Yeusinhyeulymax
Yếu sinh lý
Giờ Diệu hp k bác sĩ
Người như Diệu chắc rồi sẽ hạnh phúc vì em ấy khá thông minh, vun vén.Giờ Diệu hp k bác sĩ
Người như Diệu chắc rồi sẽ hạnh phúc vì em ấy khá thông minh, vun vén.
))) chịu bố đấy.Tao nghĩ là có động viên khuyên nhủ. Nhưng chắc chính Hương cũng ko giải thích đc vì sao Dương và Hương lại có thời gian cho nhau đc nhiều hơnTao thắc mắc là em Hương cũng học y cũng biết là vất vả rồi sao ko khuyên e Diệu ko lên hỏi han quá mức dẫn đến kiểu nghi ngờ ghen tuông thế. Hay khuyên rồi mà e Diệu ko nghe
BChương 217: Căn phòng dưới tầng một
Sáng hôm sau ngày chia tay...
mình tỉnh dậy khá sớm.
Không phải vì ngủ đủ.
Mà vì gần như cả đêm chẳng ngủ được bao nhiêu.
Mở mắt ra, việc đầu tiên mình làm vẫn là với tay lấy điện thoại.
Một thói quen.
Màn hình sáng lên.
Không có tin nhắn của Diệu.
Mình nhìn vài giây.
Rồi chợt nhớ.
Chia tay rồi.
Hai chữ ấy...
đến tận sáng hôm sau vẫn còn xa lạ.
Ngày trước, sáng nào điện thoại cũng có gì đó.
Có hôm là:
Anh dậy chưa?
Có hôm:
Hôm nay anh đi viện mấy giờ?
Có hôm chỉ đơn giản:
Dậy đi con lợn.
Mình từng có những sáng nhìn tin nhắn rồi vứt điện thoại sang bên.
Nghĩ:
Biết rồi.
Bây giờ...
màn hình sạch trơn.
Mình lại nằm nhìn nó đến gần một phút.
Dương nằm giường dưới.
Nó cũng đã thức.
Nhưng không hỏi.
Chắc nhìn mặt mình là đủ biết.
Mình ngồi dậy.
Châm thuốc.
Rít một hơi.
Dương mới nói:
Hôm nay đi viện không?
Có.
Mấy giờ?
Mình nhìn đồng hồ.
Tí đi.
Nó gật.
Rồi thôi.
Mình thay quần áo.
Khoác blouse vào ba lô.
Đi xuống cầu thang.
Và đến gần tầng một...
chân tự nhiên chậm lại.
Cửa phòng Diệu đóng.
Đôi dép của em vẫn để bên ngoài.
Chỉ một đôi dép thôi.
Nhưng mình đứng nhìn.
Em vẫn ở đây.
Cảm giác ấy kỳ lạ lắm.
Hôm qua hai đứa đã nói chia tay.
Nhưng Diệu vẫn chỉ cách mình vài mét.
Vẫn ở căn phòng quen thuộc.
Nếu muốn...
mình chỉ cần bước tới.
Gõ hai tiếng.
Cửa sẽ mở.
Ngày trước mình chưa bao giờ nghĩ việc ấy cần can đảm.
Có hôm chẳng thèm gõ.
Cứ mở cửa bước vào.
Diệu đang nằm thì mình nằm cạnh.
Em đang đóng hàng thì mình ngồi phụ.
Đói thì hỏi có gì ăn.
Mệt thì nằm luôn trên giường.
Căn phòng ấy từng giống như một nửa căn phòng của mình.
Còn sáng hôm đó...
mình đứng cách cánh cửa chưa đầy ba mét.
Nhưng lại thấy xa kinh khủng.
Bên trong có tiếng động.
Rất nhẹ.
Chắc Diệu đã dậy.
Mình đứng thêm vài giây.
Rồi quay đi.
Dắt Dream ra khỏi sân.
Đúng lúc phía sau có tiếng cửa mở.
Tim mình giật mạnh.
Không cần quay cũng biết.
Nhưng cuối cùng vẫn quay.
Diệu đứng trước cửa.
Hai đứa nhìn nhau.
Mắt em vẫn sưng.
Khuôn mặt nhợt nhạt.
Tóc buộc sơ sài.
Trên tay cầm chiếc cốc.
Mình muốn hỏi:
Đêm qua em ngủ được không?
Muốn hỏi:
Em ăn gì chưa?
Muốn bảo:
Anh đi viện đây.
Những câu bình thường mình từng nói hàng trăm lần.
Nhưng đứng trước mặt nhau lúc ấy...
không câu nào còn bình thường nữa.
Cuối cùng mình chỉ nói:
Anh đi viện nhé.
Nói xong mới thấy ngu.
Chia tay rồi.
Mình báo em làm gì?
Diệu cũng khựng một chút.
Rồi gật.
Vâng.
Chỉ thế.
Mình nổ máy.
Đi.
Ra khỏi xóm trọ được một đoạn...
mình phải tấp xe vào lề.
Không hiểu sao mắt cay.
Mình ngồi trên Dream.
Cúi đầu.
Tự chửi:
Mẹ...
Có mỗi câu đấy thôi.
Nhưng nước mắt vẫn rơi.
Ngày hôm ấy ở viện...
mình làm việc như một cái máy.
Bác sĩ nói gì nghe nấy.
Đi buồng.
Xem bệnh nhân.
Ghi chép.
Có một ca mình với Dương được gọi vào phụ.
Bình thường gặp ca như thế mình vui lắm.
Hôm đó...
mình vẫn tập trung.
Vẫn làm.
Nhưng khi ca xong, bước ra ngoài...
cảm giác trống rỗng lập tức quay lại.
Dương tháo khẩu trang.
Nhìn mình.
Ổn không?
Mình gật.
Ổn.
Nó cười nhạt.
Mày nói câu này từ hôm qua rồi.
Mình không đáp.
Chiều về.
Vừa tới đầu xóm, mình đã nhìn lên.
