Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mới đọc được 30 trang. Mỏi cả mắt, không đủ kiên nhẫn đọc hết. Chị tầm tuổi này, nhiều biến cố nên chắc cũng suống sắc nhiều. Phần cho cho đi, phần người ở lại... rất nhân văn. Xin chúc mừng chủ thus, bản lĩnh, va vấp, trưởng thành. Tôi quý hợi, tiếc thời sinh viên ít ăn chơi, ít đi thăm thú, cũng chỉ đi dạy thêm, chứ không nặng làm kinh tế như bạn. Mọi việc diễn ra êm đềm, giờ này cũng lu bù trong công việc,... tiếc... nhớ màu, mùi những năm 2001. Cuộc sống bây giờ ồn ào, sô bồ quá....
Tks bro
Rảnh thì vào trò chuyện cho vui
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngồi một lúc trong Cafe Long, thả lỏng người sau trận đá bóng và trận bơi, tao đá sang cốc chanh muối thứ 2 mà vẫn chưa rời được cái điện thoại, cũng đã tối lên đèn rồi xong ngoài thì vẫn hầm hầm, nghĩ thèm được ngồi ngoài bãi biển làm con mực nướng với chai bia lạnh.
Hỏi thăm cái Hương về tình hình đi làm bên ấy, hỏi thăm ông bà già về làm ăn rồi tàu bè ở nhà như nào, phải nói là nếu không có cái quỹ tín dụng nhân dân cấp xã thì đúng là không xoay sở sao kịp, nên đảo nợ và vay mới loạn cào cào cả lên, và sổ ruộng đất của mọi người cứ đẩy vào lại lôi ra vay lại để chạy mốc lãi suất mới, nghĩ sốt ruột quá thể, khi dòng tiền nó hẫng một cái là toang ngay lập tức, thành thử lúc nào cũng đăm chiêu căng thẳng về tiền. Tao tâm sự với bà già đến nửa tiếng về công việc rồi tàu bè, cũng may ông bà buôn bán vẫn túc tắc,vẫn tranh thủ được ruộng vườn, còn tao thì nhâm nhẩm lại xem mình đang có bao nhiêu, nghĩ xem cái gì cần cho trước mắt cái gì dồn một mối sau, lo ngại nhất là hai khoản vay của hai ông anh kia tại mốc Tết năm nay, bí quá thì chắc phải khất lại một phần qua năm sau, còn nếu xoay sở được thì tất toán ra năm sau lại nhờ vay tiếp nếu có thể. Thân cô thế cô, ở cái đất này đi vay tiền đâu có đơn giản, đã thế lại là món to, thôi đâm lao thì phải theo lao biết sao bây giờ, tiền ở cty thì nó vẫn chỉ là trên excel khi nào cầm được nó thì mới nói hay được.
Ngồi trầm ngâm một hồi, cái TV thì nó đang phát tóm tắt bản tin WC, giờ đã đi gần hết đến vòng tứ kết, tự nhiên khi đó mình chả có tâm trí nào mà nhập tâm hay chơi bời.
Thằng bạn học cùng lớp đại học, người Huế , nó tự nhiên gọi điện hỏi thăm, lại thao thao bất tuyệt một hồi, mới biết nó đang làm chỗ mới, không làm xuất nhập khẩu mà mảng thu hồi nợ của một ngân hàng sau khi bỏ việc, trong đám bạn hay chơi cùng lớp đại học, giờ chúng nó cũng bay nhảy khắp nơi, lắm đứa khá có đứa thì lang thang dặt dẹo vô định sau 3 năm ra trường. Sơ bộ tình hình làm ăn rồi công việc tiền nong, vẫn là bài ca khó khăn đói kém với nhau, nói đến mảng lao động xuất khẩu nó mù tịt xong hứa có ai thì giới thiệu, nói đến chuyện bạn gái thì hóa ra cu em đã bập vào cô bạn cùng lớp người ở Việt Trì, hẹn hôm nào qua khu Kim Đồng thì ngồi Café, hai đứa nó thuê nhà ở chung nhau từ bao giờ chả hay. Thời sinh viên vô tư không ràng buộc gì ngoài việc trách nhiệm học hành, thành ra muốn đi đâu chơi thì đi miễn là có tí tiền trong túi, ăn uống no là được, có chỗ để ngủ là được, giờ đi làm rồi cũng thế thôi xong thời gian nó bó buộc nên dù có đồng ra đồng vào cũng phải ngó trước ngó sau mà thu xếp, may tao được nghỉ hai ngày cuối tuần nên mới được ở nhà đi đá bóng rồi chăm bẵm nhau với người yêu.
Thằng cu Hà Tĩnh và Tùng gọi hỏi và chạy đến sau đó hơn chục phút, thằng nào cũng sặc mùi bia và mặt đỏ phừng phừng, mang đưa tao một bịch khá to và gói kín, là quà của người nhà nó nhờ gửi về cho tao, nghe qua thấy lương lậu trả đều và đời sống ổn, làm thêm được nhiều giờ nên cũng vui.
Mày cẩn thận thế, anh vẫn ở xóm trọ mà có đi đâu biệt xứ đâu nhỉ.
Sợ anh nay đây mai lại Sài Gòn hay Đà Nẵng nên chả gặp, bạn anh bảo gặp anh thì hỏi hãng hàng không dễ hơn hỏi anh ấy, ban nãy đi đá bóng em mang theo xong ngồi bia mới nhớ ra nên đưa luôn cho nóng, còn báo lại hoàn thành nhiệm vụ, tối không bận thì làm trận đế chế anh nhé.
Ok, cho anh gửi lời cảm ơn và hỏi thăm sức khỏe chú ấy và gia đình ở quê, hai thằng gật đầu nháy mắt rồi chạy đi nhanh như cơn gió. Tao mở ra là một bịch quả Chà là chùm to như tờ A4 mà lại nguyên cành, nho nguyên cành,rồi bịch nho rời quả to như đầu ngón tay út và cả hạnh nhân, nhiều vãi chưởng luôn. Mấy cái đồ này ngọt khé cổ, không có trà nóng thì chắc ăn hai quả là chịu chết. Đây cũng lần đầu tao được ăn Chà Là xách tay từ Trung Đông. Thằng nhân viên tự nhiên mang ra một cốc nước trà nóng đưa tao
Em gửi anh
ủa, anh cám ơn, sao lại có trà khuyến mại thế này, hay bàn nào uống thừa mày khuyến mại anh à.
Không, em pha mới, mang mời anh cốc.
Đưa nó một nắm nho và mấy quả hạnh nhân, mình ngồi nhấm nháp rồi chúi mắt vào cái màn hình TV.
Anh gì ơi, em chưa được ăn Chà Là bao giờ, anh có thể cho em ăn thử một quả được không? Giọng quen thuộc cất lên từ sau làm tao chột dạ nhìn ngoái lại cách một bàn đằng sau thì thấy Dương vẫy tay chào tao còn người ngồi đối diện Dương thì vẫn nguyên tư thế, lộ mỗi cái chỏm đầu qua tựa ghế.
Em chào chị. Chị đi đâu mà lại ngồi đây?
Tự nhiên em thấy thèm hoa quả hàng xách tay, ai ngờ..
Tao lúi húi cầm bịch nilon tính mang qua thì Dương khua tay
Thôi anh cứ để đấy, em chạy sang xin chứ ai lại để anh mang tận nơi ngại chết, rồi vẫy thằng nhân viên quán mang thêm mấy cốc trà
Hai chị em ngồi lâu chưa?
Tao hơi bối rối khi chị mỉm cười giơ cốc nước đã uống quá nửa, vậy chắc cũng phải một lúc rồi, lại tóc ướt
Vậy là cốc trà thằng kia mang ra là do có người gọi vì tao nhấp ngụm thì nó nóng dãy và mùi vị đậm chứng tỏ ấm mới pha là có thật.
Hai người đi bơi ah mà tóc ướt mùi clor thế này
Vâng, nhưng nghịch nước chứ giáo trình dạy bơi quên hết rồi, thấy thầy giáo bơi như dân chài nhìn mà ao ước.
Bơi ở đâu?
Anh bơi ở đâu, khu này anh biết mấy bể mà còn hỏi em thế?
Hai thằng bé kia nó đi đâu mà vội thế anh?
Ah, bỏ mẹ, tao nhớ lại lúc trước thằng ranh kia nháy mắt một cái, vậy là nó không nháy mình mà nháy người ngồi cách mình 1 bàn
Chắc nó đi về khu trọ, nay anh đi đá bóng với chúng ở sân này mà, tao nói rồi xé mấy túi mời hai nàng ăn, dù ngọt xong nó ngon thật nên sau này sang đó tao mới thất bọn Trung Đông nó canh tác loại này cực bài bản trên sa mạc
Này là quả Chà Là ấy hở, nay em mới biết đấy, chị nhìn cái bịch hút chân không to phạc kia, từng nhánh Chà là nguyên cành rẽ ra kiểu chum cau
người nhà của cái thằng đi với Tùng gửi về cho, hai chị em ăn đi, họ để nguyên cành như này chắc ngon, kiểu nho Úc họ bán ở siêu thị ấy
Có đắt không anh? Dương hỏi
Em không rõ, nó đưa thì biết cầm thôi em chưa mua lần nào. Chị Dương xuống chơi lâu chưa?
Nó xuống viện E, nên em lôi vào nhà em cho vui
Nay anh lại có thời gian đá bóng cơ ah
Lâu lắm không đá, dc nghỉ nên đi cùng bọn nó
Thế anh thắng hay thua? Dương ngồi tủm tỉm, à mà hải hỏi anh nay ghi mấy bàn mới đúng chứ nhỉ
Tiền vệ thì ghi bàn mấy, tiền đạo còn tịt ngòi nữa là
Kinh nhể, dạo này mày cũng rành bộ môn này quá cơ đấy, lại còn biết anh ấy đá tiền vệ
Thì tao xem rồi thấy vậy nên nói theo. Anh vẫn cá độ ấy ah?
Mấy ông lúc trẻ thì ngoan, lớn thêm tí thì đủ mùi
Làm đàn ông khổ lắm chứ sướng gì đâu
Khiếp, lại còn nhân sinh thế này cơ đấy
Mày sợ béo mà ăn bon thế - Dương vẫn nhí nháy bịch nho khô, ngon thật, ngọt vị tự nhiên khác hẳn.
Lát hai chị em mang về mà ăn, chắc phải cho vào hộp hoặc tủ lạnh , để ngoài nó hỏng. Cái này anh thấy bảo người ta bọc túi lưới có đáy như cái rọ cho đỡ côn trùng châm chích, nó chín tự rụng hoặc cắt cả buồng đem sây hoặc phơi.
Thế anh cứ đi miết thế ah? Mỗi tháng anh bay mấy chuyến? Nhìn đen xạm kiểu mới đi biển ấy. Đen tí cho khoẻ, mà chỉ đen mặt với hai cánh tay thôi - Dương cắt lời
Có việc cần thì anh đi thôi, anh đi Thượng Hải rồi Quảng Châu và Thâm Quyến, nó cũng có biển, kiểu như Hải Phòng hay Quảng Ninh bên mình ấy. Hàng nó cũng từ một trong hai địa điểm ấy về Cát Lái hoặc Đình Vũ. Với hôm nọ anh vào Cam Ranh vài ngày
Thế nên mới không có thời gian về thăm bố mẹ hả?
Uh, nửa năm nay anh về đâu 2 lần thì phải.
Tính cả lần trước anh bảo em?
Không, à ừ đúng rồi.
Còn Hương?
Hương thì làm chỗ cty bạn anh, đang thử việc thôi
Anh mà là chủ doanh nghiệp thì không biết sẽ như nào
Nếu là chủ thì đi sẽ rõ nhiều hoặc ở văn phòng cả tháng ròng, khéo nhân sự nó ngứa mắt hoặc áp lực ấy chứ
Em chọn vế đầu nhiều hơn- chị cười ranh mãnh
Mà sao hai chị em đi bơi xong lại ra đây ngồi?
Thế còn anh sao không đi uống bia lại đi bơi rồi ra đây ngồi?
Chả hiểu, tự nhiên chân nó đi ra đây, vào đây mới biết mình không đi về. Với lại uống lắm quá rệu rã hết người, vui béo gì đâu
Bao biện linh tinh, chả thuyết phục tí nào
Chắc anh nghĩ bọn em đi theo sau anh ah?
Sao em lại hỏi thế, mà ai biết đâu được ấy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
@Chịch dạo đường phố chia sẻ thực là em vẫn thích những phân đoạn liên quan đến người yêu bác là người Việt Nam hơn. Jill cũng hay, cũng hấp dẫn nhưng nó kiểu không có yếu tố bất ngờ để mình chờ đợi ấy :p
Nếu Jill là người Việt Nam thì sẽ có nhiều điều thú vị lắm đó
 

vuilaphu

Yếu sinh lý
đời chứ có phải chuyện đâu mà đòi hỏi bất ngờ, bạn gây áp lực quá cho chủ thớt, đọc để hiểu đời, hiểu người và rút ra kn sống thôi. tôi vẫn dừng lại ở 30 trang đầu.
ý tôi à cs lúc bổng, lúc trầm, sóng gió cũng qua đi,. có nhiều người bảo kể về đời mình khéo khi ko có gì để nói ấy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hai con người này là bạn thân từ bé tí nên hiểu và đón ý nhau rất ác, thậm chí ai không khéo hoặc có tính ba hoa là bị quây cho tái mặt lúc nào chả hay.
Đá bóng xong thì anh muốn đi bơi một lúc cho thư thái dù nó mệt vì lâu không vận động cường độ nhiều như thế, có điện thoại nên ngồi đây chờ tối hẳn về cho mát, tiện thì gọi tào lao với mấy chỗ công việc chứ không nghĩ gặp hai chị em cũng đi bơi về.
Vâng, thấy anh nghe điện thoại liên tục nên bọn không tiện cắt ngang,đợi mãi đến khi anh có đồ ăn thì em mới gọi - Dương lại ngắt lời
Đoán chắc kiểu gì cũng có đồ ăn nên em mới rẽ vào đây ngồi, tiện nghỉ một tí cho đỡ mỏi ai dè lại có đồ ăn thật, lại còn hàng xách tay - Dương chêm vào láu lỉnh
Thế chị ngoài đi học thêm thì công việc chính thế nào?
Em đi làm ở viện thôi, làm rồi nâng cấp dần, tự nhiên chọn nghề này thấy cũng quá vất vả anh ah!
Vất vả được cũng đâu đơn giản, phải có chuyên môn tốt, người ta còn vừa công tác vừa làm phòng khám mà, nghề chọn người cũng không hề sai
Thế nên em cũng cứ đi học miết đấy, chả biết sau thế nào, nếu em có điều kiện hành chính mà mở phòng khám thì anh cho em vay tiền nhé.
Không, có thì cổ đông luôn vay mượn gì.
Okie, em ghi nhớ hôm nay nhé. Mà có duyên nhể, mới hôm nào nay đã lại gặp nhau ở đây. Anh có vẻ thích quán này.
Thích thì không hẳn có điều café ở đây uống nó vừa miệng, với lại nó cũng thoáng đáng, em biết quán này cũng là tình cơ thôi xong rồi trở nên quen lúc nào không hay.
Mà này, đã bảo đừng gọi là chị, nghe già lắm, gì mà câu lệ khách sáo quá, có mỗi vấn đề này mà nhắc suốt mấy năm không chịu sửa. Đã thế lại còn gọi nó là cô ấy, anh cứ gọi tên nó cho thân thuộc đi.
Cũng lại là một thói quen thôi, bởi xưa xem phim nước ngoài thấy họ nói chuyện đến một người thứ ba thì hay dùng từ kiểu đó nên em học theo.
Anh đã gặp anh Thắng chưa?
Chưa, anh gọi điện thôi, mà sao em lại hỏi thế? Anh ấy mới qua chỗ em ah?
Không ạ, em hỏi thế thôi.
Thế mùa này, em bán hàng thế nào, cước xe và giá biến động nhiều không? Chú kia vẫn chạy tuyến đều chứ?
Có ạ , em bán cũng tạm tạm, không khác trước kia nhiều lắm xong chi phí chở hàng nhiều hơn thôi, em vẫn nhờ xe chú ấy. Cũng có chút phát sinh nhưng chú ấy giúp nên em không gọi anh
Còn công việc công ty bà chị thì sao, làm lương có 5tr thì làm mãi sao được, bảo chị ấy chứ, mình cứ ngại và người ta thấy không ý kiến lại mặc kệ, tình cảm và quyền lợi công việc nó là hai thứ khác nhau.
Thì kệ, công việc thêm thắp nên chị ấy trả vậy em cũng không ý kiến, quý chị ấy và chị nể anh thì em cứ làm thôi, chị ấy cũng biết điều và có trước sau lắm.
Anh như nào mà người ta lại gửi đồ này biếu anh
Ah, người nhà cái thằng kia đi xuất khẩu lao động, chỗ anh quen giới thiệu cho, không phải thi tuyển sát hạch lại may được đi sớm, công việc chắc ổn nên họ nhờ gửi về thôi, chứ anh chả nghĩ lại có mấy thứ này đâu. ở mình thì nó hiếm chứ ben đó những loại quả này sẵn mà, khí hậu sa mạc khô cằn nên loại cây này nó phổ biến, kiểu như dừa nước trong miền Nam ấy.
Chị gật gù và có vẻ tâm đắc với mấy thứ kia.
Giờ anh làm cả môi giới lao động nữa à?
Không, chỗ quen biết, tự nhiên người ta hỏi thì gửi qua nhờ vả tí thôi, chứ không thời gian đâu mà chuyên tâm cái này được. anh làm bên này cũng đủ bận và mệt rồi.
Khiếp nhỉ, vừa đi học vừa đi buôn, học chưa xong đã có chỗ làm, rồi nhảy việc mới chỗ tốt thế này, ai theo được.
Cũng là tình cờ rồi may mắn thôi chị, chứ đằng sau cái nào chả có những góc khuất khó nói ra, công việc thì cứ làm thôi, làm tư nhân mà, nay làm mai nghỉ là chuyện bình thường. ai cũng có thứ gì để bán, bộ đội bán thanh xuân, giáo viên bán kiến thức, bác sĩ bán phác đồ, y thuật.., tao cười khổ.
Còn như anh thì bán đủ thứ
Vâng, có mỗi thân và thận là chưa bán được thôi.
Khiếp, anh cứ làm như khổ sở lắm ấy.
Thì khổ mới phải bán đủ thứ chứ không khổ thì người ta đã thong dong. Cơ mà đôi khi cũng cứ phải dấn thân xem mình làm được đến đâu, sau này đỡ phải nhìn lại mà tiếc, còn kết quả thì ai chả kỳ vọng cao.
Thế còn làm tàu ở quê nữa, rồi còn làm ngoài công việc trên này, thấy anh nghe điện thoại muốn ù tai, vậy mỗi ngày anh ngủ mấy tiếng?
Tùy chị ạ, ít thì 4 tiếng, nhiều thì 8 tiếng, đời nó ngắn nên ngủ nhiều là không tốt.
Thế anh có phải đi tàu lần nào không?
Có, nhưng mà hồi đó em đi chơi một lần thôi, lênh đênh sông biển, buồn như chấy cắn, mình không quen thế được
Èo, mày không biết đâu, sợ dã man, nhìn cái đống hàng nó cao vượt đầu mình, sóng thì vỗ ướt hết người, mà lại còn lắc lư nữa, tao đi một lần nhớ đến già luôn. Nguy hiểm lắm.
Mày đi rồi á?
Uh, trước tao được đi cùng anh ấy một lần ấy, được mỗi cái là ăn thì ngon, nấu xong là ăn luôn xong có bữa lại ăn tạm bợ kiểu chạy đường dài.
Thế là nhà anh thuê người đi,em thấy nó bảo bố mẹ anh vẫn ở nhà đi buôn bán
Thuê người đi làm thôi, còn quản lý rồi lái chài thì người nhà em, kiểu chung chạ nhau, có nghề từ trước nên chỉ thuê người đi phụ, giống người ta có xe và thuê người làm lơ xe ấy chị.
Đàn ông con trai, lại đang tuổi trẻ xông pha vậy là tốt rồi, nhưng cứ mải miết thế là phải biết cân bằng cuộc sống đấy, bọn em là con gái thì hơi khác.
Khác thế nào chị?
Thì công việc ổn định, có thu nhập đều đảm bảo cuộc sống, bố mẹ bao cấp đến khi học xong còn sau thì cũng vẫn phải tự lập thôi, tuy nhiên thì không thể nào hoài bão và bươn chải như anh được.
Hoàn cảnh nó thé thì mình phải theo thôi chị à, đã cưỡi lên lưng hổ thì một là ngã để nó ăn thịt mình hai là mình chinh phục nó bằng được dù có tróc da chảy máu, chứ ai chả muốn đủng đỉnh mà cuộc sống vẫn no đủ, người ta làm chính khách, hay chủ doanh nghiệp, bề ngoài thì vậy xong mặt trong công việc và cuộc sống cũng đâu được thoải mái phút nào ngoài giấc ngủ. Có điều như chị nói là cũng đúng đấy, ai cũng muốn cân bằng cuộc sống, xong không đơn giản bởi môi trường công việc nó cũng khiến con người ta thay đổi tính nết theo, thậm chí là luôn đối mặt với sự đánh đổi vì chi phí cơ hội, có khi là những gì mà người ta nâng niu yêu quý và tâm huyết nhất. Chị cứ hình dung, như trong các bộ phim hành động hay kể cả là phim hoạt hình, kẻ đầu đàn thì hay cô độc, bởi nó không mấy khi được đứng trong hàng mà nó luôn phải ở vòng ngoài để bao quát trước sau hoặc là có khi nó cũng là kẻ mất mạng trước tiên. Cuộc sống nó là sự lựa chọn, thậm chí đúng hơn là thông minh chưa chắc đã bằng lựa chọn đúng, và mình chọn như nào thì mình chịu trách nhiệm với lựa chọn và quyết định ấy thôi. Em cứ suy nghĩ như vậy về góc độ công việc, để mình làm cho nó thoải mái, và kết quả thì nó còn tùy thuộc nhiều thứ khác, có khi mười mươi rồi xong vẫn hỏng, kiểu như đá bóng đến phút bù giờ vẫn bị thua ngược ấy. Quan trọng là nếu có thua, thì việc đầu tiên phải biết được tại sao mình thua và thua ở đâu, để mình tìm lại được chính mình thay vì ngồi đăm chiêu dằn vặt bản thân.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
ý tôi à cs lúc bổng, lúc trầm, sóng gió cũng qua đi,. có nhiều người bảo kể về đời mình khéo khi ko có gì để nói ấy.
Uhm. Cuộc sống đúng là trải nghiệm, đi qua những lúc khốn khó bĩ cực rồi lại có khoảnh khắc xúng xính thăng hoa.
Lắm khi chán nản sầu não không còn tha thiết đụng chạm vào thứ gì, nhìn mọi thứ cái gì cũng vô hồn vô nghĩa
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cái này thì em hiểu, thế nên thông qua AND mới phân định tính nết của phụ nữ và nam giới mà.
Đó là mặt lý thuyết khoa học, không ai phủ nhận xong cuộc sống nó lại đòi hỏi người ta tính tự chủ và nhìn nhận một cách trực quan, thậm chị có lúc phải đối mặt với sự cực đoan khắt khe, hoặc là vượt qua hoặc là để bị lấn át dù rằng như nào thì kết quả mình đã hình dung ra rồi, vậy nên không thể trách ai, cũng không nhất thiết trách mình bởi dù kết quả xấu nó cũng chả đến mức trở thành tai họa chị ạ.
Tao nói vậy rồi cầm cốc nước định nhấp một ngum thì chị Ninh Bình chen vào, với vẻ mặt rất bình tĩnh và lý trí
Hai người tự nhiên cứ như đang đấu trí nhau ấy à.
Không, chả phải đấu trí gì, có điều khi càng nói chuyện thì tao càng thấy bị cuốn vào suy nghĩ của anh ấy thôi, nhưng phải nói thật là càng ngày anh ấy càng bản lĩnh và quyết đoán, nhưng lạnh lùng quá, thật em thấy sợ nếu mà em phải làm việc với người quản lý như anh. Nhưng đúng nói chuyện với anh thì thấy học được nhiều điều thông qua anh trải nghiệm công việc bên ngoài kia
Quản lý con người là chuyện không đơn giản, bởi khi đứng giữa một tập thể, cái khó nhất là tìm được sự hài hòa chứ không phải thỏa mãn cho riêng một ai, mày khi vào môi trường có tổ chức cụ thể và bài bản thì thấy rõ nhất. Chị từ chối cuộc gọi rồi cầm chìa khóa đứng dậy
Em về nhận hàng rồi nấu cơm, anh cứ ngồi với Dương nhé, lát anh chở nó về hộ em rồi lên nhà ăn cơm, em nấu cả luôn.
Chỉ còn hai chị em ngồi lại, Dương thi thoảng nhấm nháp mấy quả khô kia và trầm ngâm.
Bên ấy anh chủ yếu là đối tác nước ngoài à
Bên kia họ là hãng, là đơn vị sản xuất còn bên này cty em đứng phân phối các dự án, công việc cần thiết hoặc cho khách đi xem thì phải đi cùng thôi chị. Một phần nữa là giá trị nó lớn, nên việc xem xét tìm hiểu là cần thiết.
Cũng làm đây lâu rồi nhỉ?
Em về đây khi họ mới thành lập, bản chất là thế chân lại phần vốn của Nhà nước thoái lui, và mở thêm một cty khác và chi nhánh của cty cũ ngồi chung một văn phòng trên này cho tiện công việc. tính ra cũng gần 2 năm rồi.
Mà còn chị thì sao?
Em chả thế nào cả, cũng như anh thôi, học luôn một lần cho nó xong, rồi sau như nào tính tiếp. Đợt này hay về viện E nên em tạt vào với nó, mỗi mình lủi thủi cũng buồn.Trước kia còn đi học thì thoải mái thời gian được mấy năm đầu, sau này ra trường thì ở cách nhau có vài km mà gặp cũng khó.
Thì cô ấy vẫn đi làm hàng ngày mà, có công việc cuốn vào, lại còn buôn bán linh tinh nữa, thằng cu em ban nãy nó thi thoảng đi chở hàng giúp.
Thi thoảng hai đứa lôi ảnh cũ ra xem rồi buôn dưa lê với nhau cả buổi, trước anh về nhà nó mà em bận không về cùng được.
Cô ấy có chỉ em chỗ nhà chị,hai người là chơi với nhau từ bé, hơn tuổi thế mà lại học cùng nhau được.
Em hơn nó 2 tuổi, nó thì đi học sớm còn em thị bị chậm 1 năm, thành thử là học cùng nhau thôi, hồi xưa thủ tục nó cũng lằng nhằng thế rồi giờ khai sinh giấy tờ chả đúng với ngày tháng năm sinh thực. anh cũng thế nhỉ
Vâng, em học chậm 1 năm với bọn 85 vì ngày ấy bé và yếu còi quá.
Nhưng nó kém tuổi em xong lanh lợi thông minh, nhà lại có điều kiện hơn.
Chị chả thông minh, không thì làm sao đỗ trường Y được, điểm trường đó có bao giờ là thấp.
Cũng may mắn một phần thôi, em chả nghĩ đỗ được, mà ban đầu là chỉ tính học Thái Nguyên hoặc trường Nông nghiệp.
Quan trọng là vượt qua dần khó khăn để xứng với lựa chọn tốt nhất, bởi lựa chọn tốt sẽ khó khăn hơn cả mà chị.
Đúng ra thì cũng phải khắc phục thôi anh, cũng như cách anh đi học, đúng là rất đáng học hỏi theo. Nhưng mà em hỏi này, anh đừng giận nhé
Vầng,chị nói đi
Haiz, đừng gọi là chị, nếu còn gọi chị là em về và lần sau không nói chuyện nữa đâu đấy. thêm nữa là gọi thế làm em thấy mình bị già đi nhanh hơn, con gái chả ai thích thế cả.
Tự dưng xưng em với người lớn tuổi hơn mình, thấy không thuận miệng cho lắm. tao cười tế nhị.
Thế chị định hỏi mình cái gì?
Mà điện thoại ngày ấy vẫn giữ gìn tốt nhỉ, thay vỏ mới là lại đẹp ngay.
Em đưa tiền nó chả chịu cầm, đùn đi đùn lại. tại anh hồi ấy tặng nó máy mới thành ra em được dùng miễn phí đấy, Dương cười.
Em thấy giữa nó và anh có gì đó hai người thực khúc mắc và không thể nhượng bộ nhau được một tí , nên thành ra cứ thế này.
Khúc mắc là như thế nào? Anh với nó ở trong cuộc thì chắc chắn anh hiểu chuyện rõ hơn em, dù nó cũng không giấu em điều gì, xong em thấy con bé nó tội quá. Dù rằng bề ngoài ai không biết thì vẫn thấy là binh thường xong chơi với nhau nên nó không nói thì ban đầu em cũng đoán được phần nào.
Chị cứ nói tiếp đi.
Em thấy nó vẫn còn rất yêu anh dù thái độ nó cứ như vậy, tính con bé anh cũng hiểu rồi đấy, ngang nghạnh cứng đầu còn hơn cả em, xong dù sao thì cũng là phụ nữ, em nhấn mạnh là phụ nữ nhé, bởi dù sao năm nay cũng 25 , 26 tuổi rồi, thì cảm xúc và lý trí người ta hơi khó thay đổi nếu không có một cái gì đó đủ mới và đủ thuyết phục.
Em biết là tư trang đồ đạc của anh nó đã gấp gói lại cả, xong những bức ảnh của hai người vẫn trang trọng trong những cái khung từ trong phòng ngủ đến bàn làm việc rồi trên kệ sách ,cái kệ đó là anh mua về tự lắp , sách anh cũng mua một ít cùng các thứ trang trí lên đó.
Cái này thì em không rõ lắm, bởi lần trước xách hộ cô ấy túi đồ lên rồi em về luôn vì muộn và cũng vừa uống rượu xong.
Cô ấy tâm sự với chị những gì nữa?
Thì chuyện chị em với nhau, cũng không có gì thầm kín cả, xong qua cách nói chuyện và quan sát trên nhà nó thì em thấy ngay được mà. Tóm lại là bạn em vẫn rất yêu anh, và khó quên được anh lắm.
Cái ấy em không kiểm soát được và em cũng tôn trọng quan điểm của cô ấy mà chị, thêm nữa thời gian cũng chưa đủ lâu, cũng mới vài tháng nên cũng thấy không vấn đề gì cho lắm.
Còn em thấy cô ấy chưa muốn thay thì cứ để đó thôi
Em thì lại thấy hai người đang thi gan với nhau mới phải bởi qua đây em thấy anh đã để lại dấu ấn trong nó quá sâu đậm có lẽ nó trong anh cũng thế, và nó dương như không muốn mở lòng với ai xong cả hai đều mang cho mình cái tôi quá lớn nên cứ thế này. Khi nó kể mãi về anh từ lúc hai người còn làm ở quán bia, là khi đó em thấy nó đã ấn tượng lắm rồi.
Con gái mà không thể khóc là khổ tâm như nào anh hiểu chứ? Khi cái tôi nó cao hơn cả tình yêu thì sẽ khiến cả hai luôn vào thế đối kháng và xa cách nhau nhưng vì tình yêu vẫn còn đó nên người ta mới ngại không muốn mở lòng vì tính sĩ diện và tự trọng cao như núi.
Lúc này thì anh lại trở nên ngoan cố rồi đấy, xong đó mới chính là anh, và nó mới chính là nó. Tuy nhiên anh cũng đừng vội hiểu sai ý em và mục đích em ngồi lại đây với anh nhé.
Ah không vấn đề gì, cái này thì em hiểu thôi, vì em biết là chị không đóng vai thuyết khách, và không hề có một kế hoạch nào vạch trước cho lúc này, cô ấy cũng đủ thông minh và biết phải như nào bởi cô ấy vừa có điện thoại của chú xe ôm, em nhìn ngược màn hình xong em thấy. Chị em mình đều là người lớn cả rồi, chưa già xong không còn trẻ mới lớn thành niên nên ý tứ của chị như nào em hiểu cả và em không cũng như chưa bao giờ trách giận cô ấy mà luôn tôn trọng mọi quan điểm ý kiến cô ấy bấy lâu nay. Ba năm nó không dài đối với cuộc đời con người xong nó cũng không hề ngắn ngủi, cũng đủ để hiểu nhau một cách nhiều nhất có thể, và cũng đủ để chị thấy được quá trình đó của em từ một cậu sinh viên năm thứ 3 đến giờ,em không tự hào hay huyễn hoặc bản thân mình về điều đó bởi trước mắt còn nhiều thứ đang chờ, xấu có tốt có mà nó sẽ ập đến bất cứ lúc nào. Xong nói đi nói lại thì em thấy, việc bọn em không còn đi tiếp cùng nhau có lẽ lại tốt cho cô ấy hơn em, bởi dù có mạnh mẽ bản lĩnh đến mấy thì người phụ nữ họ vẫn muốn có cho mình một sự bình lặng đằng sau cuộc sống bên ngoài xã hội. Và em thấy là mình đã không mang lại điều đó cho cô ấy, ít nhất là đến lúc này cho nên là..,
Không, em hiểu ý anh như nào, và anh rõ đang tự trách mình thì đúng hơn, và qua đó em càng khẳng định bạn em và em nhìn nhận về anh không hề sai, khi một người con trai tuổi còn trẻ còn đang ngồi ghế giảng đường mà đã chính trực bản lĩnh và có ý chí rõ ràng. Thực tâm ở góc độ phụ nữ thì cũng chỉ mong mình có một người đàn ông như thế, đủ ấm để che chở, đủ bản lĩnh vừng vàng để dắt mình cùng đi lên. Xong có điều, bạn em thì đôi khi nó hơi cá tính một cách thái quá và không muốn mình bị lép vế dù chỉ một tí , thậm chí là ngay với người thân thành thử tự thân nó có tính nết cứng cỏi và có phần ngạo nghễ. Có lẽ vì thế mà khi biết anh một thời gian ở quán bia, thì những ai tiếp cận nó đều ngó lơ hoặc từ chối thẳng thắn thậm chí còn tự tạo một vẻ ngoài là đã có người thương để không mất thời gian của người ta và cũng không phải vấn vương hay phiền toái. Thực việc này là em thua nó hẳn ở sự kiên định, đã vậy lại là con gái. Khi nghe nó kể lại chuyện về người bạn gái trước kia của anh, em cũng chỉ bảo nó là hãy để kệ tùy duyên, và đừng tỏ vẻ quan điểm thì nó đã khẳng định lập tức với em , chắc điều này anh cũng được biết rồi .
Cám ơn chị đã dành thời gian chia sẻ, em trân trọng và ghi nhận điều này ở cương vị là bạn bè với nhau. Xong ngược lại thì em cũng có vài lời thế này,
Thứ nhất em cũng như bao người, cũng có những mưu cầu toan tính cho bản thân ở trước mắt cũng như cho sau này, mà đã có toan tính muốn ra được kết quả thì phải tìm cách thực hiện. Dương gật đầu chăm chú và nhìn tao trực diện
Thêm nữa, chuyện tình cảm nam nữ thì ai rồi cũng đến lúc phải có cho mình một đối tượng để tìm hiểu, trao đổi tâm tình và gửi gắm mong chờ một điều gì đó hay nói đúng hơn là một sự kỳ vọng đến đích. Và với cá nhân em thì cũng có thể nói là mình có sự may mắn, may mắn ở đây là từ cô ấy trong quãng thời gian qua, may mắn là mình cũng đủ lý trí và tự chủ, không làm gì sai trái khuất tất để cô ấy phải mang hận hay mình phải xấu hổ với cô ấy.
Anh hơi quá rồi, thực ra thì anh đã mang lại niềm vui và hạnh phúc thậm chí còn hãnh diện đến cho nó là khác, không mấy ai làm được như anh đâu, cái này em không động viên mà em nói thật lòng. Bởi bố mẹ và anh chị của nó cũng có góc nhìn tích cực và tôn trọng anh lắm, xong có thể nó không nói mà nó sẽ để cho anh tự cảm nhận được điều đó thôi. Đúng ra thì em thấy, đến thời điểm này anh đúng là niềm tự hào với gia đình, với bố mẹ và em Hương, và như bạn em kể thì cô bé đang dần tiếp bước anh theo định hướng mà anh đang theo đuổi. Tao cắt lời Dương:
Có điều em thấy mình đang như một con ngựa bất kham và không thể cũng như chưa muốn dừng lại, cho nên để người khác phải bận lòng vì mình, thậm chí để họ thấy họ trở thành sự cản trở mình thì có lẽ điều ấy không nên để xảy ra vì như thế mình trở nên ích kỷ hẹp hòi quá. Không thể làm cho cô ấy hạnh phúc thêm thì tốt nhất là không nên làm khó cô ấy, nên là như vậy chị ạ.
Vậy mong muốn lớn nhất của anh ngay lúc này hay trong năm nay là như nào?
Em cũng chả biết phải nói như nào cho hợp lý, đại khái là có những thứ dở dang thì phải làm cho gọn hoàn chỉnh, cả nghĩa vụ và trách nhiệm.
Vẫn là tham vọng và ngày một lớn hơn, chinh phục những điều mới mẻ hơn, đúng không nhỉ?
Tham vọng thì nghe hơi quá, có điều là thấy làm được gì trong khả năng mình có thể cố và cho phép thôi chị.
Em hiểu, cám ơn anh đã mở lòng chân thành. Và có thể thấy, bạn em cũng đúng là có điểm chưa thực sự thấu hiểu, hoặc có chăng là vì thương , vì yêu , không muốn người yêu của mình cứ vật nài lăn lộn thành ra cách thể hiện lại chưa phù hợp và khiến anh ..,
Không hẳn thế chị ạ, có thể nói là do công việc và bản tính của em nó đã khiến cô ấy như vậy thôi, nên thấy mình chưa đủ tốt thì tốt nhất là không nên để người khác phải bận lòng thêm vì mình chị ạ, tao cười.
Thôi mình về nhỉ, anh chở em về nhé, nó nhắn bảo nấu cơm xong rồi.
Tao trả tiền rồi gói lại tất cả mấy bịch kia lại đưa cho Dương rồi đi về cái cầu thang quen thuộc thì chị đang trả tiền ông chú xe ôm chở hàng với hai thùng carton và 1 bịch túi nilon đen.
Khiếp, hai người tâm sự hay đấu trí mà nhuyễn thế, không ai đói ah?
Đói lòng ăn quả Chà là, mày chưa nghe bao giờ ah?
Chú giờ về đã được nghỉ chưa hay còn chạy tiếp?
Về thôi, giờ này còn chạy vào đâu, chạy về ăn rồi lên đo giường chứ hơi sức đâu mà chạy tiếp với cái mùa này.
Cái nào nặng để cháu bê cho, chú cầm giúp cháu một thứ cho gọn. Tao xách một bịch và vác 1 thùng lên vai còn ông chú vác một thùng mang lên nhà khi chị và Dương chạy lên trước mở cửa.
Cơm thơm quá, lại đúng giờ đói mốc mồm – ông chú lẩm bẩm rồi đặt thùng hàng xuống nền phòng khách sạch bóng
Cháu cám ơn, mai chú qua sớm chở đi hộ cháu một chuyến xuống Phùng với nhé. Phùng là mối tao với chị setup từ ngày đó đến giờ vẫn lấy hàng đều đặn.
Chú về cơm quán hay có người nấu ăn cùng?
Về tắm gội đã, có cơm nấu thì ăn còn không thì ra quán ăn cơm bụi cho xong bữa rồi về ngả lưng thôi
Chú cầm thêm mấy đồng làm cốc bia cho mát , tao đưa ông chú 20k rồi vác mấy thùng hàng xếp vào phòng trong cho chị.
Anh rửa tay rồi ở lại ăn cơm, em nấu xong rồi, đợi Dương tắm một lát, nó tắm nhanh hơn em, chị chắp tay sau lưng và nhấp nhổm đi sau tao đang xếp đống hàng.
Thôi, ăn luôn, tao tắm sau cũng được
Hai chị em ăn cơm đi, anh chạy sang bên chỗ Thuận, tiện qua ngồi nhà ông chú bơm cát có tí việc.
Ơ, anh này, em nấu nhiều lắm. Chị tiến sát và cúi người về phía tao.
Thôi, ăn ít ăn nhiều, thì anh cứ ngồi ăn với bọn em rồi đi đâu thì đi,nó đã nấu xong cả rồi. Dương chêm vào
Để khi khác, nay anh qua bên kia tí, có cái chỗ bơm cát nên qua hỏi han tí để còn cho chúng nó làm, sáng mai hẹn anh L đi ngồi rồi, xe máy còn đang để chắn giữa lối vào cầu thang nữa kìa. Hai người chưng hửng khi tao quay người đi ra ngoài hành lang, xuống dưới cầu thang rồi chạy sang chỗ lão Tưởng thuyền cát.
Vài phút sau có tin nhắn của Dương và của chị
- Anh đi đường cẩn thận
- Anh bận đến mức ấy cơ ah, nó đã nấu xong dọn ra chỉ việc ngồi ăn mà anh cũng dứt khoát bỏ về được, xem ra anh luôn có những lý do không thể hợp lý hơn, nó đang dỗi không buồn ăn nữa đây này, bắt đền anh.
Tưởng chỉ ngồi hóng gió và trà cháo thì gặp các bố đang uống rượu với nồi cá nghạnh mua của thuyền chài, đành ngồi lại làm vài chén vừa ăn vừa nói chuyện, ăn xong ngồi đánh chắn với mấy bố đến gần 4h thì tao buồn ngủ quá nên giải tán ra về, đêm gió lộng, đường vắng chỉ còn mỗi xe ben và đầu kéo ra vào thành phố bằng cầu Thăng Long, con đường bụi bặm khổ sở khi từng mảng bụi phất tới tấp làm thành từng vệt trên quần áo tao, thứ mà tao thường thấy mỗi khi sang đây cũng như những lần tự mình đi đưa hàng trước kia khi còn đi buôn phụ kiện và hàng gia dụng. Ngoài cái biển quảng cáo của Metro thì ngoài ra chả có cái mẹ gì ở cái con đường tấp nập và nổi tiếng bụi bặm và tệ nạn mãi dâm này.
Về đến phòng trọ tao mới nhắn lại cho chị Ninh Bình ai dè chị nhắn lại sau vài phút, không trách móc, không thái độ
Anh vừa về đến phòng trọ
Anh đi đâu mà về muộn thế
Sang đây ngồi với người ta một lúc rồi trà dư tửu hậu và xem bóng đá
Thế anh ăn uống thế nào, có hẹn hay sao mà đến bữa em nấu xong còn đi?
Sang đến nơi thì họ bắt đầu tắt máy và sắp cơm, nên họ bảo ngồi uống vài chén.
Anh sinh hoạt vô độ, không kiểm soát kỷ luật bản thân tí nào.
Thôi muộn rồi, hai chị em ngủ đi
Sắp sáng rồi ông ạ, người ta chuẩn bị dậy thì mình mới lọ mọ đi ngủ.
Chạy qua chỗ Hương rủ nó đi ăn sáng, đưa nó ít quà sau chuyến du lịch và công tác rồi qua gặp ông anh L đưa cho chai rượu và cây thuốc lá, anh em ngồi tào lao rồi đi tập thực hành xe là hết nửa ngày.
 

23251325

Yếu sinh lý
đời chứ có phải chuyện đâu mà đòi hỏi bất ngờ, bạn gây áp lực quá cho chủ thớt, đọc để hiểu đời, hiểu người và rút ra kn sống thôi. tôi vẫn dừng lại ở 30 trang đầu.
Mình thì rất lâu rồi không còn hứng thú tranh luận trên mạng nhưng đọc truyện này của bác chủ thớt tự nhiên cái tính ngoa ngoắt quay lại nên xin phép bạn mình muốn đưa ra một vài quan điểm:

Đầu tiên bất ngờ ở đây là những tình huống phát sinh liên quan đến các nhân vật trong truyện. Từ lí do quen nhau thế nào, kỉ niệm ra sao và quan trong nhất là lí do chia tay, sự day dứt của bác chủ thớt vào thời điểm ấy. Đó thuần túy là cảm xúc văn học mang lại chứ kết quả giờ bác ấy giàu, lấy vợ là ai thì ai đọc truyện chẳng biết rồi, cần gì phải bất ngờ nữa. À quên bạn mới đọc đến trang 30 thì chắc không có cảm xúc ấy đâu.

Thứ hai là với người đã bươn trải từ năm 18 tuổi đến giờ tứ tuần rồi thì bạn không phải lo áp lực gì cho chủ thớt đâu. Mà yên tâm là bác ấy cũng hiểu cái cmt đấy là câu chuyện làm quà, tăng tương tác cho truyện thôi. Ngoài ra thì cũng nhắc bác thớt sau Jill chia sẻ chi tiết về Tuệ Anh nữa nhé, không được nhất bên trọng, nhất bên khinh đâu =))

Cuối cùng là người ta đã mất công, mất sức, mất thời gian … để viết truyện cho mọi người đọc thì bạn cũng nên cố gắng mà đọc hết. Đấy là cách tốt nhất để cảm ơn cũng như trân trọng những gì người khác đã cố gắng, chứ không phải khoe đọc 30 trang đã hiểu hết về đời về người và kinh nghiệm sống đâu.

Xin phép bác chủ thớt đã làm loãng topic.
 

vuilaphu

Yếu sinh lý
Mình thì rất lâu rồi không còn hứng thú tranh luận trên mạng nhưng đọc truyện này của bác chủ thớt tự nhiên cái tính ngoa ngoắt quay lại nên xin phép bạn mình muốn đưa ra một vài quan điểm:

Đầu tiên bất ngờ ở đây là những tình huống phát sinh liên quan đến các nhân vật trong truyện. Từ lí do quen nhau thế nào, kỉ niệm ra sao và quan trong nhất là lí do chia tay, sự day dứt của bác chủ thớt vào thời điểm ấy. Đó thuần túy là cảm xúc văn học mang lại chứ kết quả giờ bác ấy giàu, lấy vợ là ai thì ai đọc truyện chẳng biết rồi, cần gì phải bất ngờ nữa. À quên bạn mới đọc đến trang 30 thì chắc không có cảm xúc ấy đâu.

Thứ hai là với người đã bươn trải từ năm 18 tuổi đến giờ tứ tuần rồi thì bạn không phải lo áp lực gì cho chủ thớt đâu. Mà yên tâm là bác ấy cũng hiểu cái cmt đấy là câu chuyện làm quà, tăng tương tác cho truyện thôi. Ngoài ra thì cũng nhắc bác thớt sau Jill chia sẻ chi tiết về Tuệ Anh nữa nhé, không được nhất bên trọng, nhất bên khinh đâu =))

Cuối cùng là người ta đã mất công, mất sức, mất thời gian … để viết truyện cho mọi người đọc thì bạn cũng nên cố gắng mà đọc hết. Đấy là cách tốt nhất để cảm ơn cũng như trân trọng những gì người khác đã cố gắng, chứ không phải khoe đọc 30 trang đã hiểu hết về đời về người và kinh nghiệm sống đâu.

Xin phép bác chủ thớt đã làm loãng topic.
Xin lỗi bác, tại câu chuyện nhiều chi tiết quá, mà mình bận nên không đủ kiên nhẫn để đọc thôi. Chuyện bác viết cực hay, tôi vẫn nhớ cái màu, mùi của những năm 2001 bước chân vào giảng đường, từ quê ra. Bao nhiêu hoài bão,.... Những năm tháng thuê trọ, không khác phim phía trước là bầu trời. Không được may mắn như chủ thớt... kaka.
 

Poseidon1182

Yếu sinh lý
Chào chủ thớt ! Chào ae Xam !
Cứ rảnh là lại ngồi đọc câu truyện của thớt, nó cuốn vl. Xin phép gọi thớt là mày nhá( tao hơn mày 2t). Mày văn hay, đầu óc thì quá tuyệt vời ( số hiếm có suy nghĩ như mày khi mà ở tuổi đôi mươi ). Quá ấn tượng lên cũng phải lập tk để cổ vũ mày để mày up thêm và nhanh ra cho ae đọc !
Chúc mày và gđ luôn mạnh khoẻ !
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo