Chương 218: Những ngày chỉ đứng nhìn em từ xa
Đêm đầu tiên sau khi Diệu chuyển đi...
mình ngủ không được.
Thật ra cũng chẳng có gì khác những đêm trước.
Cái quạt trên đầu vẫn quay.
Dương vẫn nằm phía dưới.
Ngoài đường vẫn có tiếng xe chạy muộn.
Thi thoảng chó trong xóm lại sủa vài tiếng.
Mọi thứ đều bình thường.
Chỉ có căn phòng dưới tầng một...
không sáng đèn nữa.
Và chỉ một thay đổi ấy thôi lại khiến cả khu trọ trở nên xa lạ.
Gần mười hai giờ đêm.
Mình đi xuống sân hút thuốc.
Theo thói quen vẫn nhìn sang.
Cửa đóng.
Tối om.
Biết rõ bên trong không có ai...
nhưng mình vẫn đứng nhìn.
Ngày trước, vào giờ này có hôm Diệu còn ngồi đóng hàng.
Có hôm em đang gọi điện với mình dù chỉ cách nhau một tầng.
Có hôm mình đi viện về muộn, vừa dựng xe em đã mở cửa:
Anh về rồi à?
Có hôm còn chạy ra:
Em để cơm cho anh đấy.
Bây giờ chẳng có gì.
Mình rít một hơi thuốc.
Khói cay mắt.
Hay có lẽ không phải vì khói.
Mình tự nhủ:
Rồi quen.
Chỉ là chưa quen thôi.
Vài ngày.
Một tuần.
Rồi sẽ bình thường.
Người yêu nhau chia tay đầy ra đấy.
Có ai chết đâu.
Mình cũng thế.
Đi học.
Đi viện.
Ngủ.
Ăn.
Sống tiếp.
Có gì khó?
Ngày hôm sau mình dậy rất sớm.
Không phải đi viện sớm.
Chỉ không ngủ được.
Dương còn nằm.
Mình thay quần áo, xách túi xuống.
Đến tầng một...
lại nhìn cửa phòng cũ.
Rồi tự thấy buồn cười.
Nhìn cái đéo gì nữa.
Mình lẩm bẩm.
Nhưng chân vẫn đứng lại vài giây.
Ở bệnh viện...
mọi thứ dễ hơn.
Ít nhất đầu óc có việc để làm.
Buổi sáng đi buồng.
Mình với Dương theo bác sĩ.
Bệnh nhân hỏi.
Thầy hỏi.
Mình phải nghĩ.
Có một ca sau mổ cần theo dõi sát, hai thằng gần như chạy lên chạy xuống mấy lượt.
Đến trưa lại có ca.
Bác sĩ nhìn:
Hai đứa ăn chưa?
Dương đáp:
Dạ chưa.
Thế ăn nhanh rồi vào.
Nó quay sang mình.
Nghe chưa?
Mình gật.
Đi.
Hai thằng mua hai ổ bánh mì.
Ngồi ở hành lang ăn.
Dương nhai được nửa ổ mới hỏi:
Mày ổn không?
Mình nhìn.
Có gì đâu.
Nó gật gù.
Ừ.
Mặt như chó mất chủ thôi.
Mình cười.
Cút.
Nó không nói nữa.
Ca hôm ấy kéo dài gần ba tiếng.
Mình đứng phụ.
Hút.
Giữ.
Theo từng thao tác.
Cả ba tiếng...
không nghĩ tới Diệu.
Và đó là ba tiếng dễ chịu nhất trong ngày.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng mổ...
mình cầm điện thoại lên.
Không có gì.
Một cảm giác hụt lập tức quay lại.
Mình không hiểu mình đang chờ gì.
Diệu sẽ không nhắn.
Hai đứa chia tay rồi.
Em còn chuyển đi rồi.
Biết rõ.
Nhưng vẫn nhìn.
Từ hôm đó, mình bắt đầu ở bệnh viện lâu hơn.
Có ca thì vào.
Không có ca thì theo Nội soi.
Không có nội soi lại đi xem bệnh nhân.
Có hôm hết mọi việc, mình vẫn ngồi ở ghế hành lang đọc sách.
Dương cầm túi đứng cạnh.
Về không?
Mày về trước đi.
Mày làm gì?
Tao đọc tí.
Nó nhìn.
Phòng không đọc được à?
Mình im.
Dương hiểu ngay.
Ừ.
Tao về.
Nó không ép.
Mình không muốn về sớm.
Bởi về sớm...
lại thấy cái phòng ấy.
Thấy sân ấy.
Thấy những chỗ Diệu từng ngồi.
Thứ đáng sợ nhất của ký ức không phải nó nằm trong đầu.
Mà là khi mọi vật xung quanh đều từng có người đó ở cạnh.
Có hôm mình đi ngang phòng cũ.
Chủ trọ đã cho người mới thuê.
Một cô gái khác.
Ngoài cửa xuất hiện đôi dép lạ.
Bên trong có tiếng nhạc.
Mình đứng nhìn.
Cảm giác rất kỳ.
Căn phòng từng thuộc về một phần cuộc sống của mình...
giờ đã là phòng của một người hoàn toàn không liên quan.
Tối ấy mình ra ngoài ngồi đến rất muộn mới về.
Một tuần trôi qua.
Mình vẫn tự bảo:
Ổn.
Hai tuần.
Vẫn thế.
Có điều mình bắt đầu nhận ra...
mình nhớ những thứ rất nhỏ.
Không phải chỉ nhớ những lần ôm.
Hay những chuyến đi Ba Vì.
Mà nhớ cả mấy chuyện nhảm nhí nhất.
Nhớ em đứng dưới sân phơi đồ.
Nhớ cái dáng ngồi đóng đơn.
Nhớ cách em nhăn mặt khi ăn phải đồ cay.
Nhớ lúc em lấy tay chỉnh cổ áo blouse cho mình.
Nhớ cả giọng em cáu:
Anh M!
Có hôm đang khâu cuối ca...
bác sĩ hỏi:
M, tập trung đâu đấy?
Mình giật mình.
Dạ.
Thực ra vừa đúng một thoáng...
mình nhớ Diệu.
Mình lập tức kéo đầu óc trở lại.
Từ sau ca bị máu bắn lên mặt, mình đã tự nhắc rất nhiều lần:
Trong phòng mổ không được nghĩ chuyện khác.
Vậy mà hôm ấy vẫn để đầu chạy đi.
Bác sĩ nhìn.
Mệt thì nghỉ.
Mình lắc.
Dạ em làm được.
Ông không nói nữa.
Ra ngoài, Dương hỏi:
Sao đấy?
Không sao.
Nhớ à?
Mình không trả lời.
Nó thở dài.
Mày đừng mang tâm trạng vào phòng mổ.
Mình gật.
Tao biết.
Và mình biết nó đúng.
Từ hôm ấy...
mỗi lần vào phòng mổ, mình ép mình phải bỏ mọi chuyện ngoài cửa.
Có lẽ chính việc đó lại khiến tay mình chắc hơn.
Bởi bệnh viện trở thành nơi duy nhất mình thật sự thoát khỏi nỗi nhớ.
Nhưng không thể ở viện hai mươi bốn tiếng.
Đêm vẫn phải về.
Và đêm...
luôn dài.
Mình bắt đầu mở lại ảnh cũ.
Ban đầu chỉ một hai tấm.
Sau thành cả album.
Có ảnh ở Ba Vì.
Có ảnh Noel.
Có tấm em quàng chiếc khăn mình tặng.
Có tấm cả bốn đứa ăn lẩu.
Có tấm chụp vội dưới sân trọ.
Có ảnh Diệu ngủ.
Có ảnh hai đứa mặt mũi rất ngu vì vừa tỉnh.
Mình xem hết.
Rồi lại xem lại.
Có một bức ảnh mình nhìn rất lâu.
Diệu đứng cạnh Dream đỏ.
Tay đặt trên yên xe.
Cười.
Mình không nhớ chính xác hôm ấy là ngày nào.
Chỉ nhớ ánh mắt em rất vui.
Mình phóng to khuôn mặt.
Nhìn.
Rồi tắt máy.
Không chịu nổi.
Điều đáng buồn nhất...
là sau khi chia tay, mình lại hiểu Diệu hơn khi còn yêu.
Ngày trước mình chỉ nghĩ:
Sao em cứ phải hỏi nhiều vậy?
Bây giờ mới nghĩ ngược lại:
Có phải có những lúc mình làm em quá bất an không?
Mình từng quên hẹn.
Từng bỏ em chờ.
Từng cố tình không nghe máy.
Từng cáu trước cả khi em kịp hỏi.
Mình không sai khi cần khoảng riêng.
Nhưng cách mình xử lý...
cũng chẳng đúng.
Có những đêm mình tự hỏi:
Nếu ngày ấy mình nói nhẹ hơn thì sao?
Nếu mình chủ động nhiều hơn?
Nếu mỗi khi bận chỉ cần nhắn một câu?
Nếu hai đứa chịu học cách sống với nhịp của nhau?
Những câu "nếu" ấy chẳng thay đổi được gì.
Nhưng cứ quay đi quay lại.
Gần một tháng sau khi Diệu chuyển...
mình mới hỏi Hương lần đầu.
Hôm ấy Hương lên tìm Dương.
Hai đứa đang nói chuyện thì mình từ viện về.
Mình đi qua.
Rồi quay lại.
Hương.
Em nhìn.
Vâng?
Mình ngập ngừng.
Diệu...
Chỉ nghe chính mình gọi cái tên ấy...
ngực đã nặng.
Dạo này thế nào?
Hương không trả lời ngay.
Nhìn mình.
Anh nhớ nó à?
Mình cười.
Một nụ cười chẳng ra gì.
Anh hỏi thôi.
Hương thở dài.
Không ổn lắm.
Tim mình chìm xuống.
Sao?
Nó gầy.
Ăn uống thất thường.
Dạo trước học cũng bỏ bê.
Giờ đỡ hơn chút rồi.
Mình cúi đầu.
Ừ.
Một lúc sau lại hỏi:
Có... khóc nhiều không?
Hương nhìn mình.
Có.
Mình không hỏi thêm.
Tối đó mình chẳng ngủ được.
Cứ nghĩ Diệu đang ở căn phòng mới.
Một mình.
Khóc.
Rồi lại nghĩ:
Chính mình làm em thành thế.
Mình muốn nhắn.
Mở đoạn chat.
Gõ:
"Em khỏe không?"
Nhìn.
Xóa.
Không dám.
Vì sợ em trả lời lạnh nhạt.
Nhưng còn sợ hơn...
là em không trả lời.
Sau đó mình bắt đầu hỏi Dương.
Những câu rất ngu.
Hương hôm nay có sang với Diệu không?
Có.
Nó nói gì không?
Dương nhìn.
Mày hỏi con Hương đi.
Tao hỏi mày.
Tao có phải tổng đài đéo đâu.
Mình im.
Nó nhìn mặt rồi mềm xuống.
Nó vẫn đi học.
Thế thôi.
Mình gật.
Ừ.
Thế được rồi.
Có lần Dương đang chơi điện thoại.
Mình nằm trên giường.
Bỗng hỏi:
Nó có nhắc tao không?
Dương dừng tay.
Có.
Mình ngồi dậy ngay.
Khi nào?
Nó cười.
Địt mẹ.
Lúc bảo không nhớ thì oai lắm.
Tao hỏi thật.
Dương nhìn.
Hương bảo thi thoảng vẫn hỏi mày đi viện thế nào.
Mình khựng.
Thật à?
Ừ.
Hỏi thế thôi?
Thế mày muốn hỏi cái gì?
Mình cười buồn.
Không.
Thế là đủ.
Từ hôm đó...
mình bắt đầu muốn gặp em.
Không phải gọi điện.
Không phải quay lại.
Chỉ muốn nhìn.
Xem em thế nào.
Nhưng mình không biết phòng cụ thể.
Chỉ biết bên khu Đại học Kinh tế.
Một buổi chiều tan viện...
mình chạy sang.
Không có địa chỉ.
Chỉ lượn quanh mấy con đường.
Đi qua từng dãy trọ.
Thấy mình ngu kinh khủng.
Thành phố rộng thế.
Tìm kiểu gì?
Cuối cùng quay về.
Hai hôm sau lại sang.
Lần này mình ngồi quán trà đá gần đó.
Châm thuốc.
Nhìn người qua lại.
Trong đầu lại tưởng tượng biết đâu Diệu đi ngang.
Không.
Mình về.
Dương hỏi:
Đi đâu?
Lượn.
Kinh tế à?
Mình quay sang.
Sao biết?
Nó cười.
Mặt mày viết hết.
Cuối cùng mình hỏi Hương.
Không vòng nữa.
Hương.
Cho anh địa chỉ Diệu được không?
Em nhìn mình.
Anh định làm gì?
Anh không làm phiền.
Anh chỉ muốn...
Mình ngừng.
Nhìn em ấy thôi.
Hương nhìn rất lâu.
Rồi nói:
Anh hứa không làm em ấy khó xử nhé.
Mình gật.
Anh hứa.
Có được địa chỉ rồi...
mình lại không dám tới.
Mấy ngày đầu chỉ lưu trong điện thoại.
Mở lên xem.
Đóng.
Một cái địa chỉ thôi.
Mà cảm giác như một nơi mình không có quyền bước vào.
Phải gần một tuần sau...
mình mới đi.
Chiều ấy đi viện về sớm.
Mình chạy xe sang.
Càng gần, tim càng đập nhanh.
Đến đầu ngõ...
mình dừng lại.
Không vào.
Dựng xe ở một góc khá xa.
Châm thuốc.
Đứng nhìn.
Tự nhiên mình thấy mình giống thằng biến thái.
Người ta chuyển đi để tránh mình.
Mình lại đứng đây.
Nhưng chân không chịu đi.
Mình đợi.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Gần nửa tiếng.
Không thấy.
Mình nghĩ chắc hôm nay em không về.
Đang định nổ máy...
thì có một cô gái đi từ trong ngõ ra.
Chỉ một cái nhìn...
mình nhận ra.
Diệu.
Không hiểu sao chân mình cứng lại.
Em gầy đi nhiều.
Rất nhiều.
Khuôn mặt vốn nhỏ giờ càng nhỏ.
Xương quai xanh hiện rõ hơn.
Và mái tóc...
đã cắt ngắn ngang vai.
Mình nhìn mái tóc ấy.
Nước mắt lập tức cay lên.
Ngày trước tóc Diệu dài.
Mình từng vuốt.
Từng nghịch.
Có hôm em nằm trên tay mình, tóc phủ kín ngực.
Bây giờ cắt rồi.
Chẳng biết vì sao.
Nhưng trong đầu mình lại nghĩ:
Chắc em muốn bỏ đi một thứ gì đó của ngày cũ.
Diệu đi ra.
Trên tay cầm túi.
Không thấy mình.
Mình đứng rất xa.
Không gọi.
Không bước tới.
Chỉ nhìn.
Có một cô gái trong xóm nói gì đó với em.
Diệu trả lời.
Rồi gật.
Nhưng không cười.
Mình đứng nhìn đến khi em đi khuất.
Một điếu thuốc.
Mình hút từ lúc nào chẳng biết.
Cháy đến sát ngón tay mới giật mình.
Vứt đi.
Nước mắt rơi.
Mình đưa tay lau.
Sao gầy thế...
Giọng khàn.
Không ai nghe.
Tối hôm ấy mình về rất muộn.
Dương hỏi:
Thấy chưa?
Mình gật.
Thấy rồi.
Thế nào?
Mình ngồi xuống.
Rất lâu mới nói:
Gầy lắm.
Dương im.
Mình nói thêm:
Cắt tóc rồi.
Ừ.
Không cười.
Giọng mình tự nhiên nghẹn.
Tao chẳng thấy nó cười.
Ngày hôm sau...
mình lại sang.
Không ai bảo.
Không có lý do.
Chỉ tan viện...
rồi chạy qua.
Không thấy.
Mình đợi bốn mươi phút.
Rồi về.
Hôm sau nữa.
Thấy em đi học về.
Lại đứng xa.
Nhìn.
Rồi ngày khác.
Thấy Diệu mua đồ.
Một mình.
Cứ thế...
nó thành thói quen.
Bệnh viện.
Rồi khu Đại học Kinh tế.
Rồi mới về trọ.
Có hôm tan viện lúc tám giờ.
Vẫn chạy qua.
Chỉ nhìn thấy đèn phòng em sáng.
Mình cũng thấy đủ.
Ít nhất biết em ở nhà.
Có hôm chờ một tiếng không thấy.
Về trong lòng nặng kinh khủng.
Mình không nhắn.
Không gọi.
Chưa dám.
Chỉ đứng xa.
Như thể đó là cách duy nhất mình có thể ở gần em mà không phá vỡ cuộc sống mới của em.
Và có một điều cứ ám ảnh mình.
Diệu không cười.
Ít nhất trong tất cả những lần mình nhìn thấy.
Không một lần.
Có hôm đứng với Hương.
Hai đứa nói chuyện.
Hương cười.
Diệu chỉ hơi cong môi rồi lại thôi.
Có hôm một người trong xóm trêu gì đó.
Em lắc đầu.
Không cười.
Nụ cười ấy ngày trước...
mình nhìn đến quen.
Quen đến mức chẳng thấy nó đặc biệt.
Bây giờ chỉ muốn thấy một lần...
mà không thấy.
Mình bắt đầu nghĩ:
Có phải vì mình không?
Mỗi lần nghĩ vậy...
lại càng không dám tới gần.
Hương biết chuyện từ lâu.
Dương cũng thế.
Một tối, Hương lên phòng.
Dương đang ngồi dưới bàn.
Mình vừa từ bên khu Diệu về.
Hương nhìn mình.
Anh lại sang à?
Mình không giấu nữa.
Ừ.
Hôm nay thấy không?
Có.
Em ấy ổn không?
Mình bật cười buồn.
Sao em hỏi anh?
Em gặp nó còn nhiều hơn anh.
Hương cũng cười.
Rồi im.
Dương nói thẳng:
Hai đứa còn yêu nhau thì quay lại mẹ đi.
Mình nhìn.
Quay thế đéo nào?
Đi bằng chân.
Mày đừng đùa.
Tao nói thật.
Nó đặt điện thoại xuống.
Mày đi viện về ngày đéo nào cũng chạy sang đứng nhìn người ta.
Người ta thì vẫn hỏi Hương về mày.
Hai đứa hành nhau để làm cái gì?
Mình cười buồn.
Cơ hội nào nữa.
Hương lập tức:
Sao không còn?
Mình nhìn em.
Anh là người đòi chia tay.
Chính anh đẩy nó đi.
Hương nói rất nhẹ:
Thì anh xin lỗi.
Không phải cái gì mình làm sai cũng không sửa được.
Mình cúi mặt.
Diệu ghét anh lắm.
Có.
Hương nói.
Mình cười.
Thấy chưa.
Nhưng em nói tiếp:
Ghét vì còn yêu.
Câu ấy khiến mình ngẩng lên.
Hương nhìn thẳng.
Anh có muốn nghe thật không?
Gì?
Những ngày sau khi chuyển đi.
Mình im một lúc.
Rồi gật.
Kể đi.
Hương kể.
Chậm.
Không thêm thắt.
Nhưng mỗi câu như bóp vào ngực.
Những hôm đầu...
Diệu gần như chẳng ăn.
Có hôm Hương sang thấy đồ ăn từ sáng còn nguyên.
Em chỉ nằm.
Không muốn nói.
Không muốn làm gì.
Việc bán hàng cũng bỏ bê.
Học hành xuống hẳn.
Có những buổi đáng lẽ phải lên lớp nhưng Diệu lại nằm lì ở phòng.
Hương nói:
Em ấy khóc nhiều lắm.
Mình cúi đầu.
Anh biết.
Anh không biết đâu.
Giọng Hương nhỏ.
Có hôm em sang...
mắt sưng hết.
Em hỏi thì không nói.
Cứ ôm em rồi khóc.
Mình cắn chặt môi.
Hương kể Diệu vẫn giữ ảnh.
Vẫn giữ đồ mình tặng.
Có hôm mở đoạn chat với mình rồi ngồi nhìn.
Không nhắn.
Cũng giống mình.
Mình hỏi:
Có bao giờ...
Cổ nghẹn.
Diệu bảo muốn quay lại không?
Hương im.
Có.
Tim mình như bị bóp.
Thật à?
Nhưng em ấy bảo...
Hương nhìn mình.
Chính anh nói dừng.
Em ấy không muốn van xin nữa.
Mình cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống tay.
Hương tiếp tục kể.
Có những lúc Diệu suy sụp đến mức có những suy nghĩ rất tiêu cực, từng cảm thấy không muốn tiếp tục chịu đựng nỗi đau ấy nữa.
Nhưng rồi em nghĩ đến bố mẹ.
Đến gia đình.
Hương và Dương cũng thường xuyên sang.
Không để em một mình những lúc quá tệ.
Rồi từng ngày...
Diệu mới bắt đầu đứng dậy lại.
Mình nghe đến đây...
không chịu nổi nữa.
Thôi.
Hương dừng.
Mình lấy tay che mặt.
Nước mắt trào ra.
Đừng kể nữa.
Dương ngồi cạnh.
Không nói.
Nhưng rồi chính mình lại nói:
Không.
Kể đi.
Anh muốn nghe hết.
Hương kể tiếp.
Những ngày Diệu bắt đầu đi học lại.
Bắt đầu ăn uống.
Bắt đầu làm đơn hàng.
Nhưng ít nói hơn.
Ít cười hơn.
Em ấy thay đổi nhiều lắm.
Hương nói.
Anh nhìn cũng thấy rồi đúng không?
Mình gật.
Nước mắt cứ chảy.
Anh thấy.
Gầy.
Tóc ngắn.
Không cười.
Giọng mình vỡ hẳn.
Mình cúi mặt.
Khóc.
Lần này không cố giữ.
Tao nhớ nó.
Mình nói.
Dương vỗ vai.
Ừ.
Tao nhớ vl.
Mình khóc thành tiếng.
Tao đi viện thì còn đỡ.
Ra khỏi viện là tao lại nhớ.
Tao về phòng nhìn đâu cũng thấy.
Tao sang bên ấy chỉ muốn nhìn thấy nó.
Tao đéo dám vào.
Tao hèn vl.
Hương cũng đỏ mắt.
Mình lau mặt.
Nhưng nước mắt vẫn ra.
Tao cứ nghĩ tao chia tay để được thoải mái.
Tao nghĩ không ai quản tao nữa thì tao sẽ dễ chịu.
Mình cười trong nước mắt.
Đéo.
Không có nó...
tao mới biết tao cần nó như nào.
Dương vỗ mạnh vào vai.
Thôi bố cháu ạ.
Mình ngẩng.
Mắt chắc đỏ kinh khủng.
Nó nhìn mình.
Không hết cơ hội đâu.
Mày đừng có tự đóng cửa rồi ngồi khóc nữa.
Mình cười buồn.
Tao bỏ nó.
Ừ.
Tao làm nó thành như thế.
Ừ.
Dương gật hết.
Rồi nói:
Thế thì sửa.
Mình nhìn.
Nó chỉ vào ngực mình.
Tự tay mày bỏ nó...
thì giờ tự tay mày tán lại nó đi.
Mình im.
Hương ngồi bên gật.
Em ủng hộ.
Nhưng nếu quay lại...
hai người phải thật sự thay đổi.
Không thể lại như trước.
Mình lau nước mắt.
Anh biết.
Dương hỏi:
Thế làm không?
Mình nhìn hai đứa.
Rồi tự nhiên bật cười.
Vẫn còn khóc.
Nhưng cười thật.
Được.
Nó nhướng mày.
Được gì?
Mình hít sâu.
Tao đẩy Diệu ra xa...
thì tao kéo em ấy lại.
Dương cười.
Thế mới là bố cháu.
Mình đấm vai nó.
Cút.
Tối ấy...
mình mở đoạn chat với Diệu.
Lần đầu tiên trong gần hai tháng...
không phải để đọc lại tin nhắn cũ.
Mà để viết.
Mình gõ:
"Diệu."
Xóa.
Gõ:
"Em ngủ chưa?"
Lại xóa.
Ngồi mất gần mười phút.
Cuối cùng...
chỉ nhắn một câu rất bình thường.
Một câu mà ngày trước mình đã được em hỏi hàng nghìn lần.
"Em ăn cơm chưa?"
Mình nhìn tin nhắn.
Ngón tay run nhẹ.
Rồi bấm gửi.
Một phút.
Không trả lời.
Năm phút.
Mười phút.
Dương nằm dưới nhìn mình cầm điện thoại.
Mày đang chờ à?
Mình không ngẩng.
Im.
Nó cười.
Địt mẹ.
Khác đéo gì hồi mới tán gái.
Mình vẫn nhìn.
Tao bảo im.
Gần hai mươi phút sau...
điện thoại rung.
Mình gần như giật bắn.
Mở ngay.
Diệu.
Chỉ một chữ.
"Rồi."
Mình nhìn chữ ấy.
Rất lâu.
Rồi...
cười.
Dương thò đầu xuống.
Nó nói gì?
Rồi.
Nó tròn mắt.
Có mỗi "rồi"?
Ừ.
Thế mà mặt mày...
Mình cầm gối ném.
Cút!
Nó phá lên cười.
Mình cũng cười.
Lần đầu tiên sau rất lâu...
cười mà không phải cố.
Tối đó Diệu không nhắn thêm.
Mình cũng không ép.
Chỉ đặt điện thoại cạnh gối.
Nhìn chữ:
Rồi.
Một câu rất lạnh.
Rất ngắn.
Chẳng có nghĩa là em đã tha thứ.
Càng chẳng có nghĩa em muốn quay lại.
Nhưng với mình...
nó giống như một khe cửa nhỏ.
Rất nhỏ.
Nhưng chưa đóng hẳn.
Mình tắt màn hình.
Nằm xuống.
Trong đầu lần đầu tiên sau hai tháng...
không còn là suy nghĩ phải quên Diệu nữa.
Mà là một suy nghĩ khác.
Tán lại em.
Từ đầu.
Chậm cũng được.
Bị ghét cũng được.
Em không trả lời cũng được.
Mình đã từng có một cô gái yêu mình đến mức muốn biết từng giờ mình ở đâu.
Rồi chính mình lại đẩy em ra khỏi cuộc sống.
Nếu Diệu còn cho mình một cơ hội đứng trước cánh cửa ấy lần nữa...
lần này,
mình sẽ là người chủ động gõ.