự tin rằng nếu chưa biết...

mình có thể hỏi.


Khoảng giữa học kỳ, mình với Dương theo một bệnh nhân khá lâu.

Người đàn ông ngoài năm mươi.

Lúc vào viện, cả nhà đi theo rất đông.

Người vợ cứ gặp ai mặc áo blouse cũng hỏi.

Có nguy hiểm không bác sĩ?

Bao giờ mổ?

Mổ xong có khỏi không?

Mình lúc ấy vẫn chỉ là sinh viên.

Nên những câu vượt quá khả năng...

mình không dám trả lời.

Có lần bà kéo tay mình.

Cháu ơi, bác nhà cô thế này có nặng lắm không?

Mình nói:

Dạ cô cứ bình tĩnh.

Những phần về tiên lượng hay phương án điều trị cụ thể, bác sĩ phụ trách sẽ giải thích kỹ cho gia đình ạ.

Bà vẫn lo.

Nhưng cháu thấy có sao không?

Mình không biết phải nói thế nào.

Nếu bảo không sao...

mình không đủ tư cách để chắc chắn.

Mà nói nặng...

càng không được.

Mình chỉ đáp:

Hiện tại các bác sĩ đang theo dõi rất sát rồi cô ạ.

Cái gì cháu biết chắc cháu sẽ nói, còn phần nào cháu không chắc thì cháu không dám nói sai với gia đình.

Bà nhìn mình một lúc.

Rồi gật.

Ừ.


Sau đó bệnh nhân được mổ.

Mình với Dương đều theo ca.

Rồi hậu phẫu cũng thường xuyên ghé xem.

Một hôm bác sĩ phụ trách đứng ngay gần đó.

Người vợ lại hỏi mình vài câu.

Mình vẫn trả lời như mọi lần.

Cái nào biết thì nói.

Cái nào không chắc thì:

Phần này để cháu hỏi bác sĩ cho cô nhé.

Đến lúc đi ra, bác sĩ gọi.

M.

Dạ?

Mình tưởng bị nhắc gì.

Ông nói:

Nói với người nhà thế là được.

Mình hơi ngạc nhiên.

Dạ.

Nhớ nhé.

Không biết thì đừng hứa.

Đặc biệt đừng có thấy người ta gọi mình là bác sĩ rồi sướng quá nói linh tinh.

Mình cười.

Dạ.

Ông nhìn mình.

Sau này làm rồi sẽ hiểu.

Mổ có khi chưa phải thứ mệt nhất.

Nói chuyện với người nhà cũng là một phần của nghề.

Mình gật.

Dạ.

Câu ấy khiến mình nhớ lại đêm ba mươi.

Lần bác sĩ giao mình ra báo tình hình cho người nhà bệnh nhân thủng dạ dày.

Lúc đó mình chỉ nghĩ mình đã tự tin hơn.

Bây giờ mới bắt đầu hiểu...

biết nói gì quan trọng.

Nhưng biết không nên nói gì cũng quan trọng chẳng kém.


Mình với Dương càng ngày càng thích đi xem hậu phẫu.

Không phải bệnh nhân nào cũng theo lâu.

Nhưng những ca mình từng trực tiếp đứng phụ, hai thằng thường có cảm giác gắn bó hơn một chút.

Có hôm tan học rồi.

Dương hỏi:

Về không?

Mình nhìn đồng hồ.

Qua xem bác hôm trước tí không?

Nó hiểu ngay.

Đi.

Hai thằng vòng lên khoa.

Chỉ đứng vài phút.

Hỏi bệnh nhân vài câu.

Nhìn lại diễn biến.

Xong mới về.

Có lần bác sĩ thấy.

Ông cười:

Hai đứa lại lên à?

Dạ.

Rảnh thế?

Dương cười:

Bọn em xem tí rồi về ạ.

Bác sĩ gật.

Thói quen này giữ được thì tốt.

Sau mổ đừng tưởng khâu da xong là hết việc.

Mình cười.

Dạ.


Nhưng chính những ngày như vậy...

lại khiến giờ về của mình chẳng bao giờ cố định.

Có hôm năm giờ.

Có hôm bảy giờ.

Có hôm mười giờ.

Có hôm hơn mười một giờ.

Mà phòng Diệu chỉ cách phòng mình một tầng cầu thang.

Gần đến mức từ ban công tầng hai, mình gọi hơi to một chút là em nghe thấy.

Vậy mà có những ngày...

hai đứa chẳng gặp nhau nổi một lần.

Sáng mình đi sớm.

Diệu chưa dậy.

Tối mình về.

Đèn phòng em đã tắt.

Ngày hôm sau lại lặp lại.


Một chiều, mình vừa dựng Dream dưới sân thì nghe tiếng gọi.

Anh.

Quay lại.

Diệu đang đứng trước cửa phòng.

Mình cười.

Sao?

Em khoanh tay.

Em tưởng anh chuyển trọ rồi.

Mình bật cười.

Anh ở trên đầu em mà.

Thế à?

Em tưởng người yêu em dạo này là người thuê trọ cùng xóm.

Mình đang cười tự nhiên chậm lại.

Nhìn em.

Diệu cũng cười.

Nhưng mình biết câu ấy không hoàn toàn là đùa.

Mình đi lại.

Véo nhẹ má.

Nhớ anh à?

Không.

Thật?

Thật.

Mình quay đi.

Thế anh lên phòng.

Diệu lập tức túm áo.

Anh dám.

Mình bật cười.

Kéo em lại ôm.

Anh đùa.

Em tựa vào ngực mình.

Một lúc sau mới nói:

Anh bận thật à?

Ừ.

Dạo này nhiều ca.

Với anh đang theo nội soi thêm.

Diệu gật.

Em biết.

Nhưng...

Em ngập ngừng.

Mình hỏi:

Nhưng sao?

Thỉnh thoảng nhớ xuống nhìn mặt người yêu anh một cái.

Mình cười.

Vâng.

Anh nhớ rồi.

Em ngẩng lên.

Thật không?

Thật.

Hứa?

Hứa.

