Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 220: Xa em như thế đủ chưa?

Có bao giờ anh thử nghĩ...

em cũng từng ra đây để xem anh ngồi làm gì chưa?

Mình đứng im.

Gió từ mặt hồ thổi tới.

Mùi nước.

Mùi cỏ.

Mùi thuốc lá còn vương trên tay.

Tất cả bỗng trở nên rất rõ.

Còn đầu óc mình thì trống rỗng.

Diệu vẫn ngồi đó.

Mái tóc ngắn ngang vai bị gió thổi nhẹ sang một bên.

Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt em.

Gầy hơn.

Buồn hơn.

Nhưng vẫn là khuôn mặt mình đã nhớ suốt hai tháng.

Mình nuốt khan.

Em nói gì cơ?

Diệu nhìn ra mặt hồ.

Anh nghe rồi mà.

Ý em là...

Mình ngồi xuống cách em một đoạn.

Em từng ra đây nhìn anh á?

Em cười rất nhẹ.

Vâng.

Bao giờ?

Nhiều lần.

Mình sững.

Diệu chậm rãi nói:

Từ lúc em biết anh đến giờ...

cứ khi nào anh có chuyện...

hoặc tâm trạng không tốt...

anh toàn chạy ra đây.

Mình không nói.

Em tiếp:

Có lần em gọi không nghe.

Em đoán anh ở đây.

Sang thì thấy anh ngồi một mình.

Em không vào.

Mình quay sang.

Sao không gọi?

Diệu lắc đầu.

Vì lúc đó em nghĩ anh muốn ở một mình.

Câu ấy...

tự nhiên khiến tim mình thắt lại.


Mình nhìn em.

Thế em đứng đâu?

Diệu chỉ về phía bên kia.

Kia.

Mình nhìn theo.

Một đoạn khá xa.

Dưới ánh đèn có hàng ghế gần mép hồ.

Có hôm em ngồi bên ấy.

Nhìn anh hút hết điếu này đến điếu khác.

Em quay sang.

Em còn từng nghĩ không biết anh ngồi đó có nghĩ đến em không.

Mắt mình nóng lên.

Có.

Diệu im.

Mình nói:

Có nghĩ.

Nhiều lắm.


Không hiểu sao chỉ mấy câu ấy thôi...

nước mắt mình đã chảy.

Mình quay mặt đi.

Không muốn Diệu thấy.

Nhưng em thấy.

Anh khóc à?

Mình cười.

Không.

Mắt anh chảy mồ hôi.

Diệu cũng cười.

Nhưng đôi mắt em đỏ.

Hai đứa đều biết chẳng có gì buồn cười.


Chúng mình lại im.

Rất lâu.

Chỉ ngồi cạnh nhau.

Khoảng cách giữa hai đứa chưa đến một cánh tay.

Nhưng chẳng ai chạm.

Mình có quá nhiều câu muốn hỏi.

Thằng kia là ai?

Em có thích nó không?

Hai tháng qua em sống thế nào?

Em có đọc hết tin nhắn của anh không?

Em có biết anh ngày nào cũng sang đứng nhìn không?

Nhưng cuối cùng...

không câu nào bật ra trước.


Mình ngồi thêm một lúc.

Rồi tự nhiên cảm thấy rất mệt.

Không phải mệt vì Diệu.

Mà là cái mệt sau một đêm tự nghĩ mình vừa thực sự mất người mình yêu.

Mình lau mặt.

Chống tay đứng lên.

Vươn vai thật mạnh.

Thôi.

Diệu ngước nhìn.

Mình hít một hơi.

Cố cười.

Anh hiểu rồi.

Em hơi nhíu mày.

Hiểu gì?

Mình bước lại.

Ngồi xổm đối diện em.

Rồi chìa tay.

Bắt tay cái.

Diệu nhìn bàn tay mình như không hiểu.

Làm gì?

Thì bắt đi.

Em chậm rãi đưa tay.

Mình nắm.

Bàn tay lạnh.

Quen đến đau.


Mình cố cười.

Thôi.

Anh hết cơ hội rồi.

Mắt Diệu mở to.

Mình vẫn nói.

Nhưng anh thấy em cười được...

anh cũng thấy mừng.

Diệu đứng hình.

Mình buông tay.

Anh nói thật.

Hai tháng anh sang nhìn em...

chưa thấy em cười lần nào.

Giọng mình bắt đầu nghẹn.

Nhưng vẫn cố giữ.

Hôm nay cuối cùng cũng thấy rồi.

Thế là được.

Mắt Diệu bắt đầu đỏ.

Mình nói thêm:

Chúc em hạnh phúc nhé.


Em nhìn mình.

Không nói được câu nào.

Có lẽ bất ngờ.

Có lẽ giận.

Còn mình...

không chịu nổi việc đứng thêm.

Quay người.


Đi được đúng hai bước.

Cộp!

Một vật nhỏ đập vào lưng.

Ay!

Mình quay phắt lại.

Đau anh!

Diệu đang đứng.

Tay vẫn còn cầm một viên sỏi khác.

Mình nhìn.

Em tính giết người à?

Ném cái gì đấy?

Diệu môi run.

Mắt đỏ.

Rồi đột nhiên quát:

Đồ ngu!

Mình khựng.

Gì?

Anh ngu vừa thôi!

Ơ hay...

Chưa kịp nói hết.

Em chạy tới.

Đấm thẳng vào ngực.


Này!

Diệu!

Đau!

Em mặc kệ.

Đấm tiếp.

Đồ khốn nạn!

Đồ ngu!

Anh ngu lắm!

Mình phải đưa hai tay đỡ.

Không dám giữ mạnh.

Khoan đã!

Có chuyện gì?

Diệu vừa khóc vừa đánh.

Hạnh phúc cái gì!

Chúc cái gì!

Mình ngơ ngác.

Thế không chúc à?

Không có anh thì em hạnh phúc được à?

Câu ấy...

làm cả người mình cứng lại.


Gì?

Mình hỏi như thằng ngu thật.

Diệu lại đấm.

Gì cái gì!

Anh nghĩ em yêu được ai khác ngoài cái loại khốn nạn như anh à, M?

Mình đứng chết.

Tim đập mạnh đến mức nghe rõ.

Thằng lúc nãy...

Nó làm sao?

Nó...

Mình nuốt khan.

Nó tặng hoa em.

Diệu lau nước mắt.

Thì sao?

M thấy em cười.

Rồi?

Mình bắt đầu không hiểu nổi.

Thì...

A tưởng...

Diệu gắt:

Anh tưởng em đồng ý đúng không?

Mình gật rất nhẹ.

Ừ.


Em ôm mặt.

Vừa khóc vừa cười như không tin nổi.

Đồ ngu.

Mình đứng im.

Diệu hít một hơi.

Rồi nói:

Nó tán em lâu rồi.

Em biết.

Em không đồng ý.

Mình nhìn chằm chằm.

Hôm nay nó đến tặng hoa.

Tỏ tình.

Anh thấy rồi.

Và em từ chối.

Mắt mình mở lớn.

Từ chối?

Vâng!

Em từ chối!

Thế sao em cười?

Diệu trừng mắt.

Em từ chối người ta em không được cười à?

Mình cứng họng.

Ơ...

Em lại đấm.

Ơ cái đầu anh!


Mình đưa tay đỡ.

Nhưng trong lòng...

một thứ gì đó bắt đầu sống lại.

Rất nhanh.

Rất mạnh.

Thế...

Em nói với nó gì?

Diệu nhìn thẳng.

Nước mắt vẫn chảy.

Em bảo em chưa yêu được ai.

Mình im.

Em bảo em vẫn đang yêu anh.


Mọi âm thanh xung quanh như tắt.

Không còn tiếng xe.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng người.

Chỉ còn câu ấy.

Em vẫn đang yêu anh.


Mình nhìn Diệu.

Không biết nên cười hay khóc.

Cuối cùng cả hai cùng xảy ra.

Thật à?

Diệu vừa khóc vừa mắng:

Anh còn hỏi thật à?

Anh...

Anh không biết.

Anh biết cái gì!

Anh quay xe đi cái em thấy rồi.

Em gọi bao nhiêu cuộc.

Anh không nghe.

Xong anh còn tắt máy.

Mình ngượng.

Anh tưởng em gọi để...

Để gì?

Nói về thằng kia.

Diệu gần như phát điên.

Đồ ngu!

Lại một cú vào ngực.

Này!

Đau thật!


Mình bắt đầu cười.

Không kìm được.

Một nụ cười ngu ngốc.

Cái đau trong lòng mấy tiếng qua bỗng nhẹ đi.

Nhẹ đến mức gần như choáng.

Diệu thấy mình cười càng bực.

Anh còn cười được à?

Anh vui.

Vui cái gì?

Mình nhìn em.

Vì em chưa yêu thằng khác.

Diệu vừa giận vừa khóc.

Anh đáng chết lắm.

Mình gật.

Ừ.

Anh biết.


Rồi em bước tới.

Không đấm nữa.

Mà ôm.

Rất chặt.


Mình đứng bất động vài giây.

Sau đó vòng tay ôm lại.

Cái cảm giác ấy...

mình nhớ đến phát điên.

Mùi tóc.

Hơi ấm.

Cách em áp mặt vào ngực.

Hai tháng đứng từ xa chỉ dám nhìn.

Bây giờ người ấy lại nằm trong tay.

Mình ôm chặt hơn.

Rất chặt.


Diệu nói trong ngực mình:

Thế nào?

Giọng nghẹn.

Xa em như thế đủ chưa?

Mình nhắm mắt.

Nước mắt chảy.

Đủ rồi.

Em đấm nhẹ.

Nhớ em chưa?

Mình cười trong nước mắt.

Nhớ.

Nhớ nhiều không?

Nhiều.

Bao nhiêu?

Mình cúi xuống.

Nhớ vl.

Diệu bật khóc lớn hơn.

Mà lại cười.


Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai muốn buông.

Có những thứ đã nói hàng trăm lần trước kia...

nhưng phải xa nhau rồi mới hiểu chúng có giá trị thế nào.


Một lúc sau mình mới kéo nhẹ em ra.

Hai tay giữ vai.

Nhìn thật kỹ.

Gầy quá.

Diệu quay mặt.

Kệ em.

Sao lại kệ?

Tại ai?

Mình im.

Em nhìn.

Mình cúi đầu.

Tại anh.

Biết là tốt.

Anh xin lỗi.

Diệu không nói.

Mình nhìn tóc.

Đưa tay chạm nhẹ.

Cắt tóc thật à?

Vâng.

Sao cắt?

Em nhún vai.

Muốn thay đổi.

Đẹp không?

Mình nhìn.

Rất lâu.

Đẹp.

Diệu bĩu môi.

Tóc dài hay tóc ngắn?

Mình cười.

Diệu đẹp.

Em đấm nhẹ.

Dẻo mồm.

Thật.


Hai đứa ngồi lại xuống ghế.

Lần này sát nhau.

Không còn khoảng cách.

Mình nắm tay.

Diệu không rút.

Tay vẫn lạnh.

Mình xoa nhẹ.


Hai tháng qua...

Mình mở lời.

Anh sai nhiều lắm.

Diệu nhìn.

Anh biết anh sai ở đâu không?

Mình gật.

Biết được một phần.

Anh cứ nghĩ vấn đề là em quản anh.

Rồi anh chỉ nhìn mỗi phần làm anh khó chịu.

Anh quên mất...

Mình dừng.

nhiều lúc chính anh làm em bất an.

Diệu im.

Mình tiếp:

Anh bận thì không nói.

Hẹn rồi quên.

Có lúc em gọi anh cố tình không nghe.

Có những lần em chưa hỏi gì anh đã cáu.

Anh muốn em hiểu công việc của anh...

nhưng anh lại không chịu hiểu cảm giác của em.

Mắt em đỏ lên.

Em cũng sai.

Anh biết.

Em hỏi anh nhiều quá.

Em cứ sợ.

Càng sợ càng giữ.

Càng giữ anh càng chạy.

Mình cười buồn.

Đúng.


Mình nắm tay chặt hơn.

Anh không muốn quay lại rồi vài tháng nữa lại như cũ.

Diệu nhìn.

Em cũng không muốn.

Nếu mình quay lại...

phải làm lại.

Không phải giả vờ chưa từng có chuyện.

Em gật.

Vâng.

Anh có khoảng riêng.

Em tin anh hơn.

Nhưng anh cũng phải chủ động với em.

Mình gật ngay.

Anh sẽ.

Không được để em chờ cả ngày.

Ừ.

Bận thì nhắn.

Ừ.

Em không bắt anh báo cáo từng phút.

Nhưng đừng biến mất.

Mình nhìn em.

Anh hiểu.


Một khoảng yên lặng.

Rồi mình lấy hết can đảm.

Quay hẳn sang.

Diệu.

Vâng?

Anh hỏi thật nhé.

Em nhìn.

Mình hít một hơi.

Cho anh một cơ hội được yêu em lại lần nữa nhé?

Mắt Diệu lập tức đầy nước.

Mình nói tiếp.

Không phải quay lại như chưa từng chia tay.

Mà làm lại.

Anh muốn tán em lại.

Muốn yêu lại.

Và làm tốt hơn trước.

Giọng mình run.

Anh yêu em.


Diệu khóc.

Một lúc lâu không trả lời.

Mình bắt đầu hồi hộp thật sự.

Diệu...

Em gật.

Rất nhẹ.

Em cũng yêu anh.


Mình kéo em vào lòng.

Lại ôm.

Nếu lúc ấy có ai nhìn chắc nghĩ hai đứa bị điên.

Khóc.

Cười.

Ôm nhau giữa hồ lúc gần nửa đêm.

Nhưng kệ.


Một lúc sau Diệu mới kể về hai tháng vừa rồi.

Không phải kể một lần hết.

Mà từng đoạn.

Từng chuyện.


Những ngày đầu chuyển đi...

em gần như không muốn làm gì.

Có hôm chẳng ăn.

Có hôm chỉ nằm.

Có hôm mở điện thoại ra rồi lại tắt.

Học hành bỏ bê một thời gian.

Việc bán hàng cũng chẳng thiết.


Em nói:

Có lúc em ghét anh kinh khủng.

Mình cười buồn.

Anh biết.

Nhưng ghét xong lại nhớ.

Em mở đoạn chat.

Muốn nhắn.

Xong nghĩ chính anh bảo chia tay.

Em lại thôi.

Mình siết tay.

Anh cũng thế.


Diệu kể có những lúc em suy sụp đến mức từng nghĩ nếu biến mất thì có lẽ sẽ không còn phải chịu cảm giác đau như thế nữa.

Nhưng rồi em nghĩ tới bố mẹ.

Nghĩ tới gia đình.

Nghĩ nếu mình làm điều gì dại dột, người đau nhất sẽ là những người chưa từng bỏ em.

Thế nên em không làm.

Hương ở cạnh rất nhiều.

Dương cũng sang.

Có hôm hai đứa gần như ép em ăn.


Mình nghe.

Càng nghe càng đau.

Anh xin lỗi.

Diệu lắc.

Em kể để anh biết thôi.

Không phải để anh tự trách hết.

Mình vẫn ôm.

Nhưng anh vẫn xin lỗi.

Được rồi.

Anh sai rồi.

Anh biết rồi.

Mình cúi hôn nhẹ lên tóc.

Em quan trọng với anh hơn anh từng nghĩ.

Diệu im.

Mình nói:

Hai tháng em đi...

anh mới hiểu.

Anh đi viện thì còn chịu được.

Về phòng là nhớ.

Đi ăn cũng nhớ.

Nghe điện thoại rung cũng mong là em.

Ngày nào anh cũng sang nhìn em.

Em quay lại.

Em biết.

Mình ngượng.

Biết thật à?

Anh đứng một chỗ như cột điện.

Em không mù.

Mình bật cười.

Thế sao không gọi?

Cho anh đứng.

Ai bảo bỏ em.

Mình cười lớn hơn.

Ác thế.

Diệu cũng cười.

Nụ cười ấy...

lần này dành cho mình.


Mình hỏi:

Thế mấy bó hoa?

Em giữ.

Quà?

Cũng giữ.

Sao không nói cảm ơn?

Diệu lườm.

Để anh biết khổ.

Mình bật cười.

Thù dai thật.

Cho chừa.


Rồi em kể chuyện thằng con trai ban nãy.

Nó học quen qua bạn.

Tán em một thời gian.

Em từ chối mấy lần.

Nó vẫn kiên trì.

Tối nay mang hoa tới, nói rõ tình cảm.

Diệu bảo em rất cảm kích.

Nhưng không thể nhận lời.

Vì trong lòng vẫn còn một người.

Mình nghe đến đây cười.

Ai?

Diệu trừng.

Một thằng ngu.

Tên gì?

M.

Mình phá lên.


Gần nửa đêm.

Diệu chìa ngón út.

Ngoắc tay.

Mình nhìn.

Lại gì nữa?

Không bỏ nhau nữa.

Mình cười.

Trẻ con.

Em rút tay.

Thôi.

Mình vội đưa ngón út móc vào.

Rồi.

Ngoắc.

Diệu nhìn thẳng.

Có chuyện gì phải nói.

Không tự quyết định thay người kia.

Ừ.

Không nghi ngờ linh tinh.

Ừ.

Mình thêm:

Không gọi mười ba cuộc.

Diệu lườm.

Anh muốn chết à?

Mình cười.

Anh đùa.

Còn anh.

Em nói.

Không được bận rồi biến mất.

Không được hẹn rồi quên.

Không được cứ mệt là cáu với em.

Mình gật.

Anh hứa.

Em cũng hứa.

Hai ngón tay móc vào nhau.

Chẳng có giá trị pháp lý gì.

Nhưng lúc ấy...

mình tin hơn mọi lời thề.


Mình chở em về phòng trọ mới.

Lần đầu tiên được đi sâu vào con ngõ mà suốt hai tháng chỉ đứng ngoài nhìn.

Diệu ngồi sau.

Ban đầu không ôm.

Mình chạy một đoạn.

Em.

Gì?

Không sợ rơi à?

Không.

Mình cười.

Ừ.

Một lúc sau...

hai tay vòng qua eo.

Mình không nói nữa.

Chỉ cười.


Đến phòng.

Diệu mở cửa.

Mình bước vào.

Căn phòng không lớn.

Sắp xếp rất gọn.

Góc học.

Đồ bán hàng.

Quần áo.

Mọi thứ khá giống cách em từng bài trí ở xóm cũ.

Và trên bức tường cạnh bàn...

mình đứng sững.

Ảnh.


Ảnh hai đứa.

Không nhiều.

Nhưng vẫn còn.

Được gắn cẩn thận.

Có ảnh Noel.

Có ảnh đi chơi.

Có một tấm mình nhìn rất ngu.

Mình bước lại.

Em vẫn để à?

Diệu đứng phía sau.

Vâng.

Sao không bỏ?

Em im một lúc.

Rồi nói:

Em bỏ anh ra khỏi phòng cũ được.

Chứ có bỏ anh ra khỏi đầu được đâu.

Mình quay lại.

Mắt cay.

Lại làm anh khóc.

Diệu cười.

Đáng.


Hai đứa ngồi trên giường.

Nói chuyện tiếp.

Như thể hai tháng có quá nhiều thứ phải bù.

Mình kể chuyện viện.

Diệu kể chuyện học.

Kể cả những ngày em thấy mình đứng ngoài ngõ.

Có hôm em nhìn thấy anh đợi gần một tiếng.

Mình ngượng.

Sao không ra?

Cho anh đứng.

Độc ác.

Ai bảo chia tay em.

Mình cười.


Rồi cả hai im.

Nhìn nhau.

Khoảng cách ngày càng gần.

Mình đưa tay vuốt mái tóc ngắn.

Diệu không tránh.

Mình cúi xuống.

Hôn.


Một nụ hôn sau hai tháng.

Không giống bất kỳ nụ hôn nào trước đó.

Không vội.

Không mang cảm giác quen thuộc.

Mà giống như cả hai đang chạm lại vào thứ từng tưởng đã mất.

Diệu vòng tay quanh cổ.

Mình ôm eo.

Hai đứa hôn rất lâu.


Đến lúc tách ra...

em thở nhẹ.

Rồi bỗng nhìn mình rất nghiêm.

Nhưng có một chuyện.

Mình ngơ.

Gì?

Em vẫn phải phạt anh.

Mình bật cười.

Phạt gì?

Diệu khoanh tay.

Cho chừa cái tội đòi bỏ em.

Em cho anh nhịn một tháng.

Mình đứng hình.

Nhịn cái gì?

Em nhìn đểu.

Anh biết.

Mình bật cười lớn.

Một tháng á?

Vâng.

Chắc chưa?

Chắc.

Mình gật gù.

Nhịn thật nhé.

Thật.

Anh chịu được.

Diệu nghi ngờ.

Thật không?

Thật.

Mình cười.

Anh là người có nghị lực.

Em nhìn xuống.

Rồi nhìn mình.

Thế tay anh đang làm gì?

Mình khựng.

Diệu đập cái bốp.

Đồ khốn nạn!

Mình cười phá lên.


Cái án một tháng...

cuối cùng cũng chỉ tồn tại trên miệng.

Hai tháng xa nhau quá dài.

Quá nhiều nhớ nhung.

Quá nhiều thứ bị nén lại.

Đêm ấy, hai đứa gần gũi với nhau như một cách tìm lại sự thân thuộc đã mất, nhưng cảm giác khác trước rất nhiều.

Không còn kiểu đùa nghịch vô tư.

Mà chậm hơn.

Dịu hơn.

Và có những lúc chỉ ôm nhau thật chặt.

Như muốn xác nhận người kia đang thật sự ở đây.


Sau đó...

hai đứa nằm cạnh nhau.

Diệu gối đầu lên tay mình.

Mình vuốt tóc.

Anh thích tóc dài hơn.

Em ngẩng.

Thế là tóc ngắn xấu?

Anh có nói đâu.

Anh vừa nói thích tóc dài.

Mình cười.

Vì tóc dài anh nghịch được nhiều hơn.

Diệu véo.

Lý do vớ vẩn.

Mình ôm chặt.

Nhưng em thế nào anh cũng thích.

Dẻo mồm.

Thật.


Một lúc sau Diệu hỏi:

Anh M.

Ừ?

Anh có hối hận vì quay lại không?

Mình khựng.

Rồi quay sang nhìn.

Anh chỉ hối hận một chuyện.

Mắt em hơi lo.

Gì?

Mất hai tháng mới hiểu.

Diệu im.

Rồi chui sát vào ngực.

Em cũng ngu.

Ừ.

Anh mới ngu.

Hai đứa cùng ngu.

Em bật cười.

Thế cũng được.


Hai đứa lại nói.

Nói đến gần sáng.

Không biết mấy giờ mới ngủ.

Chỉ nhớ lúc cuối cùng nhắm mắt...

tay Diệu vẫn đặt trên ngực mình.

Giống những đêm ngày trước.

Nhưng lần này...

mình không thấy đó là điều hiển nhiên nữa.


Sáng hôm sau.

Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt.

Mình mở mắt.

Lờ đờ nhìn trần nhà.

Vài giây đầu chẳng biết đang ở đâu.

Rồi nhìn sang.

Diệu vẫn ngủ cạnh.

Tóc ngắn rối tung.

Mình cười.

Kéo chăn cho em.

Rồi quay sang nhìn đồng hồ.


Đầu óc mất đúng hai giây để xử lý.

Xong bật dậy.

Địt mẹ!

Diệu giật mình.

Gì thế?

Mấy giờ rồi?!

Em nheo mắt.

Nhìn đồng hồ.

Rồi ôm bụng cười.

Anh muộn viện rồi.

Mình cuống cuồng nhặt quần áo.

Em còn cười?

Tại anh chứ ai.

Mình quay lại.

Tại ai đêm qua bảo phạt một tháng?

Diệu lập tức ném gối.

Biến!

Mình né.

Sự thật còn gì.

Anh cút đi viện ngay!

Mình cười đến mức mặc áo sai cả chiều.


Chạy ra cửa.

Xỏ giày.

Định đi.

Rồi quay lại.

Diệu vẫn ngồi trên giường.

Chăn kéo ngang người.

Tóc rối.

Nhìn mình.

Còn gì nữa?

Mình đứng.

Không nói.

Chỉ nhìn.

Diệu bật cười.

Anh nhìn cái gì?

Nhìn em.

Hai tháng rồi chưa được nhìn gần.

Nụ cười của em chậm lại.

Rồi rất dịu.

Nhìn đủ chưa?

Mình lắc.

Chưa.

Diệu lấy gối.

Đi viện!

Mình cười.

Rồi.


Xuống dưới.

Nổ máy xe.

Đi được vài mét...

điện thoại rung.

Mình dừng ở đầu ngõ.

Mở.

Diệu:

"Đi cẩn thận nhé anh."

Một câu từng quen thuộc đến mức mình chẳng để ý.

Bây giờ nhìn...

tự nhiên mắt lại cay.

Mình nhắn:

"Biết rồi."

Nghĩ.

Rồi thêm:

"Anh yêu em."

Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

"Em cũng yêu anh."


Mình cất điện thoại.

Nổ máy.

Buổi sáng ấy...

mình đến viện muộn.

Có lẽ sẽ bị hỏi.

Có khi còn bị chửi.

Nhưng chẳng hiểu sao...

tâm trạng lại nhẹ đến mức chỉ muốn cười.


Hai tháng.

Hai đứa đi một vòng rất xa.

Xa đến mức mình đã từng nghĩ mọi thứ hết thật rồi.

Mình từng có được sự tự do mình muốn.

Diệu từng có được khoảng cách em cần để không còn phải nhìn thấy mình mỗi ngày.

Nhưng cuối cùng...

cả hai đều nhận ra thứ làm mình đau không phải vì còn yêu.

Mà bởi chúng mình đã không biết cách yêu nhau mà vẫn cho nhau được thở.


Mình không biết lần quay lại này sẽ kéo dài đến đâu.

Không biết hai đứa có giữ được hết những lời đã hứa không.

Cuộc đời làm gì có ai biết trước.

Nhưng mình biết một điều.

Lần này...

nếu có mệt,

mình sẽ nói.

Nếu có buồn,

mình sẽ không biến mất.

Và nếu một ngày Diệu lại hỏi:

Anh đang đâu?

Có lẽ mình vẫn sẽ có lúc khó chịu.

Mình vẫn là mình mà.

Nhưng ít nhất...

mình sẽ nhớ lại hai tháng điện thoại im lặng ấy.

Để hiểu rằng đôi khi phía sau một câu hỏi khiến mình thấy phiền...

chỉ đơn giản là có một người đang mong mình trở về.


Chiếc Dream chạy vào cổng bệnh viện.

Mình dựng xe.

Khoác blouse.

Đi nhanh về khoa.

Dương đang đứng cuối hành lang.

Vừa nhìn thấy mình...

nó nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn mặt mình.

Rồi nhìn lại đồng hồ.

Một nụ cười đểu xuất hiện.

Bố cháu.

Mình biết ngay.

Im.

Nó cười lớn.

Tối qua về đâu mà sáng nay giờ này mới xuất hiện?

Mình đi ngang.

Tắc đường.

Dương đi theo.

Ừ.

Tắc từ tối qua đến sáng nay.

Mình quay lại.

Mày muốn chết không?

Nó cười càng lớn.

Rồi bất ngờ đập vai mình.

Quay lại rồi à?

Mình dừng.

Nhìn nó.

Khóe miệng tự nhiên cong lên.

Ừ.

Dương cười.

Thế là được.

Mình gật.

Ừ.

Thế là được.

Rồi hai thằng lại bước về phía khoa.

Phía trước...

một ngày ở bệnh viện đang bắt đầu.

Còn trong túi mình,

điện thoại lại có một người đang chờ mình trả lời.

Lần này...

mình thấy điều đó thật sự đáng quý.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 221: Năm cuối cùng

Sau đêm ở Hồ Xương Rồng...

cuộc sống của mình dần trở lại một nhịp khác.

Không hẳn giống ngày trước.

Mà thật ra...

mình cũng không muốn giống ngày trước nữa.

Hai tháng xa nhau đã đủ để cả mình lẫn Diệu hiểu rằng nếu quay lại chỉ để tiếp tục yêu nhau theo đúng cách cũ...

thì sớm muộn gì hai đứa cũng lại đi vào cái vòng luẩn quẩn ấy.

Cãi.

Khóc.

Xin lỗi.

Hứa.

Rồi đâu lại vào đấy.

Lần này...

cả hai đều cố khác đi.


Diệu vẫn hỏi mình.

Không phải tự nhiên biến thành một người chẳng quan tâm.

Có hôm em vẫn nhắn:

Anh đang đâu?

Nhưng thay vì cáu như trước...

mình trả lời.

Anh ở viện.

Em:

Tối có về không?

Có.

Mấy giờ?

Mình nhìn đồng hồ.

Chắc khoảng chín.

Rồi chủ động thêm:

Nếu có ca phát sinh anh nhắn em.

Diệu chỉ:

Vâng.

Không hỏi thêm.


Có hôm đúng thật lại có ca.

Bác sĩ gọi lúc mình đang chuẩn bị thay đồ về.

Mình lấy điện thoại ra.

Nhắn:

"Anh có ca, chắc về muộn nhé."

Chưa đầy một phút.

Diệu:

"Vâng. Anh làm đi. Xong về cẩn thận."

Mình nhìn.

Chỉ một câu thế thôi...

lại thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Không phải vì em không hỏi nữa.

Mà vì mình không để em phải đoán.


Mình cũng thay đổi.

Ngày trước có hôm đi cả ngày chẳng nhớ nhắn.

Giờ tranh thủ được thì nhắn.

Không báo cáo.

Chỉ là một câu.

"Anh ăn rồi."

"Anh vào mổ nhé."

"Anh ra rồi."

"Tối anh về."


Những thứ rất nhỏ.

Nhưng có lẽ tình yêu nhiều lúc cũng chẳng cần thứ gì ghê gớm hơn.


Diệu cũng không còn sang phòng mình bất chợt chỉ để kiểm tra.

Có hôm em muốn gặp thì nhắn:

"Tối anh rảnh không?"

Mình bận thì bảo:

"Hôm nay không được. Mai anh xuống nhé."

Và ngày hôm sau...

mình nhớ thật.

Không để lời hẹn thành thứ chỉ nói cho xong.


Dương với Hương nhìn hai đứa thay đổi cũng thấy buồn cười.

Một bữa bốn đứa ngồi ăn cùng nhau sau thời gian dài.

Hương nhìn mình rồi nhìn Diệu.

Hai người dạo này ngoan thế.

Dương gật.

Đợt chia tay phát trưởng thành luôn.

Diệu lườm.

Anh im đi.

Mình cười.

Nó nói đúng mà.

Em quay sang.

Anh cũng im.

Dương cười lớn.

Đấy.

Vẫn như cũ.

Cả bàn bật cười.


Bữa cơm ấy làm mình nhớ những năm trước.

Cũng bốn đứa.

Cũng căn phòng nhỏ.

Cũng vài món đơn giản.

Nhưng tất cả đều khác.

Không ai còn là những đứa sinh viên vừa vào trường nữa.

Hương cũng ngày càng bận.

Diệu đã gần cuối quãng đời sinh viên bên Kinh tế.

Mình với Dương thì chỉ còn cách năm cuối chưa bao lâu.

Đến lúc ấy...

mình mới giật mình nhận ra.

Năm năm sắp hết thật rồi.


Những tuần cuối học kỳ trôi rất nhanh.

Mình với Dương gần như chẳng có thời gian nghĩ đến chuyện sắp nghỉ hè.

Thi.

Lâm sàng.

Bệnh án.

Ca mổ.

Nội soi.

Đủ thứ chen vào nhau.

Nhưng khác với vài năm trước...

hai thằng không còn cảm thấy bệnh viện là một thứ đứng ngoài cuộc sống sinh viên.

Nó đã trở thành cuộc sống luôn rồi.


Có hôm bác sĩ gọi:

M.

Mình quay lại.

Dạ.

Chiều có ca.

Có bận không?

Mình nhìn lịch.

Dạ không.

Vào nhé.

Dạ.

Ông quay sang.

Dương đâu?

Mình chỉ cuối hành lang.

Dạ kia ạ.

Bác sĩ gọi:

Dương!

Nó quay.

Dạ?

Chiều vào luôn.

Dạ!


Hai thằng gặp nhau.

Dương cười.

Lại có ca.

Mình gật.

Ừ.

Tao thấy dạo này bác gọi hai thằng nhiều thật.

Chắc vì gọi biết kiểu gì cũng có mặt.

Nó cười.

Cũng đúng.


Có những ca...

bác sĩ chẳng cần hướng dẫn những việc cơ bản nữa.

M hút.

Dương giữ.

Đổi vị trí.

Khâu da đi.

Hai thằng nghe.

Làm.

Không còn phải hỏi lại liên tục.


Tay mình cũng chắc hơn.

Những đêm thức tập khâu năm trước bắt đầu cho thấy kết quả rất rõ.

Có hôm đến phần đóng da, bác sĩ chỉ đứng nhìn vài mũi đầu.

Sau đó nói:

Làm tiếp đi.

Rồi quay sang bàn bên.

Mình vẫn nhớ cảm giác lần đầu ông quay lưng.

Không phải vì ông không quan tâm.

Mà vì đã đủ tin rằng mình biết mình đang làm gì trong phạm vi được giao.

Cảm giác ấy...

vui hơn rất nhiều so với lần đầu được khâu.


Mình không khâu nhanh.

Bác sĩ từng dạy:

Chính xác trước, nhanh sau.

Nên cứ từng mũi.

Đều.

Không siết quá.

Không ham tốc độ.

Dương đứng cạnh nhìn.

Dạo này tay mày đẹp phết.

Mình cười sau khẩu trang.

Tao biết.

Khiêm tốn vl.

Mày đẹp không?

Nó nhìn đoạn mình vừa làm.

Tao đẹp hơn.

Cút.

Bác sĩ đang đứng phía trên nghe thấy.

Hai thằng im mồm mà làm.

Cả hai lập tức:

Dạ.

Mấy người trong phòng cười.


Nhưng thứ mình tự hào hơn cả khâu...

lại là việc mình với Dương bắt đầu biết theo người bệnh tốt hơn.

Không còn chỉ:

Ca này hay không?

Có được vào mổ không?


Mà bắt đầu:

Sau mổ bác ấy thế nào?


Có một bệnh nhân mình theo khá lâu.

Ca mổ phức tạp.

Sau mổ cần theo dõi rất sát.

Ngày đầu...

mình với Dương ghé vài lần.

Ngày thứ hai.

Rồi ngày thứ ba.

Có hôm đã hết giờ học.

Dương hỏi:

Về chưa?

Mình đáp:

Qua xem bác ấy tí.

Đi.

Không cần nói bác nào.

Nó biết.


Hai thằng vào buồng.

Hỏi chuyện.

Xem tình trạng chung.

Trao đổi lại với bác sĩ khi thấy có điều gì cần lưu ý.

Không tự kết luận.

Không tự xử lý.

Chỉ học cách quan sát.


Một lần bác sĩ hỏi:

Hai đứa theo ca này từ đầu đúng không?

Dạ.

Thế hôm nay thấy khác hôm qua điểm gì?

Hai thằng phải nghĩ.

Không phải hỏi lý thuyết.

Mà hỏi đúng người bệnh đang nằm trước mắt.

Mình trả lời.

Dương bổ sung.

Bác sĩ gật.

Đấy.

Học lâm sàng là thế.

Đừng chỉ nhớ bệnh trong sách.

Mình nhìn bệnh nhân.

Câu ấy đọng rất lâu.


Ngày bệnh nhân được ra viện...

mình với Dương tình cờ có mặt.

Người nhà nhìn thấy hai thằng còn cười:

Hai bác sĩ trẻ.

Mình lập tức:

Bọn cháu vẫn sinh viên thôi ạ.

Người đàn ông cười.

Thì mai mốt cũng bác sĩ.

Rồi bắt tay.

Cảm ơn hai cháu nhé.

Mình ngượng.

Bọn cháu có làm gì đâu bác.

Ông nói:

Hai cháu ngày nào cũng vào hỏi thăm.

Người bệnh nhớ chứ.


Bước ra khỏi buồng...

Dương tự nhiên im.

Mình hỏi:

Sao?

Nó cười.

Không có gì.

Vui thôi.

Mình cũng cười.

Hiểu.

Có những lúc người ta học nghề không phải nhờ một câu giảng.

Mà chỉ vì một bệnh nhân nhớ mặt mình.


Nội soi của mình cũng đi đều hơn.

Mỗi khi có buổi trống...

mình lại sang.

Ban đầu đứng xem.

Sau được bác sĩ hỏi nhiều hơn.

Có lúc thầy gọi tên:

M.

Dạ.

Lại đây.

Mình bước gần màn hình.

Nhìn cái này.

Dạ.

Em nghĩ sao?

Mình trình bày.

Không phải lần nào cũng đúng.

Có hôm trả lời xong bác sĩ lắc đầu.

Không.

Rồi giảng lại từ đầu.

Mình nghe.

Nhớ.


Điều mình thích nhất là cảm giác một hình ảnh từng hoàn toàn xa lạ...

qua từng ngày bắt đầu có ý nghĩa.

Không còn chỉ là một màn hình đầy màu sắc và những thứ chẳng phân biệt nổi.

Mình bắt đầu nhận ra.

So sánh.

Đặt câu hỏi.

Và càng thế...

lại càng chắc rằng mình muốn học nó lâu dài.


Một chiều.

Mình đứng cạnh bác sĩ nội soi khá lâu.

Xong ca, ông tháo găng.

Hỏi:

M định Ngoại thật à?

Dạ.

Nội soi nữa?

Mình cười.

Dạ em thích cả hai.

Ông gật.

Thế thì học cho chắc nền.

Đừng có thích kỹ thuật quá rồi bỏ kiến thức.

Mình lập tức:

Dạ.

Ông nói:

Dụng cụ trong tay chỉ tốt bằng cái đầu cầm nó thôi.

Mình nhớ luôn câu ấy.


Kỳ thi cuối năm năm đến.

Rồi qua.

Mình với Dương bước ra khỏi môn thi cuối cùng.

Hai thằng đứng dưới nắng.

Không ai nói ngay.

Một lúc sau Dương hỏi:

Xong năm năm à?

Mình cười.

Chắc thế.

Nó im.

Rồi nói:

Địt mẹ.

Nhanh thật.

Mình gật.

Ừ.

Nhanh thật.


Năm nhất.

Chiếc Nokia.

Xe buýt.

Quán net.

Đán.

Ngày đầu gặp Dương.

Những buổi LMHT.

Những trận đánh nhau.

Những cô gái.

Những bữa cơm.

Từng thứ lướt qua rất nhanh.

Mà bây giờ...

hai thằng chuẩn bị bước vào năm cuối.


Dương hỏi:

Còn một năm.

Mình nói:

Ừ.

Xong thành bác sĩ thật à?

Mình nhìn nó.

Trên bằng thôi.

Nó cười.

Chuẩn.

Còn học dài.

Hai thằng đứng cười.


Mình nhắn cho Diệu:

"Anh thi xong rồi."

Em trả lời:

"Chúc mừng bác sĩ M sắp ra lò."

Mình bật cười.

"Còn lâu."

Em:

"Tối em mời ăn."

Mình:

"Thật không?"

"Thật."

"Có được gọi Dương Hương không?"


Diệu trả lời:

"Có. Nhưng anh trả tiền."

Mình:

"???"

Em gửi icon cười.


Tối hôm đó...

bốn đứa lại đi ăn.

Không phải quán sang.

Chỉ một quán quen.

Dương nâng cốc.

Chúc mừng hai thằng sắp năm sáu.

Hương cười.

Có phải tốt nghiệp đâu.

Nó lắc.

Năm sáu là oai rồi.

Mình nói:

Oai nhất là nợ môn thì ở lại.

Dương lập tức:

Mày im.

Cả bàn cười.


Diệu ngồi cạnh.

Lén nắm tay mình dưới bàn.

Mình quay sang.

Em cười.

Năm cuối rồi nhé.

Ừ.

Nhanh thật.

Mình nhìn em.

Em cũng sắp hết rồi còn gì.

Diệu gật.

Ai cũng sắp lớn hết.

Mình cười.

Trước giờ chưa lớn à?

Em tựa nhẹ vai.

Ý em là sắp phải sống thật rồi.

Câu ấy làm mình im.


Đời sinh viên có lẽ đúng là như vậy.

Trong lúc sống...

cứ tưởng nó dài vô tận.

Hết kỳ này đến kỳ khác.

Thi.

Nghỉ.

Đi học.

Đi chơi.

Cãi nhau.

Yêu nhau.

Rồi bỗng một ngày...

nhìn lại lịch,

chỉ còn một năm.


Mùa hè năm ấy ngắn.

Không có một biến cố quá lớn.

Mình tranh thủ về quê.

Ở nhà với bố mẹ.

Bố sức khỏe đã khá ổn nhưng mình vẫn để ý ông nhiều hơn trước.

Mẹ vẫn thế.

Lúc mình về thì vui.

Đến lúc chuẩn bị đi lại nhét đủ thứ.


Bố hỏi:

Sang năm ra trường rồi nhỉ?

Mình gật.

Vâng.

Ông ngồi uống nước.

Nhanh.

Hồi đưa mày lên nhập học mới như hôm qua.

Mình cười.

Con thấy lâu.

Bố nhìn.

Lúc sống thì lâu.

Qua rồi thì nhanh.

Không hiểu sao...

mình nhớ câu ấy.


Ngày quay lại Thái Nguyên để chuẩn bị năm sáu...

mình chạy chiếc Dream quen thuộc.

Con đường chẳng khác mấy.

Nhưng cảm giác khác.

Mình không còn đi tới một năm học bình thường nữa.

Mình đang đi vào năm cuối cùng.


Dương đã ở phòng.

Thấy mình liền nói:

Chào sinh viên năm cuối.

Mình ném túi xuống.

Nghe già vl.

Nó cười.

Một năm nữa.

Rồi hai thằng hết sinh viên.

Mình nhìn căn phòng.

Chiếc bàn.

Giường.

Mấy bộ đồ tập khâu vẫn nằm trong góc.

Sách cũ chất thành đống.

Từng thứ đều mang dấu vết của mấy năm.


Diệu cũng quay lại sau đó.

Nhưng lần này em vẫn ở phòng bên khu Đại học Kinh tế.

Hai đứa không chuyển về gần nhau nữa.

Ban đầu mình từng hỏi:

Em có muốn chuyển lại không?

Diệu lắc.

Thôi.

Ở đây cũng được.

Mình hiểu.

Có lẽ căn phòng cũ và cái xóm cũ đã giữ quá nhiều thứ.

Cứ để chúng ở lại phía sau.


Khoảng cách ấy hóa ra lại tốt.

Hai đứa không còn gặp nhau mọi lúc.

Nên mỗi lần gặp...

lại thật sự muốn gặp.

Không có chuyện xuống cầu thang là thấy.

Mình phải chạy xe sang.

Em muốn gặp mình cũng phải nói.

Tự nhiên cả hai biết trân trọng thời gian hơn.


Ngày đầu của năm sáu...

mình mặc blouse.

Đứng trước gương.

Không biết vì sao lại nhìn lâu hơn bình thường.

Áo chẳng khác năm ngoái.

Mặt cũng vẫn là mặt mình.

Nhưng trong đầu lại có cảm giác:

Đây là năm cuối.


Dương đứng sau.

Đi chưa bác sĩ?

Mình cười.

Sinh viên.

Còn một năm.

Nó khoác túi.

Rồi.

Đi.


Hai thằng xuống sân.

Dream nổ máy.

Bệnh viện vẫn ở đó.

Những cánh cửa phòng mổ vẫn ở đó.

Những bác sĩ mình đã quen vẫn đi trên hành lang.

Nhưng năm sáu bắt đầu bằng một cảm giác rất khác.


Một bác sĩ vừa nhìn thấy hai thằng đã hỏi:

Lên năm sáu rồi à?

Mình với Dương cùng:

Dạ.

Ông cười.

Thế năm nay làm việc cho ra năm sáu nhé.

Dương cười:

Dạ.

Bác sĩ chỉ về phía trong.

Chiều có ca.

Hai đứa vào.

Mình nhìn Dương.

Nó cũng nhìn mình.

Cả hai cùng cười.

Dạ.


Không cần phấn khích.

Không cần hú hét.

Chỉ là một câu trả lời rất tự nhiên.

Bởi phòng mổ lúc ấy...

đã chẳng còn là một nơi xa lạ mà mình phải xin cơ hội để bước vào nữa.

Nó đang dần trở thành nơi mình biết mình thuộc về.


Buổi chiều.

Mình đứng cạnh bàn mổ.

Bác sĩ nói:

M hút.

Dạ.

Dương giữ.

Dạ.

Ca bắt đầu.

Ánh đèn bật lên.

Tiếng monitor chạy đều.

Mùi sát khuẩn quen thuộc.

Mình nhìn trường mổ.

Hai tay bình tĩnh.


Không hiểu sao trong khoảnh khắc ấy...

mình nhớ tới thằng M của năm nhất.

Một thằng sinh viên mới tới Thái Nguyên.

Ngồi cuối xe buýt.

Nokia trong tay.

Không biết sáu năm tới sẽ xảy ra chuyện gì.

Nếu gặp được nó...

có lẽ mình chỉ muốn bảo:

Đi tiếp đi.

Mày còn gặp nhiều chuyện lắm.


Sẽ có người tới.

Có người đi.

Có những lúc vui đến mức tưởng cuộc đời sinh viên không bao giờ hết.

Có những đêm ngồi khóc vì tưởng đã mất một người mình yêu.

Có bệnh viện.

Có phòng mổ.

Có những bệnh nhân khiến mình trưởng thành.

Có cả những lần bị chửi đến không dám ngẩng mặt.

Nhưng cứ đi tiếp.


Bởi sau năm năm...

mình vẫn đứng đây.

Dưới ánh đèn phòng mổ.

Vẫn chưa phải bác sĩ.

Nhưng đã gần hơn rất nhiều.

Và phía trước...

chỉ còn một năm cuối cùng.

Một năm để học.

Một năm để làm những điều mình còn chưa làm được.

Một năm để nói lời tạm biệt với cuộc đời sinh viên mà mình từng nghĩ sẽ dài mãi.


Bác sĩ gọi:

M.

Mình lập tức:

Dạ.

Tập trung.

Mình cười sau khẩu trang.

Dạ.

Rồi nhìn trở lại trường mổ.

Năm sáu bắt đầu.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 222: Lên đường

Năm sáu mới bắt đầu chưa được bao lâu...

mình đã dần quen với cái cảm giác được gọi tên nhiều hơn ở bệnh viện.

M!

Dạ!

Dương!

Dạ!

Có hôm hai thằng đang đứng ngoài hành lang, bác sĩ chỉ cần ló đầu ra:

Chiều hai đứa rảnh không?

Mình với Dương nhìn nhau.

Chẳng cần hỏi cũng biết.

Dạ rảnh.

Có ca. Vào nhé.

Dạ.

Ngày trước nghe được vào phòng mổ còn mừng như bắt được vàng.

Bây giờ vẫn thích.

Nhưng không còn cái cảm giác lóng ngóng nữa.

Thay đồ.

Rửa tay.

Vào vị trí.

Ai làm việc người ấy.

Mọi thứ dần thành một phần bình thường trong cuộc sống.

Mình cứ nghĩ năm cuối của mình có lẽ sẽ trôi qua như vậy.

Bệnh viện.

Phòng mổ.

Nội soi.

Thi cử.

Diệu.

Dương.

Hương.

Rồi tốt nghiệp.

Nhưng năm ấy...

chẳng có thứ gì thực sự bình thường.


COVID bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều trên bản tin.

Ban đầu mình vẫn theo dõi như tất cả mọi người.

Ca ở đâu.

Khu nào phong tỏa.

Bao nhiêu F0.

Bao nhiêu F1.

Rồi những cái tên Bắc Ninh, Bắc Giang xuất hiện ngày một dày.

Các ổ dịch liên quan tới khu công nghiệp.

Số ca tăng.

Truy vết.

Phong tỏa.

Xét nghiệm diện rộng.


Ở bệnh viện...

không khí cũng khác.

Khẩu trang vốn đã quen thuộc với bọn mình, giờ gần như trở thành thứ không thể rời khỏi mặt.

Các quy định kiểm soát nhiễm khuẩn được nhắc liên tục.

Thầy cô nói về dịch nhiều hơn.

Trong các nhóm sinh viên cũng bắt đầu có đủ loại thông tin.

Hôm ấy...

mình vừa từ viện về.

Dương nằm dưới giường.

Mình đang thay áo thì điện thoại liên tục báo tin nhắn.

Ting.

Ting.

Ting.


Mình mặc kệ.

Dương thì cầm máy lên trước.

Đọc một lúc.

Nó bỗng ngồi bật dậy.

Ê.

Mình vẫn thay quần.

Gì?

Có biến.

Biến gì?

Nó đưa điện thoại.

Đọc đi.


Trong nhóm lớp là thông báo liên quan đến việc huy động sinh viên tham gia hỗ trợ công tác phòng chống dịch.

Mình đọc từ đầu đến cuối.

Rồi đọc lại.

Bắc Ninh.


Dương nhìn mình.

Mình nhìn nó.

Hai thằng im vài giây.

Nó hỏi:

Đi không?

Mình đáp gần như ngay lập tức:

Đi.

Dương gật.

Tao cũng thế.


Không phải hai thằng không sợ.

COVID lúc ấy chẳng còn là mấy dòng tin xa xôi nữa.

Ai cũng biết nguy cơ lây nhiễm.

Biết mặc đồ bảo hộ nóng như nào.

Biết nếu quy trình sai chỉ một chút thì chuyện gì có thể xảy ra.

Nhưng mình học Y.

Năm sáu rồi.

Người ta đang cần lực lượng.

Nếu lúc này mình không đi...

sau này nghĩ lại chắc mình tiếc.


Mình cầm điện thoại.

Định nhắn cho Diệu.

Nhưng chưa kịp thì Hương gọi.

Dương bật loa.

Alo.

Giọng Hương vang lên:

Hai anh đọc thông báo chưa?

Dương:

Rồi.

Hai anh có đăng ký không?

Mình chen:

Có.

Bên kia im vài giây.

Rồi Hương nói:

Em cũng đi.

Dương lập tức:

Em suy nghĩ kỹ chưa?

Kỹ rồi.

Không phải đi chơi đâu đấy.

Hương cáu:

Em học Y chứ có học múa đâu mà không biết.

Mình bật cười.

Dương cũng cười.

Ừ.

Thế thì ba đứa đi.


Đăng ký xong...

mình mới gọi Diệu.

Em nghe khá nhanh.

Anh về chưa?

Rồi.

Ăn chưa?

Chưa.

Mình ngồi xuống mép giường.

Diệu này.

Vâng?

Anh sắp đi Bắc Ninh.

Bên kia im.


Mình nghe rõ tiếng em thở.

Đi... chống dịch à?

Ừ.

Lại im.

Mình cười.

Sao không nói gì?

Diệu hỏi:

Anh đăng ký rồi à?

Rồi.

Dương có đi không?

Có.

Hương?

Cũng đi.

Diệu lại im.

Mình biết em đang lo.

Em không muốn anh đi à?

Một lúc sau em mới trả lời.

Em sợ.

Mình không đùa nữa.

Anh biết.

Nhưng...

Diệu nói chậm.

Nếu em yêu một người học Y...

mà lúc người ta cần anh nhất em lại bảo anh đừng đi...

Em dừng một chút.

thì ích kỷ quá.

Mình im.

Tự nhiên thấy ngực ấm lên.


Ngày trước...

có lẽ Diệu sẽ hỏi mình hàng chục câu.

Đi bao lâu?

Ở đâu?

Đi với ai?

Có nguy hiểm không?

Bao giờ về?

Nhưng lần này em chỉ nói:

Anh phải cẩn thận.

Ừ.

Đừng chủ quan.

Ừ.

Đừng có nghĩ mình sinh viên Y rồi cái gì cũng biết.

Mình bật cười.

Biết rồi kế toán trưởng ạ.

Em nói nghiêm túc.

Anh biết.

Mình dịu giọng.

Anh hứa.


Tối ấy...

hai thằng chuẩn bị đồ.

Quần áo.

Đồ cá nhân.

Sạc điện thoại.

Mấy thứ linh tinh.

Dương nhét đồ vào túi rồi hỏi:

Mày thấy giống đi đâu không?

Mình nhìn.

Giống nhập ngũ.

Tao cũng thấy thế.

Nó cười.

Địt mẹ, học Y sáu năm chưa ra trường đã đi đánh trận.

Mình cười.

Trận này đéo có súng.

Có que lấy mẫu.

Mày cầm mà xiên F0.

Nó phá lên.

Ngu.


Nhưng cười xong...

hai thằng lại im.

Cả hai đều hiểu chuyến này không giống bất kỳ đợt thực tập nào trước đó.


Những ngày tiếp theo là chuẩn bị.

Tập huấn.

Nhắc lại quy trình.

Phòng hộ cá nhân.

Kiểm soát nhiễm khuẩn.

Lấy mẫu.

Đóng gói.

Phân luồng.

Xử lý những tình huống có thể gặp.

Những thứ từng học...

giờ được nhắc lại với một cảm giác hoàn toàn khác.

Bởi lần này không phải học để thi.

Mà để vài ngày nữa dùng thật.


Mình nhớ nhất buổi thực hành mặc và tháo đồ bảo hộ.

Nhìn thì đơn giản.

Nhưng càng làm càng thấy từng bước đều phải cẩn thận.

Dương đứng cạnh.

Tao mặc thế này đẹp trai không?

Hương quay sang.

Em chỉ nhìn thấy hai mắt.

Hai mắt anh đẹp.

Hai mắt anh giống con chó Husky.

Mình cười phì.

Dương chỉ Hương.

Sang Bắc Ninh cho tự bê đồ.

Hương:

Em mách Diệu.

Mình lập tức:

Hai đứa chúng mày cãi nhau đừng lôi tao vào.


Không khí vẫn có tiếng cười.

Nhưng ai cũng tập rất nghiêm túc.

Bởi thầy nhắc đi nhắc lại:

Chỉ một thao tác tháo đồ bảo hộ sai...

có thể biến người đang đi giúp người khác thành người cần được giúp.

Câu ấy làm cả đám im.


Ngày lên đường đến nhanh hơn mình tưởng.

Sáng ấy...

mình dậy rất sớm.

Dương cũng thế.

Không cần chuông báo lần hai.

Hai thằng thay đồ.

Kiểm tra túi lần cuối.

Mình đứng ở cửa nhìn căn phòng.

Chẳng hiểu sao lại có cảm giác lạ.

Dương hỏi:

Quên gì à?

Không.

Thế đi.

Ừ.


Xuống sân.

Dream để lại.

Lần này không có chiếc xe máy quen thuộc đưa mình đến viện.

Mà là những chiếc xe chờ đưa cả đoàn sinh viên đi.


Diệu tới.

Em đứng khá xa.

Khẩu trang che gần hết mặt.

Nhưng nhìn mắt là biết lo.

Mình bước lại.

Sao sang đây?

Em muốn tiễn.

Anh đi có mấy hôm.

Diệu nhìn.

Ai bảo có mấy hôm?

Mình cười.

Thì anh nói cho đỡ buồn.

Em chẳng cười.


Mình đưa tay.

Ban đầu chỉ định xoa đầu.

Nhưng cuối cùng kéo em lại ôm.

Diệu ôm rất chặt.

Anh M.

Ừ.

Cẩn thận nhé.

Biết rồi.

Em nói thật đấy.

Anh cũng trả lời thật.

Em ngẩng.

Ngày nào cũng phải nhắn cho em.

Mình cười.

Bắt đầu quản rồi đấy.

Diệu đấm nhẹ vào ngực.

Anh đi chống dịch chứ có đi chơi đâu mà em quản.

Mình trêu:

Anh đi chống dịch chứ có đi đánh nhau đâu.

Diệu lườm.

Anh mà làm sao...

em đánh anh trước.

Mình bật cười.

Rồi.

Anh sợ rồi.


Em nhìn mình rất lâu.

Rồi kéo khẩu trang của mình lên chỉnh lại.

Một động tác rất nhỏ.

Đừng chủ quan nhé anh.

Mình gật.

Anh biết.

Em chờ anh về.

Mình không đùa nữa.

Ừ.

Anh về.


Ở phía sau Dương gọi:

M!

Đi thôi!

Mình quay lại.

Rồi nhìn Diệu thêm lần nữa.

Anh đi nhé.

Vâng.

Yêu em.

Mắt em cong lên.

Em cũng yêu anh.


Mình xách túi chạy về phía đoàn.

Lên xe.

Dương đã ngồi.

Hương phía trước.

Mình vừa ngồi xuống...

Dương đã nhìn.

Chia tay xong chưa?

Rồi.

Sướt mướt không?

Không.

Hương quay xuống.

Diệu khóc không anh?

Không.

Mình nhìn qua cửa kính.

Diệu vẫn đứng dưới.

Ngay lúc ấy...

em quay mặt lau mắt.

Mình im.

Dương cũng nhìn thấy.

Nó không trêu nữa.


Xe bắt đầu chuyển bánh.

Mình giơ tay qua cửa kính.

Diệu cũng giơ tay.

Khoảng cách xa dần.


Thái Nguyên lùi lại phía sau.

Trên xe lúc đầu còn ồn.

Người gọi điện.

Người nói chuyện.

Người tranh thủ ngủ.

Có đứa còn chụp ảnh.

Nhưng càng đi...

không khí càng trầm xuống.


Dương tựa ghế.

M.

Gì?

Mày có sợ không?

Mình nhìn nó.

Có.

Nó cười.

Tao cũng thế.

Hương phía trước quay lại.

Em đang run đây.

Dương lập tức:

Thế lúc đăng ký mạnh mồm lắm.

Em run chứ em có bảo em không đi đâu.

Mình cười.

Chuẩn.

Dương gật.

Ừ.

Sợ thì vẫn đi.


Câu ấy nghe đơn giản.

Nhưng mình nhớ mãi.

Sợ thì vẫn đi.

Có lẽ rất nhiều người trên chiếc xe ấy cũng thế.

Không ai miễn nhiễm với nỗi sợ chỉ vì mặc blouse.


Đến Bắc Ninh...

cảm giác đầu tiên của mình là mọi thứ nghiêm trọng hơn khi nhìn qua màn hình điện thoại rất nhiều.

Chốt.

Biển cảnh báo.

Những khu vực hạn chế người ra vào.

Khẩu trang trên mọi khuôn mặt.

Người dân đứng giãn cách.

Nhân viên y tế di chuyển liên tục.


Đám sinh viên vừa xuống xe...

tự nhiên chẳng ai nói to nữa.

Dương đứng cạnh mình.

Đến thật rồi.

Mình gật.

Ừ.

Hương kéo khẩu trang.

Tự nhiên em hết buồn ngủ luôn.

Mình nhìn xung quanh.

Tao cũng thế.


Không có thời gian cho ba đứa đứng cảm thán lâu.

Đoàn được hướng dẫn.

Phân nhóm.

Nhận nhiệm vụ.

Chỗ nghỉ.

Quy trình di chuyển.

Các nguyên tắc phải tuân thủ.

Từng thứ nối nhau.


Những buổi đầu...

công việc chủ yếu xoay quanh hỗ trợ lấy mẫu và những nhiệm vụ được phân công.

Lúc mặc bộ bảo hộ hoàn chỉnh lần đầu trong điều kiện làm việc thật...

mình mới hiểu tập luyện và thực tế khác nhau thế nào.

Nóng.

Cảm giác đầu tiên chỉ có thế.

Nóng kinh khủng.

Mồ hôi bắt đầu xuất hiện rất nhanh.

Lưng áo ướt.

Khẩu trang ép chặt lên mặt.

Kính bảo hộ dần mờ.


Dương đứng bên cạnh nhìn mình.

Qua lớp khẩu trang, giọng nó ù ù.

M.

Gì?

Tao đẹp trai không?

Mình nhìn cái mặt chỉ còn hai con mắt.

Như con lợn bọc nilon.

Nó giơ ngón giữa.

Hương đứng gần đó bật cười.

Hai anh còn sức đùa thì làm tiếp đi.


Rồi dòng người bắt đầu.

Một người.

Hai người.

Mười người.

Rồi mình chẳng đếm nữa.


Hỏi thông tin.

Kiểm tra.

Lấy mẫu.

Đổi găng theo quy trình.

Ghi nhận.

Tiếp tục.


Có người rất bình tĩnh.

Có người sợ.

Có trẻ con vừa nhìn que lấy mẫu đã khóc.

Có cụ già nghe không rõ.

Có người hỏi đi hỏi lại:

Có đau không cháu?

Mình nói:

Hơi khó chịu một chút thôi ạ.

Bác cố gắng giúp cháu.


Có đứa trẻ khóc ré lên.

Mẹ giữ mãi không được.

Mình phải ngồi thấp xuống.

Chú làm nhanh thôi.

Nó khóc:

Cháu không lấy đâu!

Dương đứng bên cạnh nói:

Không đau bằng tiêm đâu.

Nó quay sang nhìn Dương.

Thật không?

Dương gật rất nghiêm túc.

Thật.

Mình lấy xong.

Thằng bé vẫn khóc.

Nhưng trước khi đi còn quay lại nhìn.

Dương hỏi:

Đau không?

Nó mếu:

Có.

Mình cười đến run cả kính.

Uy tín vl.

Dương:

Im.


Những tiếng cười nhỏ như thế giúp ngày dài bớt nặng.

Nhưng đến vài tiếng sau...

chẳng ai còn sức nói nhiều.


Mồ hôi chảy xuống trán.

Không lau được.

Ngứa.

Không gãi được.

Khát.

Nhưng chẳng thể thích là uống.

Đi vệ sinh cũng không phải muốn là đi.

Mọi nhu cầu bình thường nhất đều phải tính toán.


Đến lúc được nghỉ...

mình tháo đồ theo đúng quy trình.

Từng bước.

Không vội.

Dù người chỉ muốn xé hết ra.


Khẩu trang tháo xuống.

Không khí chạm vào mặt.

Cảm giác như vừa được sống lại.

Dương ngồi bệt xuống một góc.

Địt mẹ...

Hương cũng ngồi.

Mình dựa tường.

Không đứa nào buồn nhắc phải giữ hình tượng.


Dương sờ mặt.

Tao thề...

sau này đứa nào bảo đeo khẩu trang dễ chịu tao đấm.

Hương mệt vẫn bật cười.

Anh đấm được thì đứng lên trước đi.

Dương nhìn.

Để tao nghỉ năm phút.

Mình nói:

Mười phút trước còn đẹp trai.

Nó chỉ tay.

Câm.


Mình cầm chai nước.

Uống.

Chưa bao giờ thấy nước lọc ngon như vậy.


Nhìn quanh...

không chỉ có ba đứa.

Bao nhiêu người khác cũng thế.

Sinh viên.

Bác sĩ.

Điều dưỡng.

Kỹ thuật viên.

Những người mình chẳng biết tên.

Ai cũng mệt.

Nhưng nghỉ được một lúc...

lại đứng lên.


Những ngày sau đó...

nhịp sống trở nên rất đơn giản.

Thức dậy.

Chuẩn bị.

Nhận nhiệm vụ.

Mặc bảo hộ.

Làm.

Nghỉ.

Ăn.

Ngủ.

Rồi lại làm.


Có hôm ăn cơm mà chẳng buồn nói.

Ba đứa ngồi cạnh.

Dương xúc được mấy miếng.

Tao nhớ cơm ở trọ.

Hương:

Trước anh toàn chê.

Bây giờ tao nhớ.

Mình hỏi:

Nhớ phòng không?

Nó gật.

Nhớ cả cái quạt kêu như máy cày.

Mình cười.

Tao nhớ Dream.

Hương nhìn.

Anh nhớ xe hơn người yêu à?

Mình lắc.

Người yêu vừa gọi xong.


Đêm nào Diệu cũng nhắn.

Nhưng đúng như em hứa...

không gọi dồn.

Có hôm mình làm xong rất muộn.

Mở máy.

Tin nhắn nằm đó:

"Anh xong chưa?"

Mình:

"Vừa xong."

Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

"Mệt không?"

Mình:

"Mệt vl."

Em:

"Thế gọi em 5 phút rồi ngủ."


Video call.

Khuôn mặt Diệu hiện lên.

Trời ơi.

Em vừa nhìn đã nhăn mặt.

Mặt anh sao thế?

Mình soi.

Hai bên má và sống mũi hằn rõ dấu khẩu trang.

Đẹp trai hơn à?

Như bị đánh.

Mình cười.

Anh đang đi đánh trận mà.

Đừng nói linh tinh.


Có hôm em hỏi:

Hôm nay anh đi với ai?

Mình nhướng mày.

Ơ.

Lại bắt đầu à?

Diệu khựng.

Rồi bật cười.

Em hỏi anh làm cùng nhóm nào.

Mình trêu:

Tưởng lại kiểm soát.

Em lườm qua màn hình.

Anh đang ở với cả ổ COVID đấy.

Em ghen với ai?

Mình cười đến ho.

Hợp lý.


Rồi em lại nghiêm túc.

Anh nhớ ăn nhé.

Biết rồi.

Uống nước nữa.

Biết rồi.

Mệt quá phải nói.

Rồi.

Đừng cố.

Mình nhìn.

Diệu.

Vâng?

Anh ổn.

Em im vài giây.

Em biết.

Nhưng em vẫn lo.

Mình cười nhẹ.

Ừ.

Cứ lo đi.

Anh cho phép.

Đồ điên.


Mẹ cũng gọi.

Không phải ngày nào cũng gọi nhiều.

Nhưng cứ nghe giọng là câu đầu tiên:

Có khỏe không con?

Khỏe mẹ.

Ăn được không?

Được.

Có ai trong đoàn bị gì chưa?

Chưa.

Mình thường trả lời thật ngắn.

Không kể cái nóng.

Không kể những lúc mệt rã người.

Không kể có hôm về chỉ muốn nằm.

Vì kể...

mẹ càng lo.


Bố thì ít gọi hơn.

Nhưng mỗi lần gọi chỉ hỏi:

Công việc ổn không?

Vâng.

Bảo hộ đầy đủ chứ?

Có bố.

Ừ.

Làm gì thì làm, giữ mình.

Vâng.


Em gái nhắn kiểu khác.

"Ông anh đừng mang Covid về nhé."

Mình:

"Tao mang về nhốt phòng mày."

Nó:

"Cút."

Rồi vài giây sau:

"Nhưng nhớ cẩn thận đấy."

Mình nhìn.

Cười.

"Biết rồi."


Những ngày ở Bắc Ninh khiến mình nhận ra một điều.

Trước đây khi nghĩ tới ngành Y...

mình nghĩ nhiều tới bệnh viện.

Phòng bệnh.

Phòng mổ.

Dao.

Kéo.

Chỉ.

Nội soi.

Những thứ mình thích.


Nhưng ở đây...

có những ngày mình chẳng nhìn thấy phòng mổ nào.

Không cầm dao.

Không khâu một mũi.

Không làm kỹ thuật gì khiến mình thấy "ngầu".

Chỉ đứng.

Lấy mẫu.

Ghi.

Kiểm tra.

Lại lấy mẫu.


Lặp đi lặp lại hàng trăm lần.

Nhưng nếu sai một cái tên...

một thông tin...

một mẫu...

hậu quả có thể ảnh hưởng tới cả quá trình phía sau.


Mình bắt đầu hiểu:

Không phải việc nào trong nghề Y cũng hào nhoáng.

Phần lớn còn chẳng ai nhìn thấy.


Có một chiều...

lượng người cần lấy mẫu rất đông.

Ba đứa gần như không nghỉ.

Dương ít nói hẳn.

Hương cũng chỉ tập trung làm.

Mình cảm giác mồ hôi chảy thành dòng sau lưng.

Kính mờ.

Chân đau.


Trong đầu chỉ có:

Người tiếp theo.

Rồi người tiếp theo.

Rồi tiếp.


Đến tối...

ba đứa ngồi bệt xuống.

Không ai nói trong vài phút.

Cuối cùng Dương hỏi:

Mai nữa à?

Hương gật.

Chắc thế.

Nó thở dài.

Chiến.

Mình cầm chai nước.

Chiến.


Không ai hô hào.

Không có nhạc.

Không có cảnh gì anh hùng.

Chỉ ba đứa sinh viên mệt gần chết...

ngồi dựa tường rồi tự bảo ngày mai làm tiếp.


Tối ấy Diệu gọi.

Em nhìn mặt mình.

Anh mệt lắm đúng không?

Mình nằm xuống.

Hơi hơi.

Đừng nói dối.

Mệt.

Nhưng chịu được.

Em im.

Em nhớ anh.

Mình cũng im vài giây.

Anh cũng nhớ em.

Bao giờ về?

Chưa biết.

Ừ.

Diệu cười.

Em chờ.


Mình nhìn màn hình.

Lần này không được bỏ anh nhé.

Em lập tức:

Ai bỏ ai trước?

Mình cười.

Rồi.

Anh sai.

Biết thế là tốt.


Hai đứa nói thêm vài câu.

Rồi em bắt mình ngủ.

Mình tắt máy.

Nằm xuống.

Cả người đau mỏi.

Nhưng ngủ rất nhanh.


Những ngày tiếp theo...

công việc vẫn thế.

Và chính vì mọi thứ cứ lặp đi lặp lại...

mình bắt đầu chủ quan với cảm giác mệt.

Ai cũng mệt.

Nên mệt là bình thường.

Ai cũng thiếu ngủ.

Nên đau đầu cũng bình thường.

Mặc đồ bảo hộ cả ngày.

Đau người càng bình thường.


Cho đến một buổi chiều...

mình đang làm thì bỗng thấy người hơi lạnh.

Không nhiều.

Chỉ rùng mình.

Dương đứng gần hỏi:

Sao đấy?

Mình lắc đầu.

Không sao.

Mệt à?

Chắc thiếu ngủ.

Nó nhìn.

Nghỉ tí không?

Làm nốt đi.


Mình tiếp tục.

Nhưng khoảng một tiếng sau...

cảm giác lạnh rõ hơn.

Lạ ở chỗ trời chẳng lạnh.

Trong bộ bảo hộ còn nóng.

Vậy mà bên trong...

mình cứ gai người.


Đầu bắt đầu nặng.

Vai đau.

Lưng mỏi.

Mình nghĩ:

Mấy hôm nay làm nhiều quá.

Chỉ thế.


Tối về...

cơm trước mặt.

Mình ăn được vài miếng.

Dương nhìn.

Sao không ăn?

Không ngon.

Hương đang uống nước bỗng nhìn lên.

Anh M.

Gì?

Mặt anh đỏ thế?

Mình sờ trán.

Bình thường.

Dương đưa tay định sờ.

Mình né.

Địt mẹ tránh ra.

Tao xem sốt không.

Không.

Nhưng nó vẫn nhìn.

Mày ổn thật không?

Mình gật.

Ổn.


Đêm ấy...

Diệu gọi.

Mình nghe.

Em vừa thấy mặt đã hỏi:

Anh sao đấy?

Mình bật cười.

Sao là sao?

Hôm nay mặt anh lạ lắm.

Mệt thôi.

Anh sốt à?

Không.

Chắc mấy hôm thiếu ngủ.

Diệu nhìn rất lâu.

Anh đo nhiệt độ chưa?

Mình thở dài.

Chưa.

Đo đi.

Mai.

Bây giờ.

Mình cười.

Lại quản.

Nhưng lần này em không cười.

Anh M.

Giọng nghiêm túc.

Anh đang ở vùng dịch.


Mình im.

Câu ấy làm mình tỉnh hơn một chút.

Ừ.

Anh biết.

Thế đo đi.

Rồi.

Lát anh đo.


Nói thêm được vài phút...

mình bắt đầu thấy lạnh rõ hơn.

Rét từ bên trong.

Không giống cái lạnh ngoài da.

Mình kéo chăn.

Diệu nhìn thấy.

Anh lạnh à?

Điều hòa.

Anh có bật điều hòa đâu.

Mình nhìn lên.

Đúng thật.

Chẳng bật.


Diệu im.

Mình cũng im.

Lần đầu tiên tối ấy...

một ý nghĩ rất nhỏ xuất hiện.

Nhưng mình lập tức gạt đi.

Không đến mức đen thế đâu.


Tắt cuộc gọi.

Mình nằm xuống.

Kéo chăn lên.

Khoảng nửa tiếng sau...

người bắt đầu run.

Răng va nhẹ vào nhau.

Đầu nặng như có ai ép xuống gối.

Hai bắp chân đau nhức.

Lưng đau.

Vai đau.

Cổ họng bắt đầu rát.


Mình mở mắt.

Nhìn trần nhà.

Không ngủ được.


Bên cạnh...

điện thoại sáng lên.

Tin nhắn của Diệu.

"Anh đo chưa?"

Mình nhìn.

Không trả lời ngay.


Dương ở phía bên kia nghe tiếng động.

M?

Gì?

Mày sao đấy?

Tao lạnh.

Nó bật dậy.

Lạnh?


Mình ngồi lên.

Chỉ một động tác đơn giản...

mà đầu quay quay.

Dương nhìn mặt mình.

Nụ cười biến mất.

Địt mẹ.

Mày sốt rồi.

Mình vẫn cố cười.

Chắc cảm thôi.

Nó nhìn mình như nhìn thằng ngu.

Cảm cái đầu mày.

Mày đang ở đâu quên rồi à?


Câu nói ấy...

làm căn phòng im hẳn.


Mình nhìn Dương.

Nó nhìn mình.

Không đứa nào nói chữ ấy ra.

Nhưng cả hai cùng nghĩ tới.


COVID.


Điện thoại lại rung.

Diệu gọi.

Mình nhìn tên em.

Rồi nhìn Dương.

Dương nói:

Báo đi.

Test luôn.

Mình hít một hơi.

Cổ họng rát.

Đầu đau.

Cả người bắt đầu rét run.


Lúc ấy...

mình vẫn nghĩ có lẽ chỉ là một trận sốt bình thường.

Mình vẫn tin sáng mai sẽ đỡ.

Vẫn nghĩ mình còn trẻ.

Vẫn nghĩ mình đã phòng hộ cẩn thận.

Vẫn nghĩ xác suất không đến lượt mình.


Nhưng đêm ấy...

lần đầu tiên kể từ ngày đặt chân tới Bắc Ninh,

mình nằm trong chăn,

nghe chính hơi thở của mình giữa căn phòng im lặng...

và bắt đầu thấy sợ.

Bởi lần này...

người có thể trở thành bệnh nhân,

lại chính là mình.
 

VCNN

Yếu sinh lý
Chương 220: Xa em như thế đủ chưa?

Có bao giờ anh thử nghĩ...

em cũng từng ra đây để xem anh ngồi làm gì chưa?

Mình đứng im.

Gió từ mặt hồ thổi tới.

Mùi nước.

Mùi cỏ.

Mùi thuốc lá còn vương trên tay.

Tất cả bỗng trở nên rất rõ.

Còn đầu óc mình thì trống rỗng.

Diệu vẫn ngồi đó.

Mái tóc ngắn ngang vai bị gió thổi nhẹ sang một bên.

Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt em.

Gầy hơn.

Buồn hơn.

Nhưng vẫn là khuôn mặt mình đã nhớ suốt hai tháng.

Mình nuốt khan.

Em nói gì cơ?

Diệu nhìn ra mặt hồ.

Anh nghe rồi mà.

Ý em là...

Mình ngồi xuống cách em một đoạn.

Em từng ra đây nhìn anh á?

Em cười rất nhẹ.

Vâng.

Bao giờ?

Nhiều lần.

Mình sững.

Diệu chậm rãi nói:

Từ lúc em biết anh đến giờ...

cứ khi nào anh có chuyện...

hoặc tâm trạng không tốt...

anh toàn chạy ra đây.

Mình không nói.

Em tiếp:

Có lần em gọi không nghe.

Em đoán anh ở đây.

Sang thì thấy anh ngồi một mình.

Em không vào.

Mình quay sang.

Sao không gọi?

Diệu lắc đầu.

Vì lúc đó em nghĩ anh muốn ở một mình.

Câu ấy...

tự nhiên khiến tim mình thắt lại.



Mình nhìn em.

Thế em đứng đâu?

Diệu chỉ về phía bên kia.

Kia.

Mình nhìn theo.

Một đoạn khá xa.

Dưới ánh đèn có hàng ghế gần mép hồ.

Có hôm em ngồi bên ấy.

Nhìn anh hút hết điếu này đến điếu khác.

Em quay sang.

Em còn từng nghĩ không biết anh ngồi đó có nghĩ đến em không.

Mắt mình nóng lên.

Có.

Diệu im.

Mình nói:

Có nghĩ.

Nhiều lắm.



Không hiểu sao chỉ mấy câu ấy thôi...

nước mắt mình đã chảy.

Mình quay mặt đi.

Không muốn Diệu thấy.

Nhưng em thấy.

Anh khóc à?

Mình cười.

Không.

Mắt anh chảy mồ hôi.

Diệu cũng cười.

Nhưng đôi mắt em đỏ.

Hai đứa đều biết chẳng có gì buồn cười.



Chúng mình lại im.

Rất lâu.

Chỉ ngồi cạnh nhau.

Khoảng cách giữa hai đứa chưa đến một cánh tay.

Nhưng chẳng ai chạm.

Mình có quá nhiều câu muốn hỏi.

Thằng kia là ai?

Em có thích nó không?

Hai tháng qua em sống thế nào?

Em có đọc hết tin nhắn của anh không?

Em có biết anh ngày nào cũng sang đứng nhìn không?

Nhưng cuối cùng...

không câu nào bật ra trước.



Mình ngồi thêm một lúc.

Rồi tự nhiên cảm thấy rất mệt.

Không phải mệt vì Diệu.

Mà là cái mệt sau một đêm tự nghĩ mình vừa thực sự mất người mình yêu.

Mình lau mặt.

Chống tay đứng lên.

Vươn vai thật mạnh.

Thôi.

Diệu ngước nhìn.

Mình hít một hơi.

Cố cười.

Anh hiểu rồi.

Em hơi nhíu mày.

Hiểu gì?

Mình bước lại.

Ngồi xổm đối diện em.

Rồi chìa tay.

Bắt tay cái.

Diệu nhìn bàn tay mình như không hiểu.

Làm gì?

Thì bắt đi.

Em chậm rãi đưa tay.

Mình nắm.

Bàn tay lạnh.

Quen đến đau.



Mình cố cười.

Thôi.

Anh hết cơ hội rồi.

Mắt Diệu mở to.

Mình vẫn nói.

Nhưng anh thấy em cười được...

anh cũng thấy mừng.

Diệu đứng hình.

Mình buông tay.

Anh nói thật.

Hai tháng anh sang nhìn em...

chưa thấy em cười lần nào.

Giọng mình bắt đầu nghẹn.

Nhưng vẫn cố giữ.

Hôm nay cuối cùng cũng thấy rồi.

Thế là được.

Mắt Diệu bắt đầu đỏ.

Mình nói thêm:

Chúc em hạnh phúc nhé.



Em nhìn mình.

Không nói được câu nào.

Có lẽ bất ngờ.

Có lẽ giận.

Còn mình...

không chịu nổi việc đứng thêm.

Quay người.



Đi được đúng hai bước.

Cộp!

Một vật nhỏ đập vào lưng.

Ay!

Mình quay phắt lại.

Đau anh!

Diệu đang đứng.

Tay vẫn còn cầm một viên sỏi khác.

Mình nhìn.

Em tính giết người à?

Ném cái gì đấy?

Diệu môi run.

Mắt đỏ.

Rồi đột nhiên quát:

Đồ ngu!

Mình khựng.

Gì?

Anh ngu vừa thôi!

Ơ hay...

Chưa kịp nói hết.

Em chạy tới.

Đấm thẳng vào ngực.



Này!

Diệu!

Đau!

Em mặc kệ.

Đấm tiếp.

Đồ khốn nạn!

Đồ ngu!

Anh ngu lắm!

Mình phải đưa hai tay đỡ.

Không dám giữ mạnh.

Khoan đã!

Có chuyện gì?

Diệu vừa khóc vừa đánh.

Hạnh phúc cái gì!

Chúc cái gì!

Mình ngơ ngác.

Thế không chúc à?

Không có anh thì em hạnh phúc được à?

Câu ấy...

làm cả người mình cứng lại.



Gì?

Mình hỏi như thằng ngu thật.

Diệu lại đấm.

Gì cái gì!

Anh nghĩ em yêu được ai khác ngoài cái loại khốn nạn như anh à, M?

Mình đứng chết.

Tim đập mạnh đến mức nghe rõ.

Thằng lúc nãy...

Nó làm sao?

Nó...

Mình nuốt khan.

Nó tặng hoa em.

Diệu lau nước mắt.

Thì sao?

M thấy em cười.

Rồi?

Mình bắt đầu không hiểu nổi.

Thì...

A tưởng...

Diệu gắt:

Anh tưởng em đồng ý đúng không?

Mình gật rất nhẹ.

Ừ.



Em ôm mặt.

Vừa khóc vừa cười như không tin nổi.

Đồ ngu.

Mình đứng im.

Diệu hít một hơi.

Rồi nói:

Nó tán em lâu rồi.

Em biết.

Em không đồng ý.

Mình nhìn chằm chằm.

Hôm nay nó đến tặng hoa.

Tỏ tình.

Anh thấy rồi.

Và em từ chối.

Mắt mình mở lớn.

Từ chối?

Vâng!

Em từ chối!

Thế sao em cười?

Diệu trừng mắt.

Em từ chối người ta em không được cười à?

Mình cứng họng.

Ơ...

Em lại đấm.

Ơ cái đầu anh!



Mình đưa tay đỡ.

Nhưng trong lòng...

một thứ gì đó bắt đầu sống lại.

Rất nhanh.

Rất mạnh.

Thế...

Em nói với nó gì?

Diệu nhìn thẳng.

Nước mắt vẫn chảy.

Em bảo em chưa yêu được ai.

Mình im.

Em bảo em vẫn đang yêu anh.



Mọi âm thanh xung quanh như tắt.

Không còn tiếng xe.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng người.

Chỉ còn câu ấy.

Em vẫn đang yêu anh.



Mình nhìn Diệu.

Không biết nên cười hay khóc.

Cuối cùng cả hai cùng xảy ra.

Thật à?

Diệu vừa khóc vừa mắng:

Anh còn hỏi thật à?

Anh...

Anh không biết.

Anh biết cái gì!

Anh quay xe đi cái em thấy rồi.

Em gọi bao nhiêu cuộc.

Anh không nghe.

Xong anh còn tắt máy.

Mình ngượng.

Anh tưởng em gọi để...

Để gì?

Nói về thằng kia.

Diệu gần như phát điên.

Đồ ngu!

Lại một cú vào ngực.

Này!

Đau thật!



Mình bắt đầu cười.

Không kìm được.

Một nụ cười ngu ngốc.

Cái đau trong lòng mấy tiếng qua bỗng nhẹ đi.

Nhẹ đến mức gần như choáng.

Diệu thấy mình cười càng bực.

Anh còn cười được à?

Anh vui.

Vui cái gì?

Mình nhìn em.

Vì em chưa yêu thằng khác.

Diệu vừa giận vừa khóc.

Anh đáng chết lắm.

Mình gật.

Ừ.

Anh biết.



Rồi em bước tới.

Không đấm nữa.

Mà ôm.

Rất chặt.



Mình đứng bất động vài giây.

Sau đó vòng tay ôm lại.

Cái cảm giác ấy...

mình nhớ đến phát điên.

Mùi tóc.

Hơi ấm.

Cách em áp mặt vào ngực.

Hai tháng đứng từ xa chỉ dám nhìn.

Bây giờ người ấy lại nằm trong tay.

Mình ôm chặt hơn.

Rất chặt.



Diệu nói trong ngực mình:

Thế nào?

Giọng nghẹn.

Xa em như thế đủ chưa?

Mình nhắm mắt.

Nước mắt chảy.

Đủ rồi.

Em đấm nhẹ.

Nhớ em chưa?

Mình cười trong nước mắt.

Nhớ.

Nhớ nhiều không?

Nhiều.

Bao nhiêu?

Mình cúi xuống.

Nhớ vl.

Diệu bật khóc lớn hơn.

Mà lại cười.



Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai muốn buông.

Có những thứ đã nói hàng trăm lần trước kia...

nhưng phải xa nhau rồi mới hiểu chúng có giá trị thế nào.



Một lúc sau mình mới kéo nhẹ em ra.

Hai tay giữ vai.

Nhìn thật kỹ.

Gầy quá.

Diệu quay mặt.

Kệ em.

Sao lại kệ?

Tại ai?

Mình im.

Em nhìn.

Mình cúi đầu.

Tại anh.

Biết là tốt.

Anh xin lỗi.

Diệu không nói.

Mình nhìn tóc.

Đưa tay chạm nhẹ.

Cắt tóc thật à?

Vâng.

Sao cắt?

Em nhún vai.

Muốn thay đổi.

Đẹp không?

Mình nhìn.

Rất lâu.

Đẹp.

Diệu bĩu môi.

Tóc dài hay tóc ngắn?

Mình cười.

Diệu đẹp.

Em đấm nhẹ.

Dẻo mồm.

Thật.



Hai đứa ngồi lại xuống ghế.

Lần này sát nhau.

Không còn khoảng cách.

Mình nắm tay.

Diệu không rút.

Tay vẫn lạnh.

Mình xoa nhẹ.



Hai tháng qua...

Mình mở lời.

Anh sai nhiều lắm.

Diệu nhìn.

Anh biết anh sai ở đâu không?

Mình gật.

Biết được một phần.

Anh cứ nghĩ vấn đề là em quản anh.

Rồi anh chỉ nhìn mỗi phần làm anh khó chịu.

Anh quên mất...

Mình dừng.

nhiều lúc chính anh làm em bất an.

Diệu im.

Mình tiếp:

Anh bận thì không nói.

Hẹn rồi quên.

Có lúc em gọi anh cố tình không nghe.

Có những lần em chưa hỏi gì anh đã cáu.

Anh muốn em hiểu công việc của anh...

nhưng anh lại không chịu hiểu cảm giác của em.

Mắt em đỏ lên.

Em cũng sai.

Anh biết.

Em hỏi anh nhiều quá.

Em cứ sợ.

Càng sợ càng giữ.

Càng giữ anh càng chạy.

Mình cười buồn.

Đúng.



Mình nắm tay chặt hơn.

Anh không muốn quay lại rồi vài tháng nữa lại như cũ.

Diệu nhìn.

Em cũng không muốn.

Nếu mình quay lại...

phải làm lại.

Không phải giả vờ chưa từng có chuyện.

Em gật.

Vâng.

Anh có khoảng riêng.

Em tin anh hơn.

Nhưng anh cũng phải chủ động với em.

Mình gật ngay.

Anh sẽ.

Không được để em chờ cả ngày.

Ừ.

Bận thì nhắn.

Ừ.

Em không bắt anh báo cáo từng phút.

Nhưng đừng biến mất.

Mình nhìn em.

Anh hiểu.



Một khoảng yên lặng.

Rồi mình lấy hết can đảm.

Quay hẳn sang.

Diệu.

Vâng?

Anh hỏi thật nhé.

Em nhìn.

Mình hít một hơi.

Cho anh một cơ hội được yêu em lại lần nữa nhé?

Mắt Diệu lập tức đầy nước.

Mình nói tiếp.

Không phải quay lại như chưa từng chia tay.

Mà làm lại.

Anh muốn tán em lại.

Muốn yêu lại.

Và làm tốt hơn trước.

Giọng mình run.

Anh yêu em.



Diệu khóc.

Một lúc lâu không trả lời.

Mình bắt đầu hồi hộp thật sự.

Diệu...

Em gật.

Rất nhẹ.

Em cũng yêu anh.



Mình kéo em vào lòng.

Lại ôm.

Nếu lúc ấy có ai nhìn chắc nghĩ hai đứa bị điên.

Khóc.

Cười.

Ôm nhau giữa hồ lúc gần nửa đêm.

Nhưng kệ.



Một lúc sau Diệu mới kể về hai tháng vừa rồi.

Không phải kể một lần hết.

Mà từng đoạn.

Từng chuyện.



Những ngày đầu chuyển đi...

em gần như không muốn làm gì.

Có hôm chẳng ăn.

Có hôm chỉ nằm.

Có hôm mở điện thoại ra rồi lại tắt.

Học hành bỏ bê một thời gian.

Việc bán hàng cũng chẳng thiết.



Em nói:

Có lúc em ghét anh kinh khủng.

Mình cười buồn.

Anh biết.

Nhưng ghét xong lại nhớ.

Em mở đoạn chat.

Muốn nhắn.

Xong nghĩ chính anh bảo chia tay.

Em lại thôi.

Mình siết tay.

Anh cũng thế.



Diệu kể có những lúc em suy sụp đến mức từng nghĩ nếu biến mất thì có lẽ sẽ không còn phải chịu cảm giác đau như thế nữa.

Nhưng rồi em nghĩ tới bố mẹ.

Nghĩ tới gia đình.

Nghĩ nếu mình làm điều gì dại dột, người đau nhất sẽ là những người chưa từng bỏ em.

Thế nên em không làm.

Hương ở cạnh rất nhiều.

Dương cũng sang.

Có hôm hai đứa gần như ép em ăn.



Mình nghe.

Càng nghe càng đau.

Anh xin lỗi.

Diệu lắc.

Em kể để anh biết thôi.

Không phải để anh tự trách hết.

Mình vẫn ôm.

Nhưng anh vẫn xin lỗi.

Được rồi.

Anh sai rồi.

Anh biết rồi.

Mình cúi hôn nhẹ lên tóc.

Em quan trọng với anh hơn anh từng nghĩ.

Diệu im.

Mình nói:

Hai tháng em đi...

anh mới hiểu.

Anh đi viện thì còn chịu được.

Về phòng là nhớ.

Đi ăn cũng nhớ.

Nghe điện thoại rung cũng mong là em.

Ngày nào anh cũng sang nhìn em.

Em quay lại.

Em biết.

Mình ngượng.

Biết thật à?

Anh đứng một chỗ như cột điện.

Em không mù.

Mình bật cười.

Thế sao không gọi?

Cho anh đứng.

Ai bảo bỏ em.

Mình cười lớn hơn.

Ác thế.

Diệu cũng cười.

Nụ cười ấy...

lần này dành cho mình.



Mình hỏi:

Thế mấy bó hoa?

Em giữ.

Quà?

Cũng giữ.

Sao không nói cảm ơn?

Diệu lườm.

Để anh biết khổ.

Mình bật cười.

Thù dai thật.

Cho chừa.



Rồi em kể chuyện thằng con trai ban nãy.

Nó học quen qua bạn.

Tán em một thời gian.

Em từ chối mấy lần.

Nó vẫn kiên trì.

Tối nay mang hoa tới, nói rõ tình cảm.

Diệu bảo em rất cảm kích.

Nhưng không thể nhận lời.

Vì trong lòng vẫn còn một người.

Mình nghe đến đây cười.

Ai?

Diệu trừng.

Một thằng ngu.

Tên gì?

M.

Mình phá lên.



Gần nửa đêm.

Diệu chìa ngón út.

Ngoắc tay.

Mình nhìn.

Lại gì nữa?

Không bỏ nhau nữa.

Mình cười.

Trẻ con.

Em rút tay.

Thôi.

Mình vội đưa ngón út móc vào.

Rồi.

Ngoắc.

Diệu nhìn thẳng.

Có chuyện gì phải nói.

Không tự quyết định thay người kia.

Ừ.

Không nghi ngờ linh tinh.

Ừ.

Mình thêm:

Không gọi mười ba cuộc.

Diệu lườm.

Anh muốn chết à?

Mình cười.

Anh đùa.

Còn anh.

Em nói.

Không được bận rồi biến mất.

Không được hẹn rồi quên.

Không được cứ mệt là cáu với em.

Mình gật.

Anh hứa.

Em cũng hứa.

Hai ngón tay móc vào nhau.

Chẳng có giá trị pháp lý gì.

Nhưng lúc ấy...

mình tin hơn mọi lời thề.



Mình chở em về phòng trọ mới.

Lần đầu tiên được đi sâu vào con ngõ mà suốt hai tháng chỉ đứng ngoài nhìn.

Diệu ngồi sau.

Ban đầu không ôm.

Mình chạy một đoạn.

Em.

Gì?

Không sợ rơi à?

Không.

Mình cười.

Ừ.

Một lúc sau...

hai tay vòng qua eo.

Mình không nói nữa.

Chỉ cười.



Đến phòng.

Diệu mở cửa.

Mình bước vào.

Căn phòng không lớn.

Sắp xếp rất gọn.

Góc học.

Đồ bán hàng.

Quần áo.

Mọi thứ khá giống cách em từng bài trí ở xóm cũ.

Và trên bức tường cạnh bàn...

mình đứng sững.

Ảnh.



Ảnh hai đứa.

Không nhiều.

Nhưng vẫn còn.

Được gắn cẩn thận.

Có ảnh Noel.

Có ảnh đi chơi.

Có một tấm mình nhìn rất ngu.

Mình bước lại.

Em vẫn để à?

Diệu đứng phía sau.

Vâng.

Sao không bỏ?

Em im một lúc.

Rồi nói:

Em bỏ anh ra khỏi phòng cũ được.

Chứ có bỏ anh ra khỏi đầu được đâu.

Mình quay lại.

Mắt cay.

Lại làm anh khóc.

Diệu cười.

Đáng.



Hai đứa ngồi trên giường.

Nói chuyện tiếp.

Như thể hai tháng có quá nhiều thứ phải bù.

Mình kể chuyện viện.

Diệu kể chuyện học.

Kể cả những ngày em thấy mình đứng ngoài ngõ.

Có hôm em nhìn thấy anh đợi gần một tiếng.

Mình ngượng.

Sao không ra?

Cho anh đứng.

Độc ác.

Ai bảo chia tay em.

Mình cười.



Rồi cả hai im.

Nhìn nhau.

Khoảng cách ngày càng gần.

Mình đưa tay vuốt mái tóc ngắn.

Diệu không tránh.

Mình cúi xuống.

Hôn.



Một nụ hôn sau hai tháng.

Không giống bất kỳ nụ hôn nào trước đó.

Không vội.

Không mang cảm giác quen thuộc.

Mà giống như cả hai đang chạm lại vào thứ từng tưởng đã mất.

Diệu vòng tay quanh cổ.

Mình ôm eo.

Hai đứa hôn rất lâu.



Đến lúc tách ra...

em thở nhẹ.

Rồi bỗng nhìn mình rất nghiêm.

Nhưng có một chuyện.

Mình ngơ.

Gì?

Em vẫn phải phạt anh.

Mình bật cười.

Phạt gì?

Diệu khoanh tay.

Cho chừa cái tội đòi bỏ em.

Em cho anh nhịn một tháng.

Mình đứng hình.

Nhịn cái gì?

Em nhìn đểu.

Anh biết.

Mình bật cười lớn.

Một tháng á?

Vâng.

Chắc chưa?

Chắc.

Mình gật gù.

Nhịn thật nhé.

Thật.

Anh chịu được.

Diệu nghi ngờ.

Thật không?

Thật.

Mình cười.

Anh là người có nghị lực.

Em nhìn xuống.

Rồi nhìn mình.

Thế tay anh đang làm gì?

Mình khựng.

Diệu đập cái bốp.

Đồ khốn nạn!

Mình cười phá lên.



Cái án một tháng...

cuối cùng cũng chỉ tồn tại trên miệng.

Hai tháng xa nhau quá dài.

Quá nhiều nhớ nhung.

Quá nhiều thứ bị nén lại.

Đêm ấy, hai đứa gần gũi với nhau như một cách tìm lại sự thân thuộc đã mất, nhưng cảm giác khác trước rất nhiều.

Không còn kiểu đùa nghịch vô tư.

Mà chậm hơn.

Dịu hơn.

Và có những lúc chỉ ôm nhau thật chặt.

Như muốn xác nhận người kia đang thật sự ở đây.



Sau đó...

hai đứa nằm cạnh nhau.

Diệu gối đầu lên tay mình.

Mình vuốt tóc.

Anh thích tóc dài hơn.

Em ngẩng.

Thế là tóc ngắn xấu?

Anh có nói đâu.

Anh vừa nói thích tóc dài.

Mình cười.

Vì tóc dài anh nghịch được nhiều hơn.

Diệu véo.

Lý do vớ vẩn.

Mình ôm chặt.

Nhưng em thế nào anh cũng thích.

Dẻo mồm.

Thật.



Một lúc sau Diệu hỏi:

Anh M.

Ừ?

Anh có hối hận vì quay lại không?

Mình khựng.

Rồi quay sang nhìn.

Anh chỉ hối hận một chuyện.

Mắt em hơi lo.

Gì?

Mất hai tháng mới hiểu.

Diệu im.

Rồi chui sát vào ngực.

Em cũng ngu.

Ừ.

Anh mới ngu.

Hai đứa cùng ngu.

Em bật cười.

Thế cũng được.



Hai đứa lại nói.

Nói đến gần sáng.

Không biết mấy giờ mới ngủ.

Chỉ nhớ lúc cuối cùng nhắm mắt...

tay Diệu vẫn đặt trên ngực mình.

Giống những đêm ngày trước.

Nhưng lần này...

mình không thấy đó là điều hiển nhiên nữa.



Sáng hôm sau.

Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt.

Mình mở mắt.

Lờ đờ nhìn trần nhà.

Vài giây đầu chẳng biết đang ở đâu.

Rồi nhìn sang.

Diệu vẫn ngủ cạnh.

Tóc ngắn rối tung.

Mình cười.

Kéo chăn cho em.

Rồi quay sang nhìn đồng hồ.



Đầu óc mất đúng hai giây để xử lý.

Xong bật dậy.

Địt mẹ!

Diệu giật mình.

Gì thế?

Mấy giờ rồi?!

Em nheo mắt.

Nhìn đồng hồ.

Rồi ôm bụng cười.

Anh muộn viện rồi.

Mình cuống cuồng nhặt quần áo.

Em còn cười?

Tại anh chứ ai.

Mình quay lại.

Tại ai đêm qua bảo phạt một tháng?

Diệu lập tức ném gối.

Biến!

Mình né.

Sự thật còn gì.

Anh cút đi viện ngay!

Mình cười đến mức mặc áo sai cả chiều.



Chạy ra cửa.

Xỏ giày.

Định đi.

Rồi quay lại.

Diệu vẫn ngồi trên giường.

Chăn kéo ngang người.

Tóc rối.

Nhìn mình.

Còn gì nữa?

Mình đứng.

Không nói.

Chỉ nhìn.

Diệu bật cười.

Anh nhìn cái gì?

Nhìn em.

Hai tháng rồi chưa được nhìn gần.

Nụ cười của em chậm lại.

Rồi rất dịu.

Nhìn đủ chưa?

Mình lắc.

Chưa.

Diệu lấy gối.

Đi viện!

Mình cười.

Rồi.



Xuống dưới.

Nổ máy xe.

Đi được vài mét...

điện thoại rung.

Mình dừng ở đầu ngõ.

Mở.

Diệu:

"Đi cẩn thận nhé anh."

Một câu từng quen thuộc đến mức mình chẳng để ý.

Bây giờ nhìn...

tự nhiên mắt lại cay.

Mình nhắn:

"Biết rồi."

Nghĩ.

Rồi thêm:

"Anh yêu em."

Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

"Em cũng yêu anh."



Mình cất điện thoại.

Nổ máy.

Buổi sáng ấy...

mình đến viện muộn.

Có lẽ sẽ bị hỏi.

Có khi còn bị chửi.

Nhưng chẳng hiểu sao...

tâm trạng lại nhẹ đến mức chỉ muốn cười.



Hai tháng.

Hai đứa đi một vòng rất xa.

Xa đến mức mình đã từng nghĩ mọi thứ hết thật rồi.

Mình từng có được sự tự do mình muốn.

Diệu từng có được khoảng cách em cần để không còn phải nhìn thấy mình mỗi ngày.

Nhưng cuối cùng...

cả hai đều nhận ra thứ làm mình đau không phải vì còn yêu.

Mà bởi chúng mình đã không biết cách yêu nhau mà vẫn cho nhau được thở.



Mình không biết lần quay lại này sẽ kéo dài đến đâu.

Không biết hai đứa có giữ được hết những lời đã hứa không.

Cuộc đời làm gì có ai biết trước.

Nhưng mình biết một điều.

Lần này...

nếu có mệt,

mình sẽ nói.

Nếu có buồn,

mình sẽ không biến mất.

Và nếu một ngày Diệu lại hỏi:

Anh đang đâu?

Có lẽ mình vẫn sẽ có lúc khó chịu.

Mình vẫn là mình mà.

Nhưng ít nhất...

mình sẽ nhớ lại hai tháng điện thoại im lặng ấy.

Để hiểu rằng đôi khi phía sau một câu hỏi khiến mình thấy phiền...

chỉ đơn giản là có một người đang mong mình trở về.



Chiếc Dream chạy vào cổng bệnh viện.

Mình dựng xe.

Khoác blouse.

Đi nhanh về khoa.

Dương đang đứng cuối hành lang.

Vừa nhìn thấy mình...

nó nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn mặt mình.

Rồi nhìn lại đồng hồ.

Một nụ cười đểu xuất hiện.

Bố cháu.

Mình biết ngay.

Im.

Nó cười lớn.

Tối qua về đâu mà sáng nay giờ này mới xuất hiện?

Mình đi ngang.

Tắc đường.

Dương đi theo.

Ừ.

Tắc từ tối qua đến sáng nay.

Mình quay lại.

Mày muốn chết không?

Nó cười càng lớn.

Rồi bất ngờ đập vai mình.

Quay lại rồi à?

Mình dừng.

Nhìn nó.

Khóe miệng tự nhiên cong lên.

Ừ.

Dương cười.

Thế là được.

Mình gật.

Ừ.

Thế là được.

Rồi hai thằng lại bước về phía khoa.

Phía trước...

một ngày ở bệnh viện đang bắt đầu.

Còn trong túi mình,

điện thoại lại có một người đang chờ mình trả lời.

Lần này...

mình thấy điều đó thật sự đáng quý.
Đm phải thế chứ, mất đi rồi mới thấy tiếc cái sự quan tâm đó. Đối với người mình yêu thì dẹp mẹ cái tôi đi, hèn tí cũng được. Đội vợ lên đầu là trường sinh bất tử.
 

letung45

Yếu sinh lý
Nghe từ covid tao lại thấy ngán thế nhỉ, trải qua rồi mới thấy nó khốc liệt như thế nào.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Depzaivn

Yếu sinh lý
Haizzz, các bác ơi. nay chương bao nhiêu rồi nhỉ???

Em đang viết những chương kết rồi các bác ạ :D

Thật sự em rất rất cảm ơn tất cả mọi người, đã và đang đồng hành cùng em trong " Chuyện Đời Sinh Viên"
Nhanh thật đấy, mới hôm nào bắt đầu tập toẹ đăng vài chap ngắn ngủi, mà đến hiện tại em cũng đã chắp bút viết những chương cuối cho các bác rồi...
Cảm xúc của em vui có, buồn có, vui vì câu chuyện của em cũng đã truyền tải lại được hồi ức thời sinh viên, thời non dại cho các bác
Buồn vì em viết đến đâu, kí ức buồn nó cứ hiện về
Nhưng không sao cả, tâm huyết của em mà :D một lần nữa em xin cảm ơn các bác rất rất nhiều.
Thời gian tới, nếu rảnh, em sẽ lại viết thêm cuốn nữa cho tất cả anh em, hoặc em có thể viết thêm vài chap ngoại chuyện cho các bác ạ :D

Badboy9xtq cảm ơn tất cả mọi người {brick}{brick}{brick}
Đăng hết luôn đi còn ra chuyện mới
 

VCNN

Yếu sinh lý
Chương 222: Lên đường

Năm sáu mới bắt đầu chưa được bao lâu...

mình đã dần quen với cái cảm giác được gọi tên nhiều hơn ở bệnh viện.

M!

Dạ!

Dương!

Dạ!

Có hôm hai thằng đang đứng ngoài hành lang, bác sĩ chỉ cần ló đầu ra:

Chiều hai đứa rảnh không?

Mình với Dương nhìn nhau.

Chẳng cần hỏi cũng biết.

Dạ rảnh.

Có ca. Vào nhé.

Dạ.

Ngày trước nghe được vào phòng mổ còn mừng như bắt được vàng.

Bây giờ vẫn thích.

Nhưng không còn cái cảm giác lóng ngóng nữa.

Thay đồ.

Rửa tay.

Vào vị trí.

Ai làm việc người ấy.

Mọi thứ dần thành một phần bình thường trong cuộc sống.

Mình cứ nghĩ năm cuối của mình có lẽ sẽ trôi qua như vậy.

Bệnh viện.

Phòng mổ.

Nội soi.

Thi cử.

Diệu.

Dương.

Hương.

Rồi tốt nghiệp.

Nhưng năm ấy...

chẳng có thứ gì thực sự bình thường.



COVID bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều trên bản tin.

Ban đầu mình vẫn theo dõi như tất cả mọi người.

Ca ở đâu.

Khu nào phong tỏa.

Bao nhiêu F0.

Bao nhiêu F1.

Rồi những cái tên Bắc Ninh, Bắc Giang xuất hiện ngày một dày.

Các ổ dịch liên quan tới khu công nghiệp.

Số ca tăng.

Truy vết.

Phong tỏa.

Xét nghiệm diện rộng.



Ở bệnh viện...

không khí cũng khác.

Khẩu trang vốn đã quen thuộc với bọn mình, giờ gần như trở thành thứ không thể rời khỏi mặt.

Các quy định kiểm soát nhiễm khuẩn được nhắc liên tục.

Thầy cô nói về dịch nhiều hơn.

Trong các nhóm sinh viên cũng bắt đầu có đủ loại thông tin.

Hôm ấy...

mình vừa từ viện về.

Dương nằm dưới giường.

Mình đang thay áo thì điện thoại liên tục báo tin nhắn.

Ting.

Ting.

Ting.


Mình mặc kệ.

Dương thì cầm máy lên trước.

Đọc một lúc.

Nó bỗng ngồi bật dậy.

Ê.

Mình vẫn thay quần.

Gì?

Có biến.

Biến gì?

Nó đưa điện thoại.

Đọc đi.



Trong nhóm lớp là thông báo liên quan đến việc huy động sinh viên tham gia hỗ trợ công tác phòng chống dịch.

Mình đọc từ đầu đến cuối.

Rồi đọc lại.

Bắc Ninh.



Dương nhìn mình.

Mình nhìn nó.

Hai thằng im vài giây.

Nó hỏi:

Đi không?

Mình đáp gần như ngay lập tức:

Đi.

Dương gật.

Tao cũng thế.



Không phải hai thằng không sợ.

COVID lúc ấy chẳng còn là mấy dòng tin xa xôi nữa.

Ai cũng biết nguy cơ lây nhiễm.

Biết mặc đồ bảo hộ nóng như nào.

Biết nếu quy trình sai chỉ một chút thì chuyện gì có thể xảy ra.

Nhưng mình học Y.

Năm sáu rồi.

Người ta đang cần lực lượng.

Nếu lúc này mình không đi...

sau này nghĩ lại chắc mình tiếc.



Mình cầm điện thoại.

Định nhắn cho Diệu.

Nhưng chưa kịp thì Hương gọi.

Dương bật loa.

Alo.

Giọng Hương vang lên:

Hai anh đọc thông báo chưa?

Dương:

Rồi.

Hai anh có đăng ký không?

Mình chen:

Có.

Bên kia im vài giây.

Rồi Hương nói:

Em cũng đi.

Dương lập tức:

Em suy nghĩ kỹ chưa?

Kỹ rồi.

Không phải đi chơi đâu đấy.

Hương cáu:

Em học Y chứ có học múa đâu mà không biết.

Mình bật cười.

Dương cũng cười.

Ừ.

Thế thì ba đứa đi.



Đăng ký xong...

mình mới gọi Diệu.

Em nghe khá nhanh.

Anh về chưa?

Rồi.

Ăn chưa?

Chưa.

Mình ngồi xuống mép giường.

Diệu này.

Vâng?

Anh sắp đi Bắc Ninh.

Bên kia im.



Mình nghe rõ tiếng em thở.

Đi... chống dịch à?

Ừ.

Lại im.

Mình cười.

Sao không nói gì?

Diệu hỏi:

Anh đăng ký rồi à?

Rồi.

Dương có đi không?

Có.

Hương?

Cũng đi.

Diệu lại im.

Mình biết em đang lo.

Em không muốn anh đi à?

Một lúc sau em mới trả lời.

Em sợ.

Mình không đùa nữa.

Anh biết.

Nhưng...

Diệu nói chậm.

Nếu em yêu một người học Y...

mà lúc người ta cần anh nhất em lại bảo anh đừng đi...

Em dừng một chút.

thì ích kỷ quá.

Mình im.

Tự nhiên thấy ngực ấm lên.



Ngày trước...

có lẽ Diệu sẽ hỏi mình hàng chục câu.

Đi bao lâu?

Ở đâu?

Đi với ai?

Có nguy hiểm không?

Bao giờ về?

Nhưng lần này em chỉ nói:

Anh phải cẩn thận.

Ừ.

Đừng chủ quan.

Ừ.

Đừng có nghĩ mình sinh viên Y rồi cái gì cũng biết.

Mình bật cười.

Biết rồi kế toán trưởng ạ.

Em nói nghiêm túc.

Anh biết.

Mình dịu giọng.

Anh hứa.



Tối ấy...

hai thằng chuẩn bị đồ.

Quần áo.

Đồ cá nhân.

Sạc điện thoại.

Mấy thứ linh tinh.

Dương nhét đồ vào túi rồi hỏi:

Mày thấy giống đi đâu không?

Mình nhìn.

Giống nhập ngũ.

Tao cũng thấy thế.

Nó cười.

Địt mẹ, học Y sáu năm chưa ra trường đã đi đánh trận.

Mình cười.

Trận này đéo có súng.

Có que lấy mẫu.

Mày cầm mà xiên F0.

Nó phá lên.

Ngu.



Nhưng cười xong...

hai thằng lại im.

Cả hai đều hiểu chuyến này không giống bất kỳ đợt thực tập nào trước đó.



Những ngày tiếp theo là chuẩn bị.

Tập huấn.

Nhắc lại quy trình.

Phòng hộ cá nhân.

Kiểm soát nhiễm khuẩn.

Lấy mẫu.

Đóng gói.

Phân luồng.

Xử lý những tình huống có thể gặp.

Những thứ từng học...

giờ được nhắc lại với một cảm giác hoàn toàn khác.

Bởi lần này không phải học để thi.

Mà để vài ngày nữa dùng thật.



Mình nhớ nhất buổi thực hành mặc và tháo đồ bảo hộ.

Nhìn thì đơn giản.

Nhưng càng làm càng thấy từng bước đều phải cẩn thận.

Dương đứng cạnh.

Tao mặc thế này đẹp trai không?

Hương quay sang.

Em chỉ nhìn thấy hai mắt.

Hai mắt anh đẹp.

Hai mắt anh giống con chó Husky.

Mình cười phì.

Dương chỉ Hương.

Sang Bắc Ninh cho tự bê đồ.

Hương:

Em mách Diệu.

Mình lập tức:

Hai đứa chúng mày cãi nhau đừng lôi tao vào.



Không khí vẫn có tiếng cười.

Nhưng ai cũng tập rất nghiêm túc.

Bởi thầy nhắc đi nhắc lại:

Chỉ một thao tác tháo đồ bảo hộ sai...

có thể biến người đang đi giúp người khác thành người cần được giúp.

Câu ấy làm cả đám im.



Ngày lên đường đến nhanh hơn mình tưởng.

Sáng ấy...

mình dậy rất sớm.

Dương cũng thế.

Không cần chuông báo lần hai.

Hai thằng thay đồ.

Kiểm tra túi lần cuối.

Mình đứng ở cửa nhìn căn phòng.

Chẳng hiểu sao lại có cảm giác lạ.

Dương hỏi:

Quên gì à?

Không.

Thế đi.

Ừ.



Xuống sân.

Dream để lại.

Lần này không có chiếc xe máy quen thuộc đưa mình đến viện.

Mà là những chiếc xe chờ đưa cả đoàn sinh viên đi.



Diệu tới.

Em đứng khá xa.

Khẩu trang che gần hết mặt.

Nhưng nhìn mắt là biết lo.

Mình bước lại.

Sao sang đây?

Em muốn tiễn.

Anh đi có mấy hôm.

Diệu nhìn.

Ai bảo có mấy hôm?

Mình cười.

Thì anh nói cho đỡ buồn.

Em chẳng cười.



Mình đưa tay.

Ban đầu chỉ định xoa đầu.

Nhưng cuối cùng kéo em lại ôm.

Diệu ôm rất chặt.

Anh M.

Ừ.

Cẩn thận nhé.

Biết rồi.

Em nói thật đấy.

Anh cũng trả lời thật.

Em ngẩng.

Ngày nào cũng phải nhắn cho em.

Mình cười.

Bắt đầu quản rồi đấy.

Diệu đấm nhẹ vào ngực.

Anh đi chống dịch chứ có đi chơi đâu mà em quản.

Mình trêu:

Anh đi chống dịch chứ có đi đánh nhau đâu.

Diệu lườm.

Anh mà làm sao...

em đánh anh trước.

Mình bật cười.

Rồi.

Anh sợ rồi.



Em nhìn mình rất lâu.

Rồi kéo khẩu trang của mình lên chỉnh lại.

Một động tác rất nhỏ.

Đừng chủ quan nhé anh.

Mình gật.

Anh biết.

Em chờ anh về.

Mình không đùa nữa.

Ừ.

Anh về.



Ở phía sau Dương gọi:

M!

Đi thôi!

Mình quay lại.

Rồi nhìn Diệu thêm lần nữa.

Anh đi nhé.

Vâng.

Yêu em.

Mắt em cong lên.

Em cũng yêu anh.



Mình xách túi chạy về phía đoàn.

Lên xe.

Dương đã ngồi.

Hương phía trước.

Mình vừa ngồi xuống...

Dương đã nhìn.

Chia tay xong chưa?

Rồi.

Sướt mướt không?

Không.

Hương quay xuống.

Diệu khóc không anh?

Không.

Mình nhìn qua cửa kính.

Diệu vẫn đứng dưới.

Ngay lúc ấy...

em quay mặt lau mắt.

Mình im.

Dương cũng nhìn thấy.

Nó không trêu nữa.



Xe bắt đầu chuyển bánh.

Mình giơ tay qua cửa kính.

Diệu cũng giơ tay.

Khoảng cách xa dần.



Thái Nguyên lùi lại phía sau.

Trên xe lúc đầu còn ồn.

Người gọi điện.

Người nói chuyện.

Người tranh thủ ngủ.

Có đứa còn chụp ảnh.

Nhưng càng đi...

không khí càng trầm xuống.



Dương tựa ghế.

M.

Gì?

Mày có sợ không?

Mình nhìn nó.

Có.

Nó cười.

Tao cũng thế.

Hương phía trước quay lại.

Em đang run đây.

Dương lập tức:

Thế lúc đăng ký mạnh mồm lắm.

Em run chứ em có bảo em không đi đâu.

Mình cười.

Chuẩn.

Dương gật.

Ừ.

Sợ thì vẫn đi.



Câu ấy nghe đơn giản.

Nhưng mình nhớ mãi.

Sợ thì vẫn đi.

Có lẽ rất nhiều người trên chiếc xe ấy cũng thế.

Không ai miễn nhiễm với nỗi sợ chỉ vì mặc blouse.



Đến Bắc Ninh...

cảm giác đầu tiên của mình là mọi thứ nghiêm trọng hơn khi nhìn qua màn hình điện thoại rất nhiều.

Chốt.

Biển cảnh báo.

Những khu vực hạn chế người ra vào.

Khẩu trang trên mọi khuôn mặt.

Người dân đứng giãn cách.

Nhân viên y tế di chuyển liên tục.



Đám sinh viên vừa xuống xe...

tự nhiên chẳng ai nói to nữa.

Dương đứng cạnh mình.

Đến thật rồi.

Mình gật.

Ừ.

Hương kéo khẩu trang.

Tự nhiên em hết buồn ngủ luôn.

Mình nhìn xung quanh.

Tao cũng thế.



Không có thời gian cho ba đứa đứng cảm thán lâu.

Đoàn được hướng dẫn.

Phân nhóm.

Nhận nhiệm vụ.

Chỗ nghỉ.

Quy trình di chuyển.

Các nguyên tắc phải tuân thủ.

Từng thứ nối nhau.



Những buổi đầu...

công việc chủ yếu xoay quanh hỗ trợ lấy mẫu và những nhiệm vụ được phân công.

Lúc mặc bộ bảo hộ hoàn chỉnh lần đầu trong điều kiện làm việc thật...

mình mới hiểu tập luyện và thực tế khác nhau thế nào.

Nóng.

Cảm giác đầu tiên chỉ có thế.

Nóng kinh khủng.

Mồ hôi bắt đầu xuất hiện rất nhanh.

Lưng áo ướt.

Khẩu trang ép chặt lên mặt.

Kính bảo hộ dần mờ.



Dương đứng bên cạnh nhìn mình.

Qua lớp khẩu trang, giọng nó ù ù.

M.

Gì?

Tao đẹp trai không?

Mình nhìn cái mặt chỉ còn hai con mắt.

Như con lợn bọc nilon.

Nó giơ ngón giữa.

Hương đứng gần đó bật cười.

Hai anh còn sức đùa thì làm tiếp đi.



Rồi dòng người bắt đầu.

Một người.

Hai người.

Mười người.

Rồi mình chẳng đếm nữa.



Hỏi thông tin.

Kiểm tra.

Lấy mẫu.

Đổi găng theo quy trình.

Ghi nhận.

Tiếp tục.



Có người rất bình tĩnh.

Có người sợ.

Có trẻ con vừa nhìn que lấy mẫu đã khóc.

Có cụ già nghe không rõ.

Có người hỏi đi hỏi lại:

Có đau không cháu?

Mình nói:

Hơi khó chịu một chút thôi ạ.

Bác cố gắng giúp cháu.



Có đứa trẻ khóc ré lên.

Mẹ giữ mãi không được.

Mình phải ngồi thấp xuống.

Chú làm nhanh thôi.

Nó khóc:

Cháu không lấy đâu!

Dương đứng bên cạnh nói:

Không đau bằng tiêm đâu.

Nó quay sang nhìn Dương.

Thật không?

Dương gật rất nghiêm túc.

Thật.

Mình lấy xong.

Thằng bé vẫn khóc.

Nhưng trước khi đi còn quay lại nhìn.

Dương hỏi:

Đau không?

Nó mếu:

Có.

Mình cười đến run cả kính.

Uy tín vl.

Dương:

Im.



Những tiếng cười nhỏ như thế giúp ngày dài bớt nặng.

Nhưng đến vài tiếng sau...

chẳng ai còn sức nói nhiều.



Mồ hôi chảy xuống trán.

Không lau được.

Ngứa.

Không gãi được.

Khát.

Nhưng chẳng thể thích là uống.

Đi vệ sinh cũng không phải muốn là đi.

Mọi nhu cầu bình thường nhất đều phải tính toán.



Đến lúc được nghỉ...

mình tháo đồ theo đúng quy trình.

Từng bước.

Không vội.

Dù người chỉ muốn xé hết ra.



Khẩu trang tháo xuống.

Không khí chạm vào mặt.

Cảm giác như vừa được sống lại.

Dương ngồi bệt xuống một góc.

Địt mẹ...

Hương cũng ngồi.

Mình dựa tường.

Không đứa nào buồn nhắc phải giữ hình tượng.



Dương sờ mặt.

Tao thề...

sau này đứa nào bảo đeo khẩu trang dễ chịu tao đấm.

Hương mệt vẫn bật cười.

Anh đấm được thì đứng lên trước đi.

Dương nhìn.

Để tao nghỉ năm phút.

Mình nói:

Mười phút trước còn đẹp trai.

Nó chỉ tay.

Câm.



Mình cầm chai nước.

Uống.

Chưa bao giờ thấy nước lọc ngon như vậy.



Nhìn quanh...

không chỉ có ba đứa.

Bao nhiêu người khác cũng thế.

Sinh viên.

Bác sĩ.

Điều dưỡng.

Kỹ thuật viên.

Những người mình chẳng biết tên.

Ai cũng mệt.

Nhưng nghỉ được một lúc...

lại đứng lên.



Những ngày sau đó...

nhịp sống trở nên rất đơn giản.

Thức dậy.

Chuẩn bị.

Nhận nhiệm vụ.

Mặc bảo hộ.

Làm.

Nghỉ.

Ăn.

Ngủ.

Rồi lại làm.



Có hôm ăn cơm mà chẳng buồn nói.

Ba đứa ngồi cạnh.

Dương xúc được mấy miếng.

Tao nhớ cơm ở trọ.

Hương:

Trước anh toàn chê.

Bây giờ tao nhớ.

Mình hỏi:

Nhớ phòng không?

Nó gật.

Nhớ cả cái quạt kêu như máy cày.

Mình cười.

Tao nhớ Dream.

Hương nhìn.

Anh nhớ xe hơn người yêu à?

Mình lắc.

Người yêu vừa gọi xong.



Đêm nào Diệu cũng nhắn.

Nhưng đúng như em hứa...

không gọi dồn.

Có hôm mình làm xong rất muộn.

Mở máy.

Tin nhắn nằm đó:

"Anh xong chưa?"

Mình:

"Vừa xong."

Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

"Mệt không?"

Mình:

"Mệt vl."

Em:

"Thế gọi em 5 phút rồi ngủ."



Video call.

Khuôn mặt Diệu hiện lên.

Trời ơi.

Em vừa nhìn đã nhăn mặt.

Mặt anh sao thế?

Mình soi.

Hai bên má và sống mũi hằn rõ dấu khẩu trang.

Đẹp trai hơn à?

Như bị đánh.

Mình cười.

Anh đang đi đánh trận mà.

Đừng nói linh tinh.



Có hôm em hỏi:

Hôm nay anh đi với ai?

Mình nhướng mày.

Ơ.

Lại bắt đầu à?

Diệu khựng.

Rồi bật cười.

Em hỏi anh làm cùng nhóm nào.

Mình trêu:

Tưởng lại kiểm soát.

Em lườm qua màn hình.

Anh đang ở với cả ổ COVID đấy.

Em ghen với ai?

Mình cười đến ho.

Hợp lý.



Rồi em lại nghiêm túc.

Anh nhớ ăn nhé.

Biết rồi.

Uống nước nữa.

Biết rồi.

Mệt quá phải nói.

Rồi.

Đừng cố.

Mình nhìn.

Diệu.

Vâng?

Anh ổn.

Em im vài giây.

Em biết.

Nhưng em vẫn lo.

Mình cười nhẹ.

Ừ.

Cứ lo đi.

Anh cho phép.

Đồ điên.



Mẹ cũng gọi.

Không phải ngày nào cũng gọi nhiều.

Nhưng cứ nghe giọng là câu đầu tiên:

Có khỏe không con?

Khỏe mẹ.

Ăn được không?

Được.

Có ai trong đoàn bị gì chưa?

Chưa.

Mình thường trả lời thật ngắn.

Không kể cái nóng.

Không kể những lúc mệt rã người.

Không kể có hôm về chỉ muốn nằm.

Vì kể...

mẹ càng lo.



Bố thì ít gọi hơn.

Nhưng mỗi lần gọi chỉ hỏi:

Công việc ổn không?

Vâng.

Bảo hộ đầy đủ chứ?

Có bố.

Ừ.

Làm gì thì làm, giữ mình.

Vâng.



Em gái nhắn kiểu khác.

"Ông anh đừng mang Covid về nhé."

Mình:

"Tao mang về nhốt phòng mày."

Nó:

"Cút."

Rồi vài giây sau:

"Nhưng nhớ cẩn thận đấy."

Mình nhìn.

Cười.

"Biết rồi."



Những ngày ở Bắc Ninh khiến mình nhận ra một điều.

Trước đây khi nghĩ tới ngành Y...

mình nghĩ nhiều tới bệnh viện.

Phòng bệnh.

Phòng mổ.

Dao.

Kéo.

Chỉ.

Nội soi.

Những thứ mình thích.



Nhưng ở đây...

có những ngày mình chẳng nhìn thấy phòng mổ nào.

Không cầm dao.

Không khâu một mũi.

Không làm kỹ thuật gì khiến mình thấy "ngầu".

Chỉ đứng.

Lấy mẫu.

Ghi.

Kiểm tra.

Lại lấy mẫu.



Lặp đi lặp lại hàng trăm lần.

Nhưng nếu sai một cái tên...

một thông tin...

một mẫu...

hậu quả có thể ảnh hưởng tới cả quá trình phía sau.



Mình bắt đầu hiểu:

Không phải việc nào trong nghề Y cũng hào nhoáng.

Phần lớn còn chẳng ai nhìn thấy.



Có một chiều...

lượng người cần lấy mẫu rất đông.

Ba đứa gần như không nghỉ.

Dương ít nói hẳn.

Hương cũng chỉ tập trung làm.

Mình cảm giác mồ hôi chảy thành dòng sau lưng.

Kính mờ.

Chân đau.



Trong đầu chỉ có:

Người tiếp theo.

Rồi người tiếp theo.

Rồi tiếp.



Đến tối...

ba đứa ngồi bệt xuống.

Không ai nói trong vài phút.

Cuối cùng Dương hỏi:

Mai nữa à?

Hương gật.

Chắc thế.

Nó thở dài.

Chiến.

Mình cầm chai nước.

Chiến.



Không ai hô hào.

Không có nhạc.

Không có cảnh gì anh hùng.

Chỉ ba đứa sinh viên mệt gần chết...

ngồi dựa tường rồi tự bảo ngày mai làm tiếp.



Tối ấy Diệu gọi.

Em nhìn mặt mình.

Anh mệt lắm đúng không?

Mình nằm xuống.

Hơi hơi.

Đừng nói dối.

Mệt.

Nhưng chịu được.

Em im.

Em nhớ anh.

Mình cũng im vài giây.

Anh cũng nhớ em.

Bao giờ về?

Chưa biết.

Ừ.

Diệu cười.

Em chờ.



Mình nhìn màn hình.

Lần này không được bỏ anh nhé.

Em lập tức:

Ai bỏ ai trước?

Mình cười.

Rồi.

Anh sai.

Biết thế là tốt.



Hai đứa nói thêm vài câu.

Rồi em bắt mình ngủ.

Mình tắt máy.

Nằm xuống.

Cả người đau mỏi.

Nhưng ngủ rất nhanh.



Những ngày tiếp theo...

công việc vẫn thế.

Và chính vì mọi thứ cứ lặp đi lặp lại...

mình bắt đầu chủ quan với cảm giác mệt.

Ai cũng mệt.

Nên mệt là bình thường.

Ai cũng thiếu ngủ.

Nên đau đầu cũng bình thường.

Mặc đồ bảo hộ cả ngày.

Đau người càng bình thường.



Cho đến một buổi chiều...

mình đang làm thì bỗng thấy người hơi lạnh.

Không nhiều.

Chỉ rùng mình.

Dương đứng gần hỏi:

Sao đấy?

Mình lắc đầu.

Không sao.

Mệt à?

Chắc thiếu ngủ.

Nó nhìn.

Nghỉ tí không?

Làm nốt đi.



Mình tiếp tục.

Nhưng khoảng một tiếng sau...

cảm giác lạnh rõ hơn.

Lạ ở chỗ trời chẳng lạnh.

Trong bộ bảo hộ còn nóng.

Vậy mà bên trong...

mình cứ gai người.



Đầu bắt đầu nặng.

Vai đau.

Lưng mỏi.

Mình nghĩ:

Mấy hôm nay làm nhiều quá.

Chỉ thế.



Tối về...

cơm trước mặt.

Mình ăn được vài miếng.

Dương nhìn.

Sao không ăn?

Không ngon.

Hương đang uống nước bỗng nhìn lên.

Anh M.

Gì?

Mặt anh đỏ thế?

Mình sờ trán.

Bình thường.

Dương đưa tay định sờ.

Mình né.

Địt mẹ tránh ra.

Tao xem sốt không.

Không.

Nhưng nó vẫn nhìn.

Mày ổn thật không?

Mình gật.

Ổn.



Đêm ấy...

Diệu gọi.

Mình nghe.

Em vừa thấy mặt đã hỏi:

Anh sao đấy?

Mình bật cười.

Sao là sao?

Hôm nay mặt anh lạ lắm.

Mệt thôi.

Anh sốt à?

Không.

Chắc mấy hôm thiếu ngủ.

Diệu nhìn rất lâu.

Anh đo nhiệt độ chưa?

Mình thở dài.

Chưa.

Đo đi.

Mai.

Bây giờ.

Mình cười.

Lại quản.

Nhưng lần này em không cười.

Anh M.

Giọng nghiêm túc.

Anh đang ở vùng dịch.



Mình im.

Câu ấy làm mình tỉnh hơn một chút.

Ừ.

Anh biết.

Thế đo đi.

Rồi.

Lát anh đo.



Nói thêm được vài phút...

mình bắt đầu thấy lạnh rõ hơn.

Rét từ bên trong.

Không giống cái lạnh ngoài da.

Mình kéo chăn.

Diệu nhìn thấy.

Anh lạnh à?

Điều hòa.

Anh có bật điều hòa đâu.

Mình nhìn lên.

Đúng thật.

Chẳng bật.



Diệu im.

Mình cũng im.

Lần đầu tiên tối ấy...

một ý nghĩ rất nhỏ xuất hiện.

Nhưng mình lập tức gạt đi.

Không đến mức đen thế đâu.



Tắt cuộc gọi.

Mình nằm xuống.

Kéo chăn lên.

Khoảng nửa tiếng sau...

người bắt đầu run.

Răng va nhẹ vào nhau.

Đầu nặng như có ai ép xuống gối.

Hai bắp chân đau nhức.

Lưng đau.

Vai đau.

Cổ họng bắt đầu rát.



Mình mở mắt.

Nhìn trần nhà.

Không ngủ được.



Bên cạnh...

điện thoại sáng lên.

Tin nhắn của Diệu.

"Anh đo chưa?"

Mình nhìn.

Không trả lời ngay.



Dương ở phía bên kia nghe tiếng động.

M?

Gì?

Mày sao đấy?

Tao lạnh.

Nó bật dậy.

Lạnh?



Mình ngồi lên.

Chỉ một động tác đơn giản...

mà đầu quay quay.

Dương nhìn mặt mình.

Nụ cười biến mất.

Địt mẹ.

Mày sốt rồi.

Mình vẫn cố cười.

Chắc cảm thôi.

Nó nhìn mình như nhìn thằng ngu.

Cảm cái đầu mày.

Mày đang ở đâu quên rồi à?



Câu nói ấy...

làm căn phòng im hẳn.



Mình nhìn Dương.

Nó nhìn mình.

Không đứa nào nói chữ ấy ra.

Nhưng cả hai cùng nghĩ tới.



COVID.



Điện thoại lại rung.

Diệu gọi.

Mình nhìn tên em.

Rồi nhìn Dương.

Dương nói:

Báo đi.

Test luôn.

Mình hít một hơi.

Cổ họng rát.

Đầu đau.

Cả người bắt đầu rét run.



Lúc ấy...

mình vẫn nghĩ có lẽ chỉ là một trận sốt bình thường.

Mình vẫn tin sáng mai sẽ đỡ.

Vẫn nghĩ mình còn trẻ.

Vẫn nghĩ mình đã phòng hộ cẩn thận.

Vẫn nghĩ xác suất không đến lượt mình.



Nhưng đêm ấy...

lần đầu tiên kể từ ngày đặt chân tới Bắc Ninh,

mình nằm trong chăn,

nghe chính hơi thở của mình giữa căn phòng im lặng...

và bắt đầu thấy sợ.

Bởi lần này...

người có thể trở thành bệnh nhân,

lại chính là mình.
Đọc chap này lại nhớ đến bộ Hồi Ký Mưa bên VOZ, bà Mía cũng đi tình nguyện chống dịch ở Bắc Giang, xong lại đi tiếp ở TpHCM, bà ấy không phải học y nên chỉ đi hậu cần. Có bệnh nền viêm phổi cấp, chồng sắp cưới cản mãi vẫn đi. Đòi đi 7 ngày rồi về, đến ngày thứ 4 thì dính Covid, tới ngày thứ 7 thì về trong hũ cốt. Mất vì covid nên lúc mất cũng cô độc không người thân. Đọc vừa thương vừa giận thật sự. Vì trước ấy bà ấy từng bị nyc ép phá thai, sau này gặp ny mới thả mãi không dính để cưới. Định đi tình nguyện nhiều để trả nghiệp, đi nốt đợt ở SG là về làm đám cưới ai dè…
 

batkhoctuthan

Yếu sinh lý
Chương 220: Xa em như thế đủ chưa?

Có bao giờ anh thử nghĩ...

em cũng từng ra đây để xem anh ngồi làm gì chưa?

Mình đứng im.

Gió từ mặt hồ thổi tới.

Mùi nước.

Mùi cỏ.

Mùi thuốc lá còn vương trên tay.

Tất cả bỗng trở nên rất rõ.

Còn đầu óc mình thì trống rỗng.

Diệu vẫn ngồi đó.

Mái tóc ngắn ngang vai bị gió thổi nhẹ sang một bên.

Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt em.

Gầy hơn.

Buồn hơn.

Nhưng vẫn là khuôn mặt mình đã nhớ suốt hai tháng.

Mình nuốt khan.

Em nói gì cơ?

Diệu nhìn ra mặt hồ.

Anh nghe rồi mà.

Ý em là...

Mình ngồi xuống cách em một đoạn.

Em từng ra đây nhìn anh á?

Em cười rất nhẹ.

Vâng.

Bao giờ?

Nhiều lần.

Mình sững.

Diệu chậm rãi nói:

Từ lúc em biết anh đến giờ...

cứ khi nào anh có chuyện...

hoặc tâm trạng không tốt...

anh toàn chạy ra đây.

Mình không nói.

Em tiếp:

Có lần em gọi không nghe.

Em đoán anh ở đây.

Sang thì thấy anh ngồi một mình.

Em không vào.

Mình quay sang.

Sao không gọi?

Diệu lắc đầu.

Vì lúc đó em nghĩ anh muốn ở một mình.

Câu ấy...

tự nhiên khiến tim mình thắt lại.



Mình nhìn em.

Thế em đứng đâu?

Diệu chỉ về phía bên kia.

Kia.

Mình nhìn theo.

Một đoạn khá xa.

Dưới ánh đèn có hàng ghế gần mép hồ.

Có hôm em ngồi bên ấy.

Nhìn anh hút hết điếu này đến điếu khác.

Em quay sang.

Em còn từng nghĩ không biết anh ngồi đó có nghĩ đến em không.

Mắt mình nóng lên.

Có.

Diệu im.

Mình nói:

Có nghĩ.

Nhiều lắm.



Không hiểu sao chỉ mấy câu ấy thôi...

nước mắt mình đã chảy.

Mình quay mặt đi.

Không muốn Diệu thấy.

Nhưng em thấy.

Anh khóc à?

Mình cười.

Không.

Mắt anh chảy mồ hôi.

Diệu cũng cười.

Nhưng đôi mắt em đỏ.

Hai đứa đều biết chẳng có gì buồn cười.



Chúng mình lại im.

Rất lâu.

Chỉ ngồi cạnh nhau.

Khoảng cách giữa hai đứa chưa đến một cánh tay.

Nhưng chẳng ai chạm.

Mình có quá nhiều câu muốn hỏi.

Thằng kia là ai?

Em có thích nó không?

Hai tháng qua em sống thế nào?

Em có đọc hết tin nhắn của anh không?

Em có biết anh ngày nào cũng sang đứng nhìn không?

Nhưng cuối cùng...

không câu nào bật ra trước.



Mình ngồi thêm một lúc.

Rồi tự nhiên cảm thấy rất mệt.

Không phải mệt vì Diệu.

Mà là cái mệt sau một đêm tự nghĩ mình vừa thực sự mất người mình yêu.

Mình lau mặt.

Chống tay đứng lên.

Vươn vai thật mạnh.

Thôi.

Diệu ngước nhìn.

Mình hít một hơi.

Cố cười.

Anh hiểu rồi.

Em hơi nhíu mày.

Hiểu gì?

Mình bước lại.

Ngồi xổm đối diện em.

Rồi chìa tay.

Bắt tay cái.

Diệu nhìn bàn tay mình như không hiểu.

Làm gì?

Thì bắt đi.

Em chậm rãi đưa tay.

Mình nắm.

Bàn tay lạnh.

Quen đến đau.



Mình cố cười.

Thôi.

Anh hết cơ hội rồi.

Mắt Diệu mở to.

Mình vẫn nói.

Nhưng anh thấy em cười được...

anh cũng thấy mừng.

Diệu đứng hình.

Mình buông tay.

Anh nói thật.

Hai tháng anh sang nhìn em...

chưa thấy em cười lần nào.

Giọng mình bắt đầu nghẹn.

Nhưng vẫn cố giữ.

Hôm nay cuối cùng cũng thấy rồi.

Thế là được.

Mắt Diệu bắt đầu đỏ.

Mình nói thêm:

Chúc em hạnh phúc nhé.



Em nhìn mình.

Không nói được câu nào.

Có lẽ bất ngờ.

Có lẽ giận.

Còn mình...

không chịu nổi việc đứng thêm.

Quay người.



Đi được đúng hai bước.

Cộp!

Một vật nhỏ đập vào lưng.

Ay!

Mình quay phắt lại.

Đau anh!

Diệu đang đứng.

Tay vẫn còn cầm một viên sỏi khác.

Mình nhìn.

Em tính giết người à?

Ném cái gì đấy?

Diệu môi run.

Mắt đỏ.

Rồi đột nhiên quát:

Đồ ngu!

Mình khựng.

Gì?

Anh ngu vừa thôi!

Ơ hay...

Chưa kịp nói hết.

Em chạy tới.

Đấm thẳng vào ngực.



Này!

Diệu!

Đau!

Em mặc kệ.

Đấm tiếp.

Đồ khốn nạn!

Đồ ngu!

Anh ngu lắm!

Mình phải đưa hai tay đỡ.

Không dám giữ mạnh.

Khoan đã!

Có chuyện gì?

Diệu vừa khóc vừa đánh.

Hạnh phúc cái gì!

Chúc cái gì!

Mình ngơ ngác.

Thế không chúc à?

Không có anh thì em hạnh phúc được à?

Câu ấy...

làm cả người mình cứng lại.



Gì?

Mình hỏi như thằng ngu thật.

Diệu lại đấm.

Gì cái gì!

Anh nghĩ em yêu được ai khác ngoài cái loại khốn nạn như anh à, M?

Mình đứng chết.

Tim đập mạnh đến mức nghe rõ.

Thằng lúc nãy...

Nó làm sao?

Nó...

Mình nuốt khan.

Nó tặng hoa em.

Diệu lau nước mắt.

Thì sao?

M thấy em cười.

Rồi?

Mình bắt đầu không hiểu nổi.

Thì...

A tưởng...

Diệu gắt:

Anh tưởng em đồng ý đúng không?

Mình gật rất nhẹ.

Ừ.



Em ôm mặt.

Vừa khóc vừa cười như không tin nổi.

Đồ ngu.

Mình đứng im.

Diệu hít một hơi.

Rồi nói:

Nó tán em lâu rồi.

Em biết.

Em không đồng ý.

Mình nhìn chằm chằm.

Hôm nay nó đến tặng hoa.

Tỏ tình.

Anh thấy rồi.

Và em từ chối.

Mắt mình mở lớn.

Từ chối?

Vâng!

Em từ chối!

Thế sao em cười?

Diệu trừng mắt.

Em từ chối người ta em không được cười à?

Mình cứng họng.

Ơ...

Em lại đấm.

Ơ cái đầu anh!



Mình đưa tay đỡ.

Nhưng trong lòng...

một thứ gì đó bắt đầu sống lại.

Rất nhanh.

Rất mạnh.

Thế...

Em nói với nó gì?

Diệu nhìn thẳng.

Nước mắt vẫn chảy.

Em bảo em chưa yêu được ai.

Mình im.

Em bảo em vẫn đang yêu anh.



Mọi âm thanh xung quanh như tắt.

Không còn tiếng xe.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng người.

Chỉ còn câu ấy.

Em vẫn đang yêu anh.



Mình nhìn Diệu.

Không biết nên cười hay khóc.

Cuối cùng cả hai cùng xảy ra.

Thật à?

Diệu vừa khóc vừa mắng:

Anh còn hỏi thật à?

Anh...

Anh không biết.

Anh biết cái gì!

Anh quay xe đi cái em thấy rồi.

Em gọi bao nhiêu cuộc.

Anh không nghe.

Xong anh còn tắt máy.

Mình ngượng.

Anh tưởng em gọi để...

Để gì?

Nói về thằng kia.

Diệu gần như phát điên.

Đồ ngu!

Lại một cú vào ngực.

Này!

Đau thật!



Mình bắt đầu cười.

Không kìm được.

Một nụ cười ngu ngốc.

Cái đau trong lòng mấy tiếng qua bỗng nhẹ đi.

Nhẹ đến mức gần như choáng.

Diệu thấy mình cười càng bực.

Anh còn cười được à?

Anh vui.

Vui cái gì?

Mình nhìn em.

Vì em chưa yêu thằng khác.

Diệu vừa giận vừa khóc.

Anh đáng chết lắm.

Mình gật.

Ừ.

Anh biết.



Rồi em bước tới.

Không đấm nữa.

Mà ôm.

Rất chặt.



Mình đứng bất động vài giây.

Sau đó vòng tay ôm lại.

Cái cảm giác ấy...

mình nhớ đến phát điên.

Mùi tóc.

Hơi ấm.

Cách em áp mặt vào ngực.

Hai tháng đứng từ xa chỉ dám nhìn.

Bây giờ người ấy lại nằm trong tay.

Mình ôm chặt hơn.

Rất chặt.



Diệu nói trong ngực mình:

Thế nào?

Giọng nghẹn.

Xa em như thế đủ chưa?

Mình nhắm mắt.

Nước mắt chảy.

Đủ rồi.

Em đấm nhẹ.

Nhớ em chưa?

Mình cười trong nước mắt.

Nhớ.

Nhớ nhiều không?

Nhiều.

Bao nhiêu?

Mình cúi xuống.

Nhớ vl.

Diệu bật khóc lớn hơn.

Mà lại cười.



Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai muốn buông.

Có những thứ đã nói hàng trăm lần trước kia...

nhưng phải xa nhau rồi mới hiểu chúng có giá trị thế nào.



Một lúc sau mình mới kéo nhẹ em ra.

Hai tay giữ vai.

Nhìn thật kỹ.

Gầy quá.

Diệu quay mặt.

Kệ em.

Sao lại kệ?

Tại ai?

Mình im.

Em nhìn.

Mình cúi đầu.

Tại anh.

Biết là tốt.

Anh xin lỗi.

Diệu không nói.

Mình nhìn tóc.

Đưa tay chạm nhẹ.

Cắt tóc thật à?

Vâng.

Sao cắt?

Em nhún vai.

Muốn thay đổi.

Đẹp không?

Mình nhìn.

Rất lâu.

Đẹp.

Diệu bĩu môi.

Tóc dài hay tóc ngắn?

Mình cười.

Diệu đẹp.

Em đấm nhẹ.

Dẻo mồm.

Thật.



Hai đứa ngồi lại xuống ghế.

Lần này sát nhau.

Không còn khoảng cách.

Mình nắm tay.

Diệu không rút.

Tay vẫn lạnh.

Mình xoa nhẹ.



Hai tháng qua...

Mình mở lời.

Anh sai nhiều lắm.

Diệu nhìn.

Anh biết anh sai ở đâu không?

Mình gật.

Biết được một phần.

Anh cứ nghĩ vấn đề là em quản anh.

Rồi anh chỉ nhìn mỗi phần làm anh khó chịu.

Anh quên mất...

Mình dừng.

nhiều lúc chính anh làm em bất an.

Diệu im.

Mình tiếp:

Anh bận thì không nói.

Hẹn rồi quên.

Có lúc em gọi anh cố tình không nghe.

Có những lần em chưa hỏi gì anh đã cáu.

Anh muốn em hiểu công việc của anh...

nhưng anh lại không chịu hiểu cảm giác của em.

Mắt em đỏ lên.

Em cũng sai.

Anh biết.

Em hỏi anh nhiều quá.

Em cứ sợ.

Càng sợ càng giữ.

Càng giữ anh càng chạy.

Mình cười buồn.

Đúng.



Mình nắm tay chặt hơn.

Anh không muốn quay lại rồi vài tháng nữa lại như cũ.

Diệu nhìn.

Em cũng không muốn.

Nếu mình quay lại...

phải làm lại.

Không phải giả vờ chưa từng có chuyện.

Em gật.

Vâng.

Anh có khoảng riêng.

Em tin anh hơn.

Nhưng anh cũng phải chủ động với em.

Mình gật ngay.

Anh sẽ.

Không được để em chờ cả ngày.

Ừ.

Bận thì nhắn.

Ừ.

Em không bắt anh báo cáo từng phút.

Nhưng đừng biến mất.

Mình nhìn em.

Anh hiểu.



Một khoảng yên lặng.

Rồi mình lấy hết can đảm.

Quay hẳn sang.

Diệu.

Vâng?

Anh hỏi thật nhé.

Em nhìn.

Mình hít một hơi.

Cho anh một cơ hội được yêu em lại lần nữa nhé?

Mắt Diệu lập tức đầy nước.

Mình nói tiếp.

Không phải quay lại như chưa từng chia tay.

Mà làm lại.

Anh muốn tán em lại.

Muốn yêu lại.

Và làm tốt hơn trước.

Giọng mình run.

Anh yêu em.



Diệu khóc.

Một lúc lâu không trả lời.

Mình bắt đầu hồi hộp thật sự.

Diệu...

Em gật.

Rất nhẹ.

Em cũng yêu anh.



Mình kéo em vào lòng.

Lại ôm.

Nếu lúc ấy có ai nhìn chắc nghĩ hai đứa bị điên.

Khóc.

Cười.

Ôm nhau giữa hồ lúc gần nửa đêm.

Nhưng kệ.



Một lúc sau Diệu mới kể về hai tháng vừa rồi.

Không phải kể một lần hết.

Mà từng đoạn.

Từng chuyện.



Những ngày đầu chuyển đi...

em gần như không muốn làm gì.

Có hôm chẳng ăn.

Có hôm chỉ nằm.

Có hôm mở điện thoại ra rồi lại tắt.

Học hành bỏ bê một thời gian.

Việc bán hàng cũng chẳng thiết.



Em nói:

Có lúc em ghét anh kinh khủng.

Mình cười buồn.

Anh biết.

Nhưng ghét xong lại nhớ.

Em mở đoạn chat.

Muốn nhắn.

Xong nghĩ chính anh bảo chia tay.

Em lại thôi.

Mình siết tay.

Anh cũng thế.



Diệu kể có những lúc em suy sụp đến mức từng nghĩ nếu biến mất thì có lẽ sẽ không còn phải chịu cảm giác đau như thế nữa.

Nhưng rồi em nghĩ tới bố mẹ.

Nghĩ tới gia đình.

Nghĩ nếu mình làm điều gì dại dột, người đau nhất sẽ là những người chưa từng bỏ em.

Thế nên em không làm.

Hương ở cạnh rất nhiều.

Dương cũng sang.

Có hôm hai đứa gần như ép em ăn.



Mình nghe.

Càng nghe càng đau.

Anh xin lỗi.

Diệu lắc.

Em kể để anh biết thôi.

Không phải để anh tự trách hết.

Mình vẫn ôm.

Nhưng anh vẫn xin lỗi.

Được rồi.

Anh sai rồi.

Anh biết rồi.

Mình cúi hôn nhẹ lên tóc.

Em quan trọng với anh hơn anh từng nghĩ.

Diệu im.

Mình nói:

Hai tháng em đi...

anh mới hiểu.

Anh đi viện thì còn chịu được.

Về phòng là nhớ.

Đi ăn cũng nhớ.

Nghe điện thoại rung cũng mong là em.

Ngày nào anh cũng sang nhìn em.

Em quay lại.

Em biết.

Mình ngượng.

Biết thật à?

Anh đứng một chỗ như cột điện.

Em không mù.

Mình bật cười.

Thế sao không gọi?

Cho anh đứng.

Ai bảo bỏ em.

Mình cười lớn hơn.

Ác thế.

Diệu cũng cười.

Nụ cười ấy...

lần này dành cho mình.



Mình hỏi:

Thế mấy bó hoa?

Em giữ.

Quà?

Cũng giữ.

Sao không nói cảm ơn?

Diệu lườm.

Để anh biết khổ.

Mình bật cười.

Thù dai thật.

Cho chừa.



Rồi em kể chuyện thằng con trai ban nãy.

Nó học quen qua bạn.

Tán em một thời gian.

Em từ chối mấy lần.

Nó vẫn kiên trì.

Tối nay mang hoa tới, nói rõ tình cảm.

Diệu bảo em rất cảm kích.

Nhưng không thể nhận lời.

Vì trong lòng vẫn còn một người.

Mình nghe đến đây cười.

Ai?

Diệu trừng.

Một thằng ngu.

Tên gì?

M.

Mình phá lên.



Gần nửa đêm.

Diệu chìa ngón út.

Ngoắc tay.

Mình nhìn.

Lại gì nữa?

Không bỏ nhau nữa.

Mình cười.

Trẻ con.

Em rút tay.

Thôi.

Mình vội đưa ngón út móc vào.

Rồi.

Ngoắc.

Diệu nhìn thẳng.

Có chuyện gì phải nói.

Không tự quyết định thay người kia.

Ừ.

Không nghi ngờ linh tinh.

Ừ.

Mình thêm:

Không gọi mười ba cuộc.

Diệu lườm.

Anh muốn chết à?

Mình cười.

Anh đùa.

Còn anh.

Em nói.

Không được bận rồi biến mất.

Không được hẹn rồi quên.

Không được cứ mệt là cáu với em.

Mình gật.

Anh hứa.

Em cũng hứa.

Hai ngón tay móc vào nhau.

Chẳng có giá trị pháp lý gì.

Nhưng lúc ấy...

mình tin hơn mọi lời thề.



Mình chở em về phòng trọ mới.

Lần đầu tiên được đi sâu vào con ngõ mà suốt hai tháng chỉ đứng ngoài nhìn.

Diệu ngồi sau.

Ban đầu không ôm.

Mình chạy một đoạn.

Em.

Gì?

Không sợ rơi à?

Không.

Mình cười.

Ừ.

Một lúc sau...

hai tay vòng qua eo.

Mình không nói nữa.

Chỉ cười.



Đến phòng.

Diệu mở cửa.

Mình bước vào.

Căn phòng không lớn.

Sắp xếp rất gọn.

Góc học.

Đồ bán hàng.

Quần áo.

Mọi thứ khá giống cách em từng bài trí ở xóm cũ.

Và trên bức tường cạnh bàn...

mình đứng sững.

Ảnh.



Ảnh hai đứa.

Không nhiều.

Nhưng vẫn còn.

Được gắn cẩn thận.

Có ảnh Noel.

Có ảnh đi chơi.

Có một tấm mình nhìn rất ngu.

Mình bước lại.

Em vẫn để à?

Diệu đứng phía sau.

Vâng.

Sao không bỏ?

Em im một lúc.

Rồi nói:

Em bỏ anh ra khỏi phòng cũ được.

Chứ có bỏ anh ra khỏi đầu được đâu.

Mình quay lại.

Mắt cay.

Lại làm anh khóc.

Diệu cười.

Đáng.



Hai đứa ngồi trên giường.

Nói chuyện tiếp.

Như thể hai tháng có quá nhiều thứ phải bù.

Mình kể chuyện viện.

Diệu kể chuyện học.

Kể cả những ngày em thấy mình đứng ngoài ngõ.

Có hôm em nhìn thấy anh đợi gần một tiếng.

Mình ngượng.

Sao không ra?

Cho anh đứng.

Độc ác.

Ai bảo chia tay em.

Mình cười.



Rồi cả hai im.

Nhìn nhau.

Khoảng cách ngày càng gần.

Mình đưa tay vuốt mái tóc ngắn.

Diệu không tránh.

Mình cúi xuống.

Hôn.



Một nụ hôn sau hai tháng.

Không giống bất kỳ nụ hôn nào trước đó.

Không vội.

Không mang cảm giác quen thuộc.

Mà giống như cả hai đang chạm lại vào thứ từng tưởng đã mất.

Diệu vòng tay quanh cổ.

Mình ôm eo.

Hai đứa hôn rất lâu.



Đến lúc tách ra...

em thở nhẹ.

Rồi bỗng nhìn mình rất nghiêm.

Nhưng có một chuyện.

Mình ngơ.

Gì?

Em vẫn phải phạt anh.

Mình bật cười.

Phạt gì?

Diệu khoanh tay.

Cho chừa cái tội đòi bỏ em.

Em cho anh nhịn một tháng.

Mình đứng hình.

Nhịn cái gì?

Em nhìn đểu.

Anh biết.

Mình bật cười lớn.

Một tháng á?

Vâng.

Chắc chưa?

Chắc.

Mình gật gù.

Nhịn thật nhé.

Thật.

Anh chịu được.

Diệu nghi ngờ.

Thật không?

Thật.

Mình cười.

Anh là người có nghị lực.

Em nhìn xuống.

Rồi nhìn mình.

Thế tay anh đang làm gì?

Mình khựng.

Diệu đập cái bốp.

Đồ khốn nạn!

Mình cười phá lên.



Cái án một tháng...

cuối cùng cũng chỉ tồn tại trên miệng.

Hai tháng xa nhau quá dài.

Quá nhiều nhớ nhung.

Quá nhiều thứ bị nén lại.

Đêm ấy, hai đứa gần gũi với nhau như một cách tìm lại sự thân thuộc đã mất, nhưng cảm giác khác trước rất nhiều.

Không còn kiểu đùa nghịch vô tư.

Mà chậm hơn.

Dịu hơn.

Và có những lúc chỉ ôm nhau thật chặt.

Như muốn xác nhận người kia đang thật sự ở đây.



Sau đó...

hai đứa nằm cạnh nhau.

Diệu gối đầu lên tay mình.

Mình vuốt tóc.

Anh thích tóc dài hơn.

Em ngẩng.

Thế là tóc ngắn xấu?

Anh có nói đâu.

Anh vừa nói thích tóc dài.

Mình cười.

Vì tóc dài anh nghịch được nhiều hơn.

Diệu véo.

Lý do vớ vẩn.

Mình ôm chặt.

Nhưng em thế nào anh cũng thích.

Dẻo mồm.

Thật.



Một lúc sau Diệu hỏi:

Anh M.

Ừ?

Anh có hối hận vì quay lại không?

Mình khựng.

Rồi quay sang nhìn.

Anh chỉ hối hận một chuyện.

Mắt em hơi lo.

Gì?

Mất hai tháng mới hiểu.

Diệu im.

Rồi chui sát vào ngực.

Em cũng ngu.

Ừ.

Anh mới ngu.

Hai đứa cùng ngu.

Em bật cười.

Thế cũng được.



Hai đứa lại nói.

Nói đến gần sáng.

Không biết mấy giờ mới ngủ.

Chỉ nhớ lúc cuối cùng nhắm mắt...

tay Diệu vẫn đặt trên ngực mình.

Giống những đêm ngày trước.

Nhưng lần này...

mình không thấy đó là điều hiển nhiên nữa.



Sáng hôm sau.

Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt.

Mình mở mắt.

Lờ đờ nhìn trần nhà.

Vài giây đầu chẳng biết đang ở đâu.

Rồi nhìn sang.

Diệu vẫn ngủ cạnh.

Tóc ngắn rối tung.

Mình cười.

Kéo chăn cho em.

Rồi quay sang nhìn đồng hồ.



Đầu óc mất đúng hai giây để xử lý.

Xong bật dậy.

Địt mẹ!

Diệu giật mình.

Gì thế?

Mấy giờ rồi?!

Em nheo mắt.

Nhìn đồng hồ.

Rồi ôm bụng cười.

Anh muộn viện rồi.

Mình cuống cuồng nhặt quần áo.

Em còn cười?

Tại anh chứ ai.

Mình quay lại.

Tại ai đêm qua bảo phạt một tháng?

Diệu lập tức ném gối.

Biến!

Mình né.

Sự thật còn gì.

Anh cút đi viện ngay!

Mình cười đến mức mặc áo sai cả chiều.



Chạy ra cửa.

Xỏ giày.

Định đi.

Rồi quay lại.

Diệu vẫn ngồi trên giường.

Chăn kéo ngang người.

Tóc rối.

Nhìn mình.

Còn gì nữa?

Mình đứng.

Không nói.

Chỉ nhìn.

Diệu bật cười.

Anh nhìn cái gì?

Nhìn em.

Hai tháng rồi chưa được nhìn gần.

Nụ cười của em chậm lại.

Rồi rất dịu.

Nhìn đủ chưa?

Mình lắc.

Chưa.

Diệu lấy gối.

Đi viện!

Mình cười.

Rồi.



Xuống dưới.

Nổ máy xe.

Đi được vài mét...

điện thoại rung.

Mình dừng ở đầu ngõ.

Mở.

Diệu:

"Đi cẩn thận nhé anh."

Một câu từng quen thuộc đến mức mình chẳng để ý.

Bây giờ nhìn...

tự nhiên mắt lại cay.

Mình nhắn:

"Biết rồi."

Nghĩ.

Rồi thêm:

"Anh yêu em."

Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

"Em cũng yêu anh."



Mình cất điện thoại.

Nổ máy.

Buổi sáng ấy...

mình đến viện muộn.

Có lẽ sẽ bị hỏi.

Có khi còn bị chửi.

Nhưng chẳng hiểu sao...

tâm trạng lại nhẹ đến mức chỉ muốn cười.



Hai tháng.

Hai đứa đi một vòng rất xa.

Xa đến mức mình đã từng nghĩ mọi thứ hết thật rồi.

Mình từng có được sự tự do mình muốn.

Diệu từng có được khoảng cách em cần để không còn phải nhìn thấy mình mỗi ngày.

Nhưng cuối cùng...

cả hai đều nhận ra thứ làm mình đau không phải vì còn yêu.

Mà bởi chúng mình đã không biết cách yêu nhau mà vẫn cho nhau được thở.



Mình không biết lần quay lại này sẽ kéo dài đến đâu.

Không biết hai đứa có giữ được hết những lời đã hứa không.

Cuộc đời làm gì có ai biết trước.

Nhưng mình biết một điều.

Lần này...

nếu có mệt,

mình sẽ nói.

Nếu có buồn,

mình sẽ không biến mất.

Và nếu một ngày Diệu lại hỏi:

Anh đang đâu?

Có lẽ mình vẫn sẽ có lúc khó chịu.

Mình vẫn là mình mà.

Nhưng ít nhất...

mình sẽ nhớ lại hai tháng điện thoại im lặng ấy.

Để hiểu rằng đôi khi phía sau một câu hỏi khiến mình thấy phiền...

chỉ đơn giản là có một người đang mong mình trở về.



Chiếc Dream chạy vào cổng bệnh viện.

Mình dựng xe.

Khoác blouse.

Đi nhanh về khoa.

Dương đang đứng cuối hành lang.

Vừa nhìn thấy mình...

nó nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn mặt mình.

Rồi nhìn lại đồng hồ.

Một nụ cười đểu xuất hiện.

Bố cháu.

Mình biết ngay.

Im.

Nó cười lớn.

Tối qua về đâu mà sáng nay giờ này mới xuất hiện?

Mình đi ngang.

Tắc đường.

Dương đi theo.

Ừ.

Tắc từ tối qua đến sáng nay.

Mình quay lại.

Mày muốn chết không?

Nó cười càng lớn.

Rồi bất ngờ đập vai mình.

Quay lại rồi à?

Mình dừng.

Nhìn nó.

Khóe miệng tự nhiên cong lên.

Ừ.

Dương cười.

Thế là được.

Mình gật.

Ừ.

Thế là được.

Rồi hai thằng lại bước về phía khoa.

Phía trước...

một ngày ở bệnh viện đang bắt đầu.

Còn trong túi mình,

điện thoại lại có một người đang chờ mình trả lời.

Lần này...

mình thấy điều đó thật sự đáng quý.
Đọc cái đoạn này của m, cảm súc của t nó cũng như đồ thị hình sin theo những đoạn cao trào trong câu chuyện, lúc gần kéo lại đc, rồi lại tưởng vụt mất, sau đó thì lại có e. Đù má thằng thớt, m viết hay thế.
Bác nào rành AI chuyển thể thành phim đc đấy
 

Anhaudi2k

Yếu sinh lý
Đọc chap này lại nhớ đến bộ Hồi Ký Mưa bên VOZ, bà Mía cũng đi tình nguyện chống dịch ở Bắc Giang, xong lại đi tiếp ở TpHCM, bà ấy không phải học y nên chỉ đi hậu cần. Có bệnh nền viêm phổi cấp, chồng sắp cưới cản mãi vẫn đi. Đòi đi 7 ngày rồi về, đến ngày thứ 4 thì dính Covid, tới ngày thứ 7 thì về trong hũ cốt. Mất vì covid nên lúc mất cũng cô độc không người thân. Đọc vừa thương vừa giận thật sự. Vì trước ấy bà ấy từng bị nyc ép phá thai, sau này gặp ny mới thả mãi không dính để cưới. Định đi tình nguyện nhiều để trả nghiệp, đi nốt đợt ở SG là về làm đám cưới ai dè…
nhắc mới nhớt đến tác giả bên đấy. vừa rồi thấy bảo gia đình có biến cố phải lên xin tiền cđm mà không biết vượt qua chưa
 

vuonghoang_xxx

Yếu sinh lý
Đọc chap này lại nhớ đến bộ Hồi Ký Mưa bên VOZ, bà Mía cũng đi tình nguyện chống dịch ở Bắc Giang, xong lại đi tiếp ở TpHCM, bà ấy không phải học y nên chỉ đi hậu cần. Có bệnh nền viêm phổi cấp, chồng sắp cưới cản mãi vẫn đi. Đòi đi 7 ngày rồi về, đến ngày thứ 4 thì dính Covid, tới ngày thứ 7 thì về trong hũ cốt. Mất vì covid nên lúc mất cũng cô độc không người thân. Đọc vừa thương vừa giận thật sự. Vì trước ấy bà ấy từng bị nyc ép phá thai, sau này gặp ny mới thả mãi không dính để cưới. Định đi tình nguyện nhiều để trả nghiệp, đi nốt đợt ở SG là về làm đám cưới ai dè…
Em cũng đọc bộ đó, mà bây giờ bác Nam dính đến vụ mươn tiền của anh em xong mất hút luôn rồi buồn quá bác.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo