CHAP 17: KHOẢNG CÁCH
[QUÁ KHỨ]
Từ sau cái đêm mẹ cưỡi ngựa và ép tôi hứa trong 2 năm phải lấy vợ, tôi và mẹ quan hệ đã ít, nay còn ít đi nhiều. Mẹ giờ đã 58 tuổi, già đi trông thấy, tóc bạc gần hết, cơ thể không còn sức sống như xưa. Nhu cầu tình dục của mẹ giảm rõ rệt, chẳng còn cái ham muốn cháy bỏng ngày nào. Dù tôi dùng gel bôi trơn và bao cao su, mẹ vẫn đau đớn sau mỗi lần quan hệ. Không phải ngay lúc đó, khi tiếng “Bạch… bạch… bạch…” vẫn còn đang vang lên và tiếng mẹ rên khẽ: “Ôi… sướng lồn…”, mà là những ngày sau, khi mẹ đi lại hay ngồi xuống ghế, tôi nghe tiếng suýt xoa khe khẽ, đôi khi mẹ nhăn mặt, tay ôm bụng dưới. Tôi xót, biết mẹ cố chiều tôi, nhưng cơ thể mẹ không chịu nổi nữa.
Chiến tranh lạnh không còn nhiều như xưa, mẹ vẫn cố gắng đáp ứng tôi những lúc tôi có nhu cầu, mẹ giúp tôi thủ dâm và bú buồi để tôi xuất tinh cho khỏi căng tức. Mẹ vẫn lên đỉnh nếu tôi liếm lồn mẹ, lưỡi tôi ngoáy quanh hột le, mút nhẹ đám lông bạc, nhưng thời gian lâu hơn, và có khi còn không thể lên đỉnh. Trong ánh mắt của mẹ tôi vẫn thấy sự khao khát muốn tôi đút buồi vào lồn mẹ, bắn vào trong mẹ, nhưng lồn mẹ cũng ko thể co bóp được như xưa. Một lần mẹ tâm sự, giọng buồn buồn: “Mẹ vẫn nhớ cảm giác sướng từ trong lồn, từ bên trong… chứ không phải bên ngoài như giờ…” Tôi ôm mẹ, lòng đau nhói, không biết làm sao để mẹ sướng như xưa.
Tôi vẫn chịu khó thử hẹn hò, đồng ý những lời giới thiệu từ bạn bè, đồng nghiệp. Cố gắng gặp họ nhiều hơn ở những địa điểm lãng mạng, cố gắng tặng hoa tặng quà, nhưng tất cả đều làm tôi cảm thấy mình giả tạo. Tôi có thể giấu cả thế giới quan hệ loạn luân của mẹ con tôi. Nhưng lừa dối tỉnh cảm của chính mình đẩy tôi vào tuyệt vọng.
Có lần tôi hỏi mẹ “Nếu con lấy bừa 1 người nhưng không hề yêu người đó thì mẹ thấy sao?” Mẹ suy nghĩ 1 lúc, rồi nhỏ nhẹ “Ngày xưa mẹ với bố con cũng đâu có yêu nhau, thậm chí còn chả biết nhau trước khi cưới!” Khoảng cách giữa tôi và mẹ, giữa hai thế hệ, cho dù có san lấp bằng cách đút 2 cái bộ phận sinh dục vào trong nhau, vẫn xa vời vợi.
Rồi thì chả hiểu trời chiều lòng người. Lòng tôi hay lòng mẹ? Nàng xuất hiện. 20 tuổi, không xinh đẹp cao sang, cũng chẳng quá giỏi giang, chỉ học 2 năm cao đẳng, xuất thân bình thường, là thực tập sinh tại xí nghiệp tôi. Nàng nhỏ nhỏ, có làn da ngăm, tóc đen dài buộc gọn, gương mặt tròn, đôi mắt sáng nhưng không sắc. Mang lại cho người ta cái cảm giác nhẹ nhàng nhưng không tỏ ra yếu ớt, chăm chỉ tiếp thu kiến thức, đôi khi bị đồng nghiệp bắt nạt vì tính cam chịu.
Tôi gặp nàng lần đầu tiên khi xuống phân xưởng sản xuất, nàng đang mang tài liệu hướng dẫn xuống bàn giao cho quản đốc để đào tạo đám công nhân. Thấy nàng ngồ ngộ ngây thơ, bọn công nhân treo gẹo. “Để cho con bé yên đi. Mấy thằng này. Tập trung làm việc vào. Sản phẩm lần này cần chất lượng phải đảm bảo. Không được để có sai sót.” Giọng tôi nghiêm, mấy thằng công nhân trẻ im re. Nàng nhìn tôi, lí nhí: “Cháu cảm ơn chú…” Tôi gật đầu nói “Cháu xong việc dưới này thì về lại văn phòng. Quy định dưới này phải mang đồ bảo hiểm lao động.” Nàng lại lí nhí “Dạ”, rồi tôi bỏ đi, vốn chẳng để lại nàng trong tâm trí, cũng chẳng có ấn tượng gì.
Lần thứ 2 là lúc ở trên văn phòng, tôi có việc phải sang bên phòng kế toán, ngang qua phòng tài vụ, lại thấy V, một cô bé hơn nàng mấy tuổi cũng đã làm tại xí nghiệp được mấy năm đang trách mắng nàng vụng về vừa làm rơi tập tài liệu, tài liệu rơi xuống đất còn chưa kịp nhặt lên. Tôi tiến tới nhặt mấy tài liệu rơi dưới đất, còn V và nàng thấy tôi đến chợt im bặt. Tôi cười nói với V “Cái cô V này đúng nổi tiếng đanh đá nhỉ? Chỉ là rơi thôi mà, chú cũng đánh rơi hoài có sao đâu? Bỏ qua đi, em nó có bài học rồi, rồi tôi đưa tập tài liệu cho nàng “Lần sau cháu cẩn thận hơn!” Nàng đỡ lấy tập tài liệu lễ phép nói “Dạ cháu cảm ơn chú”.
Chợt tôi thấy trong tập tài liệu nàng mang có 1 quyển Headway (là 1 loại sách dạy tiếng Anh hồi đó). Tò mò, vì thời này người ta học tiếng Nga nhiều hơn là tiếng Anh, tôi chợt buông 1 câu hỏi:
– Can you speak English? (Cháu nói được tiếng Anh không?)
– Yes, I guess. (Dạ, cháu nói được ạ) – Nàng trả lời.
– Good! What your level now? (Tốt lắm, trình độ của cháu thế nào?)
– I’m good reading, medium at listening and speaking but still weak at writing (Cháu khá ở đọc, nghe và nói thì trung bình, còn kỹ năng viết vẫn còn yếu ạ)
– Good! Get more practice. (Tốt lắm, phải rèn luyện nhiều vào)
Ở thời điểm đó, không nhiều người Việt Nam sử dụng được tiếng Anh, chứ không dám nói đến giỏi. Nhưng qua cách phát âm, tôi thấy nàng có nền tảng khá tốt, phát âm khá chuẩn và trôi chảy, về từ vựng cũng khá. Tôi bắt đầu có ấn tượng với nàng, tuy nhiên chỉ dừng lại ở việc 1 cô bé biết tiếng Anh để sử dụng cho công việc
Từ đó khi thi thoảng gặp, nàng đều chào tôi rất lễ phép, còn tôi thì có đôi lúc trao đổi với nàng mấy câu tiếng Anh để thử phản ứng và trình độ. Nàng cảm ơn tôi vì giúp nàng luyện tập, tôi nói không có gì, tôi cũng coi như mình có môi trường luyện vài câu vì quanh đây chả có ai để sử dụng cả.
Cũng được mấy tháng, cho đến khi trợ lý của tôi gặp 1 tai nạn lao động lúc đang xuống phân xưởng sản xuất kiểm tra chất lượng sản phẩm. Tay cậu ta bị dập gãy nên việc ghi chép gần như không thực hiện được. Việc phục hồi được đánh giá cũng rất mất thời gian. Lúc này xí nghiệp sắp đón một đoàn khách nước ngoài quan trọng, cần thư ký để ghi chép, đặc biệt phải biết tiếng Anh để hỗ trợ. Tôi nghĩ ngay đến nàng. Trong buổi họp ban lãnh đạo xí nghiệp trước khi tiếp đón đoàn khách. Tôi đề xuất để nàng tạm thời đảm nhiệm vai trò thư ký.
Vốn tôi được đánh giá rất cao vì sự chuyên nghiệp trong công việc cũng như nghiệp vụ, ban giám đốc đồng ý thử việc người tôi đề bạt. Sau 2 buổi tôi trực tiếp đào tạo riêng về tác phong và cách ghi chép, nàng thực hiện xuất sắc nhiệm vụ được giao, không những thế, những trao đổi giao tiếp ngoài công việc với khách hàng nàng cũng làm rất tốt với thái độ dễ thương, khiến khách hàng rất hài lòng.
Chú giám đốc quyết định thuyên chuyển nàng từ bộ phận tài vụ sang bộ phận kinh doanh quốc tế do tôi phụ trách, vừa để học hỏi, vừa tạm thay trợ lý đến khi cậu kia hồi phục. Từ đó, tôi và nàng thường xuyên trao đổi bằng tiếng Anh, vừa trau dồi, vừa bàn công việc, nàng dần trở thành người tôi tin cậy trong những việc cần ngoại ngữ.
Nhưng điều đặc biệt nhất ở nàng là nàng gợi tôi nhớ đến mẹ tôi ngày xưa – cái bóng lưng thoăn thoắt xử lý việc như thời mẹ tháo vát, tảo tần nuôi 3 anh em tôi khi bố ra chiến trường. Nàng không mạnh mẽ như mẹ, nhưng cái cách nàng kiên nhẫn làm việc, chịu đựng khó khăn, làm tôi thoáng thấy bóng dáng mẹ trong nàng.
Những chuyến công tác nước ngoài sau đó tại các quốc gia dùng tiếng Anh, tôi đề xuất nàng đi cùng đội ngũ trợ lý, với mục tiêu đào tạo lứa kế cận giỏi tiếng Anh để mở ra những cơ hội mới trong tương lai cho xí nghiệp và được ban giám đốc chấp thuận.
Vốn là người có nhiều kinh nghiệm đi đây đi đó, lại giữ vị trí cao trong ban lãnh đạo xí nghiệp, tôi cũng khá rủng rỉnh và hay dốc hầu bao mời đội ngũ trợ lý trẻ trải nghiệm các món ăn, phong cách sống, địa điểm hay ho ở các quốc gia chúng tôi đến. Tôi vốn dĩ chưa có gia đình, thời gian cũng khá nhiều chẳng vướng bận nên có nhiều trải nghiệm mà các bạn trẻ trầm trồ. Tôi dạy chúng cách cầm ly uống rượu, tham gia các bữa tiệc theo phong cách tiếp khách lịch thiệp theo chuẩn quốc tế, hay kể cho chúng nghe về những chuyện vui trong gần 20 năm công tác.
Thời đó quan hệ nam nữ cùng đi công tác rất trong sáng, nam riêng, nữ riêng, phòng khách sạn cơ bản, cách xa nhau, chẳng ai nghĩ ngợi gì, đương nhiên các lãnh đạo đi công tác như tôi thì có những quy chế thoải mái hơn về phòng ốc. Trong đầu tôi thì dù có đang ở đó, nhưng suy nghĩ thì vấn cứ phiêu về Việt Nam quanh quẩn bên mẹ, xung quanh chỉ là lũ trẻ ranh. Đôi khi tôi chợt giật mình khi thời hạn 2 năm với mẹ đã đi qua được hơn 1 nửa rồi.
Trong cái đám trẻ ranh đó, nàng cũng không quá nổi bật, chỉ có kỹ năng ngoại ngữ thì vượt trội nên tính chủ động trong công việc và giao tiếp quốc tế thì hơn hẳn những trợ lý đi cùng. Lần đó là lần thứ 6 nàng đi công tác cùng tôi, địa điểm tại 1 quốc gia châu Âu. Đoàn đi gồm 3 nam và 2 nữ, có tôi và 1 người anh trong ban lãnh đạo. Do tính chất đặc thù, đoàn chúng tôi tách làm đôi, anh lãnh đạo cùng 1 nam và 1 nữ sẽ ở lại thành phố này để họp với đối tác, còn tôi và nàng sẽ di chuyển đến thành phố ở 1 quốc gia khác, chỉ cách đó có 300km để tham gia 1 cuộc thuyết trình quan trọng về 1 hợp đồng rất lớn với 1 khách hàng khác.
Xe thuê đưa chúng tôi di chuyển hơn 300km, tôi và nàng cùng ngồi ghế sau. Khoảng cách 300km với giao thông ở Châu Âu thời đó tốn khoảng 4h di chuyển. Sau chuyến bay dài, lại lên xe ngay nên tôi khá mệt, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Lơ mơ tỉnh dậy, đập vào mắt tôi là nàng đang tựa vào thành cửa bên kia, thiu thiu ngủ. Chiếc coóc-xê trắng lộ ra trên làn da ngăm đen, lấp ló sau chiếc cúc áo tình cờ bị bung. Tôi thấy hơi ngại, nên giả vở nhắm mắt ngủ tiếp. Thú thật tôi không thấy có hứng, tôi từng nhìn thấy nhiều trường hợp lộ như thế, thậm chí có những cô đi xem mắt còn ăn mặc khá khiêu gợi, nhưng tuyệt nhiên chẳng kích thích được tôi.
Đến thành phố, chúng tôi có khoảng 2 tiếng tự do trước khi dùng bữa tối. Theo thói quen, tôi 1 mình rời khỏi khách sạn, qua 1 số tiệm sách trước khi vòng về khách sạn dùng bữa. Về gần đến nơi, tôi bắt gặp nàng cũng đang chọn sách tại 1 tiệm. Nàng đang cầm 2 cuốn tiểu thuyết của 2 tác giả nổi tiếng. Lưỡng lự xem giá và so sánh chúng với nhau, nâng lên đặt xuống như bỏ cái nào lại cũng tiếc mà lại chẳng đủ khả năng mua cả 2. “Cháu nên chọn cuốn B” tôi bảo, nàng giật mình khi nghe thấy tiếng Việt, trong khi vẫn đặt tâm thế sử dụng ngoại ngữ ở đây. “Ôi chú cũng đi chọn sách ạ?”
“Uh. Chú vẫn thường hay đi mua sách ở mỗi nơi chú đến.” tôi trả lời. “Dạ cháu cũng thích lắm, nhưng mọi khi hay đi với mấy anh chị em, nên không có nhiều thời gian để đi riêng tìm sách”. Rồi nàng lại hỏi tiếp “Cuốn B hay hơn hả chú?” nàng hỏi. “Không, 2 cuốn về 2 thể loại khác nhau. Nhưng cuốn A thì chú có. Về Việt Nam chú cho cháu mượn.” tôi trả lời.
Nàng cảm ơn tôi và quyết định mua cuốn B. Trên đường về khách sạn, nàng tò mò hỏi tôi tôi hay mua và đọc sách thể loại gì? Tôi giấu cuốn tạp chí Playboy trong cặp, cười nói “Chú đọc khá nhiều thể loại, chủ yếu là các nghiên cứu khoa học và cả văn học nữa…” Tôi hoàn toàn nói thật, chỉ trừ 1 việc còn 1 thể loại nữa tôi cũng hay mua, thậm chí vừa mua hôm nay thì tôi giấu nhẹm.
Trong bữa cơm chiều, tiện thể đối soát tài liệu, chúng tôi tình cờ nhận ra bị thiếu 1 bản tài liệu đã bị lẫn trong tài liệu của đội đã ở lại quốc gia kia. Cần phải dựng lại gấp nội dung để chuẩn bị cho buổi thuyết trình quan trọng sáng mai với đối tác. Lúc đó là 6h tối, tôi thống nhất với nàng sau khi ăn xong nghỉ ngơi 1 chút, 1h nữa nàng có mặt ở phòng tôi để bàn và thống nhất lại nội dung. Lý do vì phòng tôi là phòng cao cấp, có bàn làm việc khá rộng để có thể trao đổi.
Tôi về phòng, giấu cuốn tạp chí vào vali, rồi lấy đồ đi tắm. 7h có tiếng gõ cửa, nàng bước vào mang theo tập giấy. Tôi mặc áo sơ mi, quần dài, ngồi ở bàn nhỏ cạnh giường, nàng ngồi đối diện, ăn mặc kín đáo, váy công sở giản dị, tóc buộc cao. 2 người trao đổi rà soát các tài liệu bằng tiếng Anh, cố gắng nhớ lại những nội dung trong tài liệu đã thất lạc, đối chiếu với những con số. Tôi pha 2 ly cà phê, đưa nàng một ly “Cháu uống cho tỉnh táo…” Nàng cười: “Cháu cảm ơn chú…” Hai người tiếp tục bàn bạc, không khí nghiêm túc, nhưng tôi thoáng nhìn nàng, thấy nét dịu dàng của mẹ ngày xưa trong đôi mắt nàng, lòng tôi chợt ấm áp, dù chỉ là một thoáng.