Mình hôn nhẹ lên trán em.

Lúc ấy...

mình thực sự nghĩ chỉ cần thế là đủ.


Vài ngày sau, Diệu nhắn từ trưa.

"Tối anh về ăn cơm nhé."

Mình đang ở viện.

Đọc xong trả lời ngay:

"Ừ. Tối anh về."

Em gửi một hình mặt cười.

Mình cất điện thoại.

Nhớ.

Hoàn toàn nhớ.

Cho đến cuối buổi chiều.


Hôm ấy bên Nội soi có một ca khá hay.

Mình nghe bác sĩ nói liền chạy sang xem.

Ban đầu nghĩ đứng khoảng nửa tiếng.

Nhưng xem rồi lại bị cuốn vào.

Bác sĩ vừa làm vừa chỉ.

M nhìn đây.

Mình tiến lại.

Dạ.

Thấy chỗ này khác không?

Mình nhìn màn hình.

Trả lời.

Ông chỉnh lại.

Rồi giải thích thêm.

Mình nghe mê mải.

Ca này xong lại có thêm một bệnh nhân nữa.

Mình nghĩ:

Xem nốt.

Chỉ một ca nữa.

Điện thoại để chế độ im lặng trong túi.

Thời gian trôi lúc nào chẳng biết.

Đến khi bước ra ngoài...

mình nhìn đồng hồ.

Gần chín giờ.

Tim tự nhiên hụt một cái.

Địt mẹ.

Dương đứng ngoài hỏi:

Gì?

Mình rút điện thoại.

Bảy cuộc gọi nhỡ.

Diệu.

Tin nhắn cuối cùng từ hơn nửa tiếng trước.

"Anh có về không?"

Mình nhìn màn hình.

Không biết nói gì.

Dương nhìn mặt mình.

Quên hẹn à?

Mình gật.

Ừ.

Nó nhăn mặt.

Thế thì mày ăn cứt rồi.

Mình thở dài.

Biết.


Mình chạy xe về.

Lần này chẳng dám la cà.

Vừa vào sân đã thấy phòng Diệu còn sáng.

Mình dựng xe.

Đi thẳng tới.

Cửa không khóa.

Gõ hai tiếng.

Anh vào nhé?

Không nghe trả lời.

Mình mở cửa.

Diệu đang ngồi cạnh bàn.

Trên bàn là mâm cơm.

Thịt rang.

Rau luộc.

Canh.

Một đĩa trứng.

Tất cả đều đã nguội.

Em đang cầm điện thoại.

Thấy mình vào chỉ ngẩng lên.

Không nói.

Mình đứng nhìn mâm cơm.

Cái cảm giác áy náy lập tức ập tới.

Em chưa ăn à?

Diệu đáp rất nhẹ.

Chưa.

Sao không ăn trước?

Em nhìn mình.

Em đợi anh.

Chỉ ba chữ.

Không quát.

Không khóc.

Không trách.

Nhưng làm mình thấy còn khó chịu hơn cả bị em mắng.

Mình kéo ghế ngồi xuống.

Anh xin lỗi.

Diệu không nói.

Anh xem mổ nội soi.

Anh định xem một ca rồi về.

Xong lại có ca nữa...

Em cắt ngang.

Anh quên đúng không?

Mình im.

Không tìm lý do.

Ừ.

Anh quên.

Mắt Diệu đỏ lên.

Mình đưa tay nắm.

Em không rút ra.

Nhưng cũng không nắm lại.

Mình nói:

Lần này anh sai.

Anh xin lỗi.

Diệu cúi xuống.

Một lúc sau mới nói:

Em không cần anh lúc nào cũng ở với em.

Mình im lặng nghe.

Em biết anh học.

Em biết anh thích bệnh viện.

Em cũng không bảo anh bỏ.

Giọng em nghèn nghẹn.

Nhưng anh chỉ cần nhắn cho em một câu thôi.

Để em biết anh không về.

Mình nhìn mâm cơm.

Không cãi được.

Bởi em đúng.

Hoàn toàn đúng.

Diệu nói tiếp:

Em chỉ cần anh nhớ...

Có người đang đợi anh.

Mình thấy trong lòng nhói lên.

Mình đứng dậy.

Kéo em vào người.

Lần này Diệu không chống.

Em úp mặt vào ngực mình.

Mình ôm chặt.

Anh xin lỗi.

Anh sai thật.

Em im.

Mình vuốt tóc.

Đừng khóc.

Em có khóc đâu.

Mình cười nhẹ.

Giọng thế kia còn không khóc.

Diệu đấm nhẹ vào bụng.

Tại anh.

Ừ.

Tại anh.

Anh nhận hết.

Một lúc sau em mới ngẩng lên.

Em đói.

Mình nhìn mâm cơm.

Anh cũng đói.

Nguội hết rồi.

Mình đứng dậy.

Để anh hâm.

Diệu giữ tay.

Anh ngồi đi.

Em làm.

Mình lắc.

Hôm nay anh làm.

Em nhìn mình.

Rồi cuối cùng cũng cười.

Thế đi đi.


Hai đứa hâm lại đồ ăn.

Gần mười giờ mới ngồi ăn tối.

Mình gắp trứng vào bát em.

Ăn đi.

Diệu nhìn.

Anh ăn đi.

Anh đang chuộc lỗi.

Một miếng trứng là hết à?

Mình cười.

Thế thêm miếng thịt.

Em bật cười.

Không khí nhẹ đi.

Mình nhìn em ăn.

Tự nhiên thấy thương.

Có những lần em hỏi quá nhiều khiến mình ngột ngạt.

Có những lần em giận vô lý.

Nhưng cũng có những lần...

người sai rõ ràng là mình.

Không phải cứ bận là có quyền quên.

Không phải cứ đang học một thứ mình thích thì mọi người xung quanh phải mặc nhiên chấp nhận.

Mình hiểu điều đó.

Ít nhất...

lúc ấy mình vẫn hiểu.


Ăn xong, hai đứa không về phòng ngay.

Diệu ngồi tựa vào mình.

Mình vòng tay ôm em từ phía sau.

Em nghịch ngón tay mình.

Sau này anh làm bác sĩ thật chắc còn bận hơn nhỉ?

Mình cười.

Chắc thế.

Trực nhiều không?

Ngoại thì chắc nhiều.

Em thở dài.

Thế em phải quen dần.

Mình cúi xuống.

Sợ à?

Có.

Sợ gì?

Diệu im một lúc.

Sợ anh càng ngày càng không cần em nữa.

Mình khựng lại.

Nghĩ linh tinh.

Thật mà.

Mình xoay em lại.

Nhìn anh.

Diệu nhìn.

Mình nói:

Anh bận không có nghĩa anh không cần em.

Hiểu chưa?

Em gật nhẹ.

Vâng.

Mình hôn lên trán.

Đừng nghĩ nhiều.

Em vòng tay ôm cổ.

Thế anh cũng phải nhớ em.

Anh nhớ.

Hứa?

Mình bật cười.

Lại hứa.

Hứa đi.

Anh hứa.

Hai đứa ôm nhau khá lâu.

Ngoài sân xóm trọ im lặng.

Chỉ nghe tiếng quạt trong phòng và tiếng xe thỉnh thoảng chạy ngoài đường.

Một buổi tối tưởng sẽ cãi nhau...

cuối cùng lại rất yên.


Nhưng tình yêu đôi khi lạ như thế.

Hôm nay mình hiểu em.

Ngày mai...

mình lại mệt vì em.

Chỉ vài hôm sau.

Đang ở bệnh viện, điện thoại mình rung.

Diệu.

"Anh đang đâu?"

Mình trả lời:

"Ở viện."

Em:

"Với ai?"

Mình nhìn dòng chữ.

Không hiểu sao cảm giác khó chịu lại xuất hiện.

Bên cạnh mình lúc ấy có Dương.

Có mấy bạn cùng nhóm.

Có cả nam lẫn nữ.

Một chuyện rất bình thường.

Nhưng mình đã bắt đầu đoán được câu tiếp theo.

Mình không trả lời ngay.

Khoảng năm phút sau.

Điện thoại rung.

"Sao em hỏi anh không trả lời?"

Mình thở dài.

Dương nhìn.

Diệu à?

Ừ.

Lại sao?

Mình bỏ điện thoại vào túi.

Không sao.

Hỏi tao đi với ai.

Dương im một chút.

Thế trả lời đi.

Mình nhìn nó.

Tao ngại trả lời.

Sao?

Vì tao biết trả lời xong lại hỏi tiếp.

Nó không nói nữa.

Mình cũng không.

Một lúc sau mới lấy điện thoại ra.

"Anh đi với Dương và nhóm."

Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.

"Nhóm có ai?"

Mình nhìn.

Rồi tắt màn hình.

Không trả lời nữa.


Tối hôm ấy hai đứa lại cãi.

Không lớn.

Chỉ vài câu.

Diệu bảo mình cố tình lờ em.

Mình bảo em hỏi quá nhiều.

Em nói:

Em là người yêu anh thì em hỏi không được à?

Mình đáp:

Hỏi được.

Nhưng em hỏi như tra cung ấy.

Diệu đỏ mắt.

Vì anh càng ngày càng giấu em.

Mình bực.

Anh giấu cái gì?

Anh đi viện.

Anh đi học.

Anh đi với cả nhóm.

Anh phải báo từng người cho em à?

Em im.

Mình biết mình nói hơi nặng.

Nhưng lúc ấy chẳng muốn rút lại.

Một lúc sau Diệu chỉ nói:

Thôi.

Em không hỏi nữa.

Mình cũng đáp:

Ừ.

Hai đứa quay đi.


Nhưng ngày hôm sau...

em vẫn mang đồ ăn sáng cho mình.

Đặt trên bàn.

Anh ăn đi.

Mình nhìn.

Em ăn chưa?

Rồi.

Mình kéo tay.

Còn giận không?

Diệu bĩu môi.

Có.

Mình cười.

Thế vẫn mua đồ ăn?

Em mua thừa.

Thừa đúng món anh thích?

Em không nhịn được cười.

Anh ăn đi.

Mình kéo em lại.

Ôm một cái.

Em vẫn ôm lại.

Đấy.

Chúng mình lúc ấy là như thế.

Cãi nhau.

Mệt nhau.

Nhưng vẫn thương nhau.

Và có lẽ chính vì còn thương quá nhiều...

nên chẳng ai nghĩ có một ngày hai đứa thật sự sẽ buông.


Thời gian lại trôi.

Tháng này sang tháng khác.

Năm năm cũng bắt đầu đi về đoạn cuối.

Mình và Dương càng ngày càng quen với phòng mổ.

Không phải ca nào cũng được làm.

Phần lớn vẫn là đứng phụ.

Quan sát.

Giữ.

Hút.

Học.

Nhưng số lần được giao khâu da tăng lên.

Có bác sĩ đã biết hai thằng tập khâu nhiều nên khá yên tâm.

Có hôm chỉ nói:

Cuối ca để hai đứa đóng.

Nghe câu ấy...

hai thằng vẫn vui.

Nhưng không còn hí hửng như trẻ con.

Thay vào đó là:

Dạ.

Rồi tập trung làm.


Nội soi cũng ngày càng cuốn mình vào.

Có những hình ảnh trước đây nhìn chẳng hiểu gì.

Giờ bắt đầu biết mình đang nhìn đâu.

Biết bác sĩ đang tìm gì.

Biết đặt câu hỏi đúng hơn.

Có hôm bác sĩ đang làm thì hỏi:

M, nếu là em thì em nghĩ tổn thương này thế nào?

Mình trả lời.

Ông không nói đúng hay sai ngay.

Chỉ hỏi tiếp:

Vì sao?

Mình phải giải thích.

Đến lúc xong ông mới chỉnh.

Những buổi như vậy khiến mình thích hơn cả đọc sách.

Bởi kiến thức không còn nằm trên trang giấy.

Nó ở ngay trước mắt.


Mình với Dương cũng bắt đầu có những cuộc nói chuyện khác trước.

Không còn chỉ game.

Tiền.

Gái.

Ăn gì.

Đi đâu.

Có tối hai thằng nằm trên giường.

Dương hỏi:

Sau này mày muốn ở đâu?

Mình nhìn trần nhà.

Chưa biết.

Làm bệnh viện lớn à?

Nếu có cơ hội.

Tao cũng thế.

Mình cười.

Thế học đi.

Nó thở dài.

Biết bao giờ mới được mổ chính như các bác.

Mình đáp:

Còn lâu.

Thế mới phải học.

Dương im một lúc.

Rồi cười.

Hồi năm nhất hai thằng ngồi quán net cả ngày.

Mình cũng cười.

Giờ ngồi nói chuyện mổ.

Già rồi.

Mới hai mấy tuổi già cái đầu mày.

Hai thằng phá lên.


Nhưng càng gần cuối năm năm...

mình càng thấy thời gian dành cho Diệu ít đi.

Và em cũng cảm nhận được.

Có hôm cả ngày không gặp.

Có hôm chỉ nhìn nhau dưới sân.

Anh đi à?

Ừ.

Bao giờ về?

Anh chưa biết.

Vâng.

Rồi mỗi người một hướng.

Phòng em ở tầng dưới.

Phòng mình ở tầng hai.

Chỉ vài chục bước chân.

Nhưng có những tuần...

cảm giác như hai đứa đang yêu xa.


Một đêm, mình về rất muộn.

Đèn phòng Diệu vẫn sáng.

Mình đứng trên cầu thang nhìn xuống.

Biết em chưa ngủ.

Điện thoại rung.

"Anh về rồi à?"

Mình nhìn xuống cửa phòng.

Chỉ cần đi thêm mấy bậc.

Gõ cửa.

Là gặp.

Nhưng hôm ấy người mình mỏi nhừ.

Mình nhắn:

"Ừ. Anh vừa về."

Em:

"Anh xuống em tí không?"

Mình đứng im.

Một lúc sau trả lời:

"Mai nhé. Hôm nay anh mệt quá."

Diệu xem.

Khá lâu sau mới trả lời.

"Vâng."

Đèn phòng em vẫn sáng.

Mình đi lên.


Vào phòng, Dương đang ngủ.

Mình nằm xuống.

Không hiểu sao lại nghĩ đến khoảng cách giữa hai phòng.

Chỉ một cầu thang.

Chưa đến một phút đi bộ.

Ngày trước có khi nửa đêm mình cũng xuống chỉ để ôm em một lúc.

Bây giờ...

một đoạn cầu thang cũng thấy xa.

Không phải mình hết yêu.

Mình biết chắc là chưa.

Mình vẫn thương em.

Vẫn nhớ.

Vẫn khó chịu nếu em buồn.

Vẫn muốn người bên cạnh mình sau này là em.

Nhưng giữa tình yêu ấy...

bắt đầu có thêm những thứ khác.

Mệt mỏi.

Công việc.

Những ca mổ.

Những buổi nội soi.

Những câu hỏi mình không muốn trả lời.

Những cuộc gọi mình bắt đầu ngại nghe.

Và cả những lần mình hẹn:

Mai nhé.

Hai đứa vẫn ở cách nhau chỉ một cầu thang.

Nhưng có những ngày...

mình cảm giác khoảng cách giữa hai căn phòng ấy còn dài hơn cả quãng đường từ Thái Nguyên về quê.

Mà lúc đó mình vẫn chưa hiểu...

một khi người ta bắt đầu cảm thấy xa nhau ngay cả khi đang ở rất gần,

thì khoảng cách thật sự...

đã chẳng còn đo được bằng kilomet nữa rồi.
 

Vuongpeo2k4

Yếu sinh lý
Chương 211: Ra Tết, lại vào guồng

Sáng mùng Một năm ấy, mình chạy xe từ Thái Nguyên về quê trong một trạng thái rất lạ.

Mệt.

Buồn ngủ.

Vai vẫn còn ê vì đứng phòng mổ từ tối hôm trước.

Nhưng đầu óc lại tỉnh hơn nhiều so với những lần tan trực khác.

Có lẽ vì không khí Tết.

Có lẽ vì vừa trải qua một đêm giao thừa mà mình biết chắc sẽ còn nhớ rất lâu.

Đường sáng mùng Một vắng.

Hai bên nhà nào cũng treo cờ.

Mùi khói bếp, mùi hương, mùi bánh chưng đâu đó bay ra theo gió.

Thi thoảng mới gặp một chiếc xe máy chở cả gia đình đi chúc Tết.

Mình chạy chậm.

Không vội.

Bố đã dặn rồi.

Mà thực ra với tình trạng đêm gần như không ngủ, có muốn chạy nhanh mình cũng chẳng dám.

Chiếc Dream cứ đều ga.

Còn trong đầu mình vẫn hiện lên đủ thứ.

Ca thủng dạ dày.

Ánh đèn phòng mổ.

Tay bác sĩ.

Người nhà bệnh nhân.

Mâm cơm nhỏ trong viện.

Phong bao lì xì.

Rồi câu bố nói:

Nghề con.

Chẳng hiểu sao càng nghĩ càng thấy vui.



Về đến đầu làng, đã thấy mấy đứa trẻ chạy ngoài đường.

Đứa mặc quần áo mới.

Đứa cầm bao lì xì đỏ.

Nhìn thấy mình có đứa còn chào:

Anh M về rồi!

Mình cười.

Ừ.

Đúng chất quê.

Đi đâu vài năm vẫn có người nhớ.

Về đến cổng, mẹ đang đứng ngoài sân.

Vừa nghe tiếng xe đã quay lại.

Về rồi à con?

Vâng.

Mẹ đi nhanh ra.

Có mệt không?

Hơi.

Bố từ trong nhà bước ra.

Dáng ông đã khỏe hơn rất nhiều so với đúng một năm trước.

Chỉ riêng việc nhìn thấy bố tự bước ra sân, người tỉnh táo, mặt có sắc, mình đã thấy cái Tết năm nay đẹp hơn hẳn.

Bố nhìn mình.

Trực xong về luôn à?

Vâng.

Sao không ngủ tí?

Con muốn về ăn Tết.

Bố cười.

Vào nhà.

Mẹ mày để phần cơm đấy.

Mình dựng xe.

Xách ba lô vào.

Mẹ đi ngay sau, vẫn hỏi:

Có ăn gì chưa?

Mình bật cười.

Mẹ hỏi câu này từ tối qua đến giờ rồi.

Thì phải hỏi.

Con ăn ở viện rồi.

Ăn viện thì tính gì.

Mình quay sang nhìn bố.

Bố thấy chưa?

Ông cười.

Về nhà rồi thì nghe mẹ.

Không có ai bênh mình.

Mình cũng cười.



Bữa cơm mùng Một muộn hôm ấy không có gì quá đặc biệt.

Bánh chưng.

Thịt gà.

Giò.

Canh măng.

Dưa hành.

Những món Tết năm nào cũng có.

Nhưng mình ăn ngon kinh khủng.

Có lẽ vì đói.

Có lẽ vì ngồi đúng chỗ mình muốn ngồi.

Bố ngồi đầu mâm.

Mẹ gắp thức ăn.

Em gái mình cũng vừa đi chúc Tết đâu đó về, ngồi bên cạnh hỏi đủ chuyện.

Anh trực giao thừa vui không?

Mình cười.

Vui.

Có được lì xì không?

Có.

Nó lập tức:

Bao nhiêu?

Mình nhìn.

Hỏi để làm gì?

Em tham khảo.

Bố cười.

Nó vừa về đã hỏi tiền.

Con em cũng cười.

Mình kể chuyện bác sĩ lì xì.

Kể mâm cơm người nhà bệnh nhân mời.

Rồi kể đến ca thủng dạ dày.

Bố đang ăn thì dừng lại.

Thủng dạ dày à?

Vâng.

Mình nhìn ông.

Con nhìn ca ấy lại nhớ bố năm ngoái.

Mẹ cũng chậm lại.

Không khí im một chút.

Rồi mình cười:

Nhưng cũng nhờ thế con chốt được rồi.

Bố hỏi:

Chốt gì?

Con sẽ theo Ngoại.

Ông nhìn mình.

Không nói ngay.

Mình tiếp:

Với con muốn học nội soi nữa.

Bố gật đầu.

Rất nhẹ.

Thích thì theo.

Nhưng đã theo thì học cho tử tế.

Đúng kiểu bố.

Không khen.

Không nói mấy câu lớn lao.

Chỉ một câu.

Nhưng mình nhớ.

Vâng.

Mẹ nhìn mình.

Học gì thì học, nhớ giữ sức.

Em gái chen vào:

Anh ấy giờ nghiện bệnh viện rồi mẹ.

Mình lườm:

Ăn đi.

Nó cười.

Bữa cơm lại rôm rả.



Mấy ngày Tết ở nhà trôi rất nhanh.

Mình ngủ bù.

Đi chúc Tết họ hàng.

Ngồi uống nước với mấy đứa bạn cũ.

Thi thoảng lại bị hàng xóm hỏi:

Sắp thành bác sĩ chưa?

Mình toàn cười:

Còn lâu bác ạ.

Thực ra chỉ còn hơn một năm nữa.

Nhưng càng gần ra trường...

mình càng thấy mình chưa biết gì.

Ngày trước học ít lại tưởng mình hiểu nhiều.

Càng học...

càng thấy kiến thức rộng kinh khủng.

Có hôm ngồi uống trà với bố, ông hỏi:

Sau này mày làm Ngoại thật à?

Mình gật.

Chắc chắn rồi bố.

Ông rít một hơi thuốc lào của người hàng xóm rồi cười.

Mình lập tức nhìn.

Bố.

Ông khựng lại.

Gì?

Bố lại hút?

Bố cười trừ.

Có tí.

Mình cau mày.

Bố hứa gì rồi?

Ông đặt điếu xuống.

Rồi.

Không hút nữa.

Mẹ từ trong nhà nói vọng ra:

Ông đấy nói không nghe đâu.

Mình chỉ bố.

Con ở nhà ít hôm thôi.

Bố đừng để con cáu.

Bố bật cười.

Biết rồi bác sĩ M.

Mình cũng cười.

Ít nhất ông còn khỏe để mình cằn nhằn.

Thế là tốt rồi.



Diệu gọi mình mỗi ngày.

Có hôm sáng.

Có hôm tối.

Mấy ngày Tết em khá vui.

Chắc ở nhà với bố mẹ, anh chị em đông đủ nên bớt để ý chuyện mình làm gì từng giờ.

Hai đứa nói chuyện cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Em kể:

Hôm nay em đi chúc Tết nhà chị gái.

Thế có được lì xì không?

Có.

Cho anh không?

Diệu cười.

Không.

Thế người yêu kiểu gì?

Anh có lì xì em chưa?

Mình khựng.

Quên thật.

Em bĩu môi trên màn hình.

Biết ngay.

Mình cười.

Lên Thái Nguyên anh bù.

Em nhớ đấy.

Đừng quỵt.

Không quỵt.

Diệu nhìn mình một lúc.

Anh ở nhà vui không?

Vui.

Em thì sao?

Cũng vui.

Rồi em nói nhỏ:

Nhưng vẫn nhớ anh.

Mình cười.

Anh cũng nhớ.

Những ngày ấy...

mọi thứ rất yên.

Và vì yên như thế nên mình lại càng dễ tin rằng những trận cãi trước kia chỉ là chuyện nhỏ.



Qua mùng, không khí Tết bắt đầu nhạt dần.

Người đi làm trở lại.

Sinh viên lục tục lên trường.

Những chuyến xe lại đông.

Khu trọ cũng bắt đầu có tiếng mở cửa phòng.

Mình lên Thái Nguyên trước Diệu một hôm.

Dương đã lên.

Hai thằng gặp nhau dưới sân.

Nó cười.

Bác sĩ Ngoại về rồi à?

Mình dựng xe.

Mày biết à?

Diệu kể Hương.

Hương kể tao.

Mình bật cười.

Tin nhanh thế.

Dương xách túi giúp.

Chốt thật à?

Ừ.

Ngoại.

Nội soi.

Nó gật.

Tao cũng vẫn thích Ngoại.

Mình nhìn.

Thế hai thằng lại đi tiếp.

Dương giơ nắm tay.

Chiến.

Mình đập vào.

Chiến.



Ngày hôm sau Diệu lên.

Vừa xuống xe đã thấy mình đứng đợi.

Em kéo chiếc vali nhỏ.

Mình đi tới xách.

Nặng thế.

Mẹ em nhét đồ.

Nhà nào cũng thế.

Diệu nhìn mình.

Anh nhớ em không?

Mình cười.

Có.

Có là thế nào?

Rất nhớ.

Em cười tươi.

Mình kéo em lại ôm ngay giữa sân.

Mấy ngày xa nhau thôi mà cảm giác gặp lại vẫn rất vui.

Diệu tựa đầu vào ngực.

Em nhớ anh thật đấy.

Anh biết.

Sao biết?

Vì gọi ngày ba lần.

Em đánh nhẹ.

Em gọi có lúc nào ba lần.

Mình cười.

Đùa.

Em ngẩng lên.

Anh hết yêu em rồi đúng không?

Mình lập tức:

Lại bắt đầu.

Diệu cười.

Em đùa mà.

Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán.

Đừng đùa kiểu đấy.

Em gật.

Vâng.

Hai đứa lúc ấy vẫn quấn nhau như chưa từng cãi.



Học kỳ II năm năm bắt đầu.

Và đúng như mình đoán...

nhịp còn nhanh hơn kỳ trước.

Bệnh viện gần như chiếm phần lớn thời gian.

Mình với Dương đã quen việc.

Không còn cái kiểu nghe gọi vào phòng mổ là lóng ngóng chuẩn bị.

Có hôm điều dưỡng chỉ nói:

Hai đứa vào ca nhé.

Mình:

Dạ.

Dương:

Dạ.

Thay đồ.

Rửa tay.

Đứng đúng vị trí.

Xong.

Bác sĩ cũng giao nhiều hơn.

Có hôm cuối ca, ông chỉ nhìn:

Hai đứa đóng da đi.

Mình với Dương nhìn nhau.

Không còn kiểu bất ngờ như trước.

Dạ.

Hai thằng chia đoạn.

Mình bên này.

Dương bên kia.

Bác sĩ vẫn đứng cạnh.

Sai thì chỉnh.

Nhưng không cần chỉ từng động tác nữa.

Có lúc bác nhìn đường khâu.

M làm đoạn này à?

Dạ.

Được.

Rồi sang phía Dương.

Đoạn này hơi chặt.

Nó gật.

Dạ.

Ra ngoài mình cười.

Bị chê.

Dương nhếch mép.

Lần sau đẹp hơn.

Khâu lại da mô hình không?

Tối.

Hai thằng vẫn thế.

Cạnh tranh như trẻ con.

Nhưng tay ngày càng quen.



Mình cũng bắt đầu chủ động theo nội soi nhiều hơn.

Ban đầu chỉ đứng phía sau.

Nhìn màn hình.

Nghe bác sĩ nói.

Có hôm phải đứng khá xa.

Có hôm gặp bác sĩ dễ tính, ông cho đứng gần hơn rồi vừa làm vừa chỉ.

Nhìn vùng này.

Thấy chưa?

Mình chăm chú.

Dạ.

Niêm mạc thế nào?

Mình trả lời.

Sai thì bác sửa.

Đúng thì bác gật.

Không có gì hoành tráng.

Nhưng mỗi buổi như thế...

mình lại càng thích.

Mình nhớ cái lần theo bố vào phòng nội soi.

Ngày ấy chỉ thấy thao tác của các bác nhanh, chuẩn và ngưỡng mộ.

Bây giờ mình bắt đầu nhìn với con mắt khác.

Tại sao xoay hướng đó.

Tại sao phải quan sát chỗ này.

Cách hình ảnh thay đổi.

Cách bác sĩ nhận diện tổn thương.

Có hôm ra ngoài, mình nói với Dương:

Tao muốn học cả mổ với nội soi thật.

Nó cười.

Tham thế.

Tao thích.

Dương nhún vai.

Thích thì học.

Ai cấm.

Mình cười.

Đúng.

Ai cấm.



Có một bệnh nhân mình với Dương theo gần như từ đầu.

Một ca ngoại khoa tương đối khó.

Hai thằng có mặt khi bác sĩ khám.

Theo các xét nghiệm.

Đứng trong ca mổ.

Rồi những ngày sau lại ghé xem.

Ngày thứ nhất.

Bệnh nhân mệt.

Ngày thứ hai.

Đỡ hơn.

Ngày thứ ba bắt đầu có vài dấu hiệu tiến triển tốt.

Mình với Dương gần như ngày nào đi qua cũng ghé.

Bác sĩ phụ trách để ý.

Một hôm ông hỏi:

Hai đứa ngày nào cũng xem à?

Dương cười.

Dạ.

Mình nói:

Bọn em theo từ hôm mổ nên muốn xem diễn biến ạ.

Bác sĩ gật.

Tốt.

Làm Ngoại mà chỉ thích đứng phòng mổ thì không đủ.

Hậu phẫu mới nhiều chuyện.

Hai thằng cùng:

Dạ.

Ông nhìn thêm một lúc rồi nói:

Hai đứa chịu khó kiểu này thì sau làm Ngoại được.

Mình với Dương nhìn nhau.

Chỉ một câu.

Nhưng vui kinh khủng.

Ra khỏi buồng, Dương hỏi:

Nghe chưa?

Mình cố tỉnh:

Nghe.

Bác bảo làm Ngoại được.

Ừ.

Nó cười.

Tao biết tao có tố chất mà.

Mình nhìn.

Bác nói hai đứa.

Đừng nhận hết.

Nó cười hề hề.



Nhưng thời gian ở bệnh viện càng nhiều...

thời gian dành cho những thứ khác càng ít.

Có tuần mình với Diệu gần như chỉ gặp nhau buổi tối.

Mà có hôm mình về...

em đã ngủ.

Có hôm em qua phòng tìm thì mình vẫn ở viện.

Điện thoại thành cách hai đứa nói chuyện nhiều hơn gặp mặt.

Và dần dần...

mình bắt đầu thấy ngại khi Diệu hỏi lịch.

Mai anh học gì?

Đi viện.

Khoa nào?

Mình nói.

Bao giờ về?

Chưa biết.

Sao lại chưa biết?

Mình thở dài.

Vì có ca thì anh ở lại.

Thế có ca không?

Anh chưa biết.

Sao lịch học mà anh không biết?

Cảm giác mệt lại xuất hiện.

Ca phát sinh thì ai báo trước cho anh được?

Diệu im.

Rồi lại hỏi:

Mai anh đi với ai?

Mình tự nhiên chẳng muốn trả lời.

Không phải vì có gì giấu.

Mà vì biết nếu nói ra...

có thể lại kéo thêm câu hỏi nữa.

Mình nói cụt:

Dương.

Chỉ anh Dương thôi à?

Mình nhíu mày.

Diệu.

Em lập tức:

Em chỉ hỏi.

Mình ngồi im.

Một lúc sau chỉ nói:

Ừ.

Rồi thôi.

Những cuộc nói chuyện kiểu ấy bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Không trận nào quá lớn.

Nhưng mỗi lần đều lấy đi một ít năng lượng.



Một hôm mình về phòng gần mười giờ.

Người rã ra.

Chiều có ca kéo dài.

Tối lại ngồi xem thêm một ca nội soi.

Về đến phòng chỉ muốn nằm.

Mình cởi blouse.

Vứt lên ghế.

Nằm ngửa ra giường.

Chẳng buồn tắm ngay.

Khoảng năm phút sau...

có tiếng gõ cửa.

Diệu bước vào.

Anh về rồi à?

Mình nhắm mắt.

Ừ.

Em ngồi xuống cạnh.

Sao không nhắn em?

Anh mới về.

Em gọi lúc tối anh không nghe.

Anh ở viện.

Em biết.

Mình không nói.

Diệu hỏi:

Hôm nay anh đi với những ai?

Mắt mình vẫn nhắm.

Nhóm đi viện.

Có ai bên nội soi không?

Có.

Có mấy bạn nữ hôm trước không?

Lần này mình mở mắt.

Nhìn trần nhà.

Không nhìn em.

Có.

Diệu im vài giây.

Anh khó chịu à?

Không.

Thế sao anh trả lời kiểu đấy?

Mình thở ra.

Anh mệt.

Em hỏi gì anh cũng mệt.

Mình quay sang.

Anh vừa nói anh mệt người.

Diệu nhìn mình.

Dạo này anh chẳng muốn nói chuyện với em nữa đúng không?

Mình khựng lại.

Không phải.

Thế sao lúc nào em hỏi anh cũng cáu?

Anh có cáu đâu.

Có.

Mình nhắm mắt lại.

Diệu.

Hôm nay cho anh nghỉ một tối được không?

Em đứng lên.

Em hiểu rồi.

Mình mở mắt.

Hiểu gì?

Không có gì.

Em về.

Mình biết em buồn.

Rõ ràng.

Nếu là trước kia...

mình đã đứng dậy.

Đi theo.

Kéo em lại.

Dỗ.

Nhưng hôm ấy...

mình nằm nguyên.

Cả người mệt đến mức ý nghĩ phải đứng lên cũng thấy nặng.

Cửa phòng khép lại.

Mình nhìn theo.

Không đuổi.



Khoảng mười phút sau, Dương đi từ ngoài về.

Nó nhìn mình nằm nguyên quần áo.

Mày chết à?

Chưa.

Diệu vừa đi xuống mặt buồn vl.

Mình im.

Dương cởi giày.

Cãi à?

Không hẳn.

Thế?

Mình nhìn trần nhà.

Tao mệt.

Nó hỏi nhiều.

Tao không muốn nói.

Nó gật.

Không phán xét.

Một lúc sau chỉ nói:

Thế ngủ đi.

Mình nhắm mắt.

Nhưng không ngủ ngay được.

Trong đầu vẫn biết Diệu đang buồn.

Phòng em ở ngay phía dưới.

Chỉ cần đứng dậy.

Xuống cầu thang.

Gõ cửa.

Ôm một cái.

Có lẽ mọi chuyện lại ổn.

Mình biết.

Nhưng hôm ấy...

mình không xuống.

Không phải vì hết thương.

Mà đơn giản...

không còn đủ sức để dỗ.



Sáng hôm sau, điện thoại không có tin nhắn của Diệu.

Mình nhìn màn hình.

Cảm giác hụt quen thuộc lại xuất hiện.

Nhưng lịch đi viện đã sát giờ.

Dương đứng ngoài cửa.

Đi không?

Mình bỏ điện thoại vào túi.

Đi.

Hai thằng xuống cầu thang.

Đi ngang qua phòng Diệu.

Cửa đóng.

Mình nhìn một cái.

Rồi vẫn đi.



Đến trưa, Diệu mới nhắn.

"Anh ăn chưa?"

Mình nhìn.

Bật cười nhẹ.

Mọi giận dỗi dường như lại tan bớt.

"Anh ăn rồi. Em ăn chưa?"

Em đáp:

"Rồi."

Chỉ thế.

Không xin lỗi.

Không nhắc tối qua.

Nhưng hai đứa lại nói chuyện.

Có lẽ cả hai đều đã quen với việc đi vòng qua vấn đề thay vì giải quyết nó.



Thời gian cứ thế chạy tiếp.

Tháng đầu của học kỳ II rồi tháng kế tiếp.

Mình và Dương càng lúc càng ở viện nhiều.

Có bác sĩ gần như thấy hai thằng là gọi.

Hai đứa rảnh không?

Dạ.