Rồi nhìn xuống phòng tầng một.
Đèn sáng.
Không hiểu sao...
thấy ánh đèn ấy mình lại nhẹ lòng.
Ít nhất Diệu vẫn ở đây.
Mình dựng xe.
Đi ngang phòng em.
Cửa khép hờ.
Bên trong có tiếng Hương.
Rồi tiếng Diệu.
Rất nhỏ.
Mình không nghe rõ hai người nói gì.
Chỉ nghe được giọng em thôi...
mà chân đã đứng lại.
Một lúc sau mình mới nhận ra mình đang đứng nghe trộm như thằng dở.
Lập tức đi lên.
Tối.
Dương ra ngoài.
Mình ở phòng một mình.
Không học được.
Mở sách.
Đọc ba dòng.
Không nhớ.
Đóng lại.
Cầm điện thoại.
Mở Facebook.
Đóng.
Mở đoạn chat với Diệu.
Nhìn.
Đóng.
Khoảng hơn mười giờ.
Bên dưới có tiếng cửa.
Rồi tiếng bước chân.
Mình biết Diệu vừa đi đâu đó về.
Ngày trước chắc chắn mình sẽ nhắn:
Về rồi à?
Bây giờ...
chỉ nằm im.
Có lúc mình ngồi dậy.
Đi xuống cầu thang.
Không biết định làm gì.
Đến trước cửa phòng em.
Đèn vẫn sáng.
Bóng người hắt lên rèm.
Mình đưa tay lên.
Định gõ.
Nhưng tay dừng giữa không trung.
Nếu cửa mở...
mình sẽ nói gì?
Anh nhớ em?
Chính mình đòi chia tay.
Anh xuống xem em thế nào?
Rồi xem xong thì sao?
Mình quay lại nhé?
Mới hôm qua mình còn nói đã hết sức.
Mình đứng đó rất lâu.
Cuối cùng...
hạ tay xuống.
Quay lên.
Đến giữa cầu thang...
mình nghe tiếng cửa phòng Diệu mở.
Chân dừng lại.
Nhưng không quay đầu.
Không biết em có nhìn thấy mình không.
Chỉ nghe im lặng.
Một lúc sau...
cánh cửa khép lại.
Đêm ấy mình lại không ngủ.
Ngày thứ hai.
Rồi ngày thứ ba.
Mọi thứ cứ như vậy.
Hai đứa ở cùng một xóm.
Chỉ cách một cầu thang.
Nhưng gần như chẳng nói.
Có sáng mình xuống.
Diệu đang quét sân.
Thấy mình, em dừng tay.
Mình hỏi:
Em ăn sáng chưa?
Câu bật ra theo thói quen.
Diệu nhìn mình.
Mình cũng sững.
Một lúc sau em đáp:
Em ăn rồi.
Ừ.
Mình gật.
Rồi đi.
Lên xe mới thấy đau.
Trước đây câu ấy chẳng đáng giá gì.
Bây giờ chỉ hỏi được một câu...
mình lại nhớ cả ngày.
Có tối mình đi viện về muộn.
Dương chưa về.
Hương cũng không thấy.
Diệu ngồi một mình trước cửa phòng.
Em đang gấp quần áo.
Mình đi ngang.
Nhìn thấy một cái áo quen.
Là chiếc áo mình từng đi cùng em mua.
Chân chậm lại.
Diệu biết.
Nhưng không ngẩng.
Mình cũng chẳng nói.
Đi lên.
Được nửa cầu thang...
em gọi.
Anh M.
Mình quay lại ngay.
Nhanh đến mức chính mình cũng thấy buồn cười.
Ừ?
Diệu nhìn.
Im mấy giây.
Rồi hỏi:
Anh ăn cơm chưa?
Tim mình thắt lại.
Chưa.
Sao chưa ăn?
Mình cười nhẹ.
Vừa ở viện về.
Diệu gật.
Anh ăn đi.
Ừ.
Mình đứng.
Em cũng ngồi.
Không ai nói tiếp.
Mình hỏi:
Em thì sao?
Em ăn rồi.
Ừ.
Lại im.
Cuối cùng Diệu cúi xuống gấp quần áo.
Anh lên đi.
Mình gật.
Ừ.
Tối ấy...
mình ra ngoài ăn.
Ngồi một mình.
Gọi xuất cơm.
Ăn được nửa.
Chẳng hiểu sao lại nhớ câu:
Anh ăn cơm chưa?
Mắt tự nhiên đỏ.
Mình bắt đầu tự hỏi...
hai đứa đang làm gì thế này?
Còn yêu.
Mình biết mình còn.
Nhìn Diệu cũng biết em chưa hết.
Nhưng cứ phải đứng xa nhau.
Một đứa ở tầng trên.
Một đứa tầng dưới.
Nghe được tiếng nhau.
Nhìn thấy nhau.
Nhưng chẳng ai dám bước thêm.
Ngày thứ tư sau chia tay.
Mình về trọ sớm hơn bình thường.
Vừa vào sân đã thấy Hương.
Em đang ngồi trong phòng Diệu.
Hai đứa có mấy cái túi lớn đặt cạnh cửa.
Mình khựng.
Một cảm giác rất xấu chạy qua.
Mình đi lên vài bậc.
Rồi dừng.
Quay lại.
Diệu đang xếp quần áo vào túi.
Mình nhìn.
Không hiểu sao tay lạnh đi.
Em làm gì đấy?
Diệu ngẩng lên.
Hương nhìn mình rồi im lặng đứng dậy đi ra ngoài.
Chỉ còn hai đứa.
Diệu tiếp tục gấp đồ.
Em chuyển trọ.
Mình đứng chết.
Dù đã từng nghĩ chuyện ấy có thể xảy ra...
nhưng khi nghe chính miệng em nói...
vẫn khác hoàn toàn.
Chuyển thật à?
Vâng.
Đi đâu?
Diệu im một chút.
Bên khu Đại học Kinh tế.
Mình gật.
Bao giờ?
Chiều mai.
Mình nhìn mấy cái túi.
Không biết nói gì.
Một lúc sau mới hỏi:
Sao nhanh thế?
Diệu cười rất nhẹ.
Không vui.
Ở đây...
Em dừng.
Em không ở được.
Mình hiểu.
Không cần hỏi.
Nếu tiếp tục ở đây...
ngày nào cũng nhìn thấy mình.
Nghe tiếng mình.
Thấy chiếc Dream dưới sân.
Thấy căn phòng trên tầng.
Làm sao quên?
Mình muốn nói:
Đừng đi.
Hai chữ ấy lên tận cổ.
Nhưng không thoát ra.
Bởi mình lấy tư cách gì để giữ?
Chính mình là người bảo dừng.
Bây giờ em đi để tự cứu mình khỏi những ký ức ở đây...
mình lại bảo ở lại?
Ích kỷ quá.
Cuối cùng chỉ nói:
Ừ.
Bên ấy... cũng gần trường.
Diệu gật.
Vâng.
Đi lại tiện.
Vâng.
Hai đứa nói những câu vô nghĩa.
Bởi những câu thật sự muốn nói...
không ai dám nói.
Tối hôm ấy...
mình biết là đêm cuối Diệu ngủ dưới căn phòng ấy.
Nên càng không ngủ được.
Khoảng một giờ sáng.
Mình nghe tiếng động dưới nhà.
Nhẹ lắm.
Chắc em vẫn đang thu dọn.
Mình nằm nhìn trần.
Rồi ngồi dậy.
Đi xuống.
Lần này...
mình đứng trước cửa.
Không gõ.
Cửa khép hờ.
Qua khe cửa mình thấy Diệu đang ngồi dưới sàn.
Xung quanh là đồ.
Em cầm một bức ảnh.
Mình nhận ra.
Ảnh hai đứa.
Mình đứng ngoài.
Không bước vào.
Diệu nhìn bức ảnh rất lâu.
Rồi lau mắt.
Cẩn thận bỏ nó vào một chiếc hộp nhỏ.
Không vứt.
Chỉ hành động ấy thôi...
mình phải quay đi.
Nếu đứng thêm...
chắc mình sẽ mở cửa.
Mình đi ra ban công.
Châm thuốc.
Ngồi cạnh Dream.
Trời khuya.
Xóm im.
Căn phòng Diệu vẫn sáng.
Mình hút hết điếu này đến điếu khác.
Trong đầu cứ có một câu:
Ngày mai em đi.
Sáng hôm sau mình vẫn phải đi viện.
Trước khi đi...
nhìn xuống.
Mấy túi đồ đã xếp gần hết.
Diệu đang ngủ.
Cửa đóng.
Mình đứng vài giây.
Rồi đi.
Cả buổi ở viện...
mình chẳng tập trung nổi.
Cứ nhìn đồng hồ.
Mười giờ.
Mười một giờ.
Mười hai giờ.
Đến gần đầu giờ chiều...
mình chịu không nổi.
Xin về sớm.
Dương nhìn.
Về làm gì?
Mình đáp:
Diệu chuyển hôm nay.
Nó không hỏi nữa.
Đi đi.
Mình chạy Dream về.
Không hiểu sao trên đường lại sợ.
Sợ về muộn.
Sợ căn phòng đã trống.
Sợ em đi mà mình không nhìn thấy.
Về tới xóm...
đồ vẫn còn.
Mình thở ra.
Hương đang phụ.
Dương cũng về sau mình không lâu.
Không ai nói gì nhiều.
Một chiếc xe chở đồ tới.
Mấy túi được mang lên.
Thùng giấy.
Quần áo.
Mấy món linh tinh.
Cứ mỗi thứ được đưa ra khỏi phòng...
mình lại thấy căn phòng trống thêm một chút.
Cuối cùng...
chỉ còn chiếc vali.
Diệu kéo ra.
Mình đứng cạnh Dream.
Hai tay đút túi.
Không biết nên giúp hay không.
Ngày trước chắc chẳng cần hỏi.
Mình sẽ giật lấy:
Đưa đây.
Nhưng hôm ấy...
mình đứng im.
Diệu kéo vali tới bậc cửa.
Nặng.
Em hơi loạng choạng.
Mình không chịu được.
Bước tới.
Đưa anh.
Diệu nhìn.
Không từ chối.
Mình cầm.
Mang ra xe.
Chỉ một đoạn ngắn.
Nhưng tay run.
Đặt vali xuống.
Mình quay lại.
Diệu đứng trước căn phòng.
Nhìn vào lần cuối.
Hương đứng cạnh.
Mắt đỏ.
Em khóa cửa.
Tiếng ổ khóa cạch một cái.
Rất nhỏ.
Nhưng trong đầu mình...
nó giống như đóng lại cả một quãng thời gian.
Diệu bước tới.
Đứng trước mặt mình.
Hai đứa nhìn nhau.
Mình cố cười.
Sang bên ấy nhớ khóa cửa cẩn thận.
Em gật.
Vâng.
Đi học tối về thì đừng đi một mình.
Vâng.
Ăn uống đầy đủ.
Diệu nhìn mình.
Nước mắt bắt đầu đầy lên.
Anh đừng nói nữa.
Mình im.
Một lúc sau em hỏi:
Anh có gì muốn nói với em không?
Tim mình đập mạnh.
Có.
Nhiều lắm.
Anh nhớ em.
Anh không muốn em đi.
Anh hối hận rồi.
Hay mình đừng chia tay nữa.
Nhưng cuối cùng...
mình chỉ lắc.
Không.
Diệu nhìn.
Rồi gật.
Vâng.
Đến tận sau này...
mình vẫn nhớ ánh mắt em lúc ấy.
Có lẽ em đã chờ.
Chỉ cần mình giữ lại một câu.
Nhưng mình không nói.
Không phải không muốn.
Mà vì cái tôi.
Vì sợ.
Vì nghĩ mình đã chọn rồi thì phải chịu.
Và có lẽ...
vì lúc ấy mình vẫn chưa hiểu mình sắp mất thứ gì.
Diệu bước lên xe.
Trước khi đi...
em quay lại.
Em đi nhé.
Mình cắn môi.
Ừ.
Đi cẩn thận.
Em gật.
Xe bắt đầu chạy.
Diệu vẫn nhìn về phía mình.
Mình đứng cạnh Dream.
Nhìn theo.
Đến khi chiếc xe ra khỏi cổng...
rẽ ở đầu ngõ...
biến mất.
Mình vẫn đứng.
Một lúc rất lâu.
Dương và Hương cũng chẳng nói.
Cuối cùng Hương đi vào trong.
Dương vỗ vai mình.
Lên phòng đi.
Mình gật.
Nhưng trước khi lên...
mình bước vào căn phòng cũ của Diệu.
Lần đầu tiên.
Sau khi em không còn ở đó.
Trống.
Gần như trống hoàn toàn.
Cái giường vẫn còn của chủ trọ.
Một cái bàn.
Bức tường.
Chỉ vậy.
Không quần áo.
Không túi hàng.
Không mùi nước hoa quen.
Không ảnh.
Không Diệu.
Mình đứng giữa phòng.
Nhìn chỗ trước đây em thường ngồi.
Nhìn góc em từng để đồ.
Nhìn nơi chiếc giường từng đầy những thứ linh tinh.
Mọi thứ sạch quá.
Trống quá.
Lúc ấy...
mình mới hiểu.
Chia tay hôm trước...
mình vẫn chưa thực sự mất em.
Bởi mình vẫn nghe được tiếng em.
Vẫn thấy đôi dép.
Vẫn nhìn được ánh đèn phòng.
Vẫn biết chỉ cần xuống một cầu thang...
Diệu ở đó.
Còn bây giờ...
em không còn ở đây nữa.
Mình ngồi xuống mép giường.
Dương đứng ngoài cửa.
Nó không vào.
Có lẽ biết mình cần một mình.
Mình cúi mặt.
Ban đầu không khóc.
Chỉ ngồi.
Rồi mắt cay.
Một giọt.
Hai giọt.
Cuối cùng...
mình lấy hai tay ôm mặt.
Khóc.
Đi thật rồi...
Mình nói.
Giọng chẳng giống mình.
Nó đi thật rồi Dương ạ.
Ngoài cửa im một lúc.
Rồi Dương nói:
Ừ.
Mình khóc thêm.
Không biết bao lâu.
Trong căn phòng mà vài ngày trước...
mình còn có thể bước vào bất cứ lúc nào.
Đêm hôm ấy...
lần đầu tiên phòng tầng một không sáng đèn.
Mình xuống sân hút thuốc.
Theo thói quen lại nhìn.
Tối.
Không ai mở cửa.
Không ai gọi:
Anh M.
Mình ngẩng lên nhìn bầu trời.
Rít một hơi thuốc.
Tự nhủ:
Rồi sẽ quen thôi.
Một tuần.
Một tháng.
Rồi sẽ quen.
Mình đã nghĩ như thế.
Nhưng mình không biết rằng...
những ngày sau đó,
mình chẳng quen được.
Ngược lại...
càng ngày mình càng nhớ em nhiều hơn.
Và phải đến khi Diệu thật sự rời khỏi nơi ấy...
mình mới bắt đầu hiểu một điều mà lúc chia tay mình chưa hiểu nổi.
Mình không chỉ còn yêu Diệu.
Mà cô gái ấy...
đã trở thành một phần cuộc sống của mình từ rất lâu rồi.
Thằng tác giả càng ngày càng nhảm nhí VLChương 217: Căn phòng dưới tầng một
Sáng hôm sau ngày chia tay...
mình tỉnh dậy khá sớm.
Không phải vì ngủ đủ.
Mà vì gần như cả đêm chẳng ngủ được bao nhiêu.
Mở mắt ra, việc đầu tiên mình làm vẫn là với tay lấy điện thoại.
Một thói quen.
Màn hình sáng lên.
Không có tin nhắn của Diệu.
Mình nhìn vài giây.
Rồi chợt nhớ.
Chia tay rồi.
Hai chữ ấy...
đến tận sáng hôm sau vẫn còn xa lạ.
Ngày trước, sáng nào điện thoại cũng có gì đó.
Có hôm là:
Anh dậy chưa?
Có hôm:
Hôm nay anh đi viện mấy giờ?
Có hôm chỉ đơn giản:
Dậy đi con lợn.
Mình từng có những sáng nhìn tin nhắn rồi vứt điện thoại sang bên.
Nghĩ:
Biết rồi.
Bây giờ...
màn hình sạch trơn.
Mình lại nằm nhìn nó đến gần một phút.
Dương nằm giường dưới.
Nó cũng đã thức.
Nhưng không hỏi.
Chắc nhìn mặt mình là đủ biết.
Mình ngồi dậy.
Châm thuốc.
Rít một hơi.
Dương mới nói:
Hôm nay đi viện không?
Có.
Mấy giờ?
Mình nhìn đồng hồ.
Tí đi.
Nó gật.
Rồi thôi.
Mình thay quần áo.
Khoác blouse vào ba lô.
Đi xuống cầu thang.
Và đến gần tầng một...
chân tự nhiên chậm lại.
Cửa phòng Diệu đóng.
Đôi dép của em vẫn để bên ngoài.
Chỉ một đôi dép thôi.
Nhưng mình đứng nhìn.
Em vẫn ở đây.
Cảm giác ấy kỳ lạ lắm.
Hôm qua hai đứa đã nói chia tay.
Nhưng Diệu vẫn chỉ cách mình vài mét.
Vẫn ở căn phòng quen thuộc.
Nếu muốn...
mình chỉ cần bước tới.
Gõ hai tiếng.
Cửa sẽ mở.
Ngày trước mình chưa bao giờ nghĩ việc ấy cần can đảm.
Có hôm chẳng thèm gõ.
Cứ mở cửa bước vào.
Diệu đang nằm thì mình nằm cạnh.
Em đang đóng hàng thì mình ngồi phụ.
Đói thì hỏi có gì ăn.
Mệt thì nằm luôn trên giường.
Căn phòng ấy từng giống như một nửa căn phòng của mình.
Còn sáng hôm đó...
mình đứng cách cánh cửa chưa đầy ba mét.
Nhưng lại thấy xa kinh khủng.
Bên trong có tiếng động.
Rất nhẹ.
Chắc Diệu đã dậy.
Mình đứng thêm vài giây.
Rồi quay đi.
Dắt Dream ra khỏi sân.
Đúng lúc phía sau có tiếng cửa mở.
Tim mình giật mạnh.
Không cần quay cũng biết.
Nhưng cuối cùng vẫn quay.
Diệu đứng trước cửa.
Hai đứa nhìn nhau.
Mắt em vẫn sưng.
Khuôn mặt nhợt nhạt.
Tóc buộc sơ sài.
Trên tay cầm chiếc cốc.
Mình muốn hỏi:
Đêm qua em ngủ được không?
Muốn hỏi:
Em ăn gì chưa?
Muốn bảo:
Anh đi viện đây.
Những câu bình thường mình từng nói hàng trăm lần.
Nhưng đứng trước mặt nhau lúc ấy...
không câu nào còn bình thường nữa.
Cuối cùng mình chỉ nói:
Anh đi viện nhé.
Nói xong mới thấy ngu.
Chia tay rồi.
Mình báo em làm gì?
Diệu cũng khựng một chút.
Rồi gật.
Vâng.
Chỉ thế.
Mình nổ máy.
Đi.
Ra khỏi xóm trọ được một đoạn...
mình phải tấp xe vào lề.
Không hiểu sao mắt cay.
Mình ngồi trên Dream.
Cúi đầu.
Tự chửi:
Mẹ...
Có mỗi câu đấy thôi.
Nhưng nước mắt vẫn rơi.
Ngày hôm ấy ở viện...
mình làm việc như một cái máy.
Bác sĩ nói gì nghe nấy.
Đi buồng.
Xem bệnh nhân.
Ghi chép.
Có một ca mình với Dương được gọi vào phụ.
Bình thường gặp ca như thế mình vui lắm.
Hôm đó...
mình vẫn tập trung.
Vẫn làm.
Nhưng khi ca xong, bước ra ngoài...
cảm giác trống rỗng lập tức quay lại.
Dương tháo khẩu trang.
Nhìn mình.
Ổn không?
Mình gật.
Ổn.
Nó cười nhạt.
Mày nói câu này từ hôm qua rồi.
Mình không đáp.
Chiều về.
Vừa tới đầu xóm, mình đã nhìn lên.
Rồi nhìn xuống phòng tầng một.
Đèn sáng.
Không hiểu sao...
thấy ánh đèn ấy mình lại nhẹ lòng.
Ít nhất Diệu vẫn ở đây.
Mình dựng xe.
Đi ngang phòng em.
Cửa khép hờ.
Bên trong có tiếng Hương.
Rồi tiếng Diệu.
Rất nhỏ.
Mình không nghe rõ hai người nói gì.
Chỉ nghe được giọng em thôi...
mà chân đã đứng lại.
Một lúc sau mình mới nhận ra mình đang đứng nghe trộm như thằng dở.
Lập tức đi lên.
Tối.
Dương ra ngoài.
Mình ở phòng một mình.
Không học được.
Mở sách.
Đọc ba dòng.
Không nhớ.
Đóng lại.
Cầm điện thoại.
Mở Facebook.
Đóng.
Mở đoạn chat với Diệu.
Nhìn.
Đóng.
Khoảng hơn mười giờ.
Bên dưới có tiếng cửa.
Rồi tiếng bước chân.
Mình biết Diệu vừa đi đâu đó về.
Ngày trước chắc chắn mình sẽ nhắn:
Về rồi à?
Bây giờ...
chỉ nằm im.
Có lúc mình ngồi dậy.
Đi xuống cầu thang.
Không biết định làm gì.
Đến trước cửa phòng em.
Đèn vẫn sáng.
Bóng người hắt lên rèm.
Mình đưa tay lên.
Định gõ.
Nhưng tay dừng giữa không trung.
Nếu cửa mở...
mình sẽ nói gì?
Anh nhớ em?
Chính mình đòi chia tay.
Anh xuống xem em thế nào?
Rồi xem xong thì sao?
Mình quay lại nhé?
Mới hôm qua mình còn nói đã hết sức.
Mình đứng đó rất lâu.
Cuối cùng...
hạ tay xuống.
Quay lên.
Đến giữa cầu thang...
mình nghe tiếng cửa phòng Diệu mở.
Chân dừng lại.
Nhưng không quay đầu.
Không biết em có nhìn thấy mình không.
Chỉ nghe im lặng.
Một lúc sau...
cánh cửa khép lại.
Đêm ấy mình lại không ngủ.
Ngày thứ hai.
Rồi ngày thứ ba.
Mọi thứ cứ như vậy.
Hai đứa ở cùng một xóm.
Chỉ cách một cầu thang.
Nhưng gần như chẳng nói.
Có sáng mình xuống.
Diệu đang quét sân.
Thấy mình, em dừng tay.
Mình hỏi:
Em ăn sáng chưa?
Câu bật ra theo thói quen.
Diệu nhìn mình.
Mình cũng sững.
Một lúc sau em đáp:
Em ăn rồi.
Ừ.
Mình gật.
Rồi đi.
Lên xe mới thấy đau.
Trước đây câu ấy chẳng đáng giá gì.
Bây giờ chỉ hỏi được một câu...
mình lại nhớ cả ngày.
Có tối mình đi viện về muộn.
Dương chưa về.
Hương cũng không thấy.
Diệu ngồi một mình trước cửa phòng.
Em đang gấp quần áo.
Mình đi ngang.
Nhìn thấy một cái áo quen.
Là chiếc áo mình từng đi cùng em mua.
Chân chậm lại.
Diệu biết.
Nhưng không ngẩng.
Mình cũng chẳng nói.
Đi lên.
Được nửa cầu thang...
em gọi.
Anh M.
Mình quay lại ngay.
Nhanh đến mức chính mình cũng thấy buồn cười.
Ừ?
Diệu nhìn.
Im mấy giây.
Rồi hỏi:
Anh ăn cơm chưa?
Tim mình thắt lại.
Chưa.
Sao chưa ăn?
Mình cười nhẹ.
Vừa ở viện về.
Diệu gật.
Anh ăn đi.
Ừ.
Mình đứng.
Em cũng ngồi.
Không ai nói tiếp.
Mình hỏi:
Em thì sao?
Em ăn rồi.
Ừ.
Lại im.
Cuối cùng Diệu cúi xuống gấp quần áo.
Anh lên đi.
Mình gật.
Ừ.
Tối ấy...
mình ra ngoài ăn.
Ngồi một mình.
Gọi xuất cơm.
Ăn được nửa.
Chẳng hiểu sao lại nhớ câu:
Anh ăn cơm chưa?
Mắt tự nhiên đỏ.
Mình bắt đầu tự hỏi...
hai đứa đang làm gì thế này?
Còn yêu.
Mình biết mình còn.
Nhìn Diệu cũng biết em chưa hết.
Nhưng cứ phải đứng xa nhau.
Một đứa ở tầng trên.
Một đứa tầng dưới.
Nghe được tiếng nhau.
Nhìn thấy nhau.
Nhưng chẳng ai dám bước thêm.
Ngày thứ tư sau chia tay.
Mình về trọ sớm hơn bình thường.
Vừa vào sân đã thấy Hương.
Em đang ngồi trong phòng Diệu.
Hai đứa có mấy cái túi lớn đặt cạnh cửa.
Mình khựng.
Một cảm giác rất xấu chạy qua.
Mình đi lên vài bậc.
Rồi dừng.
Quay lại.
Diệu đang xếp quần áo vào túi.
Mình nhìn.
Không hiểu sao tay lạnh đi.
Em làm gì đấy?
Diệu ngẩng lên.
Hương nhìn mình rồi im lặng đứng dậy đi ra ngoài.
Chỉ còn hai đứa.
Diệu tiếp tục gấp đồ.
Em chuyển trọ.
Mình đứng chết.
Dù đã từng nghĩ chuyện ấy có thể xảy ra...
nhưng khi nghe chính miệng em nói...
vẫn khác hoàn toàn.
Chuyển thật à?
Vâng.
Đi đâu?
Diệu im một chút.
Bên khu Đại học Kinh tế.
Mình gật.
Bao giờ?
Chiều mai.
Mình nhìn mấy cái túi.
Không biết nói gì.
Một lúc sau mới hỏi:
Sao nhanh thế?
Diệu cười rất nhẹ.
Không vui.
Ở đây...
Em dừng.
Em không ở được.
Mình hiểu.
Không cần hỏi.
Nếu tiếp tục ở đây...
ngày nào cũng nhìn thấy mình.
Nghe tiếng mình.
Thấy chiếc Dream dưới sân.
Thấy căn phòng trên tầng.
Làm sao quên?
Mình muốn nói:
Đừng đi.
Hai chữ ấy lên tận cổ.
Nhưng không thoát ra.
Bởi mình lấy tư cách gì để giữ?
Chính mình là người bảo dừng.
Bây giờ em đi để tự cứu mình khỏi những ký ức ở đây...
mình lại bảo ở lại?
Ích kỷ quá.
Cuối cùng chỉ nói:
Ừ.
Bên ấy... cũng gần trường.
Diệu gật.
Vâng.
Đi lại tiện.
Vâng.
Hai đứa nói những câu vô nghĩa.
Bởi những câu thật sự muốn nói...
không ai dám nói.
Tối hôm ấy...
mình biết là đêm cuối Diệu ngủ dưới căn phòng ấy.
Nên càng không ngủ được.
Khoảng một giờ sáng.
Mình nghe tiếng động dưới nhà.
Nhẹ lắm.
Chắc em vẫn đang thu dọn.
Mình nằm nhìn trần.
Rồi ngồi dậy.
Đi xuống.
Lần này...
mình đứng trước cửa.
Không gõ.
Cửa khép hờ.
Qua khe cửa mình thấy Diệu đang ngồi dưới sàn.
Xung quanh là đồ.
Em cầm một bức ảnh.
Mình nhận ra.
Ảnh hai đứa.
Mình đứng ngoài.
Không bước vào.
Diệu nhìn bức ảnh rất lâu.
Rồi lau mắt.
Cẩn thận bỏ nó vào một chiếc hộp nhỏ.
Không vứt.
Chỉ hành động ấy thôi...
mình phải quay đi.
Nếu đứng thêm...
chắc mình sẽ mở cửa.
Mình đi ra ban công.
Châm thuốc.
Ngồi cạnh Dream.
Trời khuya.
Xóm im.
Căn phòng Diệu vẫn sáng.
Mình hút hết điếu này đến điếu khác.
Trong đầu cứ có một câu:
Ngày mai em đi.
Sáng hôm sau mình vẫn phải đi viện.
Trước khi đi...
nhìn xuống.
Mấy túi đồ đã xếp gần hết.
Diệu đang ngủ.
Cửa đóng.
Mình đứng vài giây.
Rồi đi.
Cả buổi ở viện...
mình chẳng tập trung nổi.
Cứ nhìn đồng hồ.
Mười giờ.
Mười một giờ.
Mười hai giờ.
Đến gần đầu giờ chiều...
mình chịu không nổi.
Xin về sớm.
Dương nhìn.
Về làm gì?
Mình đáp:
Diệu chuyển hôm nay.
Nó không hỏi nữa.
Đi đi.
Mình chạy Dream về.
Không hiểu sao trên đường lại sợ.
Sợ về muộn.
Sợ căn phòng đã trống.
Sợ em đi mà mình không nhìn thấy.
Về tới xóm...
đồ vẫn còn.
Mình thở ra.
Hương đang phụ.
Dương cũng về sau mình không lâu.
Không ai nói gì nhiều.
Một chiếc xe chở đồ tới.
Mấy túi được mang lên.
Thùng giấy.
Quần áo.
Mấy món linh tinh.
Cứ mỗi thứ được đưa ra khỏi phòng...
mình lại thấy căn phòng trống thêm một chút.
Cuối cùng...
chỉ còn chiếc vali.
Diệu kéo ra.
Mình đứng cạnh Dream.
Hai tay đút túi.
Không biết nên giúp hay không.
Ngày trước chắc chẳng cần hỏi.
Mình sẽ giật lấy:
Đưa đây.
Nhưng hôm ấy...
mình đứng im.
Diệu kéo vali tới bậc cửa.
Nặng.
Em hơi loạng choạng.
Mình không chịu được.
Bước tới.
Đưa anh.
Diệu nhìn.
Không từ chối.
Mình cầm.
Mang ra xe.
Chỉ một đoạn ngắn.
Nhưng tay run.
Đặt vali xuống.
Mình quay lại.
Diệu đứng trước căn phòng.
Nhìn vào lần cuối.
Hương đứng cạnh.
Mắt đỏ.
Em khóa cửa.
Tiếng ổ khóa cạch một cái.
Rất nhỏ.
Nhưng trong đầu mình...
nó giống như đóng lại cả một quãng thời gian.
Diệu bước tới.
Đứng trước mặt mình.
Hai đứa nhìn nhau.
Mình cố cười.
Sang bên ấy nhớ khóa cửa cẩn thận.
Em gật.
Vâng.
Đi học tối về thì đừng đi một mình.
Vâng.
Ăn uống đầy đủ.
Diệu nhìn mình.
Nước mắt bắt đầu đầy lên.
Anh đừng nói nữa.
Mình im.
Một lúc sau em hỏi:
Anh có gì muốn nói với em không?
Tim mình đập mạnh.
Có.
Nhiều lắm.
Anh nhớ em.
Anh không muốn em đi.
Anh hối hận rồi.
Hay mình đừng chia tay nữa.
Nhưng cuối cùng...
mình chỉ lắc.
Không.
Diệu nhìn.
Rồi gật.
Vâng.
Đến tận sau này...
mình vẫn nhớ ánh mắt em lúc ấy.
Có lẽ em đã chờ.
Chỉ cần mình giữ lại một câu.
Nhưng mình không nói.
Không phải không muốn.
Mà vì cái tôi.
Vì sợ.
Vì nghĩ mình đã chọn rồi thì phải chịu.
Và có lẽ...
vì lúc ấy mình vẫn chưa hiểu mình sắp mất thứ gì.
Diệu bước lên xe.
Trước khi đi...
em quay lại.
Em đi nhé.
Mình cắn môi.
Ừ.
Đi cẩn thận.
Em gật.
Xe bắt đầu chạy.
Diệu vẫn nhìn về phía mình.
Mình đứng cạnh Dream.
Nhìn theo.
Đến khi chiếc xe ra khỏi cổng...
rẽ ở đầu ngõ...
biến mất.
Mình vẫn đứng.
Một lúc rất lâu.
Dương và Hương cũng chẳng nói.
Cuối cùng Hương đi vào trong.
Dương vỗ vai mình.
Lên phòng đi.
Mình gật.
Nhưng trước khi lên...
mình bước vào căn phòng cũ của Diệu.
Lần đầu tiên.
Sau khi em không còn ở đó.
Trống.
Gần như trống hoàn toàn.
Cái giường vẫn còn của chủ trọ.
Một cái bàn.
Bức tường.
Chỉ vậy.
Không quần áo.
Không túi hàng.
Không mùi nước hoa quen.
Không ảnh.
Không Diệu.
Mình đứng giữa phòng.
Nhìn chỗ trước đây em thường ngồi.
Nhìn góc em từng để đồ.
Nhìn nơi chiếc giường từng đầy những thứ linh tinh.
Mọi thứ sạch quá.
Trống quá.
Lúc ấy...
mình mới hiểu.
Chia tay hôm trước...
mình vẫn chưa thực sự mất em.
Bởi mình vẫn nghe được tiếng em.
Vẫn thấy đôi dép.
Vẫn nhìn được ánh đèn phòng.
Vẫn biết chỉ cần xuống một cầu thang...
Diệu ở đó.
Còn bây giờ...
em không còn ở đây nữa.
Mình ngồi xuống mép giường.
Dương đứng ngoài cửa.
Nó không vào.
Có lẽ biết mình cần một mình.
Mình cúi mặt.
Ban đầu không khóc.
Chỉ ngồi.
Rồi mắt cay.
Một giọt.
Hai giọt.
Cuối cùng...
mình lấy hai tay ôm mặt.
Khóc.
Đi thật rồi...
Mình nói.
Giọng chẳng giống mình.
Nó đi thật rồi Dương ạ.
Ngoài cửa im một lúc.
Rồi Dương nói:
Ừ.
Mình khóc thêm.
Không biết bao lâu.
Trong căn phòng mà vài ngày trước...
mình còn có thể bước vào bất cứ lúc nào.
Đêm hôm ấy...
lần đầu tiên phòng tầng một không sáng đèn.
Mình xuống sân hút thuốc.
Theo thói quen lại nhìn.
Tối.
Không ai mở cửa.
Không ai gọi:
Anh M.
Mình ngẩng lên nhìn bầu trời.
Rít một hơi thuốc.
Tự nhủ:
Rồi sẽ quen thôi.
Một tuần.
Một tháng.
Rồi sẽ quen.
Mình đã nghĩ như thế.
Nhưng mình không biết rằng...
những ngày sau đó,
mình chẳng quen được.
Ngược lại...
càng ngày mình càng nhớ em nhiều hơn.
Và phải đến khi Diệu thật sự rời khỏi nơi ấy...
mình mới bắt đầu hiểu một điều mà lúc chia tay mình chưa hiểu nổi.
Mình không chỉ còn yêu Diệu.
Mà cô gái ấy...
đã trở thành một phần cuộc sống của mình từ rất lâu rồi.
Bố nhà mày không xứng là một thằng đàn ônghic sao mấy chap này các bác chửi em căng quá vậy hicccccc.. buồn thối ruột luôn hehe
Bác nói cái này có vẻ ko đúng rồi, đâu cứ chia tay là sai đâu. Khách quan mà nói lỗi cả hai người yêu nhau, dừng lại là quyết định hợp lý và tốt cho cả 2. Để cả 2 cùng có cs mới tốt hơn là dằn vặt nhau. Tình cảnh tôi khác vs thằng bác sĩ tôi chia tay vì khoảng cách địa lý, vì thương em yêu tôi sẽ phải xa bme gia đình. Và giờ tôi thấy quyết định dừng lại khi đó là sự lựa chọn đúng.Bố nhà mày không xứng là một thằng đàn ông
thôi để anh em có chuyện độc bro![]()
E đoán bừa thôi. Chứ lộ ra hết thì cũng mất haythôi để anh em có chuyện độc bro![]()
Chặn fb các thứ rồi. T nhớ trong 1 quote nào đó của nó nói là như vậyGiờ cuộc sống của em D ra sao rồi. Em ý yêu mày quá nhiều nên mới đánh mất mày. Đúng ra em ý là người khổ hơn cả em VA đó chứ
Sinh viên thì yêu thế thôi chứ mong manh mà. Vợ chồng vào rồi con cái mới nhiều rằng buộc.Thực ra mọi người đang nhìn câu chuyện từ tương lai, từ góc nhìn lại những gì đã đánh mất của tác giả. Trong thời điểm ấy ai cũng có cái tôi mà không vượt qua được, đến lúc mất đi rồi mới nhận ra mình đã mất đi cái gì. gia đình mình cũng có những lúc như thế, khác mỗi điều đã là gia đình rồi, đã có con rồi thì dần dần cg phải thấu hiểu cho nhau từ cả 2 phía. Vk mình cũng cái kiểu làm phiền mọi lúc, (kể cả đang nhắn tin mà mình ngủ quên sáng mai cũng no hành), mình cũng thuộc loại ham chơi quên nhà, nhưng rồi giờ cũng phải nhắn tin mỗi khi không về kịp mà vk mình cũng phải nhịn những quả mình quên. còn thật sự nếu còn yêu lâu như tác giả chắc cũng tan thôi.
Quá khứ ngủ yên thôi nào. Càng gợi càng nhớ.mấy ngày nay bận quá, hôm nay mới có thời gian rảnh để vào đọc chuyện của mày đấy bác sĩ à. Cả buổi sang tao đọc đi đọc lài mấy cháp cuối mày viết về cuộc chia tay em D. Làm tao bồi hồi nhớ lại cô gái Hà Nội của tao. Chia tay không phải là hết yêu mà là yêu quá nhiều ko muốn người ấy phải khổ vì mình, khi hai trái tim ko thể chung 1 hướng thì có lẽ nên dừng lại. Chúng tao quen nhau 2009 khi tao. Do khoảng cách địa lý tao Biên Hòa cô ấy Hà Nội suốt thời gian yêu nhau đến khi dừng lại tao gặp cô ấy dc đúng 4 lần nhưng chưa 1 lần cãi nhau, cũng hứa hẹn đủ kiểu. Nhưng hoàn cảnh gia đình bắt buộc tao phải dừng lại, tao không muốn cô ấy phải theo tao từ bỏ công việc, gia đình ngoài đó theo tao vào trong nam, khi đó tao chả có gì trong tay, tất cả mông lung vô định. Có lẽ khi đấy tao không đủ dũng cảm để nắm giữ tình yêu của mình. Chính thức bọn tao chưa ai nói lời chia tay. tao chỉ im lặng để thời gian xóa dần tình yêu của bọn tao. 2015 tao kết hôn với 1 người con gái có thể nói là bản sao của cô ấy về tính cách nhưng ko phải là thay thế mà là tao yêu thật. 2017 thì cô ấy cũng lấy chồng. có nói chuyện 1 vào năm 2019 thì cô ấy bảo chồng cô ấy tính cách giống tao. Nghe đến đó tao thấy nhói lòng. Từ đó tao im lặng theo dõi cuộc sống của cô ấy thôi, ko làm phiền. Vì tao biết ngoài vợ th2i cô ấy là người con gái tao sẽ không bao giờ quên suốt cuộc đời này. Sau lần nói chuyện năm 2019 cuộc sống, công việc mọi thứ dần dần cuốn trôi hình ảnh cô ấy đi, tao ngỡ mình đã quên rồi nhưng không, đọc chuyện của "mày" viết về em VA giờ rồi đến em D, nhất là D tao lại thấy hình bóng cô ấy như ngày nào hai đứa nắm tay đi dạo bờ hồ, cùng lên lăng bác xem lễ hạ cờ... Tao lục lại cái mail cũ tao dùng hồi tao còn yêu nàng ngỡ ngàng với những tin nhắn cô ấy gửi cho tao, tin nhắn tao chưa từng đọc sau khi quyết định dừng lại. Rồi nghe lại bài hát cô ấy hát riêng tặng tao nhân ngày sinh nhật tao. Ôi tất cả giờ chỉ còn là ký ức. Tình yêu chỉ đẹp khi dòn dang dở, có những khi vẫn còn yêu đó nhưng không thể bước tiếp được. Giờ mỗi khi ra lại hà nội tao đều phải lên lăng bác vào buổi tối xem lễ hạ cờ xong mới về nghỉ.


