Chương 220: Xa em như thế đủ chưa?
Có bao giờ anh thử nghĩ...
em cũng từng ra đây để xem anh ngồi làm gì chưa?
Mình đứng im.
Gió từ mặt hồ thổi tới.
Mùi nước.
Mùi cỏ.
Mùi thuốc lá còn vương trên tay.
Tất cả bỗng trở nên rất rõ.
Còn đầu óc mình thì trống rỗng.
Diệu vẫn ngồi đó.
Mái tóc ngắn ngang vai bị gió thổi nhẹ sang một bên.
Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt em.
Gầy hơn.
Buồn hơn.
Nhưng vẫn là khuôn mặt mình đã nhớ suốt hai tháng.
Mình nuốt khan.
Em nói gì cơ?
Diệu nhìn ra mặt hồ.
Anh nghe rồi mà.
Ý em là...
Mình ngồi xuống cách em một đoạn.
Em từng ra đây nhìn anh á?
Em cười rất nhẹ.
Vâng.
Bao giờ?
Nhiều lần.
Mình sững.
Diệu chậm rãi nói:
Từ lúc em biết anh đến giờ...
cứ khi nào anh có chuyện...
hoặc tâm trạng không tốt...
anh toàn chạy ra đây.
Mình không nói.
Em tiếp:
Có lần em gọi không nghe.
Em đoán anh ở đây.
Sang thì thấy anh ngồi một mình.
Em không vào.
Mình quay sang.
Sao không gọi?
Diệu lắc đầu.
Vì lúc đó em nghĩ anh muốn ở một mình.
Câu ấy...
tự nhiên khiến tim mình thắt lại.
Thế em đứng đâu?
Diệu chỉ về phía bên kia.
Kia.
Mình nhìn theo.
Một đoạn khá xa.
Dưới ánh đèn có hàng ghế gần mép hồ.
Có hôm em ngồi bên ấy.
Nhìn anh hút hết điếu này đến điếu khác.
Em quay sang.
Em còn từng nghĩ không biết anh ngồi đó có nghĩ đến em không.
Mắt mình nóng lên.
Có.
Diệu im.
Mình nói:
Có nghĩ.
Nhiều lắm.
nước mắt mình đã chảy.
Mình quay mặt đi.
Không muốn Diệu thấy.
Nhưng em thấy.
Anh khóc à?
Mình cười.
Không.
Mắt anh chảy mồ hôi.
Diệu cũng cười.
Nhưng đôi mắt em đỏ.
Hai đứa đều biết chẳng có gì buồn cười.
Rất lâu.
Chỉ ngồi cạnh nhau.
Khoảng cách giữa hai đứa chưa đến một cánh tay.
Nhưng chẳng ai chạm.
Mình có quá nhiều câu muốn hỏi.
Thằng kia là ai?
Em có thích nó không?
Hai tháng qua em sống thế nào?
Em có đọc hết tin nhắn của anh không?
Em có biết anh ngày nào cũng sang đứng nhìn không?
Nhưng cuối cùng...
không câu nào bật ra trước.
Rồi tự nhiên cảm thấy rất mệt.
Không phải mệt vì Diệu.
Mà là cái mệt sau một đêm tự nghĩ mình vừa thực sự mất người mình yêu.
Mình lau mặt.
Chống tay đứng lên.
Vươn vai thật mạnh.
Thôi.
Diệu ngước nhìn.
Mình hít một hơi.
Cố cười.
Anh hiểu rồi.
Em hơi nhíu mày.
Hiểu gì?
Mình bước lại.
Ngồi xổm đối diện em.
Rồi chìa tay.
Bắt tay cái.
Diệu nhìn bàn tay mình như không hiểu.
Làm gì?
Thì bắt đi.
Em chậm rãi đưa tay.
Mình nắm.
Bàn tay lạnh.
Quen đến đau.
Thôi.
Anh hết cơ hội rồi.
Mắt Diệu mở to.
Mình vẫn nói.
Nhưng anh thấy em cười được...
anh cũng thấy mừng.
Diệu đứng hình.
Mình buông tay.
Anh nói thật.
Hai tháng anh sang nhìn em...
chưa thấy em cười lần nào.
Giọng mình bắt đầu nghẹn.
Nhưng vẫn cố giữ.
Hôm nay cuối cùng cũng thấy rồi.
Thế là được.
Mắt Diệu bắt đầu đỏ.
Mình nói thêm:
Chúc em hạnh phúc nhé.
Không nói được câu nào.
Có lẽ bất ngờ.
Có lẽ giận.
Còn mình...
không chịu nổi việc đứng thêm.
Quay người.
Cộp!
Một vật nhỏ đập vào lưng.
Ay!
Mình quay phắt lại.
Đau anh!
Diệu đang đứng.
Tay vẫn còn cầm một viên sỏi khác.
Mình nhìn.
Em tính giết người à?
Ném cái gì đấy?
Diệu môi run.
Mắt đỏ.
Rồi đột nhiên quát:
Đồ ngu!
Mình khựng.
Gì?
Anh ngu vừa thôi!
Ơ hay...
Chưa kịp nói hết.
Em chạy tới.
Đấm thẳng vào ngực.
Diệu!
Đau!
Em mặc kệ.
Đấm tiếp.
Đồ khốn nạn!
Đồ ngu!
Anh ngu lắm!
Mình phải đưa hai tay đỡ.
Không dám giữ mạnh.
Khoan đã!
Có chuyện gì?
Diệu vừa khóc vừa đánh.
Hạnh phúc cái gì!
Chúc cái gì!
Mình ngơ ngác.
Thế không chúc à?
Không có anh thì em hạnh phúc được à?
Câu ấy...
làm cả người mình cứng lại.
Mình hỏi như thằng ngu thật.
Diệu lại đấm.
Gì cái gì!
Anh nghĩ em yêu được ai khác ngoài cái loại khốn nạn như anh à, M?
Mình đứng chết.
Tim đập mạnh đến mức nghe rõ.
Thằng lúc nãy...
Nó làm sao?
Nó...
Mình nuốt khan.
Nó tặng hoa em.
Diệu lau nước mắt.
Thì sao?
M thấy em cười.
Rồi?
Mình bắt đầu không hiểu nổi.
Thì...
A tưởng...
Diệu gắt:
Anh tưởng em đồng ý đúng không?
Mình gật rất nhẹ.
Ừ.
Vừa khóc vừa cười như không tin nổi.
Đồ ngu.
Mình đứng im.
Diệu hít một hơi.
Rồi nói:
Nó tán em lâu rồi.
Em biết.
Em không đồng ý.
Mình nhìn chằm chằm.
Hôm nay nó đến tặng hoa.
Tỏ tình.
Anh thấy rồi.
Và em từ chối.
Mắt mình mở lớn.
Từ chối?
Vâng!
Em từ chối!
Thế sao em cười?
Diệu trừng mắt.
Em từ chối người ta em không được cười à?
Mình cứng họng.
Ơ...
Em lại đấm.
Ơ cái đầu anh!
Nhưng trong lòng...
một thứ gì đó bắt đầu sống lại.
Rất nhanh.
Rất mạnh.
Thế...
Em nói với nó gì?
Diệu nhìn thẳng.
Nước mắt vẫn chảy.
Em bảo em chưa yêu được ai.
Mình im.
Em bảo em vẫn đang yêu anh.
Không còn tiếng xe.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng người.
Chỉ còn câu ấy.
Em vẫn đang yêu anh.
Không biết nên cười hay khóc.
Cuối cùng cả hai cùng xảy ra.
Thật à?
Diệu vừa khóc vừa mắng:
Anh còn hỏi thật à?
Anh...
Anh không biết.
Anh biết cái gì!
Anh quay xe đi cái em thấy rồi.
Em gọi bao nhiêu cuộc.
Anh không nghe.
Xong anh còn tắt máy.
Mình ngượng.
Anh tưởng em gọi để...
Để gì?
Nói về thằng kia.
Diệu gần như phát điên.
Đồ ngu!
Lại một cú vào ngực.
Này!
Đau thật!
Không kìm được.
Một nụ cười ngu ngốc.
Cái đau trong lòng mấy tiếng qua bỗng nhẹ đi.
Nhẹ đến mức gần như choáng.
Diệu thấy mình cười càng bực.
Anh còn cười được à?
Anh vui.
Vui cái gì?
Mình nhìn em.
Vì em chưa yêu thằng khác.
Diệu vừa giận vừa khóc.
Anh đáng chết lắm.
Mình gật.
Ừ.
Anh biết.
Không đấm nữa.
Mà ôm.
Rất chặt.
Sau đó vòng tay ôm lại.
Cái cảm giác ấy...
mình nhớ đến phát điên.
Mùi tóc.
Hơi ấm.
Cách em áp mặt vào ngực.
Hai tháng đứng từ xa chỉ dám nhìn.
Bây giờ người ấy lại nằm trong tay.
Mình ôm chặt hơn.
Rất chặt.
Thế nào?
Giọng nghẹn.
Xa em như thế đủ chưa?
Mình nhắm mắt.
Nước mắt chảy.
Đủ rồi.
Em đấm nhẹ.
Nhớ em chưa?
Mình cười trong nước mắt.
Nhớ.
Nhớ nhiều không?
Nhiều.
Bao nhiêu?
Mình cúi xuống.
Nhớ vl.
Diệu bật khóc lớn hơn.
Mà lại cười.
Không ai muốn buông.
Có những thứ đã nói hàng trăm lần trước kia...
nhưng phải xa nhau rồi mới hiểu chúng có giá trị thế nào.
Hai tay giữ vai.
Nhìn thật kỹ.
Gầy quá.
Diệu quay mặt.
Kệ em.
Sao lại kệ?
Tại ai?
Mình im.
Em nhìn.
Mình cúi đầu.
Tại anh.
Biết là tốt.
Anh xin lỗi.
Diệu không nói.
Mình nhìn tóc.
Đưa tay chạm nhẹ.
Cắt tóc thật à?
Vâng.
Sao cắt?
Em nhún vai.
Muốn thay đổi.
Đẹp không?
Mình nhìn.
Rất lâu.
Đẹp.
Diệu bĩu môi.
Tóc dài hay tóc ngắn?
Mình cười.
Diệu đẹp.
Em đấm nhẹ.
Dẻo mồm.
Thật.
Lần này sát nhau.
Không còn khoảng cách.
Mình nắm tay.
Diệu không rút.
Tay vẫn lạnh.
Mình xoa nhẹ.
Mình mở lời.
Anh sai nhiều lắm.
Diệu nhìn.
Anh biết anh sai ở đâu không?
Mình gật.
Biết được một phần.
Anh cứ nghĩ vấn đề là em quản anh.
Rồi anh chỉ nhìn mỗi phần làm anh khó chịu.
Anh quên mất...
Mình dừng.
nhiều lúc chính anh làm em bất an.
Diệu im.
Mình tiếp:
Anh bận thì không nói.
Hẹn rồi quên.
Có lúc em gọi anh cố tình không nghe.
Có những lần em chưa hỏi gì anh đã cáu.
Anh muốn em hiểu công việc của anh...
nhưng anh lại không chịu hiểu cảm giác của em.
Mắt em đỏ lên.
Em cũng sai.
Anh biết.
Em hỏi anh nhiều quá.
Em cứ sợ.
Càng sợ càng giữ.
Càng giữ anh càng chạy.
Mình cười buồn.
Đúng.
Anh không muốn quay lại rồi vài tháng nữa lại như cũ.
Diệu nhìn.
Em cũng không muốn.
Nếu mình quay lại...
phải làm lại.
Không phải giả vờ chưa từng có chuyện.
Em gật.
Vâng.
Anh có khoảng riêng.
Em tin anh hơn.
Nhưng anh cũng phải chủ động với em.
Mình gật ngay.
Anh sẽ.
Không được để em chờ cả ngày.
Ừ.
Bận thì nhắn.
Ừ.
Em không bắt anh báo cáo từng phút.
Nhưng đừng biến mất.
Mình nhìn em.
Anh hiểu.
Rồi mình lấy hết can đảm.
Quay hẳn sang.
Diệu.
Vâng?
Anh hỏi thật nhé.
Em nhìn.
Mình hít một hơi.
Cho anh một cơ hội được yêu em lại lần nữa nhé?
Mắt Diệu lập tức đầy nước.
Mình nói tiếp.
Không phải quay lại như chưa từng chia tay.
Mà làm lại.
Anh muốn tán em lại.
Muốn yêu lại.
Và làm tốt hơn trước.
Giọng mình run.
Anh yêu em.
Một lúc lâu không trả lời.
Mình bắt đầu hồi hộp thật sự.
Diệu...
Em gật.
Rất nhẹ.
Em cũng yêu anh.
Lại ôm.
Nếu lúc ấy có ai nhìn chắc nghĩ hai đứa bị điên.
Khóc.
Cười.
Ôm nhau giữa hồ lúc gần nửa đêm.
Nhưng kệ.
Không phải kể một lần hết.
Mà từng đoạn.
Từng chuyện.
em gần như không muốn làm gì.
Có hôm chẳng ăn.
Có hôm chỉ nằm.
Có hôm mở điện thoại ra rồi lại tắt.
Học hành bỏ bê một thời gian.
Việc bán hàng cũng chẳng thiết.
Có lúc em ghét anh kinh khủng.
Mình cười buồn.
Anh biết.
Nhưng ghét xong lại nhớ.
Em mở đoạn chat.
Muốn nhắn.
Xong nghĩ chính anh bảo chia tay.
Em lại thôi.
Mình siết tay.
Anh cũng thế.
Nhưng rồi em nghĩ tới bố mẹ.
Nghĩ tới gia đình.
Nghĩ nếu mình làm điều gì dại dột, người đau nhất sẽ là những người chưa từng bỏ em.
Thế nên em không làm.
Hương ở cạnh rất nhiều.
Dương cũng sang.
Có hôm hai đứa gần như ép em ăn.
Càng nghe càng đau.
Anh xin lỗi.
Diệu lắc.
Em kể để anh biết thôi.
Không phải để anh tự trách hết.
Mình vẫn ôm.
Nhưng anh vẫn xin lỗi.
Được rồi.
Anh sai rồi.
Anh biết rồi.
Mình cúi hôn nhẹ lên tóc.
Em quan trọng với anh hơn anh từng nghĩ.
Diệu im.
Mình nói:
Hai tháng em đi...
anh mới hiểu.
Anh đi viện thì còn chịu được.
Về phòng là nhớ.
Đi ăn cũng nhớ.
Nghe điện thoại rung cũng mong là em.
Ngày nào anh cũng sang nhìn em.
Em quay lại.
Em biết.
Mình ngượng.
Biết thật à?
Anh đứng một chỗ như cột điện.
Em không mù.
Mình bật cười.
Thế sao không gọi?
Cho anh đứng.
Ai bảo bỏ em.
Mình cười lớn hơn.
Ác thế.
Diệu cũng cười.
Nụ cười ấy...
lần này dành cho mình.
Thế mấy bó hoa?
Em giữ.
Quà?
Cũng giữ.
Sao không nói cảm ơn?
Diệu lườm.
Để anh biết khổ.
Mình bật cười.
Thù dai thật.
Cho chừa.
Nó học quen qua bạn.
Tán em một thời gian.
Em từ chối mấy lần.
Nó vẫn kiên trì.
Tối nay mang hoa tới, nói rõ tình cảm.
Diệu bảo em rất cảm kích.
Nhưng không thể nhận lời.
Vì trong lòng vẫn còn một người.
Mình nghe đến đây cười.
Ai?
Diệu trừng.
Một thằng ngu.
Tên gì?
M.
Mình phá lên.
Diệu chìa ngón út.
Ngoắc tay.
Mình nhìn.
Lại gì nữa?
Không bỏ nhau nữa.
Mình cười.
Trẻ con.
Em rút tay.
Thôi.
Mình vội đưa ngón út móc vào.
Rồi.
Ngoắc.
Diệu nhìn thẳng.
Có chuyện gì phải nói.
Không tự quyết định thay người kia.
Ừ.
Không nghi ngờ linh tinh.
Ừ.
Mình thêm:
Không gọi mười ba cuộc.
Diệu lườm.
Anh muốn chết à?
Mình cười.
Anh đùa.
Còn anh.
Em nói.
Không được bận rồi biến mất.
Không được hẹn rồi quên.
Không được cứ mệt là cáu với em.
Mình gật.
Anh hứa.
Em cũng hứa.
Hai ngón tay móc vào nhau.
Chẳng có giá trị pháp lý gì.
Nhưng lúc ấy...
mình tin hơn mọi lời thề.
Lần đầu tiên được đi sâu vào con ngõ mà suốt hai tháng chỉ đứng ngoài nhìn.
Diệu ngồi sau.
Ban đầu không ôm.
Mình chạy một đoạn.
Em.
Gì?
Không sợ rơi à?
Không.
Mình cười.
Ừ.
Một lúc sau...
hai tay vòng qua eo.
Mình không nói nữa.
Chỉ cười.
Diệu mở cửa.
Mình bước vào.
Căn phòng không lớn.
Sắp xếp rất gọn.
Góc học.
Đồ bán hàng.
Quần áo.
Mọi thứ khá giống cách em từng bài trí ở xóm cũ.
Và trên bức tường cạnh bàn...
mình đứng sững.
Ảnh.
Không nhiều.
Nhưng vẫn còn.
Được gắn cẩn thận.
Có ảnh Noel.
Có ảnh đi chơi.
Có một tấm mình nhìn rất ngu.
Mình bước lại.
Em vẫn để à?
Diệu đứng phía sau.
Vâng.
Sao không bỏ?
Em im một lúc.
Rồi nói:
Em bỏ anh ra khỏi phòng cũ được.
Chứ có bỏ anh ra khỏi đầu được đâu.
Mình quay lại.
Mắt cay.
Lại làm anh khóc.
Diệu cười.
Đáng.
Nói chuyện tiếp.
Như thể hai tháng có quá nhiều thứ phải bù.
Mình kể chuyện viện.
Diệu kể chuyện học.
Kể cả những ngày em thấy mình đứng ngoài ngõ.
Có hôm em nhìn thấy anh đợi gần một tiếng.
Mình ngượng.
Sao không ra?
Cho anh đứng.
Độc ác.
Ai bảo chia tay em.
Mình cười.
Nhìn nhau.
Khoảng cách ngày càng gần.
Mình đưa tay vuốt mái tóc ngắn.
Diệu không tránh.
Mình cúi xuống.
Hôn.
Không giống bất kỳ nụ hôn nào trước đó.
Không vội.
Không mang cảm giác quen thuộc.
Mà giống như cả hai đang chạm lại vào thứ từng tưởng đã mất.
Diệu vòng tay quanh cổ.
Mình ôm eo.
Hai đứa hôn rất lâu.
em thở nhẹ.
Rồi bỗng nhìn mình rất nghiêm.
Nhưng có một chuyện.
Mình ngơ.
Gì?
Em vẫn phải phạt anh.
Mình bật cười.
Phạt gì?
Diệu khoanh tay.
Cho chừa cái tội đòi bỏ em.
Em cho anh nhịn một tháng.
Mình đứng hình.
Nhịn cái gì?
Em nhìn đểu.
Anh biết.
Mình bật cười lớn.
Một tháng á?
Vâng.
Chắc chưa?
Chắc.
Mình gật gù.
Nhịn thật nhé.
Thật.
Anh chịu được.
Diệu nghi ngờ.
Thật không?
Thật.
Mình cười.
Anh là người có nghị lực.
Em nhìn xuống.
Rồi nhìn mình.
Thế tay anh đang làm gì?
Mình khựng.
Diệu đập cái bốp.
Đồ khốn nạn!
Mình cười phá lên.
cuối cùng cũng chỉ tồn tại trên miệng.
Hai tháng xa nhau quá dài.
Quá nhiều nhớ nhung.
Quá nhiều thứ bị nén lại.
Đêm ấy, hai đứa gần gũi với nhau như một cách tìm lại sự thân thuộc đã mất, nhưng cảm giác khác trước rất nhiều.
Không còn kiểu đùa nghịch vô tư.
Mà chậm hơn.
Dịu hơn.
Và có những lúc chỉ ôm nhau thật chặt.
Như muốn xác nhận người kia đang thật sự ở đây.
hai đứa nằm cạnh nhau.
Diệu gối đầu lên tay mình.
Mình vuốt tóc.
Anh thích tóc dài hơn.
Em ngẩng.
Thế là tóc ngắn xấu?
Anh có nói đâu.
Anh vừa nói thích tóc dài.
Mình cười.
Vì tóc dài anh nghịch được nhiều hơn.
Diệu véo.
Lý do vớ vẩn.
Mình ôm chặt.
Nhưng em thế nào anh cũng thích.
Dẻo mồm.
Thật.
Anh M.
Ừ?
Anh có hối hận vì quay lại không?
Mình khựng.
Rồi quay sang nhìn.
Anh chỉ hối hận một chuyện.
Mắt em hơi lo.
Gì?
Mất hai tháng mới hiểu.
Diệu im.
Rồi chui sát vào ngực.
Em cũng ngu.
Ừ.
Anh mới ngu.
Hai đứa cùng ngu.
Em bật cười.
Thế cũng được.
Nói đến gần sáng.
Không biết mấy giờ mới ngủ.
Chỉ nhớ lúc cuối cùng nhắm mắt...
tay Diệu vẫn đặt trên ngực mình.
Giống những đêm ngày trước.
Nhưng lần này...
mình không thấy đó là điều hiển nhiên nữa.
Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt.
Mình mở mắt.
Lờ đờ nhìn trần nhà.
Vài giây đầu chẳng biết đang ở đâu.
Rồi nhìn sang.
Diệu vẫn ngủ cạnh.
Tóc ngắn rối tung.
Mình cười.
Kéo chăn cho em.
Rồi quay sang nhìn đồng hồ.
Xong bật dậy.
Địt mẹ!
Diệu giật mình.
Gì thế?
Mấy giờ rồi?!
Em nheo mắt.
Nhìn đồng hồ.
Rồi ôm bụng cười.
Anh muộn viện rồi.
Mình cuống cuồng nhặt quần áo.
Em còn cười?
Tại anh chứ ai.
Mình quay lại.
Tại ai đêm qua bảo phạt một tháng?
Diệu lập tức ném gối.
Biến!
Mình né.
Sự thật còn gì.
Anh cút đi viện ngay!
Mình cười đến mức mặc áo sai cả chiều.
Xỏ giày.
Định đi.
Rồi quay lại.
Diệu vẫn ngồi trên giường.
Chăn kéo ngang người.
Tóc rối.
Nhìn mình.
Còn gì nữa?
Mình đứng.
Không nói.
Chỉ nhìn.
Diệu bật cười.
Anh nhìn cái gì?
Nhìn em.
Hai tháng rồi chưa được nhìn gần.
Nụ cười của em chậm lại.
Rồi rất dịu.
Nhìn đủ chưa?
Mình lắc.
Chưa.
Diệu lấy gối.
Đi viện!
Mình cười.
Rồi.
Nổ máy xe.
Đi được vài mét...
điện thoại rung.
Mình dừng ở đầu ngõ.
Mở.
Diệu:
"Đi cẩn thận nhé anh."
Một câu từng quen thuộc đến mức mình chẳng để ý.
Bây giờ nhìn...
tự nhiên mắt lại cay.
Mình nhắn:
"Biết rồi."
Nghĩ.
Rồi thêm:
"Anh yêu em."
Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.
"Em cũng yêu anh."
Nổ máy.
Buổi sáng ấy...
mình đến viện muộn.
Có lẽ sẽ bị hỏi.
Có khi còn bị chửi.
Nhưng chẳng hiểu sao...
tâm trạng lại nhẹ đến mức chỉ muốn cười.
Hai đứa đi một vòng rất xa.
Xa đến mức mình đã từng nghĩ mọi thứ hết thật rồi.
Mình từng có được sự tự do mình muốn.
Diệu từng có được khoảng cách em cần để không còn phải nhìn thấy mình mỗi ngày.
Nhưng cuối cùng...
cả hai đều nhận ra thứ làm mình đau không phải vì còn yêu.
Mà bởi chúng mình đã không biết cách yêu nhau mà vẫn cho nhau được thở.
Không biết hai đứa có giữ được hết những lời đã hứa không.
Cuộc đời làm gì có ai biết trước.
Nhưng mình biết một điều.
Lần này...
nếu có mệt,
mình sẽ nói.
Nếu có buồn,
mình sẽ không biến mất.
Và nếu một ngày Diệu lại hỏi:
Anh đang đâu?
Có lẽ mình vẫn sẽ có lúc khó chịu.
Mình vẫn là mình mà.
Nhưng ít nhất...
mình sẽ nhớ lại hai tháng điện thoại im lặng ấy.
Để hiểu rằng đôi khi phía sau một câu hỏi khiến mình thấy phiền...
chỉ đơn giản là có một người đang mong mình trở về.
Mình dựng xe.
Khoác blouse.
Đi nhanh về khoa.
Dương đang đứng cuối hành lang.
Vừa nhìn thấy mình...
nó nhìn đồng hồ.
Rồi nhìn mặt mình.
Rồi nhìn lại đồng hồ.
Một nụ cười đểu xuất hiện.
Bố cháu.
Mình biết ngay.
Im.
Nó cười lớn.
Tối qua về đâu mà sáng nay giờ này mới xuất hiện?
Mình đi ngang.
Tắc đường.
Dương đi theo.
Ừ.
Tắc từ tối qua đến sáng nay.
Mình quay lại.
Mày muốn chết không?
Nó cười càng lớn.
Rồi bất ngờ đập vai mình.
Quay lại rồi à?
Mình dừng.
Nhìn nó.
Khóe miệng tự nhiên cong lên.
Ừ.
Dương cười.
Thế là được.
Mình gật.
Ừ.
Thế là được.
Rồi hai thằng lại bước về phía khoa.
Phía trước...
một ngày ở bệnh viện đang bắt đầu.
Còn trong túi mình,
điện thoại lại có một người đang chờ mình trả lời.
Lần này...
mình thấy điều đó thật sự đáng quý.