Vào ca.

Có hôm đang chuẩn bị đi ăn.

Nghe gọi.

Hai thằng nhìn nhau.

Dương thở dài.

Lại nhịn.

Mình cười.

Ăn sau.

Tao sắp thành suy dinh dưỡng.

Mày nhìn cái bụng mày rồi nói lại.

Nó chửi.

Hai thằng vẫn đi.



Nội soi cũng dần trở thành thứ mình chủ động tìm đến mỗi khi có thời gian.

Không ai bắt.

Có buổi đáng lẽ có thể về.

Mình vẫn ở lại đứng xem.

Dương hỏi:

Không về với Diệu à?

Mình nhìn màn hình nội soi.

Lát.

Nó nhìn mình.

Không nói thêm.

Có lẽ chính mình cũng bắt đầu nhận ra...

bệnh viện không chỉ lấy thời gian của mình.

Có những lúc...

mình còn tự nguyện đưa thời gian cho nó.

Vì mình thích.

Và đó mới là thứ khó giải thích với Diệu nhất.



Một tối, bác sĩ khâu xong phần sâu rồi nhìn hai thằng.

M.

Dạ.

Dương.

Dạ.

Đóng da đi.

Hai thằng cùng bước lên.

Không còn run.

Không còn phải hỏi ai làm trước.

Mình nhận dụng cụ.

Dương đứng phía đối diện.

Từng đường chỉ đi xuống.

Đều.

Chậm.

Chắc.

Bác sĩ đứng nhìn một lúc.

Rồi quay đi làm giấy tờ.

Không còn đứng sát nữa.

Chỉ trước khi ra khỏi phòng mới nói:

Xong gọi tôi xem.

Mình khựng lại.

Chỉ một câu ấy...

nhưng khiến cả hai hiểu.

Ông tin hai thằng đủ để quay lưng đi một lúc.

Vẫn dưới sự giám sát.

Vẫn phải kiểm tra sau cùng.

Nhưng khác rất nhiều so với ngày đầu tiên bác sĩ cầm tay chỉ từng mũi.

Mình nhìn Dương.

Nó cũng nhìn.

Không ai cười.

Chỉ tập trung khâu.

Bởi càng được tin...

mình càng sợ làm ẩu.



Kết thúc, bác sĩ quay lại.

Nhìn đường khâu.

Được.

Rồi chỉ một mũi.

Cái này bên trái hơi sát.

Mình nhìn.

Dạ.

Lần sau sửa.

Dạ.

Dương tháo găng.

Bác sĩ hỏi:

Hai đứa định theo Ngoại à?

Mình đáp ngay:

Dạ, em định theo ạ.

Dương cũng:

Dạ, em cũng thích Ngoại.

Ông gật.

Thế chịu khó.

Ngoại không chỉ có cầm dao.

Còn trực.

Còn biến chứng.

Còn người nhà.

Còn nhiều cái mệt lắm.

Mình cười.

Dạ.

Ông nhìn.

Cười được thì cứ đi tiếp.

Rồi bước ra ngoài.

Mình đứng nhìn theo.

Không hiểu sao lại nhớ đêm ba mươi.

Nhớ bố.

Nhớ câu:

Nghề con.

Ừ.

Nghề của mình.



Thêm vài tuần nữa.

Một tối mình từ bệnh viện về lúc hơn mười một giờ.

Dương đã ngủ.

Mình ngồi xuống mép giường.

Cởi giày.

Điện thoại rung.

Diệu.

"Anh đang đâu?"

Mình nhìn dòng tin nhắn.

Trước đây chỉ cần thấy em hỏi...

mình trả lời ngay.

Sau này có lúc lại bực.

Còn đêm ấy...

mình chẳng bực.

Chỉ thấy mệt.

Đặt điện thoại xuống.

Ngửa người ra giường.

Nhắm mắt.

Khoảng vài phút sau mới cầm lên.

"Anh vừa về."

Tin nhắn trả lời ngay.

"Sao về không bảo em?"

Mình nhìn màn hình.

Ngón tay dừng khá lâu.

Rồi gõ:

"Anh mệt quá. Mai mình nói nhé."

Diệu xem.

Một lúc sau:

"Vâng."

Mình đặt máy xuống.

Không ai cãi.

Không ai khóc.

Nhưng không hiểu sao...

sự im lặng ấy lại làm mình thấy buồn hơn cả một trận cãi.

Có lẽ tình yêu bắt đầu mệt không phải từ lúc hai người cãi nhau dữ dội nhất.

Mà từ lúc một người buồn...

người còn lại biết.

Biết rất rõ.

Nhưng chỉ nhắm mắt lại và nghĩ:

Mai dỗ cũng được.

Ngày trước mình luôn chạy theo.

Đến lúc ấy...

mình bắt đầu để mọi chuyện sang ngày mai.

Và những cái “ngày mai” ấy...

ngày một nhiều hơn.
Hóng từng tí một , đọc xuyên cả đêm bác ạ
 

Gt2019

Tao là gay
Nhu cầu kiểm soát người khác là 1 bệnh ở tâm trí và cũng rất khó chữa. Kiểu như ghen tuông mù quáng ấy. Vừa thương, vừa giận.
Tình đầu của con gái hay kiểu quấn và hay lo sợ kiểu này. Em VA cũng có những dấu hiệu kiểu này, dù thời gian đầu năm 2 thằng thớt còn nhiều thời gian cho người yêu
 

Anh Tắc Kè

Tao là gay
Không biết em Diệu đã từng vì 1 chi tiết nào đó mà có nghi ngờ thằng M với 1 bạn nữ trong nhóm thực tập ko nhỉ? Vì nếu ko thì khá ngớ ngẩn khi suốt ngày hỏi "với ai?" "Nhóm có những ai?" như hỏi cung
Khả năng là có.và 1 điều quan trọng nữa là Diệu theo đuổi M trc nên nó cũng lo sợ mất ny.làm và học trong môi trường cũng nhiều tranh cãi về việc léng phéng.nên nảy sinh kiểu nhắn tin như tra khảo
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo