Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mới đọc được 30 trang. Mỏi cả mắt, không đủ kiên nhẫn đọc hết. Chị tầm tuổi này, nhiều biến cố nên chắc cũng suống sắc nhiều. Phần cho cho đi, phần người ở lại... rất nhân văn. Xin chúc mừng chủ thus, bản lĩnh, va vấp, trưởng thành. Tôi quý hợi, tiếc thời sinh viên ít ăn chơi, ít đi thăm thú, cũng chỉ đi dạy thêm, chứ không nặng làm kinh tế như bạn. Mọi việc diễn ra êm đềm, giờ này cũng lu bù trong công việc,... tiếc... nhớ màu, mùi những năm 2001. Cuộc sống bây giờ ồn ào, sô bồ quá....
Tks bro
Rảnh thì vào trò chuyện cho vui
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngồi một lúc trong Cafe Long, thả lỏng người sau trận đá bóng và trận bơi, tao đá sang cốc chanh muối thứ 2 mà vẫn chưa rời được cái điện thoại, cũng đã tối lên đèn rồi xong ngoài thì vẫn hầm hầm, nghĩ thèm được ngồi ngoài bãi biển làm con mực nướng với chai bia lạnh.
Hỏi thăm cái Hương về tình hình đi làm bên ấy, hỏi thăm ông bà già về làm ăn rồi tàu bè ở nhà như nào, phải nói là nếu không có cái quỹ tín dụng nhân dân cấp xã thì đúng là không xoay sở sao kịp, nên đảo nợ và vay mới loạn cào cào cả lên, và sổ ruộng đất của mọi người cứ đẩy vào lại lôi ra vay lại để chạy mốc lãi suất mới, nghĩ sốt ruột quá thể, khi dòng tiền nó hẫng một cái là toang ngay lập tức, thành thử lúc nào cũng đăm chiêu căng thẳng về tiền. Tao tâm sự với bà già đến nửa tiếng về công việc rồi tàu bè, cũng may ông bà buôn bán vẫn túc tắc,vẫn tranh thủ được ruộng vườn, còn tao thì nhâm nhẩm lại xem mình đang có bao nhiêu, nghĩ xem cái gì cần cho trước mắt cái gì dồn một mối sau, lo ngại nhất là hai khoản vay của hai ông anh kia tại mốc Tết năm nay, bí quá thì chắc phải khất lại một phần qua năm sau, còn nếu xoay sở được thì tất toán ra năm sau lại nhờ vay tiếp nếu có thể. Thân cô thế cô, ở cái đất này đi vay tiền đâu có đơn giản, đã thế lại là món to, thôi đâm lao thì phải theo lao biết sao bây giờ, tiền ở cty thì nó vẫn chỉ là trên excel khi nào cầm được nó thì mới nói hay được.
Ngồi trầm ngâm một hồi, cái TV thì nó đang phát tóm tắt bản tin WC, giờ đã đi gần hết đến vòng tứ kết, tự nhiên khi đó mình chả có tâm trí nào mà nhập tâm hay chơi bời.
Thằng bạn học cùng lớp đại học, người Huế , nó tự nhiên gọi điện hỏi thăm, lại thao thao bất tuyệt một hồi, mới biết nó đang làm chỗ mới, không làm xuất nhập khẩu mà mảng thu hồi nợ của một ngân hàng sau khi bỏ việc, trong đám bạn hay chơi cùng lớp đại học, giờ chúng nó cũng bay nhảy khắp nơi, lắm đứa khá có đứa thì lang thang dặt dẹo vô định sau 3 năm ra trường. Sơ bộ tình hình làm ăn rồi công việc tiền nong, vẫn là bài ca khó khăn đói kém với nhau, nói đến mảng lao động xuất khẩu nó mù tịt xong hứa có ai thì giới thiệu, nói đến chuyện bạn gái thì hóa ra cu em đã bập vào cô bạn cùng lớp người ở Việt Trì, hẹn hôm nào qua khu Kim Đồng thì ngồi Café, hai đứa nó thuê nhà ở chung nhau từ bao giờ chả hay. Thời sinh viên vô tư không ràng buộc gì ngoài việc trách nhiệm học hành, thành ra muốn đi đâu chơi thì đi miễn là có tí tiền trong túi, ăn uống no là được, có chỗ để ngủ là được, giờ đi làm rồi cũng thế thôi xong thời gian nó bó buộc nên dù có đồng ra đồng vào cũng phải ngó trước ngó sau mà thu xếp, may tao được nghỉ hai ngày cuối tuần nên mới được ở nhà đi đá bóng rồi chăm bẵm nhau với người yêu.
Thằng cu Hà Tĩnh và Tùng gọi hỏi và chạy đến sau đó hơn chục phút, thằng nào cũng sặc mùi bia và mặt đỏ phừng phừng, mang đưa tao một bịch khá to và gói kín, là quà của người nhà nó nhờ gửi về cho tao, nghe qua thấy lương lậu trả đều và đời sống ổn, làm thêm được nhiều giờ nên cũng vui.
Mày cẩn thận thế, anh vẫn ở xóm trọ mà có đi đâu biệt xứ đâu nhỉ.
Sợ anh nay đây mai lại Sài Gòn hay Đà Nẵng nên chả gặp, bạn anh bảo gặp anh thì hỏi hãng hàng không dễ hơn hỏi anh ấy, ban nãy đi đá bóng em mang theo xong ngồi bia mới nhớ ra nên đưa luôn cho nóng, còn báo lại hoàn thành nhiệm vụ, tối không bận thì làm trận đế chế anh nhé.
Ok, cho anh gửi lời cảm ơn và hỏi thăm sức khỏe chú ấy và gia đình ở quê, hai thằng gật đầu nháy mắt rồi chạy đi nhanh như cơn gió. Tao mở ra là một bịch quả Chà là chùm to như tờ A4 mà lại nguyên cành, nho nguyên cành,rồi bịch nho rời quả to như đầu ngón tay út và cả hạnh nhân, nhiều vãi chưởng luôn. Mấy cái đồ này ngọt khé cổ, không có trà nóng thì chắc ăn hai quả là chịu chết. Đây cũng lần đầu tao được ăn Chà Là xách tay từ Trung Đông. Thằng nhân viên tự nhiên mang ra một cốc nước trà nóng đưa tao
Em gửi anh
ủa, anh cám ơn, sao lại có trà khuyến mại thế này, hay bàn nào uống thừa mày khuyến mại anh à.
Không, em pha mới, mang mời anh cốc.
Đưa nó một nắm nho và mấy quả hạnh nhân, mình ngồi nhấm nháp rồi chúi mắt vào cái màn hình TV.
Anh gì ơi, em chưa được ăn Chà Là bao giờ, anh có thể cho em ăn thử một quả được không? Giọng quen thuộc cất lên từ sau làm tao chột dạ nhìn ngoái lại cách một bàn đằng sau thì thấy Dương vẫy tay chào tao còn người ngồi đối diện Dương thì vẫn nguyên tư thế, lộ mỗi cái chỏm đầu qua tựa ghế.
Em chào chị. Chị đi đâu mà lại ngồi đây?
Tự nhiên em thấy thèm hoa quả hàng xách tay, ai ngờ..
Tao lúi húi cầm bịch nilon tính mang qua thì Dương khua tay
Thôi anh cứ để đấy, em chạy sang xin chứ ai lại để anh mang tận nơi ngại chết, rồi vẫy thằng nhân viên quán mang thêm mấy cốc trà
Hai chị em ngồi lâu chưa?
Tao hơi bối rối khi chị mỉm cười giơ cốc nước đã uống quá nửa, vậy chắc cũng phải một lúc rồi, lại tóc ướt
Vậy là cốc trà thằng kia mang ra là do có người gọi vì tao nhấp ngụm thì nó nóng dãy và mùi vị đậm chứng tỏ ấm mới pha là có thật.
Hai người đi bơi ah mà tóc ướt mùi clor thế này
Vâng, nhưng nghịch nước chứ giáo trình dạy bơi quên hết rồi, thấy thầy giáo bơi như dân chài nhìn mà ao ước.
Bơi ở đâu?
Anh bơi ở đâu, khu này anh biết mấy bể mà còn hỏi em thế?
Hai thằng bé kia nó đi đâu mà vội thế anh?
Ah, bỏ mẹ, tao nhớ lại lúc trước thằng ranh kia nháy mắt một cái, vậy là nó không nháy mình mà nháy người ngồi cách mình 1 bàn
Chắc nó đi về khu trọ, nay anh đi đá bóng với chúng ở sân này mà, tao nói rồi xé mấy túi mời hai nàng ăn, dù ngọt xong nó ngon thật nên sau này sang đó tao mới thất bọn Trung Đông nó canh tác loại này cực bài bản trên sa mạc
Này là quả Chà Là ấy hở, nay em mới biết đấy, chị nhìn cái bịch hút chân không to phạc kia, từng nhánh Chà là nguyên cành rẽ ra kiểu chum cau
người nhà của cái thằng đi với Tùng gửi về cho, hai chị em ăn đi, họ để nguyên cành như này chắc ngon, kiểu nho Úc họ bán ở siêu thị ấy
Có đắt không anh? Dương hỏi
Em không rõ, nó đưa thì biết cầm thôi em chưa mua lần nào. Chị Dương xuống chơi lâu chưa?
Nó xuống viện E, nên em lôi vào nhà em cho vui
Nay anh lại có thời gian đá bóng cơ ah
Lâu lắm không đá, dc nghỉ nên đi cùng bọn nó
Thế anh thắng hay thua? Dương ngồi tủm tỉm, à mà hải hỏi anh nay ghi mấy bàn mới đúng chứ nhỉ
Tiền vệ thì ghi bàn mấy, tiền đạo còn tịt ngòi nữa là
Kinh nhể, dạo này mày cũng rành bộ môn này quá cơ đấy, lại còn biết anh ấy đá tiền vệ
Thì tao xem rồi thấy vậy nên nói theo. Anh vẫn cá độ ấy ah?
Mấy ông lúc trẻ thì ngoan, lớn thêm tí thì đủ mùi
Làm đàn ông khổ lắm chứ sướng gì đâu
Khiếp, lại còn nhân sinh thế này cơ đấy
Mày sợ béo mà ăn bon thế - Dương vẫn nhí nháy bịch nho khô, ngon thật, ngọt vị tự nhiên khác hẳn.
Lát hai chị em mang về mà ăn, chắc phải cho vào hộp hoặc tủ lạnh , để ngoài nó hỏng. Cái này anh thấy bảo người ta bọc túi lưới có đáy như cái rọ cho đỡ côn trùng châm chích, nó chín tự rụng hoặc cắt cả buồng đem sây hoặc phơi.
Thế anh cứ đi miết thế ah? Mỗi tháng anh bay mấy chuyến? Nhìn đen xạm kiểu mới đi biển ấy. Đen tí cho khoẻ, mà chỉ đen mặt với hai cánh tay thôi - Dương cắt lời
Có việc cần thì anh đi thôi, anh đi Thượng Hải rồi Quảng Châu và Thâm Quyến, nó cũng có biển, kiểu như Hải Phòng hay Quảng Ninh bên mình ấy. Hàng nó cũng từ một trong hai địa điểm ấy về Cát Lái hoặc Đình Vũ. Với hôm nọ anh vào Cam Ranh vài ngày
Thế nên mới không có thời gian về thăm bố mẹ hả?
Uh, nửa năm nay anh về đâu 2 lần thì phải.
Tính cả lần trước anh bảo em?
Không, à ừ đúng rồi.
Còn Hương?
Hương thì làm chỗ cty bạn anh, đang thử việc thôi
Anh mà là chủ doanh nghiệp thì không biết sẽ như nào
Nếu là chủ thì đi sẽ rõ nhiều hoặc ở văn phòng cả tháng ròng, khéo nhân sự nó ngứa mắt hoặc áp lực ấy chứ
Em chọn vế đầu nhiều hơn- chị cười ranh mãnh
Mà sao hai chị em đi bơi xong lại ra đây ngồi?
Thế còn anh sao không đi uống bia lại đi bơi rồi ra đây ngồi?
Chả hiểu, tự nhiên chân nó đi ra đây, vào đây mới biết mình không đi về. Với lại uống lắm quá rệu rã hết người, vui béo gì đâu
Bao biện linh tinh, chả thuyết phục tí nào
Chắc anh nghĩ bọn em đi theo sau anh ah?
Sao em lại hỏi thế, mà ai biết đâu được ấy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
@Chịch dạo đường phố chia sẻ thực là em vẫn thích những phân đoạn liên quan đến người yêu bác là người Việt Nam hơn. Jill cũng hay, cũng hấp dẫn nhưng nó kiểu không có yếu tố bất ngờ để mình chờ đợi ấy :p
Nếu Jill là người Việt Nam thì sẽ có nhiều điều thú vị lắm đó
 

vuilaphu

Yếu sinh lý
đời chứ có phải chuyện đâu mà đòi hỏi bất ngờ, bạn gây áp lực quá cho chủ thớt, đọc để hiểu đời, hiểu người và rút ra kn sống thôi. tôi vẫn dừng lại ở 30 trang đầu.
ý tôi à cs lúc bổng, lúc trầm, sóng gió cũng qua đi,. có nhiều người bảo kể về đời mình khéo khi ko có gì để nói ấy.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo